Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…
Chương 14: Không thể trầm luân
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Người đàn ông tuyệt tình đến mức nào chứ!Từ đầu đến cuối, ngay cả một nụ hôn cũng không cho cô ta.Anh không cho cô ta đụng vào môi của anh, một lần cũng không được!"Tư Khải, anh thật tàn nhẫn! Anh thật sự quá tàn nhẫn!""Tàn nhẫn? Tôi vẫn luôn là như vậy, cũng chỉ là bạn giường, không hơn cũng không khác. Tôi sẽ không trả giá tình cảm cho phụ nữ, điểm này cô vẫn biết rõ."Tina lau nước mắt: "Nhưng mà Tư Khải...em đã cho rằng em sẽ có chút đặc biệt..."Trần Tư Khải cũng rất thèm đòn mà nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, cười nhạo một tiếng: "Đặc biệt? Trên đời này, làm gì có nhiều đặc biệt như vậy chứ."Một câu "Kết thúc rồi" nhẹ nhàng, ngay cả liếc nhìn cô ta một cái cũng ngại phiền.Trần Tư Khải bước lên bậc thang, vừa đi vừa nói: "Để người hầu thay thế toàn bộ ga giường, vỏ chăn với thảm, rèm cửa đi.""Dạ!"Tắm rửa xong, dưới lưng bọc một tấm khăn tắm, Trần Tư Khải cường tráng tản bộ trong phòng ngủ.Lại lần nữa mở điện thoại ra, lại lần nữ nhìn cái tên liên lạc "Cô nhóc Mộng" đó.Lại lần nữa do dự.Gọi, hay là không gọi?Đây là một chuyện khiến người ta rất đau đầu."Trần Tư Khải tôi sao phải gọi điện thoại cho cô? Cô còn len lén gọi tôi là ông già Trần, còn đứng trước mặt tôi vừa nấc cụt vừa rót nước, làm sao tôi phải gọi điện thoại cho cô!"Trần Tư Khải ném điện thoại di động sang một bên, hung hắng nằm xuống giường.Nhỉn trần nhà, giống như trên trần nhà xuất hiện Tiêu Mộng.Cô đang quệt mồm, đáng thương nói với anh: "Tổng giám đốc Trần, giảm giá chút đi?"Trần Tư Khải muốn cười, dáng vẻ này của cô buồn cười chết người.Mẹ nó, vì sao lại nhớ cô?Cô chỉ là một quả bóng!CHƯƠNG 14: KHÔNG THỂ TRẦM LUÂNNgười đàn ông tuyệt tình đến mức nào chứ!Từ đầu đến cuối, ngay cả một nụ hôn cũng không cho cô ta.Anh không cho cô ta đụng vào môi của anh, một lần cũng không được!"Tư Khải, anh thật tàn nhẫn! Anh thật sự quá tàn nhẫn!""Tàn nhẫn? Tôi vẫn luôn là như vậy, cũng chỉ là bạn giường, không hơn cũng không khác. Tôi sẽ không trả giá tình cảm cho phụ nữ, điểm này cô vẫn biết rõ."Tina lau nước mắt: "Nhưng mà Tư Khải...em đã cho rằng em sẽ có chút đặc biệt..."Trần Tư Khải cũng rất thèm đòn mà nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, cười nhạo một tiếng: "Đặc biệt? Trên đời này, làm gì có nhiều đặc biệt như vậy chứ."Một câu "Kết thúc rồi" nhẹ nhàng, ngay cả liếc nhìn cô ta một cái cũng ngại phiền.Trần Tư Khải bước lên bậc thang, vừa đi vừa nói: "Để người hầu thay thế toàn bộ ga giường, vỏ chăn với thảm, rèm cửa đi.""Dạ!"Tắm rửa xong, dưới lưng bọc một tấm khăn tắm, Trần Tư Khải cường tráng tản bộ trong phòng ngủ.Lại lần nữa mở điện thoại ra, lại lần nữ nhìn cái tên liên lạc "Cô nhóc Mộng" đó.Lại lần nữa do dự.Gọi, hay là không gọi?