Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3258
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3258“Bất kể là lúc nào, nếu gặp phải phiền phức không thể giải quyết được, hãy liên lạc với tôi, tôi sẽ tới Ma Sơn tìm cậu”.…Dương Chấn như người mẹ đang tiễn đứa con xa quê, liên tục dặn dò, thậm chí cân nhắc cả vấn đề ăn ở của Mã Siêu nữa.Mắt Mã Siêu lập tức rơm rớm nước mắt, tuy Dương Chấn nói rất dài dòng, nhưng anh ta không hề thấy lâu, chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu ra hiệu mình hiểu rồi.Cuối cùng Dương Chấn dặn: “Được rồi, tạm thời là thế thôi. Tôi nói thêm một câu, cho dù là lúc nào, cậu cũng phải nhớ rằng có tôi phía sau cậu”.Mã Siêu nói với đôi mắt đỏ hoe: “Anh Chấn, em biết rồi, anh cứ yên tâm, em sẽ bảo vệ mình thật tốt, em nhớ hết những điều mà anh vừa nói rồi”.Dương Chấn mỉm cười, vươn tay đánh nhẹ vào ngực Mã Siêu: “Được rồi, anh em ta từ biệt ở đây, tôi chờ cậu bình an quay về ở Yến Đô nhé!”Anh nói rồi quay người bước lên chiếc Mercedes-Benz Unimog đang đợi mình.Sau tiếng động cơ gầm rú, chiếc xe dần đi xa.Mã Siêu nhìn chiếc xe đang đi xa dần, rốt cuộc không kiểm soát được tâm trạng của mình nữa, nước mắt trượt xuống trên mặt.Mãi đến khi chiếc xe đi khuất hẳn, anh ta mới siết chặt nắm tay, kiên định nói: “Anh Chấn yên tâm, chắc chắn em sẽ bình an quay về Yến Đô, đến khi chúng ta gặp lại, anh sẽ kinh ngạc vì sự thay đổi của em!”Anh ta nói rồi cũng quay người rời đi, không hề ngoái lại.Phía bên kia, Dương Chấn ngồi một mình trên chiếc Unimog rộng rãi, cảm thấy rất nặng nề, vô cùng lo lắng cho Mã Siêu.Ma Sơn là nơi vô cùng nguy hiểm, với thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh sơ kỳ của Mã Siêu, rất khó bình yên sống ở đây nửa năm, có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào.Rất có thể lần chia tay này sẽ là vĩnh biệt.Nếu Mã Siêu gặp chuyện thật, anh phải đối mặt với Ngải Lâm và bé Tĩnh An thế nào đây?“Két!”Xe bỗng phanh gấp, dừng giữa đường.Dương Chấn nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ.Tài xế có dáng người vạm vỡ nói: “Ngại quá, xe bị người ta chặn lại, chắc họ định bắt xe”.Ở Ma Sơn, những chuyện tương tự thường xuyên xảy ra, những tài xế hay phải cận kề cái chết đã không còn kinh ngạc trước những việc này nữa.Tài xế hạ cửa sổ ở ghế phụ xuống, nhìn đám người bên ngoài, nói lớn: “Tôi phải đưa vị khách này đến Võ Tông, nếu các vị tiện đường thì lên xe, còn không thì tránh ra đi!”Bên ngoài có bốn cao thủ, đều đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh, nhất là cao thủ dẫn đầu, có khí thế hết sức đáng sợ, ngay cả Dương Chấn cũng cảm nhận được áp lực.Có lẽ đối phương đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.Chắc hẳn trong ba người còn lại, có hai người là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, một người là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ.Không hổ là Ma Sơn, đúng là Siêu Phàm Cửu Cảnh nhiều như chó, chỉ một nhóm nhỏ bốn người thôi đã mạnh đến thế rồi.Trước đội hình mạnh mẽ như vậy, tài xế không hề sợ hãi.
