Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3168
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3168“Rầm!”Takao ngã mạnh xuống sàn đấu chứ không rơi khỏi sàn đấu.Trong khoảnh khắc Takao rơi xuống, cả sàn đấu như rung chuyển.Người đang xem trận đấu đều sững sờ.Nhất là người xem bên Chiêu Châu, ai cũng kích động hô lớn.Còn người xem bên nước Dương thì tái mặt, rõ ràng hồi nãy Đỗ Trọng suýt đánh cho Takao rơi khỏi sàn đấu, nhưng đúng lúc Takao sắp rơi xuống, Đỗ Trọng lại nắm cổ chân Takao, kéo mạnh ông ta về.Rõ ràng Đỗ Trọng không định dễ dàng tha cho Takao, nếu hồi nãy Takao ngã khỏi sàn đấu thì sẽ thua nhưng không đến mức chết.Chỉ cần không để Takao ngã khỏi sàn đấu, ông ta vẫn còn cơ hội giết Takao.Đương nhiên đây không phải chuyện quan trọng nhất, quan trọng là chỉ cần Takao không nhận thua, ông ta có thể kiểm soát ván đấu này, dùng nó để kéo dài thời gian.Ông ta muốn chờ Dương Chấn xuất hiện, bây giờ chỉ mình Dương Chấn mới có cơ hội đánh bại đám người Kitano Takeshi.Thế nên ông ta không thể nhanh chóng kết thúc ván đấu này như thế, mà phải chơi từ từ.Takao nằm rạp ra đất, trên mặt tràn ngập vẻ nhục nhã và tức giận.“Khốn kiếp!”Ông ta lồm cồm bò dậy, hét lớn, mặt đầm đìa máu tươi, nghiến răng nghiến lợi: “Chắc chắn ông sẽ hối hận! Chắc chắn ông sẽ hối hận!”“Hừ!”Đỗ Trọng hừ lạnh, không nói nhảm, hơi nhích chân, lại xông đến chỗ Takao.“Rầm!”Lại một tiếng động rất lớn vang lên, Takao rơi bịch xuống đất.“Rầm rầm rầm!”Tiếp đến là lúc Đỗ Trọng thể hiện, Takao không có sức đánh trả, cứ đứng dậy là lại bị Đỗ Trọng đánh bại.Sĩ khí của cao thủ bên Chiêu Châu lên đến đỉnh điểm, tiếng hoan hô vang vọng khắp hội trường.Cao thủ nước Dương đều có vẻ mặt u ám, nhưng không thể thay đổi tình trạng này.Takao không rơi khỏi sàn đấu, cũng không nhận thua hay chết, ván đấu vẫn phải tiếp tục.Nếu cho Takao nhận thua thì sẽ làm mất thể diện của cao thủ nước Dương, đám cao thủ hàng đầu nước Dương ngạo mạn thà để Takao chết chứ cũng không cho phép ông ta nhận thua.Takao cũng hiểu rõ điều này, nếu chết thì còn giành được ít lợi ích cho người nhà, nhưng nếu ông ta nhận thua, cho dù bây giờ giữ được mạng, hiệp hội võ thuật nước Dương cũng sẽ không để ông ta sống sót quay về nước Dương.“Đủ rồi!”Đúng lúc này, một tiếng quát giận dữ vang vọng khắp Võ Thần Quán.Là Aoki Yamato, ông ta chậm rãi đứng dậy, híp mắt nhìn chằm chằm vào Đỗ Trọng: “Tôi biết ông đang kéo dài thời gian, ông tưởng cứ dây dưa như thế là sẽ đợi được người mà ông muốn đợi ư?”“Nếu bây giờ ông cho Takao nhận thua, tôi sẽ xem như không xảy ra chuyện gì, bằng không, ván tiếp theo, tôi sẽ đích thân lên sàn đấu, để ông trải nghiệm những gì mà Takao phải chịu đấy”.
