Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 62: Góc tường nhà tôi cũng dám đào

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Tiêu Mộng lập thức lè lưỡi, rụt cổ lại: “Em? Em chẳng dám đâu! Lỡ như bị đuổi việc thì phải làm sao? Em vẫn nên cùng chị chen nhau trong mấy cái thang máy này thì hơn.”“Hahaha, Tiêu Mộng, em và mọi người không giống nhau.”Tiêu Mông vẫn không hiểu, tại sao cô lại không giống mọi người.“Thang máy đến rồi, mau đi đi Tiêu Mộng.”Chị Tố Trân là người tay mắt lanh lẹ, thang máy vừa mở ra, cô ta là người đầu tiên xông vào, tuy rằng vốn dĩ cô ta ở vòng ngoài cùng.Thân thủ kia…Hơ hơ, Tiêu Mộng lại cảm thấy cảm khái.Thân thủ cướp thang máy này, có thể nói là cao thủ giang hồ.Đợi cho đến khi Tiêu Mộng đứng vào thang máy…“Tít!” còi báo động báo động rồi.Tất cả mọi người dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tiêu Mộng.Tiêu Mộng le lưỡi dở khóc dở cười: “Hihi, là tôi đó, là tôi vượt quá trọng tải rồi.”Cô cực kì không cam tâm tình nguyện bước ra, mọi người chen chúc nhau như kiến trong thang máy lúc này đều thở dài nhẹ nhõm một hơi.Cửa thang máy còn chưa đóng, thang máy chuyên dụng của Trần Tư Khải liền mở ra. Lưu Diệc Hàn bộ dáng tự nhiên bước vào thang máy, tay đút túi quần, đầu tóc chỉnh tề.Anh ta vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Tiêu Mộng. Anh nghĩ một lát liền vẫy tay với Tiêu Mộng.“Này, Tiêu Mộng, vào thang máy này đi”Ôi!Chị Tố Trân và tất cả người trong thang máy đều hít một ngụm khí lạnh.Người không tai tiếng như phó tổng giám đốc Lưu vậy mà lại chủ động mời Tiêu Mộng đi thang máy chuyên dụng.Phó tổng giám đốc Lưu trước nay chưa từng mời bất cứ ai đi thang máy kia cả.Chưa bao giờ!Mà nay…phó tổng giám đốc Lưu lại vẫy tay với cô gái Tiêu Mộng kia…Vẫy tay…có nghĩa là có cảm tình…Có cảm tình…là điều kiện tiên quyết của tình yêu!OMG!Tiêu Mộng này tốt số như vậy sao!Đã là cái gì mà trợ lý có ý nghĩa đặc thù của Trần tổng, nghe nói còn mắt la mày lém với Trần tổng…Mà giờ Lưu phó tổng và cô ta lại có quan hệ…Thật là thức tạp!Cho nên nói, có chí chẳng do tuổi tác mà!Đừng nhìn Tiêu Mộng người ta ít tuổi, thủ đoạn thực sự lợi lại.

Tiêu Mộng lập thức lè lưỡi, rụt cổ lại: “Em? Em chẳng dám đâu! Lỡ như bị đuổi việc thì phải làm sao? Em vẫn nên cùng chị chen nhau trong mấy cái thang máy này thì hơn.”

“Hahaha, Tiêu Mộng, em và mọi người không giống nhau.”

Tiêu Mông vẫn không hiểu, tại sao cô lại không giống mọi người.

“Thang máy đến rồi, mau đi đi Tiêu Mộng.”

Chị Tố Trân là người tay mắt lanh lẹ, thang máy vừa mở ra, cô ta là người đầu tiên xông vào, tuy rằng vốn dĩ cô ta ở vòng ngoài cùng.

Thân thủ kia…Hơ hơ, Tiêu Mộng lại cảm thấy cảm khái.

Thân thủ cướp thang máy này, có thể nói là cao thủ giang hồ.

Đợi cho đến khi Tiêu Mộng đứng vào thang máy…

“Tít!” còi báo động báo động rồi.

Tất cả mọi người dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng le lưỡi dở khóc dở cười: “Hihi, là tôi đó, là tôi vượt quá trọng tải rồi.”

Cô cực kì không cam tâm tình nguyện bước ra, mọi người chen chúc nhau như kiến trong thang máy lúc này đều thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Cửa thang máy còn chưa đóng, thang máy chuyên dụng của Trần Tư Khải liền mở ra. Lưu Diệc Hàn bộ dáng tự nhiên bước vào thang máy, tay đút túi quần, đầu tóc chỉnh tề.

