Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 47: Cô chỉ là công cụ

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Tay hơi run, đeo lên cho Trần Tư Khải.Trần Tư Khải đã mở điện thoại, tìm thấy một trò chơi đấu súng, bắt đầu chơi.Thật là một người đàn ông quả quyết, anh bên này đang phân tâm chơi, người anh em của anh lại có thể sừng sững không ngã!Phương Ý Hàm nhẹ nhàng v**t v* ngực của Trần Tư Khải, đang muốn áp xuống hôn lên cơ ngực của anh thì lại bị Trần Tư Khải dùng tay đẩy ra.Phương Ý Hàm vội nhìn Trần Tư Khải, lông mày của anh hơi nhíu lại, rõ ràng, anh không thích động tác vừa rồi của cô ta.Thế thì... Hôn vào mặt của anh thì sao?Phương Ý Hàm lại dán sát vào bên mặt của Trần Tư Khải, thè lưỡi ra, hướng đến cằm của Trần Tư Khải.Có lẽ Trần Tư Khải chơi game quá chuyên tâm, không có phòng bị để lưỡi của cô ta chạm vào cằm của anh.Mắt của Trần Tư Khải nheo lại, vô thức vung tay chính là một cái tát.Chát!!Một cái tát này khiến Phương Ý Hàm nằm sấp trên giường.“Á...” Phương Ý Hàm kêu lên một tiếng, đau đớn như bị trật khớp quai hàm vậy.“Tư Khải...”Tại sao lại đánh cô ta? Tại sao chứ?Biểu tình của Trần Tư Khải có chút tàn nhẫn, anh dùng tay lau cằm, bực bội nói: “Ai cho cô hôn tôi! Bẩn chết đi được!”Phương Ý Hàm lúc đó mới hiểu, Trần Tư Khải không cho phép bất kỳ ai hôn vào mặt của anh.Chứ càng đừng mong là môi...Phương Ý Hàm nhịn đau, không có rơi nước mắt, cô ta cắn răng bò tới, tiếp tục hôn phía dưới của Trần Tư Khải.“Được rồi, lên đi.” Trần Tư Khải không kiên nhẫn nói.“Hả? Em, em đi lên?”Trần Tư Khải lập tức sầm mặt lại: “Sao hả? Cô không biết? Vậy cô ở đây kéo dài thời gian làm cái gì!”“Biết, biết...” Phương Ý Hàm bị ánh mắt muốn ăn thịt người của anh dọa đến mức trái tim cũng run rẩy, che giấu sự ngại ngùng và sợ hãi, cô ta bò lên trên người của Trần Tư Khải.Rùng mình do dự, dù sao đây là lần đầu tiên của cô ta, cô ta nghe nói lần đầu tiên sẽ rất đau, cô ta chưa từng thử qua, cô vẫn rất sợ.Lần đầu tiên của người con gái, không phải nên để người đàn ông chủ động sao?Người đàn ông cho người phụ nữ đủ sự yêu thương v**t v*, để cô gái ở trong ngực của anh ta cảm nhận sự hạnh phúc và ấm áp khi được yêu, sau đó người đàn ông cường thế tiến vào, sự đau đớn của cô gái như thế mới đáng một chút.Điều này tính là cái gì?Lần đầu tiên của cô ta, đau đớn của cô ta, đều là cô ta tự làm?

Tay hơi run, đeo lên cho Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải đã mở điện thoại, tìm thấy một trò chơi đấu súng, bắt đầu chơi.

Thật là một người đàn ông quả quyết, anh bên này đang phân tâm chơi, người anh em của anh lại có thể sừng sững không ngã!

Phương Ý Hàm nhẹ nhàng v**t v* ngực của Trần Tư Khải, đang muốn áp xuống hôn lên cơ ngực của anh thì lại bị Trần Tư Khải dùng tay đẩy ra.

Phương Ý Hàm vội nhìn Trần Tư Khải, lông mày của anh hơi nhíu lại, rõ ràng, anh không thích động tác vừa rồi của cô ta.

Thế thì... Hôn vào mặt của anh thì sao?

Phương Ý Hàm lại dán sát vào bên mặt của Trần Tư Khải, thè lưỡi ra, hướng đến cằm của Trần Tư Khải.

Có lẽ Trần Tư Khải chơi game quá chuyên tâm, không có phòng bị để lưỡi của cô ta chạm vào cằm của anh.

Mắt của Trần Tư Khải nheo lại, vô thức vung tay chính là một cái tát.

Chát!!

Một cái tát này khiến Phương Ý Hàm nằm sấp trên giường.

“Á...” Phương Ý Hàm kêu lên một tiếng, đau đớn như bị trật khớp quai hàm vậy.

“Tư Khải...”

Tại sao lại đánh cô ta? Tại sao chứ?

Biểu tình của Trần Tư Khải có chút tàn nhẫn, anh dùng tay lau cằm, bực bội nói: “Ai cho cô hôn tôi! Bẩn chết đi được!”

