Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3270
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3270Từ sau khi Kitano Takeshi chết dưới tay Dương Chấn, hiệp hội võ thuật nước Dương đã coi Dương Chấn là kẻ thù số một, lần này họ trả giá cao như thế để tìm người ám sát Dương Chấn, nên đều rất mong chờ kết quả.Yoshida Shinichi lắc đầu, nghiêm nghị nói: “Tên nhãi này rất không đơn giản, tôi vừa nhận được tin tức, người nhận nhiệm vụ đầu tiên là bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, trong đó có một Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, hai Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và một Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, nhiệm vụ thất bại”.“Sao cơ?”Nghe thấy Yoshida Shinichi nói thế, mọi người đều giật mình.Aoki Yamato kinh hãi nói: “Một tuần trước, cậu ta vừa đánh với Kitano Takeshi tại Võ Thần Quán ở Yến Đô, Chiêu Châu, Kitano Takeshi có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, tuy sau cùng Dương Chấn đã giết Kitano Takeshi, nhưng Dương Chấn cũng phải trả giá đắt, nghe nói cậu ta hôn mê suốt ba ngày ba đêm, đội ngũ chữa trị của Chiêu Châu đã định công bố cái chết của cậu ta rồi”.“Cho dù bây giờ cậu ta sống sót, chắc chắn cũng chưa đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, cậu ta đã giết cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ kiểu gì, còn cả hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ nữa chứ?”Lần trước ở Võ Thần Quán, Aoki Yamato suýt bị Dương Chấn giết, đối với Aoki Yamato, đây đúng là sự sỉ nhục, lòng căm hận của ông ta với Dương Chấn cũng lên đến đỉnh điểm.Bây giờ bỗng hay tin Dương Chấn đã đánh chết bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, trong đó còn có một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, ông ta vô cùng tức giận và kinh hãi.Shendai Kabuto nhìn Yoshida Shinichi, thận trọng hỏi: “Chẳng lẽ cậu ta được người khác giúp ư?”Yoshida Shinichi lắc đầu: “Cậu ta một mình giết sạch bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, cả quá trình chỉ tốn 10 phút”.“Sao cơ?”Lần này, đám người càng thêm khiếp sợ.Dương Chấn có thể giết bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đã là khó tin lắm rồi, đằng này anh chỉ tốn 10 phút, đúng là quá phi lý, lại còn một mình hoàn thành nữa.“Nhưng mọi người cứ yên tâm, người nhận nhiệm vụ bây giờ là một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cho dù Dương Chấn mạnh hơn nữa thì cũng không phải đối thủ của cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đâu”.Yoshida Shinichi nói với vẻ mặt đằng đằng sát khí: “Cậu ta phải chết! Chỉ khi cậu ta chết, chúng ta mới có thể tiếp tục tiếp vào Chiêu Châu, một ngày nào đó, chúng ta sẽ khiến cao thủ Chiêu Châu quỳ trước chúng ta!”Trong lúc hiệp hội võ thuật nước Dương đang chú ý đến Dương Chấn, ở một nơi khác, cũng có người đang chú ý đến Dương Chấn.Võ Tông, Ma Sơn.Một lão già tóc bạc mặc đồ truyền thống đang ngồi xếp bằng trên bệ ngọc, trên người tản ra khí thế vô cùng mạnh mẽ.Lão ta có vẻ đau đớn, càng tu luyện lâu, nỗi đau mà lão ta phải chịu cũng lớn dần.“Phụt!”Lão ta bỗng hộc máu, khí thế trên người cũng lập tức tiêu tan.“Bố!”Một người trung niên mặc đồ truyền thống vội xông lên trước, đỡ lấy lão già, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng.Người trung niên vội hỏi với đôi mắt đỏ hoe: “Bố, bố sao rồi?”Lão già khẽ lắc đầu, mặt hơi tái, lão ta thấp giọng nói: “Con yên tâm, tạm thời chưa chết đâu!”