Đây là một chuyện khiến người ta rất đau đầu."Trần Tư Khải tôi sao phải gọi điện thoại cho cô? Cô còn len lén gọi tôi là ông già Trần, còn đứng trước mặt tôi vừa nấc cụt vừa rót nước, làm sao tôi phải gọi điện thoại cho cô!"Trần Tư Khải ném điện thoại di động sang một bên, hung hắng nằm xuống giường.Nhỉn trần nhà, giống như trên trần nhà xuất hiện Tiêu Mộng. Truyện Teen HayCô đang quệt mồm, đáng thương nói với anh: "Tổng giám đốc Trần, giảm giá chút đi?"Trần Tư Khải muốn cười, dáng vẻ này của cô buồn cười chết người.Mẹ nó, vì sao lại nhớ cô?Cô chỉ là một quả bóng!CHƯƠNG 14: KHÔNG THỂ TRẦM LUÂNNgười đàn ông tuyệt tình đến mức nào chứ!Từ đầu đến cuối, ngay cả một nụ hôn cũng không cho cô ta.Anh không cho cô ta đụng vào môi của anh, một lần cũng không được!"Tư Khải, anh thật tàn nhẫn! Anh thật sự quá tàn nhẫn!""Tàn nhẫn? Tôi vẫn luôn là như vậy, cũng chỉ là bạn giường, không hơn cũng không khác. Tôi sẽ không trả giá tình cảm cho phụ nữ, điểm này cô vẫn biết rõ."Tina lau nước mắt: "Nhưng mà Tư Khải...em đã cho rằng em sẽ có chút đặc biệt..."Trần Tư Khải cũng rất thèm đòn mà nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, cười nhạo một tiếng: "Đặc biệt? Trên đời này, làm gì có nhiều đặc biệt như vậy chứ."Một câu "Kết thúc rồi" nhẹ nhàng, ngay cả liếc nhìn cô ta một cái cũng ngại phiền.Trần Tư Khải bước lên bậc thang, vừa đi vừa nói: "Để người hầu thay thế toàn bộ ga giường, vỏ chăn với thảm, rèm cửa đi.""Dạ!"Tắm rửa xong, dưới lưng bọc một tấm khăn tắm, Trần Tư Khải cường tráng tản bộ trong phòng ngủ.Lại lần nữa mở điện thoại ra, lại lần nữ nhìn cái tên liên lạc "Cô nhóc Mộng" đó.Lại lần nữa do dự.Gọi, hay là không gọi?Đây là một chuyện khiến người ta rất đau đầu."Trần Tư Khải tôi sao phải gọi điện thoại cho cô? Cô còn len lén gọi tôi là ông già Trần, còn đứng trước mặt tôi vừa nấc cụt vừa rót nước, làm sao tôi phải gọi điện thoại cho cô!"Trần Tư Khải ném điện thoại di động sang một bên, hung hắng nằm xuống giường.Nhỉn trần nhà, giống như trên trần nhà xuất hiện Tiêu Mộng.Cô đang quệt mồm, đáng thương nói với anh: "Tổng giám đốc Trần, giảm giá chút đi?"Trần Tư Khải muốn cười, dáng vẻ này của cô buồn cười chết người.Mẹ nó, vì sao lại nhớ cô?Cô chỉ là một quả bóng!
Người đàn ông tuyệt tình đến mức nào chứ!
Từ đầu đến cuối, ngay cả một nụ hôn cũng không cho cô ta.
Anh không cho cô ta đụng vào môi của anh, một lần cũng không được!
"Tư Khải, anh thật tàn nhẫn! Anh thật sự quá tàn nhẫn!"
"Tàn nhẫn? Tôi vẫn luôn là như vậy, cũng chỉ là bạn giường, không hơn cũng không khác. Tôi sẽ không trả giá tình cảm cho phụ nữ, điểm này cô vẫn biết rõ."
Tina lau nước mắt: "Nhưng mà Tư Khải...em đã cho rằng em sẽ có chút đặc biệt..."
Trần Tư Khải cũng rất thèm đòn mà nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, cười nhạo một tiếng: "Đặc biệt? Trên đời này, làm gì có nhiều đặc biệt như vậy chứ."
Một câu "Kết thúc rồi" nhẹ nhàng, ngay cả liếc nhìn cô ta một cái cũng ngại phiền.
Trần Tư Khải bước lên bậc thang, vừa đi vừa nói: "Để người hầu thay thế toàn bộ ga giường, vỏ chăn với thảm, rèm cửa đi."
"Dạ!"
Tắm rửa xong, dưới lưng bọc một tấm khăn tắm, Trần Tư Khải cường tráng tản bộ trong phòng ngủ.
Lại lần nữa mở điện thoại ra, lại lần nữ nhìn cái tên liên lạc "Cô nhóc Mộng" đó.
