Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 19: Có phải rất khó chịu không

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Không phải chứ, anh không phải là muốn uống máu của cô chứ?Biểu cảm này rất khiếp người.Ai muốn gả cho Trần lột da, người đó là tự chịu đày đọa, tự ngược!Cả ngày đều bị ánh mắt giết người này nhìn chằm chằm, còn không phải sớm bị đông thành cục đá?Gả cho người như vậy, đó mới gọi là chết sớm siêu sinh sớm."Có cần tôi tặng cho nhà cô đồng hồ không?"Anh lại lặp lại lời vừa rồi lần nữa."A? Đồng hồ? Tại sao tặng tôi?""Đồng hồ nhà cô chạy sai rồi đi, nếu không tại sao cô mười giờ mới tới công ty! Nói!"Một chữ "nói" cuối cùng, đơn giản chính là sấm sét lôi đình, làm Tiêu Mộng rùng mình.Tiêu Mộng âm thầm lắc cánh tay, giọng run rẩy nói: "Đồng hồ không chạy sai, đều rất tốt, là tôi...là tôi ngủ quên...""Hả? Ngủ quên?"Trần Tư Khải ngồi thẳng lưng, bỏ chân xuống, không dám tin nhìn cô gái: "Chẳng lẽ cô không biết đặt báo thức?""Đặt báo thức rồi, đặt hai cái lận...chỉ là...không gọi tôi dậy được thôi.""Đồng hồ cũng không gọi cô tỉnh được, cô là heo à! Ngày đầu tiên cô đi làm đã trễ, hơn nữa trễ tới nửa tiếng! Tiền lương một ngày của cô là hai trăm mốt, thời gian làm việc một ngày của cô là tám giờ, cô tính thử xem cô nên trừ bao nhiêu tiền?"Tiêu Mộng sững sờ, ngước khuôn mặt nhỏ, nhìn trần nhà, môi nhúc nhích, lẩm ba lẩm bẩm, lẩm bẩm một phút, cô lắc lắc đầu, giơ bàn tay nhỏ, nói với Trần Tư Khải: "Anh có máy tính không, tính tóan thật phiền phức."Trần Tư Khải cắn môi, hoàn toàn cạn lời với cô nhóc này. Cắn răng nghiến lợi: "Với trình độ của cô, không thể nào đậu đại học."Tiêu Mộng ngẩng cằm như đúng rồi, rất kiêu ngạo nói: "Tôi khoa văn! Hơn nữa tôi còn có điểm cộng sở trường! Ai nói tôi không đậu! Hừ!"Sắc mặt tốt hơn nhiều so với vừa rồi, giọng điệu cũng hài hòa hơn: "Tối qua cô đi đâu?"CHƯƠNG 19: CÓ PHẢI RẤT KHÓ CHỊU KHÔNGKhông phải chứ, anh không phải là muốn uống máu của cô chứ?Biểu cảm này rất khiếp người.Ai muốn gả cho Trần lột da, người đó là tự chịu đày đọa, tự ngược!Cả ngày đều bị ánh mắt giết người này nhìn chằm chằm, còn không phải sớm bị đông thành cục đá?Gả cho người như vậy, đó mới gọi là chết sớm siêu sinh sớm."Có cần tôi tặng cho nhà cô đồng hồ không?"Anh lại lặp lại lời vừa rồi lần nữa."A? Đồng hồ? Tại sao tặng tôi?""Đồng hồ nhà cô chạy sai rồi đi, nếu không tại sao cô mười giờ mới tới công ty! Nói!"Một chữ "nói" cuối cùng, đơn giản chính là sấm sét lôi đình, làm Tiêu Mộng rùng mình.Tiêu Mộng âm thầm lắc cánh tay, giọng run rẩy nói: "Đồng hồ không chạy sai, đều rất tốt, là tôi...là tôi ngủ quên...""Hả? Ngủ quên?"Trần Tư Khải ngồi thẳng lưng, bỏ chân xuống, không dám tin nhìn cô gái: "Chẳng lẽ cô không biết đặt báo thức?""