Chương 3258
“Bất kể là lúc nào, nếu gặp phải phiền phức không thể giải quyết được, hãy liên lạc với tôi, tôi sẽ tới Ma Sơn tìm cậu”.
…
Dương Chấn như người mẹ đang tiễn đứa con xa quê, liên tục dặn dò, thậm chí cân nhắc cả vấn đề ăn ở của Mã Siêu nữa.
Mắt Mã Siêu lập tức rơm rớm nước mắt, tuy Dương Chấn nói rất dài dòng, nhưng anh ta không hề thấy lâu, chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu ra hiệu mình hiểu rồi.
Cuối cùng Dương Chấn dặn: “Được rồi, tạm thời là thế thôi. Tôi nói thêm một câu, cho dù là lúc nào, cậu cũng phải nhớ rằng có tôi phía sau cậu”.
Mã Siêu nói với đôi mắt đỏ hoe: “Anh Chấn, em biết rồi, anh cứ yên tâm, em sẽ bảo vệ mình thật tốt, em nhớ hết những điều mà anh vừa nói rồi”.
Dương Chấn mỉm cười, vươn tay đánh nhẹ vào ngực Mã Siêu: “Được rồi, anh em ta từ biệt ở đây, tôi chờ cậu bình an quay về ở Yến Đô nhé!”
Anh nói rồi quay người bước lên chiếc Mercedes-Benz Unimog đang đợi mình.
Sau tiếng động cơ gầm rú, chiếc xe dần đi xa.
Mã Siêu nhìn chiếc xe đang đi xa dần, rốt cuộc không kiểm soát được tâm trạng của mình nữa, nước mắt trượt xuống trên mặt.
Mãi đến khi chiếc xe đi khuất hẳn, anh ta mới siết chặt nắm tay, kiên định nói: “Anh Chấn yên tâm, chắc chắn em sẽ bình an quay về Yến Đô, đến khi chúng ta gặp lại, anh sẽ kinh ngạc vì sự thay đổi của em!”
Anh ta nói rồi cũng quay người rời đi, không hề ngoái lại.
Phía bên kia, Dương Chấn ngồi một mình trên chiếc Unimog rộng rãi, cảm thấy rất nặng nề, vô cùng lo lắng cho Mã Siêu.
Ma Sơn là nơi vô cùng nguy hiểm, với thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh sơ kỳ của Mã Siêu, rất khó bình yên sống ở đây nửa năm, có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào.
Rất có thể lần chia tay này sẽ là vĩnh biệt.
Nếu Mã Siêu gặp chuyện thật, anh phải đối mặt với Ngải Lâm và bé Tĩnh An thế nào đây?
“Két!”
Xe bỗng phanh gấp, dừng giữa đường.
Dương Chấn nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tài xế có dáng người vạm vỡ nói: “Ngại quá, xe bị người ta chặn lại, chắc họ định bắt xe”.
Ở Ma Sơn, những chuyện tương tự thường xuyên xảy ra, những tài xế hay phải cận kề cái chết đã không còn kinh ngạc trước những việc này nữa.
Tài xế hạ cửa sổ ở ghế phụ xuống, nhìn đám người bên ngoài, nói lớn: “Tôi phải đưa vị khách này đến Võ Tông, nếu các vị tiện đường thì lên xe, còn không thì tránh ra đi!”
Bên ngoài có bốn cao thủ, đều đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh, nhất là cao thủ dẫn đầu, có khí thế hết sức đáng sợ, ngay cả Dương Chấn cũng cảm nhận được áp lực.
Có lẽ đối phương đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.
Chắc hẳn trong ba người còn lại, có hai người là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, một người là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ.
Không hổ là Ma Sơn, đúng là Siêu Phàm Cửu Cảnh nhiều như chó, chỉ một nhóm nhỏ bốn người thôi đã mạnh đến thế rồi.
