Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3150
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3150Lúc này mới Yamamura Kazuya mới mở mắt ra, khinh thường nhìn Vương Trung, lạnh lùng nói: “Tôi cho ông cơ hội ra tay trước, bằng không đến lúc tôi ra tay, ông không có cơ hội đánh đâu”.Vương Trung lập tức bị chọc giận, hét lớn: “Đồ khốn, ông chán sống rồi!”Ông ta nói rồi hơi nhích chân, lao về phía Yamamura Kazuya.Còn chưa xông tới trước mặt Yamamura Kazuya, ông ta đã giơ nảm đấm lên, định đánh bại đối phương chỉ với một đòn.Trong mắt Yamamura Kazuya bỗng lóe lên ánh sáng sắc bén, đúng lúc năm đấm của Vương Trung sắp giáng xuống, ông ta hành động.“Rầm!”Một tiếng động lớn vang lên, cảnh tượng khiến mọi người khiếp sợ xảy ra.Vương Trung xông về phía Yamamura Kazuya trước bay lên cao, lao về phía cao thủ Chiêu Châu.Đám người còn chưa hoàn hồn, tiếng va chạm nặng nề đã vang lên, Vương Trung rơi xuống đất.Cảnh tượng này khiến mọi người kinh hãi!Ai cũng trợn tròn mắt với vẻ không dám tin, nhất là các cao thủ Chiêu Châu lại càng thêm kinh hãi, Vương Trung là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ, lại bị đối phương đánh bại trong một giây.Quan trọng là Yamamura Kazuya mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong, lẽ ra không phải đối thủ của Vương Trung mới đúng.“Cao thủ nước Dương – Yamamura Kazuya thăng!”Trọng tài bước lên trước, lớn tiếng tuyên bố.Lúc này đám người mới hoàn hồn, bầu không khí bên phía cao thủ nước Dương đã sôi trào từ nấy, trong Võ Thần Quán tràn ngập tiếng hoan hô của cao thủ nước Dương.Còn sắc mặt của cao thủ Chiêu Châu thì trắng bệch, trận đấu vừa bắt đầu, Chiêu Châu đã thua ván đầu tiên, tuy trận đấu lần này không so sánh việc bên nào thăng nhiều hơn, mà xét xem bên nào có người mạnh nhất, nhưng ván đầu sẽ cổ vũ sĩ khí, bên nào thắng thì sĩ khí của bên đó cũng cao hơn.Lúc này, sĩ khí của cao thủ nước Dương tăng vọt, còn sĩ khí của cao thủ Chiêu Châu bỗng thấp hản, mới hồi nấy, họ còn đang nghĩ phải thắng ván đầu.Sắc mặt Đỗ Trọng khó coi tới cực điểm, nhìn Vương Trung bị người ta đưa đi, siết chặt nắm tay, tuy Vương Trung mới lên sàn đấu có một giây, nhưng đã bị đối phương đánh trúng đan điền, tu vi võ thuật cũng mất.Đến giờ ông ta vân đang hôn mê.Đối với bất cứ cao thủ nào, mất đi võ công cũng là cú sốc tàn nhãn nhất, họ thà chết trên chiến trường chứ không muốn biến thành kẻ tàn phế.Chẳng biết sau khi tỉnh lại, phát hiện võ công đã mất, Vương Trung có chấp nhận nổi sự thật này không.“Xem ra chênh lệch giữa cao thủ nước Dương chúng ta và Chiêu Châu rất lớn, Yamamura Kazuya mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong mà đã đánh bại được cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ bằng một đòn, ha ha ha ha!”Yoshida Kakeru cười lớn, cao thủ của hiệp hội võ thuật nước Dương cạnh ông ta cũng thi nhau reo hò.Chuyện này khiến cao thủ Chiêu Châu cảm thấy vô cùng nhục nhã.Đây vốn là địa bàn của họ, giờ chẳng khác gì địa bàn của người ta.Trọng tài nhìn về phía Yamamura Kazuya, hỏi: “Ông Yamamura Kazuya, cho hỏi ông có định nhận lời khiêu chiến tiếp không? Hay nghỉ ngơi một lát rồi mới nhận lời khiêu chiến từ cao thủ Chiêu Châu thế?”Theo quy tắc, bên chiến thắng sẽ phải ở lại sàn đấu, nhưng sau khi một ván kết thúc, người thăng có thể lựa chọn nghỉ ngơi mười phút rồi mới nhận lời khiêu chiến tiếp.