Chương 3270
Từ sau khi Kitano Takeshi chết dưới tay Dương Chấn, hiệp hội võ thuật nước Dương đã coi Dương Chấn là kẻ thù số một, lần này họ trả giá cao như thế để tìm người ám sát Dương Chấn, nên đều rất mong chờ kết quả.
Yoshida Shinichi lắc đầu, nghiêm nghị nói: “Tên nhãi này rất không đơn giản, tôi vừa nhận được tin tức, người nhận nhiệm vụ đầu tiên là bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, trong đó có một Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, hai Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và một Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, nhiệm vụ thất bại”.
“Sao cơ?”
Nghe thấy Yoshida Shinichi nói thế, mọi người đều giật mình.
Aoki Yamato kinh hãi nói: “Một tuần trước, cậu ta vừa đánh với Kitano Takeshi tại Võ Thần Quán ở Yến Đô, Chiêu Châu, Kitano Takeshi có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, tuy sau cùng Dương Chấn đã giết Kitano Takeshi, nhưng Dương Chấn cũng phải trả giá đắt, nghe nói cậu ta hôn mê suốt ba ngày ba đêm, đội ngũ chữa trị của Chiêu Châu đã định công bố cái chết của cậu ta rồi”.
“Cho dù bây giờ cậu ta sống sót, chắc chắn cũng chưa đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, cậu ta đã giết cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ kiểu gì, còn cả hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ nữa chứ?”
Lần trước ở Võ Thần Quán, Aoki Yamato suýt bị Dương Chấn giết, đối với Aoki Yamato, đây đúng là sự sỉ nhục, lòng căm hận của ông ta với Dương Chấn cũng lên đến đỉnh điểm.
Bây giờ bỗng hay tin Dương Chấn đã đánh chết bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, trong đó còn có một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, ông ta vô cùng tức giận và kinh hãi.
Shendai Kabuto nhìn Yoshida Shinichi, thận trọng hỏi: “Chẳng lẽ cậu ta được người khác giúp ư?”
Yoshida Shinichi lắc đầu: “Cậu ta một mình giết sạch bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, cả quá trình chỉ tốn 10 phút”.
“Sao cơ?”
Lần này, đám người càng thêm khiếp sợ.
Dương Chấn có thể giết bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đã là khó tin lắm rồi, đằng này anh chỉ tốn 10 phút, đúng là quá phi lý, lại còn một mình hoàn thành nữa.
“Nhưng mọi người cứ yên tâm, người nhận nhiệm vụ bây giờ là một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cho dù Dương Chấn mạnh hơn nữa thì cũng không phải đối thủ của cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đâu”.
Yoshida Shinichi nói với vẻ mặt đằng đằng sát khí: “Cậu ta phải chết! Chỉ khi cậu ta chết, chúng ta mới có thể tiếp tục tiếp vào Chiêu Châu, một ngày nào đó, chúng ta sẽ khiến cao thủ Chiêu Châu quỳ trước chúng ta!”
Trong lúc hiệp hội võ thuật nước Dương đang chú ý đến Dương Chấn, ở một nơi khác, cũng có người đang chú ý đến Dương Chấn.
Võ Tông, Ma Sơn.
Một lão già tóc bạc mặc đồ truyền thống đang ngồi xếp bằng trên bệ ngọc, trên người tản ra khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Lão ta có vẻ đau đớn, càng tu luyện lâu, nỗi đau mà lão ta phải chịu cũng lớn dần.
“Phụt!”
Lão ta bỗng hộc máu, khí thế trên người cũng lập tức tiêu tan.
“Bố!”
Một người trung niên mặc đồ truyền thống vội xông lên trước, đỡ lấy lão già, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng.
Người trung niên vội hỏi với đôi mắt đỏ hoe: “Bố, bố sao rồi?”
Lão già khẽ lắc đầu, mặt hơi tái, lão ta thấp giọng nói: “Con yên tâm, tạm thời chưa chết đâu!”