Lại lần nữa do dự.
Gọi, hay là không gọi?
Đây là một chuyện khiến người ta rất đau đầu.
"Trần Tư Khải tôi sao phải gọi điện thoại cho cô? Cô còn len lén gọi tôi là ông già Trần, còn đứng trước mặt tôi vừa nấc cụt vừa rót nước, làm sao tôi phải gọi điện thoại cho cô!"
Trần Tư Khải ném điện thoại di động sang một bên, hung hắng nằm xuống giường.
Nhỉn trần nhà, giống như trên trần nhà xuất hiện Tiêu Mộng.
Cô đang quệt mồm, đáng thương nói với anh: "Tổng giám đốc Trần, giảm giá chút đi?"
Trần Tư Khải muốn cười, dáng vẻ này của cô buồn cười chết người.
Mẹ nó, vì sao lại nhớ cô?
Cô chỉ là một quả bóng!
CHƯƠNG 14: KHÔNG THỂ TRẦM LUÂN
Người đàn ông tuyệt tình đến mức nào chứ!
Từ đầu đến cuối, ngay cả một nụ hôn cũng không cho cô ta.
Anh không cho cô ta đụng vào môi của anh, một lần cũng không được!
"Tư Khải, anh thật tàn nhẫn! Anh thật sự quá tàn nhẫn!"
"Tàn nhẫn? Tôi vẫn luôn là như vậy, cũng chỉ là bạn giường, không hơn cũng không khác. Tôi sẽ không trả giá tình cảm cho phụ nữ, điểm này cô vẫn biết rõ."
Tina lau nước mắt: "Nhưng mà Tư Khải...em đã cho rằng em sẽ có chút đặc biệt..."
Trần Tư Khải cũng rất thèm đòn mà nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, cười nhạo một tiếng: "Đặc biệt? Trên đời này, làm gì có nhiều đặc biệt như vậy chứ."
Một câu "Kết thúc rồi" nhẹ nhàng, ngay cả liếc nhìn cô ta một cái cũng ngại phiền.
Trần Tư Khải bước lên bậc thang, vừa đi vừa nói: "Để người hầu thay thế toàn bộ ga giường, vỏ chăn với thảm, rèm cửa đi."
"Dạ!"
Tắm rửa xong, dưới lưng bọc một tấm khăn tắm, Trần Tư Khải cường tráng tản bộ trong phòng ngủ.
Lại lần nữa mở điện thoại ra, lại lần nữ nhìn cái tên liên lạc "Cô nhóc Mộng" đó.
Lại lần nữa do dự.
Gọi, hay là không gọi?
Đây là một chuyện khiến người ta rất đau đầu.
"Trần Tư Khải tôi sao phải gọi điện thoại cho cô? Cô còn len lén gọi tôi là ông già Trần, còn đứng trước mặt tôi vừa nấc cụt vừa rót nước, làm sao tôi phải gọi điện thoại cho cô!"
Trần Tư Khải ném điện thoại di động sang một bên, hung hắng nằm xuống giường.
Nhỉn trần nhà, giống như trên trần nhà xuất hiện Tiêu Mộng.
Cô đang quệt mồm, đáng thương nói với anh: "Tổng giám đốc Trần, giảm giá chút đi?"
Trần Tư Khải muốn cười, dáng vẻ này của cô buồn cười chết người.
Mẹ nó, vì sao lại nhớ cô?
Cô chỉ là một quả bóng!
CHƯƠNG 14: KHÔNG THỂ TRẦM LUÂN
Người đàn ông tuyệt tình đến mức nào chứ!
Từ đầu đến cuối, ngay cả một nụ hôn cũng không cho cô ta.
Anh không cho cô ta đụng vào môi của anh, một lần cũng không được!
"Tư Khải, anh thật tàn nhẫn! Anh thật sự quá tàn nhẫn!"
"Tàn nhẫn? Tôi vẫn luôn là như vậy, cũng chỉ là bạn giường, không hơn cũng không khác. Tôi sẽ không trả giá tình cảm cho phụ nữ, điểm này cô vẫn biết rõ."
Tina lau nước mắt: "Nhưng mà Tư Khải...em đã cho rằng em sẽ có chút đặc biệt..."
Trần Tư Khải cũng rất thèm đòn mà nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, cười nhạo một tiếng: "Đặc biệt? Trên đời này, làm gì có nhiều đặc biệt như vậy chứ."