Chương 3168
“Rầm!”
Takao ngã mạnh xuống sàn đấu chứ không rơi khỏi sàn đấu.
Trong khoảnh khắc Takao rơi xuống, cả sàn đấu như rung chuyển.
Người đang xem trận đấu đều sững sờ.
Nhất là người xem bên Chiêu Châu, ai cũng kích động hô lớn.
Còn người xem bên nước Dương thì tái mặt, rõ ràng hồi nãy Đỗ Trọng suýt đánh cho Takao rơi khỏi sàn đấu, nhưng đúng lúc Takao sắp rơi xuống, Đỗ Trọng lại nắm cổ chân Takao, kéo mạnh ông ta về.
Rõ ràng Đỗ Trọng không định dễ dàng tha cho Takao, nếu hồi nãy Takao ngã khỏi sàn đấu thì sẽ thua nhưng không đến mức chết.
Chỉ cần không để Takao ngã khỏi sàn đấu, ông ta vẫn còn cơ hội giết Takao.
Đương nhiên đây không phải chuyện quan trọng nhất, quan trọng là chỉ cần Takao không nhận thua, ông ta có thể kiểm soát ván đấu này, dùng nó để kéo dài thời gian.
Ông ta muốn chờ Dương Chấn xuất hiện, bây giờ chỉ mình Dương Chấn mới có cơ hội đánh bại đám người Kitano Takeshi.
Thế nên ông ta không thể nhanh chóng kết thúc ván đấu này như thế, mà phải chơi từ từ.
Takao nằm rạp ra đất, trên mặt tràn ngập vẻ nhục nhã và tức giận.
“Khốn kiếp!”
Ông ta lồm cồm bò dậy, hét lớn, mặt đầm đìa máu tươi, nghiến răng nghiến lợi: “Chắc chắn ông sẽ hối hận! Chắc chắn ông sẽ hối hận!”
“Hừ!”
Đỗ Trọng hừ lạnh, không nói nhảm, hơi nhích chân, lại xông đến chỗ Takao.
“Rầm!”
Lại một tiếng động rất lớn vang lên, Takao rơi bịch xuống đất.
“Rầm rầm rầm!”
Tiếp đến là lúc Đỗ Trọng thể hiện, Takao không có sức đánh trả, cứ đứng dậy là lại bị Đỗ Trọng đánh bại.
Sĩ khí của cao thủ bên Chiêu Châu lên đến đỉnh điểm, tiếng hoan hô vang vọng khắp hội trường.
Cao thủ nước Dương đều có vẻ mặt u ám, nhưng không thể thay đổi tình trạng này.
Takao không rơi khỏi sàn đấu, cũng không nhận thua hay chết, ván đấu vẫn phải tiếp tục.
Nếu cho Takao nhận thua thì sẽ làm mất thể diện của cao thủ nước Dương, đám cao thủ hàng đầu nước Dương ngạo mạn thà để Takao chết chứ cũng không cho phép ông ta nhận thua.
Takao cũng hiểu rõ điều này, nếu chết thì còn giành được ít lợi ích cho người nhà, nhưng nếu ông ta nhận thua, cho dù bây giờ giữ được mạng, hiệp hội võ thuật nước Dương cũng sẽ không để ông ta sống sót quay về nước Dương.
“Đủ rồi!”
Đúng lúc này, một tiếng quát giận dữ vang vọng khắp Võ Thần Quán.
Là Aoki Yamato, ông ta chậm rãi đứng dậy, híp mắt nhìn chằm chằm vào Đỗ Trọng: “Tôi biết ông đang kéo dài thời gian, ông tưởng cứ dây dưa như thế là sẽ đợi được người mà ông muốn đợi ư?”