Chương 3150
Lúc này mới Yamamura Kazuya mới mở mắt ra, khinh thường nhìn Vương Trung, lạnh lùng nói: “Tôi cho ông cơ hội ra tay trước, bằng không đến lúc tôi ra tay, ông không có cơ hội đánh đâu”.
Vương Trung lập tức bị chọc giận, hét lớn: “Đồ khốn, ông chán sống rồi!”
Ông ta nói rồi hơi nhích chân, lao về phía Yamamura Kazuya.
Còn chưa xông tới trước mặt Yamamura Kazuya, ông ta đã giơ nảm đấm lên, định đánh bại đối phương chỉ với một đòn.
Trong mắt Yamamura Kazuya bỗng lóe lên ánh sáng sắc bén, đúng lúc năm đấm của Vương Trung sắp giáng xuống, ông ta hành động.
“Rầm!”
Một tiếng động lớn vang lên, cảnh tượng khiến mọi người khiếp sợ xảy ra.
Vương Trung xông về phía Yamamura Kazuya trước bay lên cao, lao về phía cao thủ Chiêu Châu.
Đám người còn chưa hoàn hồn, tiếng va chạm nặng nề đã vang lên, Vương Trung rơi xuống đất.
Cảnh tượng này khiến mọi người kinh hãi!
Ai cũng trợn tròn mắt với vẻ không dám tin, nhất là các cao thủ Chiêu Châu lại càng thêm kinh hãi, Vương Trung là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ, lại bị đối phương đánh bại trong một giây.
Quan trọng là Yamamura Kazuya mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong, lẽ ra không phải đối thủ của Vương Trung mới đúng.
“Cao thủ nước Dương – Yamamura Kazuya thăng!”
Trọng tài bước lên trước, lớn tiếng tuyên bố.
Lúc này đám người mới hoàn hồn, bầu không khí bên phía cao thủ nước Dương đã sôi trào từ nấy, trong Võ Thần Quán tràn ngập tiếng hoan hô của cao thủ nước Dương.
Còn sắc mặt của cao thủ Chiêu Châu thì trắng bệch, trận đấu vừa bắt đầu, Chiêu Châu đã thua ván đầu tiên, tuy trận đấu lần này không so sánh việc bên nào thăng nhiều hơn, mà xét xem bên nào có người mạnh nhất, nhưng ván đầu sẽ cổ vũ sĩ khí, bên nào thắng thì sĩ khí của bên đó cũng cao hơn.
Lúc này, sĩ khí của cao thủ nước Dương tăng vọt, còn sĩ khí của cao thủ Chiêu Châu bỗng thấp hản, mới hồi nấy, họ còn đang nghĩ phải thắng ván đầu.
Sắc mặt Đỗ Trọng khó coi tới cực điểm, nhìn Vương Trung bị người ta đưa đi, siết chặt nắm tay, tuy Vương Trung mới lên sàn đấu có một giây, nhưng đã bị đối phương đánh trúng đan điền, tu vi võ thuật cũng mất.
Đến giờ ông ta vân đang hôn mê.
Đối với bất cứ cao thủ nào, mất đi võ công cũng là cú sốc tàn nhãn nhất, họ thà chết trên chiến trường chứ không muốn biến thành kẻ tàn phế.
Chẳng biết sau khi tỉnh lại, phát hiện võ công đã mất, Vương Trung có chấp nhận nổi sự thật này không.
“Xem ra chênh lệch giữa cao thủ nước Dương chúng ta và Chiêu Châu rất lớn, Yamamura Kazuya mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong mà đã đánh bại được cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ bằng một đòn, ha ha ha ha!”
Yoshida Kakeru cười lớn, cao thủ của hiệp hội võ thuật nước Dương cạnh ông ta cũng thi nhau reo hò.
Chuyện này khiến cao thủ Chiêu Châu cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Đây vốn là địa bàn của họ, giờ chẳng khác gì địa bàn của người ta.
Trọng tài nhìn về phía Yamamura Kazuya, hỏi: “Ông Yamamura Kazuya, cho hỏi ông có định nhận lời khiêu chiến tiếp không? Hay nghỉ ngơi một lát rồi mới nhận lời khiêu chiến từ cao thủ Chiêu Châu thế?”
