Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…
Chương 38: Bàn tay dơ bẩn mà dám sờ tôi
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Chỉ có Trần Tư Khải ngồi ở bên kia không có động tĩnh gì, anh cũng không thèm nhìn con gái nhà người ta, cũng không để ý tới người ta cũng không thèm cảm động vì được đãi ngộ tốt, cứ trưng ra bộ mặt đẹp trai lạnh lùng im lặng mà uống trà.Cô gái cạnh anh là một hạt giống xinh đẹp số một ở đây, trên cơ bản những người khách đến đây muốn cô ta phục vụ đều phải xếp hàng hàng.Hôm nay cô ta tràn đầy lòng tin có thể leo lên trên người của Trần Tư Khải, lúc vừa mới đặt tay lên đùi của Trần Tư Khải liền bị anh lạnh lùng hất ra.Loại lạnh lùng kia không phải động tác thô lỗ cỡ nào, cũng không phải ngôn ngữ ngữ ác liệt cỡ nào, chính là một loại lạnh lùng vô hình.Hạt giống số một lập tức giật mình, phát ra một trận mồ hôi lạnh."Anh ơi, để em rót cho anh một chén trà nha?"Giọng cô gái ngọt ngào hỏi, hơn phân nửa ngực của cô ta lộ ra trong không khí, rất hấp dẫn, cũng rất đầy đặn.Ánh mắt Lôi Bạc lơ đãng lướt qua b* ng*c của hạt giống số một vài lần."Ừm, rót đi." Trần Tư Khải lạnh nhạt nói, vẫn duy trì vẻ lạnh lùng như cũ.Hạt giống số một lập tức vui mừng, ngây ngốc nhìn khuôn mặt tuấn tú của Trần Tư Khải, âm thầm nuốt nước miếng rót trà cho anh, sau đó bưng đến cung kính đưa qua, giọng nói nhẹ nhàng làm nũng: "Anh, anh nếm thử xem..."Lúc này Trần Tư Khải mới liếc mắt nhìn qua cô gái kia, trên gương mặt đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành mang theo cái nhìn kia khiến cho toàn thân hạt giống số một giật mình một cái, lập tức run rẩy.Trần Tư Khải nhận chén trà hớp một ngụm, để chén xuống, thân thể cường tráng dựa vào lưng ghế sofa.Hạt giống số một lập tức ngang nhiên nhào đến người anh, mở miệng nói: "Anh ơi, để em đấm bóp chân cho anh, xoa xoa cánh tay anh nha.""Ừ." Trần Tư Khải vẫn tích chữ như vàng y như cũ.Hạt giống số một lại mừng rỡ, quỳ gối bên chân Trần Tư Khải, nắm tay nhỏ bắt đầu nhẹ nhàng đấm đấm cho anhĐấm đấm một hồi liền thay đổi hương vị, nắm tay nhỏ dần dần biến thành bàn tay nhỏ nhẹ nhàng v**t v* chân của Trần Tư Khải, đầu tiên vẫn là v**t v* đầu gối của anh, sau đó đi lên một chút xíu, vậy mà đã mò tới giữa hai đùi của Trần Tư Khải.Hạt giống số một lặng lẽ nâng mắt lên nhìn Trần Tư Khải, phát hiện Trần Tư Khải cũng không nhìn cô ta mà là hơi ngửa đầu ra, ánh mắt bay bổng ở một chỗ nào đó...Trần Tư Khải không nhịn được nhớ đến Tiêu Mộng hồi sáng này.Haha, cô nhóc kia luôn luôn làm chuyện khiến cho người khác cảm thấy bất ngờ, còn có cái đầu nhỏ kia nữa, những chuyện suy nghĩ, những lời nói ra luôn để anh muốn cười to.Cô ấy là một hạt giống vui vẻ, cô ấy rất an nhàn, rất thản nhiên, cũng rất lười biếng.
Chỉ có Trần Tư Khải ngồi ở bên kia không có động tĩnh gì, anh cũng không thèm nhìn con gái nhà người ta, cũng không để ý tới người ta cũng không thèm cảm động vì được đãi ngộ tốt, cứ trưng ra bộ mặt đẹp trai lạnh lùng im lặng mà uống trà.
Cô gái cạnh anh là một hạt giống xinh đẹp số một ở đây, trên cơ bản những người khách đến đây muốn cô ta phục vụ đều phải xếp hàng hàng.
Hôm nay cô ta tràn đầy lòng tin có thể leo lên trên người của Trần Tư Khải, lúc vừa mới đặt tay lên đùi của Trần Tư Khải liền bị anh lạnh lùng hất ra.
Loại lạnh lùng kia không phải động tác thô lỗ cỡ nào, cũng không phải ngôn ngữ ngữ ác liệt cỡ nào, chính là một loại lạnh lùng vô hình.
Hạt giống số một lập tức giật mình, phát ra một trận mồ hôi lạnh.
"Anh ơi, để em rót cho anh một chén trà nha?"
Giọng cô gái ngọt ngào hỏi, hơn phân nửa ngực của cô ta lộ ra trong không khí, rất hấp dẫn, cũng rất đầy đặn.
Ánh mắt Lôi Bạc lơ đãng lướt qua b* ng*c của hạt giống số một vài lần.
"Ừm, rót đi." Trần Tư Khải lạnh nhạt nói, vẫn duy trì vẻ lạnh lùng như cũ.
Hạt giống số một lập tức vui mừng, ngây ngốc nhìn khuôn mặt tuấn tú của Trần Tư Khải, âm thầm nuốt nước miếng rót trà cho anh, sau đó bưng đến cung kính đưa qua, giọng nói nhẹ nhàng làm nũng: "Anh, anh nếm thử xem..."