“Nếu bây giờ ông cho Takao nhận thua, tôi sẽ xem như không xảy ra chuyện gì, bằng không, ván tiếp theo, tôi sẽ đích thân lên sàn đấu, để ông trải nghiệm những gì mà Takao phải chịu đấy”.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3168“Rầm!”Takao ngã mạnh xuống sàn đấu chứ không rơi khỏi sàn đấu.Trong khoảnh khắc Takao rơi xuống, cả sàn đấu như rung chuyển.Người đang xem trận đấu đều sững sờ.Nhất là người xem bên Chiêu Châu, ai cũng kích động hô lớn.Còn người xem bên nước Dương thì tái mặt, rõ ràng hồi nãy Đỗ Trọng suýt đánh cho Takao rơi khỏi sàn đấu, nhưng đúng lúc Takao sắp rơi xuống, Đỗ Trọng lại nắm cổ chân Takao, kéo mạnh ông ta về.Rõ ràng Đỗ Trọng không định dễ dàng tha cho Takao, nếu hồi nãy Takao ngã khỏi sàn đấu thì sẽ thua nhưng không đến mức chết.Chỉ cần không để Takao ngã khỏi sàn đấu, ông ta vẫn còn cơ hội giết Takao.Đương nhiên đây không phải chuyện quan trọng nhất, quan trọng là chỉ cần Takao không nhận thua, ông ta có thể kiểm soát ván đấu này, dùng nó để kéo dài thời gian.Ông ta muốn chờ Dương Chấn xuất hiện, bây giờ chỉ mình Dương Chấn mới có cơ hội đánh bại đám người Kitano Takeshi.Thế nên ông ta không thể nhanh chóng kết thúc ván đấu này như thế, mà phải chơi từ từ.Takao nằm rạp ra đất, trên mặt tràn ngập vẻ nhục nhã và tức giận.“Khốn kiếp!”Ông ta lồm cồm bò dậy, hét lớn, mặt đầm đìa máu tươi, nghiến răng nghiến lợi: “Chắc chắn ông sẽ hối hận! Chắc chắn ông sẽ hối hận!”“Hừ!”Đỗ Trọng hừ lạnh, không nói nhảm, hơi nhích chân, lại xông đến chỗ Takao.“Rầm!”Lại một tiếng động rất lớn vang lên, Takao rơi bịch xuống đất.“Rầm rầm rầm!”Tiếp đến là lúc Đỗ Trọng thể hiện, Takao không có sức đánh trả, cứ đứng dậy là lại bị Đỗ Trọng đánh bại.Sĩ khí của cao thủ bên Chiêu Châu lên đến đỉnh điểm, tiếng hoan hô vang vọng khắp hội trường.Cao thủ nước Dương đều có vẻ mặt u ám, nhưng không thể thay đổi tình trạng này.Takao không rơi khỏi sàn đấu, cũng không nhận thua hay chết, ván đấu vẫn phải tiếp tục.Nếu cho Takao nhận thua thì sẽ làm mất thể diện của cao thủ nước Dương, đám cao thủ hàng đầu nước Dương ngạo mạn thà để Takao chết chứ cũng không cho phép ông ta nhận thua.Takao cũng hiểu rõ điều này, nếu chết thì còn giành được ít lợi ích cho người nhà, nhưng nếu ông ta nhận thua, cho dù bây giờ giữ được mạng, hiệp hội võ thuật nước Dương cũng sẽ không để ông ta sống sót quay về nước Dương.“Đủ rồi!”Đúng lúc này, một tiếng quát giận dữ vang vọng khắp Võ Thần Quán.Là Aoki Yamato, ông ta chậm rãi đứng dậy, híp mắt nhìn chằm chằm vào Đỗ Trọng: “Tôi biết ông đang kéo dài thời gian, ông tưởng cứ dây dưa như thế là sẽ đợi được người mà ông muốn đợi ư?”“Nếu bây giờ ông cho Takao nhận thua, tôi sẽ xem như không xảy ra chuyện gì, bằng không, ván tiếp theo, tôi sẽ đích thân lên sàn đấu, để ông trải nghiệm những gì mà Takao phải chịu đấy”.