Một câu "Kết thúc rồi" nhẹ nhàng, ngay cả liếc nhìn cô ta một cái cũng ngại phiền.
Trần Tư Khải bước lên bậc thang, vừa đi vừa nói: "Để người hầu thay thế toàn bộ ga giường, vỏ chăn với thảm, rèm cửa đi."
"Dạ!"
Tắm rửa xong, dưới lưng bọc một tấm khăn tắm, Trần Tư Khải cường tráng tản bộ trong phòng ngủ.
Lại lần nữa mở điện thoại ra, lại lần nữ nhìn cái tên liên lạc "Cô nhóc Mộng" đó.
Lại lần nữa do dự.
Gọi, hay là không gọi?
Đây là một chuyện khiến người ta rất đau đầu.
"Trần Tư Khải tôi sao phải gọi điện thoại cho cô? Cô còn len lén gọi tôi là ông già Trần, còn đứng trước mặt tôi vừa nấc cụt vừa rót nước, làm sao tôi phải gọi điện thoại cho cô!"
Trần Tư Khải ném điện thoại di động sang một bên, hung hắng nằm xuống giường.
Nhỉn trần nhà, giống như trên trần nhà xuất hiện Tiêu Mộng.
Cô đang quệt mồm, đáng thương nói với anh: "Tổng giám đốc Trần, giảm giá chút đi?"
Trần Tư Khải muốn cười, dáng vẻ này của cô buồn cười chết người.
Mẹ nó, vì sao lại nhớ cô?
Cô chỉ là một quả bóng!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Người đàn ông tuyệt tình đến mức nào chứ!Từ đầu đến cuối, ngay cả một nụ hôn cũng không cho cô ta.Anh không cho cô ta đụng vào môi của anh, một lần cũng không được!"Tư Khải, anh thật tàn nhẫn! Anh thật sự quá tàn nhẫn!""Tàn nhẫn? Tôi vẫn luôn là như vậy, cũng chỉ là bạn giường, không hơn cũng không khác. Tôi sẽ không trả giá tình cảm cho phụ nữ, điểm này cô vẫn biết rõ."Tina lau nước mắt: "Nhưng mà Tư Khải...em đã cho rằng em sẽ có chút đặc biệt..."Trần Tư Khải cũng rất thèm đòn mà nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, cười nhạo một tiếng: "Đặc biệt? Trên đời này, làm gì có nhiều đặc biệt như vậy chứ."Một câu "Kết thúc rồi" nhẹ nhàng, ngay cả liếc nhìn cô ta một cái cũng ngại phiền.Trần Tư Khải bước lên bậc thang, vừa đi vừa nói: "Để người hầu thay thế toàn bộ ga giường, vỏ chăn với thảm, rèm cửa đi.""Dạ!"Tắm rửa xong, dưới lưng bọc một tấm khăn tắm, Trần Tư Khải cường tráng tản bộ trong phòng ngủ.Lại lần nữa mở điện thoại ra, lại lần nữ nhìn cái tên liên lạc "Cô nhóc Mộng" đó.Lại lần nữa do dự.Gọi, hay là không gọi?Đây là một chuyện khiến người ta rất đau đầu."Trần Tư Khải tôi sao phải gọi điện thoại cho cô? Cô còn len lén gọi tôi là ông già Trần, còn đứng trước mặt tôi vừa nấc cụt vừa rót nước, làm sao tôi phải gọi điện thoại cho cô!"Trần Tư Khải ném điện thoại di động sang một bên, hung hắng nằm xuống giường.Nhỉn trần nhà, giống như trên trần nhà xuất hiện Tiêu Mộng.Cô đang quệt mồm, đáng thương nói với anh: "Tổng giám đốc Trần, giảm giá chút đi?"Trần Tư Khải muốn cười, dáng vẻ này của cô buồn cười chết người.Mẹ nó, vì sao lại nhớ cô?Cô chỉ là một quả bóng!CHƯƠNG 14: KHÔNG THỂ TRẦM LUÂNNgười đàn ông tuyệt tình đến mức nào chứ!Từ đầu đến cuối, ngay cả một nụ hôn cũng không cho cô ta.Anh không cho cô ta đụng vào môi của anh, một lần cũng không được!"Tư Khải, anh thật tàn nhẫn! Anh thật sự quá tàn nhẫn!""Tàn nhẫn? Tôi vẫn luôn là như vậy, cũng chỉ là bạn giường, không hơn