Đặt báo thức rồi, đặt hai cái lận...chỉ là...không gọi tôi dậy được thôi.""Đồng hồ cũng không gọi cô tỉnh được, cô là heo à! Ngày đầu tiên cô đi làm đã trễ, hơn nữa trễ tới nửa tiếng! Tiền lương một ngày của cô là hai trăm mốt, thời gian làm việc một ngày của cô là tám giờ, cô tính thử xem cô nên trừ bao nhiêu tiền?"Tiêu Mộng sững sờ, ngước khuôn mặt nhỏ, nhìn trần nhà, môi nhúc nhích, lẩm ba lẩm bẩm, lẩm bẩm một phút, cô lắc lắc đầu, giơ bàn tay nhỏ, nói với Trần Tư Khải: "Anh có máy tính không, tính tóan thật phiền phức."Trần Tư Khải cắn môi, hoàn toàn cạn lời với cô nhóc này. Cắn răng nghiến lợi: "Với trình độ của cô, không thể nào đậu đại học."Tiêu Mộng ngẩng cằm như đúng rồi, rất kiêu ngạo nói: "Tôi khoa văn! Hơn nữa tôi còn có điểm cộng sở trường! Ai nói tôi không đậu! Hừ!"Sắc mặt tốt hơn nhiều so với vừa rồi, giọng điệu cũng hài hòa hơn: "Tối qua cô đi đâu?"CHƯƠNG 19: CÓ PHẢI RẤT KHÓ CHỊU KHÔNGKhông phải chứ, anh không phải là muốn uống máu của cô chứ?Biểu cảm này rất khiếp người.Ai muốn gả cho Trần lột da, người đó là tự chịu đày đọa, tự ngược!Cả ngày đều bị ánh mắt giết người này nhìn chằm chằm, còn không phải sớm bị đông thành cục đá?Gả cho người như vậy, đó mới gọi là chết sớm siêu sinh sớm."Có cần tôi tặng cho nhà cô đồng hồ không?"Anh lại lặp lại lời vừa rồi lần nữa."A? Đồng hồ? Tại sao tặng tôi?""Đồng hồ nhà cô chạy sai rồi đi, nếu không tại sao cô mười giờ mới tới công ty! Nói!"Một chữ "nói" cuối cùng, đơn giản chính là sấm sét lôi đình, làm Tiêu Mộng rùng mình.Tiêu Mộng âm thầm lắc cánh tay, giọng run rẩy nói: "Đồng hồ không chạy sai, đều rất tốt, là tôi...là tôi ngủ quên...""Hả? Ngủ quên?"Trần Tư Khải ngồi thẳng lưng, bỏ chân xuống, không dám tin nhìn cô gái: "Chẳng lẽ cô không biết đặt báo thức?""Đặt báo thức rồi, đặt hai cái lận...chỉ là...không gọi tôi dậy được thôi.""Đồng hồ cũng không gọi cô tỉnh được, cô là heo à! Ngày đầu tiên cô đi làm đã trễ, hơn nữa trễ tới nửa tiếng! Tiền lương một ngày của cô là hai trăm mốt, thời gian làm việc một ngày của cô là tám giờ, cô tính thử xem cô nên trừ bao nhiêu tiền?"Tiêu Mộng sững sờ, ngước khuôn mặt nhỏ, nhìn trần nhà, môi nhúc nhích, lẩm ba lẩm bẩm, lẩm bẩm một phút, cô lắc lắc đầu, giơ bàn tay nhỏ, nói với Trần Tư Khải: "Anh có máy tính không, tính tóan thật phiền phức."Trần Tư Khải cắn môi, hoàn toàn cạn lời với cô nhóc này. Cắn răng nghiến lợi: "Với trình độ của cô, không thể nào đậu đại học."Tiêu Mộng ngẩng cằm như đúng rồi, rất kiêu ngạo nói: "Tôi khoa văn! Hơn nữa tôi còn có điểm cộng sở trường! Ai nói tôi không đậu! Hừ!"Sắc mặt tốt hơn nhiều so với vừa rồi, giọng điệu cũng hài hòa hơn: "Tối qua cô đi đâu?"

