Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3256
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3256Người trung niên vội đáp: “Vâng!”Dương Chấn không ngờ người Võ Tông đã bảo anh đến Võ Tông trước 12h trưa mai, nhưng lại tiết lộ hành tung của anh cho người nước Dương.Phía bên kia, tại trụ sở chính của hiệp hội võ thuật nước Dương, nước Dương.Một đám cao thủ nước Dương ngồi chung với nhau.Trên ghế chính là một ông lão mặc đồ luyện võ, Shendai Kabuto và Aoki Yamato ngồi hai bên ông lão này.“Hội trưởng Yoshida, Dương Chấn đã giết hội trưởng Kitano, còn giết phó hội trưởng Yoshida nữa, đây là tội chết, nếu bây giờ cậu ta đã rời khỏi Yến Đô, chúng ta phải nắm lấy cơ hội này để giết cậu ta! Báo thù rửa hận cho Kitano và phó hội trưởng Yoshida!”Shendai Kabuto tức giận nói.Aoki Yamato cũng siết chặt nắm tay, nói với vẻ căm hận: “Dương Chấn đã sỉ nhục cao thủ nước Dương chúng ta, cậu ta phải chịu trách nhiệm về chuyện này! Phải giết cậu ta thì mới có thể rửa hết nhục nhã!”Những người khác cũng thi nhau quát: “Giết Dương Chấn, rửa sạch nhục nhã!”Trong lúc nhất thời, cao thủ nước Dương trong phòng họp đều quát lớn, ai cũng có vẻ căm hận, chỉ muốn đi giết Dương Chấn ngay.Mặt ông lão ngồi ở ghế chính lạnh tanh, mãi đến khi đám người đã yên lặng thì mới lạnh lùng nói với vẻ đằng đằng sát khí: “Mọi người nói không sai, Dương Chấn phải chết! Yoshida Shinichi tôi thề, sẽ khiến cậu ta trả giá bằng mạng sống!”Yoshida Shinichi là cao thủ do thế gia võ thuật đằng sau gia tộc Yoshida cử đến hiệp hội võ thuật nước Dương, là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong hàng thật giá thật.Trước kia, ba thế gia lớn chọn Kitano Takeshi làm hội trưởng hiệp hội võ thuật nước Dương vì Kitano Takeshi có thân phận trong sạch, không liên quan gì đến ba thế gia lớn.Nhưng bây giờ, Kitano Takeshi đã chết, Yoshida Kakeru mà gia tộc Yoshida cử đến hiệp hội võ thuật nước Dương cũng đã chết, có thể nói gia tộc Yoshida bị tổn thất nặng nề, nên cử luôn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ra.Có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong trấn giữ, đương nhiên gia tộc Aoki và gia tộc Shendai sẽ không tranh giành chức hội trưởng.Dương Chấn cũng không biết, anh vừa tới chiến trường ngoài biên giới, cao thủ nước Dương đã để mắt đến anh, còn nhắm vào mạng sống của anh nữa.11h đêm, Dương Chấn và Mã Siêu mới lên chuyến bay quốc tế đến chiến trường ngoài biên giới.Mãi tới 3h sáng, máy bay mới đáp xuống sân bay quốc tế ở chiến trường ngoài biên giới.Sau khi máy bay hạ cánh, Mã Siêu nhìn Dương Chấn: “Anh Chấn, giờ mới 3h sáng, chắc chúng ta vẫn còn nhiều thời gian nhỉ?”Dương Chấn lắc đầu, nói với vẻ nghiêm nghị: “Từ đây đến Ma Sơn còn mất ít nhất sáu tiếng ngồi xe nữa, rồi phải ngồi xe hai tiếng để tới Võ Tông, tính như thế thì chúng ta còn một giờ trống, nhưng đừng quên nơi này là chiến trường ngoài biên giới”.“Chiến đấu có thể xảy ra bất cứ lúc nào, một khi đường đi của chúng ta bị phá hủy hoặc gặp phải sát thủ, một giờ trống đó không đủ đâu”.Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Mã Siêu có vẻ lo lắng.Anh ta thoáng do dự rồi nói: “Anh Chấn, sau khi đến Ma Sơn, anh cứ kệ em, em sẽ tự rèn luyện ở Ma Sơn”.Lần này anh ta đến Ma Sơn là để rèn luyện.