cũng không khác. Tôi sẽ không trả giá tình cảm cho phụ nữ, điểm này cô vẫn biết rõ."Tina lau nước mắt: "Nhưng mà Tư Khải...em đã cho rằng em sẽ có chút đặc biệt..."Trần Tư Khải cũng rất thèm đòn mà nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, cười nhạo một tiếng: "Đặc biệt? Trên đời này, làm gì có nhiều đặc biệt như vậy chứ."Một câu "Kết thúc rồi" nhẹ nhàng, ngay cả liếc nhìn cô ta một cái cũng ngại phiền.Trần Tư Khải bước lên bậc thang, vừa đi vừa nói: "Để người hầu thay thế toàn bộ ga giường, vỏ chăn với thảm, rèm cửa đi.""Dạ!"Tắm rửa xong, dưới lưng bọc một tấm khăn tắm, Trần Tư Khải cường tráng tản bộ trong phòng ngủ.Lại lần nữa mở điện thoại ra, lại lần nữ nhìn cái tên liên lạc "Cô nhóc Mộng" đó.Lại lần nữa do dự.Gọi, hay là không gọi?Đây là một chuyện khiến người ta rất đau đầu."Trần Tư Khải tôi sao phải gọi điện thoại cho cô? Cô còn len lén gọi tôi là ông già Trần, còn đứng trước mặt tôi vừa nấc cụt vừa rót nước, làm sao tôi phải gọi điện thoại cho cô!"Trần Tư Khải ném điện thoại di động sang một bên, hung hắng nằm xuống giường.Nhỉn trần nhà, giống như trên trần nhà xuất hiện Tiêu Mộng. Truyện Teen HayCô đang quệt mồm, đáng thương nói với anh: "Tổng giám đốc Trần, giảm giá chút đi?"Trần Tư Khải muốn cười, dáng vẻ này của cô buồn cười chết người.Mẹ nó, vì sao lại nhớ cô?Cô chỉ là một quả bóng!CHƯƠNG 14: KHÔNG THỂ TRẦM LUÂNNgười đàn ông tuyệt tình đến mức nào chứ!Từ đầu đến cuối, ngay cả một nụ hôn cũng không cho cô ta.Anh không cho cô ta đụng vào môi của anh, một lần cũng không được!"Tư Khải, anh thật tàn nhẫn! Anh thật sự quá tàn nhẫn!""Tàn nhẫn? Tôi vẫn luôn là như vậy, cũng chỉ là bạn giường, không hơn cũng không khác. Tôi sẽ không trả giá tình cảm cho phụ nữ, điểm này cô vẫn biết rõ."Tina lau nước mắt: "Nhưng mà Tư Khải...em đã cho rằng em sẽ có chút đặc biệt..."Trần Tư Khải cũng rất thèm đòn mà nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, cười nhạo một tiếng: "Đặc biệt? Trên đời này, làm gì có nhiều đặc biệt như vậy chứ."Một câu "Kết thúc rồi" nhẹ nhàng, ngay cả liếc nhìn cô ta một cái cũng ngại phiền.Trần Tư Khải bước lên bậc thang, vừa đi vừa nói: "Để người hầu thay thế toàn bộ ga giường, vỏ chăn với thảm, rèm cửa đi.""Dạ!"Tắm rửa xong, dưới lưng bọc một tấm khăn tắm, Trần Tư Khải cường tráng tản bộ trong phòng ngủ.Lại lần nữa mở điện thoại ra, lại lần nữ nhìn cái tên liên lạc "Cô nhóc Mộng" đó.Lại lần nữa do dự.Gọi, hay là không gọi?Đây là một chuyện khiến người ta rất đau đầu."Trần Tư Khải tôi sao phải gọi điện thoại cho cô? Cô còn len lén gọi tôi là ông già Trần, còn đứng trước mặt tôi vừa nấc cụt vừa rót nước, làm sao tôi phải gọi điện thoại cho cô!"Trần Tư Khải ném điện thoại di động sang một bên, hung hắng nằm xuống giường.Nhỉn trần nhà, giống như trên trần nhà xuất hiện Tiêu Mộng.Cô đang quệt mồm, đáng thương nói với anh: "Tổng giám đốc Trần, giảm giá chút đi?"Trần Tư Khải muốn cười, dáng vẻ này của cô buồn cười chết người.Mẹ nó, vì sao lại nhớ cô?Cô chỉ là một quả bóng!