Không phải chứ, anh không phải là muốn uống máu của cô chứ?

Biểu cảm này rất khiếp người.

Ai muốn gả cho Trần lột da, người đó là tự chịu đày đọa, tự ngược!

Cả ngày đều bị ánh mắt giết người này nhìn chằm chằm, còn không phải sớm bị đông thành cục đá?

Gả cho người như vậy, đó mới gọi là chết sớm siêu sinh sớm.

"Có cần tôi tặng cho nhà cô đồng hồ không?"

Anh lại lặp lại lời vừa rồi lần nữa.

"A? Đồng hồ? Tại sao tặng tôi?"

"Đồng hồ nhà cô chạy sai rồi đi, nếu không tại sao cô mười giờ mới tới công ty! Nói!"

Một chữ "nói" cuối cùng, đơn giản chính là sấm sét lôi đình, làm Tiêu Mộng rùng mình.

Tiêu Mộng âm thầm lắc cánh tay, giọng run rẩy nói: "Đồng hồ không chạy sai, đều rất tốt, là tôi...là tôi ngủ quên..."

"Hả? Ngủ quên?"

Trần Tư Khải ngồi thẳng lưng, bỏ chân xuống, không dám tin nhìn cô gái: "Chẳng lẽ cô không biết đặt báo thức?"

"Đặt báo thức rồi, đặt hai cái lận...chỉ là...không gọi tôi dậy được thôi."

"Đồng hồ cũng không gọi cô tỉnh được, cô là heo à! Ngày đầu tiên cô đi làm đã trễ, hơn nữa trễ tới nửa tiếng! Tiền lương một ngày của cô là hai trăm mốt, thời gian làm việc một ngày của cô là tám giờ, cô tính thử xem cô nên trừ bao nhiêu tiền?"

Tiêu Mộng sững sờ, ngước khuôn mặt nhỏ, nhìn trần nhà, môi nhúc nhích, lẩm ba lẩm bẩm, lẩm bẩm một phút, cô lắc lắc đầu, giơ bàn tay nhỏ, nói với Trần Tư Khải: "Anh có máy tính không, tính tóan thật phiền phức."

Trần Tư Khải cắn môi, hoàn toàn cạn lời với cô nhóc này. Cắn răng nghiến lợi: "Với trình độ của cô, không thể nào đậu đại học."

Tiêu Mộng ngẩng cằm như đúng rồi, rất kiêu ngạo nói: "Tôi khoa văn! Hơn nữa tôi còn có điểm cộng sở trường! Ai nói tôi không đậu! Hừ!"

Sắc mặt tốt hơn nhiều so với vừa rồi, giọng điệu cũng hài hòa hơn: "Tối qua cô đi đâu?"

CHƯƠNG 19: CÓ PHẢI RẤT KHÓ CHỊU KHÔNG

Không phải chứ, anh không phải là muốn uống máu của cô chứ?

Biểu cảm này rất khiếp người.

Ai muốn gả cho Trần lột da, người đó là tự chịu đày đọa, tự ngược!

Cả ngày đều bị ánh mắt giết người này nhìn chằm chằm, còn không phải sớm bị đông thành cục đá?

Gả cho người như vậy, đó mới gọi là chết sớm siêu sinh sớm.

"Có cần tôi tặng cho nhà cô đồng hồ không?"

Anh lại lặp lại lời vừa rồi lần nữa.

"A? Đồng hồ? Tại sao tặng tôi?"

"Đồng hồ nhà cô chạy sai rồi đi, nếu không tại sao cô mười giờ mới tới công ty! Nói!"

Một chữ "nói" cuối cùng, đơn giản chính là sấm sét lôi đình, làm Tiêu Mộng rùng mình.

Tiêu Mộng âm thầm lắc cánh tay, giọng run rẩy nói: "Đồng hồ không chạy sai, đều rất tốt, là tôi...là tôi ngủ quên..."

"Hả? Ngủ quên?"

Trần Tư Khải ngồi thẳng lưng, bỏ chân xuống, không dám tin nhìn cô gái: "Chẳng lẽ cô không biết đặt báo thức?"