Theo quy tắc, bên chiến thắng sẽ phải ở lại sàn đấu, nhưng sau khi một ván kết thúc, người thăng có thể lựa chọn nghỉ ngơi mười phút rồi mới nhận lời khiêu chiến tiếp.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3150Lúc này mới Yamamura Kazuya mới mở mắt ra, khinh thường nhìn Vương Trung, lạnh lùng nói: “Tôi cho ông cơ hội ra tay trước, bằng không đến lúc tôi ra tay, ông không có cơ hội đánh đâu”.Vương Trung lập tức bị chọc giận, hét lớn: “Đồ khốn, ông chán sống rồi!”Ông ta nói rồi hơi nhích chân, lao về phía Yamamura Kazuya.Còn chưa xông tới trước mặt Yamamura Kazuya, ông ta đã giơ nảm đấm lên, định đánh bại đối phương chỉ với một đòn.Trong mắt Yamamura Kazuya bỗng lóe lên ánh sáng sắc bén, đúng lúc năm đấm của Vương Trung sắp giáng xuống, ông ta hành động.“Rầm!”Một tiếng động lớn vang lên, cảnh tượng khiến mọi người khiếp sợ xảy ra.Vương Trung xông về phía Yamamura Kazuya trước bay lên cao, lao về phía cao thủ Chiêu Châu.Đám người còn chưa hoàn hồn, tiếng va chạm nặng nề đã vang lên, Vương Trung rơi xuống đất.Cảnh tượng này khiến mọi người kinh hãi!Ai cũng trợn tròn mắt với vẻ không dám tin, nhất là các cao thủ Chiêu Châu lại càng thêm kinh hãi, Vương Trung là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ, lại bị đối phương đánh bại trong một giây.Quan trọng là Yamamura Kazuya mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong, lẽ ra không phải đối thủ của Vương Trung mới đúng.“Cao thủ nước Dương – Yamamura Kazuya thăng!”Trọng tài bước lên trước, lớn tiếng tuyên bố.Lúc này đám người mới hoàn hồn, bầu không khí bên phía cao thủ nước Dương đã sôi trào từ nấy, trong Võ Thần Quán tràn ngập tiếng hoan hô của cao thủ nước Dương.Còn sắc mặt của cao thủ Chiêu Châu thì trắng bệch, trận đấu vừa bắt đầu, Chiêu Châu đã thua ván đầu tiên, tuy trận đấu lần này không so sánh việc bên nào thăng nhiều hơn, mà xét xem bên nào có người mạnh nhất, nhưng ván đầu sẽ cổ vũ sĩ khí, bên nào thắng thì sĩ khí của bên đó cũng cao hơn.Lúc này, sĩ khí của cao thủ nước Dương tăng vọt, còn sĩ khí của cao thủ Chiêu Châu bỗng thấp hản, mới hồi nấy, họ còn đang nghĩ phải thắng ván đầu.Sắc mặt Đỗ Trọng khó coi tới cực điểm, nhìn Vương Trung bị người ta đưa đi, siết chặt nắm tay, tuy Vương Trung mới lên sàn đấu có một giây, nhưng đã bị đối phương đánh trúng đan điền, tu vi võ thuật cũng mất.Đến giờ ông ta vân đang hôn mê.Đối với bất cứ cao thủ nào, mất đi võ công cũng là cú sốc tàn nhãn nhất, họ thà chết trên chiến trường chứ không muốn biến thành kẻ tàn phế.Chẳng biết sau khi tỉnh lại, phát hiện võ công đã mất, Vương Trung có chấp nhận nổi sự thật này không.“Xem ra chênh lệch giữa cao thủ nước Dương chúng ta và Chiêu Châu rất lớn, Yamamura Kazuya mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong mà đã đánh bại được cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ bằng một đòn, ha ha ha ha!”Yoshida Kakeru cười lớn, cao thủ của hiệp hội võ thuật nước Dương cạnh ông ta cũng thi nhau reo hò.Chuyện này khiến cao thủ Chiêu Châu cảm thấy vô cùng nhục nhã.Đây vốn là địa bàn của họ, giờ chẳng khác gì địa bàn của người ta.Trọng tài nhìn về phía Yamamura Kazuya, hỏi: “Ông Yamamura Kazuya, cho hỏi ông có định nhận lời khiêu chiến tiếp không? Hay nghỉ ngơi một lát rồi mới nhận lời khiêu chiến từ cao thủ Chiêu Châu thế?”Theo quy tắc, bên chiến thắng sẽ phải ở lại sàn đấu, nhưng sau khi một ván kết thúc, người thăng có thể lựa chọn nghỉ ngơi mười phút rồi mới nhận lời khiêu chiến tiếp.