Chương 3256
Người trung niên vội đáp: “Vâng!”
Dương Chấn không ngờ người Võ Tông đã bảo anh đến Võ Tông trước 12h trưa mai, nhưng lại tiết lộ hành tung của anh cho người nước Dương.
Phía bên kia, tại trụ sở chính của hiệp hội võ thuật nước Dương, nước Dương.
Một đám cao thủ nước Dương ngồi chung với nhau.
Trên ghế chính là một ông lão mặc đồ luyện võ, Shendai Kabuto và Aoki Yamato ngồi hai bên ông lão này.
“Hội trưởng Yoshida, Dương Chấn đã giết hội trưởng Kitano, còn giết phó hội trưởng Yoshida nữa, đây là tội chết, nếu bây giờ cậu ta đã rời khỏi Yến Đô, chúng ta phải nắm lấy cơ hội này để giết cậu ta! Báo thù rửa hận cho Kitano và phó hội trưởng Yoshida!”
Shendai Kabuto tức giận nói.
Aoki Yamato cũng siết chặt nắm tay, nói với vẻ căm hận: “Dương Chấn đã sỉ nhục cao thủ nước Dương chúng ta, cậu ta phải chịu trách nhiệm về chuyện này! Phải giết cậu ta thì mới có thể rửa hết nhục nhã!”
Những người khác cũng thi nhau quát: “Giết Dương Chấn, rửa sạch nhục nhã!”
Trong lúc nhất thời, cao thủ nước Dương trong phòng họp đều quát lớn, ai cũng có vẻ căm hận, chỉ muốn đi giết Dương Chấn ngay.
Mặt ông lão ngồi ở ghế chính lạnh tanh, mãi đến khi đám người đã yên lặng thì mới lạnh lùng nói với vẻ đằng đằng sát khí: “Mọi người nói không sai, Dương Chấn phải chết! Yoshida Shinichi tôi thề, sẽ khiến cậu ta trả giá bằng mạng sống!”
Yoshida Shinichi là cao thủ do thế gia võ thuật đằng sau gia tộc Yoshida cử đến hiệp hội võ thuật nước Dương, là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong hàng thật giá thật.
Trước kia, ba thế gia lớn chọn Kitano Takeshi làm hội trưởng hiệp hội võ thuật nước Dương vì Kitano Takeshi có thân phận trong sạch, không liên quan gì đến ba thế gia lớn.
Nhưng bây giờ, Kitano Takeshi đã chết, Yoshida Kakeru mà gia tộc Yoshida cử đến hiệp hội võ thuật nước Dương cũng đã chết, có thể nói gia tộc Yoshida bị tổn thất nặng nề, nên cử luôn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ra.
Có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong trấn giữ, đương nhiên gia tộc Aoki và gia tộc Shendai sẽ không tranh giành chức hội trưởng.
Dương Chấn cũng không biết, anh vừa tới chiến trường ngoài biên giới, cao thủ nước Dương đã để mắt đến anh, còn nhắm vào mạng sống của anh nữa.
11h đêm, Dương Chấn và Mã Siêu mới lên chuyến bay quốc tế đến chiến trường ngoài biên giới.
Mãi tới 3h sáng, máy bay mới đáp xuống sân bay quốc tế ở chiến trường ngoài biên giới.
Sau khi máy bay hạ cánh, Mã Siêu nhìn Dương Chấn: “Anh Chấn, giờ mới 3h sáng, chắc chúng ta vẫn còn nhiều thời gian nhỉ?”
Dương Chấn lắc đầu, nói với vẻ nghiêm nghị: “Từ đây đến Ma Sơn còn mất ít nhất sáu tiếng ngồi xe nữa, rồi phải ngồi xe hai tiếng để tới Võ Tông, tính như thế thì chúng ta còn một giờ trống, nhưng đừng quên nơi này là chiến trường ngoài biên giới”.
“Chiến đấu có thể xảy ra bất cứ lúc nào, một khi đường đi của chúng ta bị phá hủy hoặc gặp phải sát thủ, một giờ trống đó không đủ đâu”.
Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Mã Siêu có vẻ lo lắng.
Anh ta thoáng do dự rồi nói: “Anh Chấn, sau khi đến Ma Sơn, anh cứ kệ em, em sẽ tự rèn luyện ở Ma Sơn”.