"Đặt báo thức rồi, đặt hai cái lận...chỉ là...không gọi tôi dậy được thôi."

"Đồng hồ cũng không gọi cô tỉnh được, cô là heo à! Ngày đầu tiên cô đi làm đã trễ, hơn nữa trễ tới nửa tiếng! Tiền lương một ngày của cô là hai trăm mốt, thời gian làm việc một ngày của cô là tám giờ, cô tính thử xem cô nên trừ bao nhiêu tiền?"

Tiêu Mộng sững sờ, ngước khuôn mặt nhỏ, nhìn trần nhà, môi nhúc nhích, lẩm ba lẩm bẩm, lẩm bẩm một phút, cô lắc lắc đầu, giơ bàn tay nhỏ, nói với Trần Tư Khải: "Anh có máy tính không, tính tóan thật phiền phức."

Trần Tư Khải cắn môi, hoàn toàn cạn lời với cô nhóc này. Cắn răng nghiến lợi: "Với trình độ của cô, không thể nào đậu đại học."

Tiêu Mộng ngẩng cằm như đúng rồi, rất kiêu ngạo nói: "Tôi khoa văn! Hơn nữa tôi còn có điểm cộng sở trường! Ai nói tôi không đậu! Hừ!"

Sắc mặt tốt hơn nhiều so với vừa rồi, giọng điệu cũng hài hòa hơn: "Tối qua cô đi đâu?"

CHƯƠNG 19: CÓ PHẢI RẤT KHÓ CHỊU KHÔNG

Không phải chứ, anh không phải là muốn uống máu của cô chứ?

Biểu cảm này rất khiếp người.

Ai muốn gả cho Trần lột da, người đó là tự chịu đày đọa, tự ngược!

Cả ngày đều bị ánh mắt giết người này nhìn chằm chằm, còn không phải sớm bị đông thành cục đá?

Gả cho người như vậy, đó mới gọi là chết sớm siêu sinh sớm.

"Có cần tôi tặng cho nhà cô đồng hồ không?"

Anh lại lặp lại lời vừa rồi lần nữa.

"A? Đồng hồ? Tại sao tặng tôi?"

"Đồng hồ nhà cô chạy sai rồi đi, nếu không tại sao cô mười giờ mới tới công ty! Nói!"

Một chữ "nói" cuối cùng, đơn giản chính là sấm sét lôi đình, làm Tiêu Mộng rùng mình.

Tiêu Mộng âm thầm lắc cánh tay, giọng run rẩy nói: "Đồng hồ không chạy sai, đều rất tốt, là tôi...là tôi ngủ quên..."

"Hả? Ngủ quên?"

Trần Tư Khải ngồi thẳng lưng, bỏ chân xuống, không dám tin nhìn cô gái: "Chẳng lẽ cô không biết đặt báo thức?"

"Đặt báo thức rồi, đặt hai cái lận...chỉ là...không gọi tôi dậy được thôi."

"Đồng hồ cũng không gọi cô tỉnh được, cô là heo à! Ngày đầu tiên cô đi làm đã trễ, hơn nữa trễ tới nửa tiếng! Tiền lương một ngày của cô là hai trăm mốt, thời gian làm việc một ngày của cô là tám giờ, cô tính thử xem cô nên trừ bao nhiêu tiền?"

Tiêu Mộng sững sờ, ngước khuôn mặt nhỏ, nhìn trần nhà, môi nhúc nhích, lẩm ba lẩm bẩm, lẩm bẩm một phút, cô lắc lắc đầu, giơ bàn tay nhỏ, nói với Trần Tư Khải: "Anh có máy tính không, tính tóan thật phiền phức."

Trần Tư Khải cắn môi, hoàn toàn cạn lời với cô nhóc này. Cắn răng nghiến lợi: "Với trình độ của cô, không thể nào đậu đại học."

Tiêu Mộng ngẩng cằm như đúng rồi, rất kiêu ngạo nói: "Tôi khoa văn! Hơn nữa tôi còn có điểm cộng sở trường! Ai nói tôi không đậu! Hừ!"

Sắc mặt tốt hơn nhiều so với vừa rồi, giọng điệu cũng hài hòa hơn: "Tối qua cô đi đâu?"