Phương Ý Hàm lúc đó mới hiểu, Trần Tư Khải không cho phép bất kỳ ai hôn vào mặt của anh.

Chứ càng đừng mong là môi...

Phương Ý Hàm nhịn đau, không có rơi nước mắt, cô ta cắn răng bò tới, tiếp tục hôn phía dưới của Trần Tư Khải.

“Được rồi, lên đi.” Trần Tư Khải không kiên nhẫn nói.

“Hả? Em, em đi lên?”

Trần Tư Khải lập tức sầm mặt lại: “Sao hả? Cô không biết? Vậy cô ở đây kéo dài thời gian làm cái gì!”

“Biết, biết...” Phương Ý Hàm bị ánh mắt muốn ăn thịt người của anh dọa đến mức trái tim cũng run rẩy, che giấu sự ngại ngùng và sợ hãi, cô ta bò lên trên người của Trần Tư Khải.

Rùng mình do dự, dù sao đây là lần đầu tiên của cô ta, cô ta nghe nói lần đầu tiên sẽ rất đau, cô ta chưa từng thử qua, cô vẫn rất sợ.

Lần đầu tiên của người con gái, không phải nên để người đàn ông chủ động sao?

Người đàn ông cho người phụ nữ đủ sự yêu thương v**t v*, để cô gái ở trong ngực của anh ta cảm nhận sự hạnh phúc và ấm áp khi được yêu, sau đó người đàn ông cường thế tiến vào, sự đau đớn của cô gái như thế mới đáng một chút.

Điều này tính là cái gì?

Lần đầu tiên của cô ta, đau đớn của cô ta, đều là cô ta tự làm?

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Tay hơi run, đeo lên cho Trần Tư Khải.Trần Tư Khải đã mở điện thoại, tìm thấy một trò chơi đấu súng, bắt đầu chơi.Thật là một người đàn ông quả quyết, anh bên này đang phân tâm chơi, người anh em của anh lại có thể sừng sững không ngã!Phương Ý Hàm nhẹ nhàng v**t v* ngực của Trần Tư Khải, đang muốn áp xuống hôn lên cơ ngực của anh thì lại bị Trần Tư Khải dùng tay đẩy ra.Phương Ý Hàm vội nhìn Trần Tư Khải, lông mày của anh hơi nhíu lại, rõ ràng, anh không thích động tác vừa rồi của cô ta.Thế thì... Hôn vào mặt của anh thì sao?Phương Ý Hàm lại dán sát vào bên mặt của Trần Tư Khải, thè lưỡi ra, hướng đến cằm của Trần Tư Khải.Có lẽ Trần Tư Khải chơi game quá chuyên tâm, không có phòng bị để lưỡi của cô ta chạm vào cằm của anh.Mắt của Trần Tư Khải nheo lại, vô thức vung tay chính là một cái tát.Chát!!Một cái tát này khiến Phương Ý Hàm nằm sấp trên giường.“Á...” Phương Ý Hàm kêu lên một tiếng, đau đớn như bị trật khớp quai hàm vậy.“Tư Khải...”Tại sao lại đánh cô ta? Tại sao chứ?Biểu tình của Trần Tư Khải có chút tàn nhẫn, anh dùng tay lau cằm, bực bội nói: “Ai cho cô hôn tôi! Bẩn chết đi được!”Phương Ý Hàm lúc đó mới hiểu, Trần Tư Khải không cho phép bất kỳ ai hôn vào mặt của anh.Chứ càng đừng mong là môi...Phương Ý Hàm nhịn đau, không có rơi nước mắt, cô ta cắn răng bò tới, tiếp tục hôn phía dưới của Trần Tư Khải.“Được rồi, lên đi.” Trần Tư Khải không kiên nhẫn nói.“Hả? Em, em đi lên?”Trần Tư Khải lập tức sầm mặt lại: “Sao hả? Cô không biết? Vậy cô ở đây kéo dài thời gian làm cái gì!”“Biết, biết...” Phương Ý Hàm bị ánh mắt muốn ăn thịt người của anh dọa đến mức trái tim cũng run rẩy, che giấu sự ngại ngùng và sợ hãi, cô ta bò lên trên người của Trần Tư Khải.Rùng mình do dự, dù sao đây là lần đầu tiên của cô ta, cô ta nghe nói lần đầu tiên sẽ rất đau, cô ta chưa từng thử qua, cô vẫn rất sợ.Lần đầu tiên của người con gái, không phải nên để người đàn ông chủ động sao?Người đàn ông cho người phụ nữ đủ sự yêu thương v**t v*, để cô gái ở trong ngực của anh ta cảm nhận sự hạnh phúc và ấm áp khi được yêu, sau đó người đàn ông cường thế tiến vào, sự đau đớn của cô gái như thế mới đáng một chút.Điều này tính là cái gì?Lần đầu tiên của cô ta, đau đớn của cô ta, đều là cô ta tự làm?

Chương 47: Cô chỉ là công cụ