Trước đội hình mạnh mẽ như vậy, tài xế không hề sợ hãi.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3258“Bất kể là lúc nào, nếu gặp phải phiền phức không thể giải quyết được, hãy liên lạc với tôi, tôi sẽ tới Ma Sơn tìm cậu”.…Dương Chấn như người mẹ đang tiễn đứa con xa quê, liên tục dặn dò, thậm chí cân nhắc cả vấn đề ăn ở của Mã Siêu nữa.Mắt Mã Siêu lập tức rơm rớm nước mắt, tuy Dương Chấn nói rất dài dòng, nhưng anh ta không hề thấy lâu, chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu ra hiệu mình hiểu rồi.Cuối cùng Dương Chấn dặn: “Được rồi, tạm thời là thế thôi. Tôi nói thêm một câu, cho dù là lúc nào, cậu cũng phải nhớ rằng có tôi phía sau cậu”.Mã Siêu nói với đôi mắt đỏ hoe: “Anh Chấn, em biết rồi, anh cứ yên tâm, em sẽ bảo vệ mình thật tốt, em nhớ hết những điều mà anh vừa nói rồi”.Dương Chấn mỉm cười, vươn tay đánh nhẹ vào ngực Mã Siêu: “Được rồi, anh em ta từ biệt ở đây, tôi chờ cậu bình an quay về ở Yến Đô nhé!”Anh nói rồi quay người bước lên chiếc Mercedes-Benz Unimog đang đợi mình.Sau tiếng động cơ gầm rú, chiếc xe dần đi xa.Mã Siêu nhìn chiếc xe đang đi xa dần, rốt cuộc không kiểm soát được tâm trạng của mình nữa, nước mắt trượt xuống trên mặt.Mãi đến khi chiếc xe đi khuất hẳn, anh ta mới siết chặt nắm tay, kiên định nói: “Anh Chấn yên tâm, chắc chắn em sẽ bình an quay về Yến Đô, đến khi chúng ta gặp lại, anh sẽ kinh ngạc vì sự thay đổi của em!”Anh ta nói rồi cũng quay người rời đi, không hề ngoái lại.Phía bên kia, Dương Chấn ngồi một mình trên chiếc Unimog rộng rãi, cảm thấy rất nặng nề, vô cùng lo lắng cho Mã Siêu.Ma Sơn là nơi vô cùng nguy hiểm, với thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh sơ kỳ của Mã Siêu, rất khó bình yên sống ở đây nửa năm, có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào.Rất có thể lần chia tay này sẽ là vĩnh biệt.Nếu Mã Siêu gặp chuyện thật, anh phải đối mặt với Ngải Lâm và bé Tĩnh An thế nào đây?“Két!”Xe bỗng phanh gấp, dừng giữa đường.Dương Chấn nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ.Tài xế có dáng người vạm vỡ nói: “Ngại quá, xe bị người ta chặn lại, chắc họ định bắt xe”.Ở Ma Sơn, những chuyện tương tự thường xuyên xảy ra, những tài xế hay phải cận kề cái chết đã không còn kinh ngạc trước những việc này nữa.Tài xế hạ cửa sổ ở ghế phụ xuống, nhìn đám người bên ngoài, nói lớn: “Tôi phải đưa vị khách này đến Võ Tông, nếu các vị tiện đường thì lên xe, còn không thì tránh ra đi!”Bên ngoài có bốn cao thủ, đều đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh, nhất là cao thủ dẫn đầu, có khí thế hết sức đáng sợ, ngay cả Dương Chấn cũng cảm nhận được áp lực.Có lẽ đối phương đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.Chắc hẳn trong ba người còn lại, có hai người là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, một người là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ.Không hổ là Ma Sơn, đúng là Siêu Phàm Cửu Cảnh nhiều như chó, chỉ một nhóm nhỏ bốn người thôi đã mạnh đến thế rồi.Trước đội hình mạnh mẽ như vậy, tài xế không hề sợ hãi.