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Không phải chứ, anh không phải là muốn uống máu của cô chứ?Biểu cảm này rất khiếp người.Ai muốn gả cho Trần lột da, người đó là tự chịu đày đọa, tự ngược!Cả ngày đều bị ánh mắt giết người này nhìn chằm chằm, còn không phải sớm bị đông thành cục đá?Gả cho người như vậy, đó mới gọi là chết sớm siêu sinh sớm."Có cần tôi tặng cho nhà cô đồng hồ không?"Anh lại lặp lại lời vừa rồi lần nữa."A? Đồng hồ? Tại sao tặng tôi?""Đồng hồ nhà cô chạy sai rồi đi, nếu không tại sao cô mười giờ mới tới công ty! Nói!"Một chữ "nói" cuối cùng, đơn giản chính là sấm sét lôi đình, làm Tiêu Mộng rùng mình.Tiêu Mộng âm thầm lắc cánh tay, giọng run rẩy nói: "Đồng hồ không chạy sai, đều rất tốt, là tôi...là tôi ngủ quên...""Hả? Ngủ quên?"Trần Tư Khải ngồi thẳng lưng, bỏ chân xuống, không dám tin nhìn cô gái: "Chẳng lẽ cô không biết đặt báo thức?""Đặt báo thức rồi, đặt hai cái lận...chỉ là...không gọi tôi dậy được thôi.""Đồng hồ cũng không gọi cô tỉnh được, cô là heo à! Ngày đầu tiên cô đi làm đã trễ, hơn nữa trễ tới nửa tiếng! Tiền lương một ngày của cô là hai trăm mốt, thời gian làm việc một ngày của cô là tám giờ, cô tính thử xem cô nên trừ bao nhiêu tiền?"Tiêu Mộng sững sờ, ngước khuôn mặt nhỏ, nhìn trần nhà, môi nhúc nhích, lẩm ba lẩm bẩm, lẩm bẩm một phút, cô lắc lắc đầu, giơ bàn tay nhỏ, nói với Trần Tư Khải: "Anh có máy tính không, tính tóan thật phiền phức."Trần Tư Khải cắn môi, hoàn toàn cạn lời với cô nhóc này. Cắn răng nghiến lợi: "Với trình độ của cô, không thể nào đậu đại học."Tiêu Mộng ngẩng cằm như đúng rồi, rất kiêu ngạo nói: "Tôi khoa văn! Hơn nữa tôi còn có điểm cộng sở trường! Ai nói tôi không đậu! Hừ!"Sắc mặt tốt hơn nhiều so với vừa rồi, giọng điệu cũng hài hòa hơn: "Tối qua cô đi đâu?"CHƯƠNG 19: CÓ PHẢI RẤT KHÓ CHỊU KHÔNGKhông phải chứ, anh không phải là muốn uống máu của cô chứ?Biểu cảm này rất khiếp người.Ai muốn gả cho Trần lột da, người đó là tự chịu đày đọa, tự ngược!Cả ngày đều bị ánh mắt giết người này nhìn chằm chằm, còn không phải sớm bị đông thành cục đá?Gả cho người như vậy, đó mới gọi là chết sớm siêu sinh sớm."Có cần tôi tặng cho nhà cô đồng hồ không?"Anh lại lặp lại lời vừa rồi lần nữa."A? Đồng hồ? Tại sao tặng tôi?""Đồng hồ nhà cô chạy sai rồi đi, nếu không tại sao cô mười giờ mới tới công ty! Nói!"Một chữ "nói" cuối cùng, đơn giản chính là sấm sét lôi đình, làm Tiêu Mộng rùng mình.Tiêu Mộng âm thầm lắc cánh tay, giọng run rẩy nói: "Đồng hồ không chạy sai, đều rất tốt, là tôi...là tôi ngủ quên...""Hả? Ngủ quên?"Trần Tư Khải ngồi thẳng lưng, bỏ chân xuống, không dám tin nhìn cô gái: "Chẳng lẽ cô không biết đặt báo thức?""