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3270Từ sau khi Kitano Takeshi chết dưới tay Dương Chấn, hiệp hội võ thuật nước Dương đã coi Dương Chấn là kẻ thù số một, lần này họ trả giá cao như thế để tìm người ám sát Dương Chấn, nên đều rất mong chờ kết quả.Yoshida Shinichi lắc đầu, nghiêm nghị nói: “Tên nhãi này rất không đơn giản, tôi vừa nhận được tin tức, người nhận nhiệm vụ đầu tiên là bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, trong đó có một Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, hai Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và một Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, nhiệm vụ thất bại”.“Sao cơ?”Nghe thấy Yoshida Shinichi nói thế, mọi người đều giật mình.Aoki Yamato kinh hãi nói: “Một tuần trước, cậu ta vừa đánh với Kitano Takeshi tại Võ Thần Quán ở Yến Đô, Chiêu Châu, Kitano Takeshi có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, tuy sau cùng Dương Chấn đã giết Kitano Takeshi, nhưng Dương Chấn cũng phải trả giá đắt, nghe nói cậu ta hôn mê suốt ba ngày ba đêm, đội ngũ chữa trị của Chiêu Châu đã định công bố cái chết của cậu ta rồi”.“Cho dù bây giờ cậu ta sống sót, chắc chắn cũng chưa đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, cậu ta đã giết cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ kiểu gì, còn cả hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ nữa chứ?”Lần trước ở Võ Thần Quán, Aoki Yamato suýt bị Dương Chấn giết, đối với Aoki Yamato, đây đúng là sự sỉ nhục, lòng căm hận của ông ta với Dương Chấn cũng lên đến đỉnh điểm.Bây giờ bỗng hay tin Dương Chấn đã đánh chết bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, trong đó còn có một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, ông ta vô cùng tức giận và kinh hãi.Shendai Kabuto nhìn Yoshida Shinichi, thận trọng hỏi: “Chẳng lẽ cậu ta được người khác giúp ư?”Yoshida Shinichi lắc đầu: “Cậu ta một mình giết sạch bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, cả quá trình chỉ tốn 10 phút”.“Sao cơ?”Lần này, đám người càng thêm khiếp sợ.Dương Chấn có thể giết bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đã là khó tin lắm rồi, đằng này anh chỉ tốn 10 phút, đúng là quá phi lý, lại còn một mình hoàn thành nữa.“Nhưng mọi người cứ yên tâm, người nhận nhiệm vụ bây giờ là một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cho dù Dương Chấn mạnh hơn nữa thì cũng không phải đối thủ của cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đâu”.Yoshida Shinichi nói với vẻ mặt đằng đằng sát khí: “Cậu ta phải chết! Chỉ khi cậu ta chết, chúng ta mới có thể tiếp tục tiếp vào Chiêu Châu, một ngày nào đó, chúng ta sẽ khiến cao thủ Chiêu Châu quỳ trước chúng ta!”Trong lúc hiệp hội võ thuật nước Dương đang chú ý đến Dương Chấn, ở một nơi khác, cũng có người đang chú ý đến Dương Chấn.Võ Tông, Ma Sơn.Một lão già tóc bạc mặc đồ truyền thống đang ngồi xếp bằng trên bệ ngọc, trên người tản ra khí thế vô cùng mạnh mẽ.Lão ta có vẻ đau đớn, càng tu luyện lâu, nỗi đau mà lão ta phải chịu cũng lớn dần.“Phụt!”Lão ta bỗng hộc máu, khí thế trên người cũng lập tức tiêu tan.“Bố!”Một người trung niên mặc đồ truyền thống vội xông lên trước, đỡ lấy lão già, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng.Người trung niên vội hỏi với đôi mắt đỏ hoe: “Bố, bố sao rồi?”Lão già khẽ lắc đầu, mặt hơi tái, lão ta thấp giọng nói: “Con yên tâm, tạm thời chưa chết đâu!”