Anh ta vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Tiêu Mộng. Anh nghĩ một lát liền vẫy tay với Tiêu Mộng.

“Này, Tiêu Mộng, vào thang máy này đi”

Ôi!

Chị Tố Trân và tất cả người trong thang máy đều hít một ngụm khí lạnh.

Người không tai tiếng như phó tổng giám đốc Lưu vậy mà lại chủ động mời Tiêu Mộng đi thang máy chuyên dụng.

Phó tổng giám đốc Lưu trước nay chưa từng mời bất cứ ai đi thang máy kia cả.

Chưa bao giờ!

Mà nay…phó tổng giám đốc Lưu lại vẫy tay với cô gái Tiêu Mộng kia…

Vẫy tay…có nghĩa là có cảm tình…

Có cảm tình…là điều kiện tiên quyết của tình yêu!

OMG!

Tiêu Mộng này tốt số như vậy sao!

Đã là cái gì mà trợ lý có ý nghĩa đặc thù của Trần tổng, nghe nói còn mắt la mày lém với Trần tổng…

Mà giờ Lưu phó tổng và cô ta lại có quan hệ…

Thật là thức tạp!

Cho nên nói, có chí chẳng do tuổi tác mà!

Đừng nhìn Tiêu Mộng người ta ít tuổi, thủ đoạn thực sự lợi lại.

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Tiêu Mộng lập thức lè lưỡi, rụt cổ lại: “Em? Em chẳng dám đâu! Lỡ như bị đuổi việc thì phải làm sao? Em vẫn nên cùng chị chen nhau trong mấy cái thang máy này thì hơn.”“Hahaha, Tiêu Mộng, em và mọi người không giống nhau.”Tiêu Mông vẫn không hiểu, tại sao cô lại không giống mọi người.“Thang máy đến rồi, mau đi đi Tiêu Mộng.”Chị Tố Trân là người tay mắt lanh lẹ, thang máy vừa mở ra, cô ta là người đầu tiên xông vào, tuy rằng vốn dĩ cô ta ở vòng ngoài cùng.Thân thủ kia…Hơ hơ, Tiêu Mộng lại cảm thấy cảm khái.Thân thủ cướp thang máy này, có thể nói là cao thủ giang hồ.Đợi cho đến khi Tiêu Mộng đứng vào thang máy…“Tít!” còi báo động báo động rồi.Tất cả mọi người dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tiêu Mộng.Tiêu Mộng le lưỡi dở khóc dở cười: “Hihi, là tôi đó, là tôi vượt quá trọng tải rồi.”Cô cực kì không cam tâm tình nguyện bước ra, mọi người chen chúc nhau như kiến trong thang máy lúc này đều thở dài nhẹ nhõm một hơi.Cửa thang máy còn chưa đóng, thang máy chuyên dụng của Trần Tư Khải liền mở ra. Lưu Diệc Hàn bộ dáng tự nhiên bước vào thang máy, tay đút túi quần, đầu tóc chỉnh tề.Anh ta vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Tiêu Mộng. Anh nghĩ một lát liền vẫy tay với Tiêu Mộng.“Này, Tiêu Mộng, vào thang máy này đi”Ôi!Chị Tố Trân và tất cả người trong thang máy đều hít một ngụm khí lạnh.Người không tai tiếng như phó tổng giám đốc Lưu vậy mà lại chủ động mời Tiêu Mộng đi thang máy chuyên dụng.Phó tổng giám đốc Lưu trước nay chưa từng mời bất cứ ai đi thang máy kia cả.Chưa bao giờ!Mà nay…phó tổng giám đốc Lưu lại vẫy tay với cô gái Tiêu Mộng kia…Vẫy tay…có nghĩa là có cảm tình…Có cảm tình…là điều kiện tiên quyết của tình yêu!OMG!Tiêu Mộng này tốt số như vậy sao!Đã là cái gì mà trợ lý có ý nghĩa đặc thù của Trần tổng, nghe nói còn mắt la mày lém với Trần tổng…Mà giờ Lưu phó tổng và cô ta lại có quan hệ…Thật là thức tạp!Cho nên nói, có chí chẳng do tuổi tác mà!Đừng nhìn Tiêu Mộng người ta ít tuổi, thủ đoạn thực sự lợi lại.

Chương 62: Góc tường nhà tôi cũng dám đào