Lúc này Trần Tư Khải mới liếc mắt nhìn qua cô gái kia, trên gương mặt đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành mang theo cái nhìn kia khiến cho toàn thân hạt giống số một giật mình một cái, lập tức run rẩy.
Trần Tư Khải nhận chén trà hớp một ngụm, để chén xuống, thân thể cường tráng dựa vào lưng ghế sofa.
Hạt giống số một lập tức ngang nhiên nhào đến người anh, mở miệng nói: "Anh ơi, để em đấm bóp chân cho anh, xoa xoa cánh tay anh nha."
"Ừ." Trần Tư Khải vẫn tích chữ như vàng y như cũ.
Hạt giống số một lại mừng rỡ, quỳ gối bên chân Trần Tư Khải, nắm tay nhỏ bắt đầu nhẹ nhàng đấm đấm cho anh
Đấm đấm một hồi liền thay đổi hương vị, nắm tay nhỏ dần dần biến thành bàn tay nhỏ nhẹ nhàng v**t v* chân của Trần Tư Khải, đầu tiên vẫn là v**t v* đầu gối của anh, sau đó đi lên một chút xíu, vậy mà đã mò tới giữa hai đùi của Trần Tư Khải.
Hạt giống số một lặng lẽ nâng mắt lên nhìn Trần Tư Khải, phát hiện Trần Tư Khải cũng không nhìn cô ta mà là hơi ngửa đầu ra, ánh mắt bay bổng ở một chỗ nào đó...
Trần Tư Khải không nhịn được nhớ đến Tiêu Mộng hồi sáng này.
Haha, cô nhóc kia luôn luôn làm chuyện khiến cho người khác cảm thấy bất ngờ, còn có cái đầu nhỏ kia nữa, những chuyện suy nghĩ, những lời nói ra luôn để anh muốn cười to.
Cô ấy là một hạt giống vui vẻ, cô ấy rất an nhàn, rất thản nhiên, cũng rất lười biếng.
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Chỉ có Trần Tư Khải ngồi ở bên kia không có động tĩnh gì, anh cũng không thèm nhìn con gái nhà người ta, cũng không để ý tới người ta cũng không thèm cảm động vì được đãi ngộ tốt, cứ trưng ra bộ mặt đẹp trai lạnh lùng im lặng mà uống trà.Cô gái cạnh anh là một hạt giống xinh đẹp số một ở đây, trên cơ bản những người khách đến đây muốn cô ta phục vụ đều phải xếp hàng hàng.Hôm nay cô ta tràn đầy lòng tin có thể leo lên trên người của Trần Tư Khải, lúc vừa mới đặt tay lên đùi của Trần Tư Khải liền bị anh lạnh lùng hất ra.Loại lạnh lùng kia không phải động tác thô lỗ cỡ nào, cũng không phải ngôn ngữ ngữ ác liệt cỡ nào, chính là một loại lạnh lùng vô hình.Hạt giống số một lập tức giật mình, phát ra một trận mồ hôi lạnh."Anh ơi, để em rót cho anh một chén trà nha?"Giọng cô gái ngọt ngào hỏi, hơn phân nửa ngực của cô ta lộ ra trong không khí, rất hấp dẫn, cũng rất đầy đặn.Ánh mắt Lôi Bạc lơ đãng lướt qua b* ng*c của hạt giống số một vài lần."Ừm, rót đi." Trần Tư Khải lạnh nhạt nói, vẫn duy trì vẻ lạnh lùng như cũ.Hạt giống số một lập tức vui mừng, ngây ngốc nhìn khuôn mặt tuấn tú của Trần Tư Khải, âm thầm nuốt nước miếng rót trà cho anh, sau đó bưng đến cung kính đưa qua, giọng nói nhẹ nhàng làm nũng: "Anh, anh nếm thử xem..."Lúc này Trần Tư Khải mới liếc mắt nhìn qua cô gái kia, trên gương mặt đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành mang theo cái nhìn kia khiến cho toàn thân hạt giống số một giật mình một cái, lập tức run rẩy.Trần Tư Khải nhận chén trà hớp một ngụm, để chén xuống, thân thể cường tráng dựa vào lưng ghế sofa.Hạt giống số một lập tức ngang nhiên nhào đến người anh, mở miệng nói: "Anh ơi, để em đấm bóp chân cho anh, xoa xoa cánh tay anh nha.""Ừ." Trần Tư Khải vẫn tích chữ như vàng y như cũ.Hạt giống số một lại mừng rỡ, quỳ gối bên chân Trần Tư Khải, nắm tay nhỏ bắt đầu nhẹ nhàng đấm đấm cho anhĐấm đấm một hồi liền thay đổi hương vị, nắm tay nhỏ dần dần biến thành bàn tay nhỏ nhẹ nhàng v**t v* chân của Trần Tư Khải, đầu tiên vẫn là v**t v* đầu gối của anh, sau đó đi lên một chút xíu, vậy mà đã mò tới giữa hai đùi của Trần Tư Khải.Hạt giống số một lặng lẽ nâng mắt lên nhìn Trần Tư Khải, phát hiện Trần Tư Khải cũng không nhìn cô ta mà là hơi ngửa đầu ra, ánh mắt bay bổng ở một chỗ nào đó...Trần Tư Khải không nhịn được nhớ đến Tiêu Mộng hồi sáng này.Haha, cô nhóc kia luôn luôn làm chuyện khiến cho người khác cảm thấy bất ngờ, còn có cái đầu nhỏ kia nữa, những chuyện suy nghĩ, những lời nói ra luôn để anh muốn cười to.Cô ấy là một hạt giống vui vẻ, cô ấy rất an nhàn, rất thản nhiên, cũng rất lười biếng.