Lần này anh ta đến Ma Sơn là để rèn luyện.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3256Người trung niên vội đáp: “Vâng!”Dương Chấn không ngờ người Võ Tông đã bảo anh đến Võ Tông trước 12h trưa mai, nhưng lại tiết lộ hành tung của anh cho người nước Dương.Phía bên kia, tại trụ sở chính của hiệp hội võ thuật nước Dương, nước Dương.Một đám cao thủ nước Dương ngồi chung với nhau.Trên ghế chính là một ông lão mặc đồ luyện võ, Shendai Kabuto và Aoki Yamato ngồi hai bên ông lão này.“Hội trưởng Yoshida, Dương Chấn đã giết hội trưởng Kitano, còn giết phó hội trưởng Yoshida nữa, đây là tội chết, nếu bây giờ cậu ta đã rời khỏi Yến Đô, chúng ta phải nắm lấy cơ hội này để giết cậu ta! Báo thù rửa hận cho Kitano và phó hội trưởng Yoshida!”Shendai Kabuto tức giận nói.Aoki Yamato cũng siết chặt nắm tay, nói với vẻ căm hận: “Dương Chấn đã sỉ nhục cao thủ nước Dương chúng ta, cậu ta phải chịu trách nhiệm về chuyện này! Phải giết cậu ta thì mới có thể rửa hết nhục nhã!”Những người khác cũng thi nhau quát: “Giết Dương Chấn, rửa sạch nhục nhã!”Trong lúc nhất thời, cao thủ nước Dương trong phòng họp đều quát lớn, ai cũng có vẻ căm hận, chỉ muốn đi giết Dương Chấn ngay.Mặt ông lão ngồi ở ghế chính lạnh tanh, mãi đến khi đám người đã yên lặng thì mới lạnh lùng nói với vẻ đằng đằng sát khí: “Mọi người nói không sai, Dương Chấn phải chết! Yoshida Shinichi tôi thề, sẽ khiến cậu ta trả giá bằng mạng sống!”Yoshida Shinichi là cao thủ do thế gia võ thuật đằng sau gia tộc Yoshida cử đến hiệp hội võ thuật nước Dương, là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong hàng thật giá thật.Trước kia, ba thế gia lớn chọn Kitano Takeshi làm hội trưởng hiệp hội võ thuật nước Dương vì Kitano Takeshi có thân phận trong sạch, không liên quan gì đến ba thế gia lớn.Nhưng bây giờ, Kitano Takeshi đã chết, Yoshida Kakeru mà gia tộc Yoshida cử đến hiệp hội võ thuật nước Dương cũng đã chết, có thể nói gia tộc Yoshida bị tổn thất nặng nề, nên cử luôn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ra.Có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong trấn giữ, đương nhiên gia tộc Aoki và gia tộc Shendai sẽ không tranh giành chức hội trưởng.Dương Chấn cũng không biết, anh vừa tới chiến trường ngoài biên giới, cao thủ nước Dương đã để mắt đến anh, còn nhắm vào mạng sống của anh nữa.11h đêm, Dương Chấn và Mã Siêu mới lên chuyến bay quốc tế đến chiến trường ngoài biên giới.Mãi tới 3h sáng, máy bay mới đáp xuống sân bay quốc tế ở chiến trường ngoài biên giới.Sau khi máy bay hạ cánh, Mã Siêu nhìn Dương Chấn: “Anh Chấn, giờ mới 3h sáng, chắc chúng ta vẫn còn nhiều thời gian nhỉ?”Dương Chấn lắc đầu, nói với vẻ nghiêm nghị: “Từ đây đến Ma Sơn còn mất ít nhất sáu tiếng ngồi xe nữa, rồi phải ngồi xe hai tiếng để tới Võ Tông, tính như thế thì chúng ta còn một giờ trống, nhưng đừng quên nơi này là chiến trường ngoài biên giới”.“Chiến đấu có thể xảy ra bất cứ lúc nào, một khi đường đi của chúng ta bị phá hủy hoặc gặp phải sát thủ, một giờ trống đó không đủ đâu”.Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Mã Siêu có vẻ lo lắng.Anh ta thoáng do dự rồi nói: “Anh Chấn, sau khi đến Ma Sơn, anh cứ kệ em, em sẽ tự rèn luyện ở Ma Sơn”.Lần này anh ta đến Ma Sơn là để rèn luyện.