Đặt báo thức rồi, đặt hai cái lận...chỉ là...không gọi tôi dậy được thôi.""Đồng hồ cũng không gọi cô tỉnh được, cô là heo à! Ngày đầu tiên cô đi làm đã trễ, hơn nữa trễ tới nửa tiếng! Tiền lương một ngày của cô là hai trăm mốt, thời gian làm việc một ngày của cô là tám giờ, cô tính thử xem cô nên trừ bao nhiêu tiền?"Tiêu Mộng sững sờ, ngước khuôn mặt nhỏ, nhìn trần nhà, môi nhúc nhích, lẩm ba lẩm bẩm, lẩm bẩm một phút, cô lắc lắc đầu, giơ bàn tay nhỏ, nói với Trần Tư Khải: "Anh có máy tính không, tính tóan thật phiền phức."Trần Tư Khải cắn môi, hoàn toàn cạn lời với cô nhóc này. Cắn răng nghiến lợi: "Với trình độ của cô, không thể nào đậu đại học."Tiêu Mộng ngẩng cằm như đúng rồi, rất kiêu ngạo nói: "Tôi khoa văn! Hơn nữa tôi còn có điểm cộng sở trường! Ai nói tôi không đậu! Hừ!"Sắc mặt tốt hơn nhiều so với vừa rồi, giọng điệu cũng hài hòa hơn: "Tối qua cô đi đâu?"CHƯƠNG 19: CÓ PHẢI RẤT KHÓ CHỊU KHÔNGKhông phải chứ, anh không phải là muốn uống máu của cô chứ?Biểu cảm này rất khiếp người.Ai muốn gả cho Trần lột da, người đó là tự chịu đày đọa, tự ngược!Cả ngày đều bị ánh mắt giết người này nhìn chằm chằm, còn không phải sớm bị đông thành cục đá?Gả cho người như vậy, đó mới gọi là chết sớm siêu sinh sớm."Có cần tôi tặng cho nhà cô đồng hồ không?"Anh lại lặp lại lời vừa rồi lần nữa."A? Đồng hồ? Tại sao tặng tôi?""Đồng hồ nhà cô chạy sai rồi đi, nếu không tại sao cô mười giờ mới tới công ty! Nói!"Một chữ "nói" cuối cùng, đơn giản chính là sấm sét lôi đình, làm Tiêu Mộng rùng mình.Tiêu Mộng âm thầm lắc cánh tay, giọng run rẩy nói: "Đồng hồ không chạy sai, đều rất tốt, là tôi...là tôi ngủ quên...""Hả? Ngủ quên?"Trần Tư Khải ngồi thẳng lưng, bỏ chân xuống, không dám tin nhìn cô gái: "Chẳng lẽ cô không biết đặt báo thức?""Đặt báo thức rồi, đặt hai cái lận...chỉ là...không gọi tôi dậy được thôi.""Đồng hồ cũng không gọi cô tỉnh được, cô là heo à! Ngày đầu tiên cô đi làm đã trễ, hơn nữa trễ tới nửa tiếng! Tiền lương một ngày của cô là hai trăm mốt, thời gian làm việc một ngày của cô là tám giờ, cô tính thử xem cô nên trừ bao nhiêu tiền?"Tiêu Mộng sững sờ, ngước khuôn mặt nhỏ, nhìn trần nhà, môi nhúc nhích, lẩm ba lẩm bẩm, lẩm bẩm một phút, cô lắc lắc đầu, giơ bàn tay nhỏ, nói với Trần Tư Khải: "Anh có máy tính không, tính tóan thật phiền phức."Trần Tư Khải cắn môi, hoàn toàn cạn lời với cô nhóc này. Cắn răng nghiến lợi: "Với trình độ của cô, không thể nào đậu đại học."Tiêu Mộng ngẩng cằm như đúng rồi, rất kiêu ngạo nói: "Tôi khoa văn! Hơn nữa tôi còn có điểm cộng sở trường! Ai nói tôi không đậu! Hừ!"Sắc mặt tốt hơn nhiều so với vừa rồi, giọng điệu cũng hài hòa hơn: "Tối qua cô đi đâu?"

Chương 19: Có phải rất khó chịu không