Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…
Chương 75: Lại muốn nổi lửa
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Cô là muốn đấm bóp vai cho anh ta chỉ có điều vóc dáng của anh ta quá cao lại còn đang đứng nữa, cô vốn chỉ đứng đến vai anh ta nên cũng chỉ có thể đấm bóp được đến lưng anh ta mà thôi.Hi hi ha ha đi theo Trần Tư Khải vào văn phòng Tổng giám đốc của anh ta.Trần Tư Khải không nói gì mà chỉ hưởng thụ sự tận tình chu đáo ngàn năm khó gặp của cô nhóc này sau đó được Tiêu Mộng đưa vào ghế sofa nghỉ ngơi."Tổng giám đốc Trần? Tôi đấm bóp vai cho ngài nhé?" Bây giờ Tiêu Mộng đang cố gắng bù đắp lại mấy chữ mấu chốt "Cút, bà đây" lúc nãy mình vừa thốt ra.Thấy Trần Tư Khải khẽ lắc đầu nên Tiêu Mộng vô cùng sung sướng cho là Trần Tư Khải không cần mình bóp vai cho anh ta nữa, đang định mừng rỡ xéo đi lại nghe thấy Trần Tư Khải dùng giọng điệu trầm ổn bình tĩnh trăm năm không đổi chậm rãi nói: "Ừm, trước hết cô đi pha cho tôi chén trà sau đó hẵng xoa bóp bả vai sau."Tiêu Mộng xụ mặt xuống, vụng trộm dùng sức nắm chặt bàn tay nhỏ mắng thầm: Nhà tư bản vạn ác! Trần gấu xấu xa rắm thối! Anh không hưởng thụ thì anh sẽ chết à! Anh không bóc lột người dân lao động thì anh sẽ ngứa ngáy toàn thân sao! Chó má, thật sự là vô cùng chó má mà!Vừa đi pha trà cho Trần Tư Khải vừa cảm khái: Tố chất thần kinh của cậu chủ Kim làm sao bây giờ đây, chẳng may anh ta bị mì hoành thánh mặn kia độc cho bị bệnh gì đó vậy không phải cô sẽ là người tội ác tày trời sao! Nếu là như vậy thật thì tối hôm nay cô phải tới Dạ Mị một chuyến mới được. Trước hết cô sẽ nấu cơm cho Kim Lân, xuất ra hết trình độ cao nhất hai ông bà nhà họ Tiêu làm lại cho cậu chủ Kim một bữa tối cao cấp đưa qua sau đó an ủi trái tim tổn thương của cậu chủ Kim.Bingo! Cứ như vậy đi!Lúc mang cà phê đi vào Tiêu Mộng vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ này, nói lẩm bẩm.Trần Tư Khải đang cầm tạp chí nhàn nhã ngồi đọc liền nhẹ nhàng ngẩng đầu lên lườm cô gái này một cái, sau đó nói: "Sao vậy, giữa trưa bị sét đánh à? Hay ăn nhầm phải cái gì?"Hửm? (⊙_⊙)Tiêu Mộng suýt chút nữa đã tức giận đến mức ngã xuống.Nghe xem, có phải người này đang nói tiếng người không?Vậy mà lại đi nói người khác bị sét đánh: "Đúng ra mặc dù không bị sét đánh nhưng chắc chắn c*̃ng sẽ không để cho ngài được sống tốt, chưa được nghe nói sao, để lại tai họa ngàn năm. Loại người như anh đều sống được vô cùng tốt.""Cái gì! Cô vừa nói cái gì đó?"Trần Tư Khải nhíu mày lại, giọng nói lập tức trầm xuống.Cô vừa nói cái gì "Ngài?"Không biết bây giờ anh đang vô cùng mẫn cảm với chuyện tuổi tác sao mà cô lại còn cố ý kéo dài chênh lệch giữa hai người?Anh già sao? Già sao!!!Mà Tiêu Mộng thì lại đang nghĩ là: Mẹ ơi, xong đời rồi, mắng anh là tai họa, anh sẽ giận.CHƯƠNG 75: LẠI MUỐN NỔI LỬACô là muốn đấm bóp vai cho anh ta chỉ có điều vóc dáng của anh ta quá cao lại còn đang đứng nữa, cô vốn chỉ đứng đến vai anh ta nên cũng chỉ có thể đấm bóp được đến lưng anh ta mà thôi.Hi hi ha ha đi theo Trần Tư Khải vào văn phòng Tổng giám đốc của anh ta.Trần Tư Khải không nói gì mà chỉ hưởng thụ sự tận tình chu đáo ngàn năm khó gặp của cô nhóc này sau đó được Tiêu Mộng đưa vào ghế sofa nghỉ ngơi."Tổng giám đốc Trần? Tôi đấm bóp vai cho ngài nhé?" Bây giờ Tiêu Mộng đang cố gắng bù đắp lại mấy chữ mấu chốt "Cút, bà đây" lúc nãy mình vừa thốt ra.Thấy Trần Tư Khải khẽ lắc đầu nên Tiêu Mộng vô cùng sung sướng cho là Trần Tư Khải không cần mình bóp vai cho anh ta nữa, đang định mừng rỡ xéo đi lại nghe thấy Trần Tư Khải dùng giọng điệu trầm ổn bình tĩnh trăm năm không đổi chậm rãi nói: "Ừm, trước hết cô đi pha cho tôi chén trà sau đó hẵng xoa bóp bả vai sau."Tiêu Mộng xụ mặt xuống, vụng trộm dùng sức nắm chặt bàn tay nhỏ mắng thầm: Nhà tư bản vạn ác! Trần gấu xấu xa rắm thối! Anh không hưởng thụ thì anh sẽ chết à! Anh không bóc lột người dân lao động thì anh sẽ ngứa ngáy toàn thân sao! Chó má, thật sự là vô cùng chó má mà!. đam mỹ hàiVừa đi pha trà cho Trần Tư Khải vừa cảm khái: Tố chất thần kinh của cậu chủ Kim làm sao bây giờ đây, chẳng may anh ta bị mì hoành thánh mặn kia độc cho bị bệnh gì đó vậy không phải cô sẽ là người tội ác tày trời sao! Nếu là như vậy thật thì tối hôm nay cô phải tới Dạ Mị một chuyến mới được. Trước hết cô sẽ nấu cơm cho Kim Lân, xuất ra hết trình độ cao nhất hai ông bà nhà họ Tiêu làm lại cho cậu chủ Kim một bữa tối cao cấp đưa qua sau đó an ủi trái tim tổn thương của cậu chủ Kim.Bingo! Cứ như vậy đi!Lúc mang cà phê đi vào Tiêu Mộng vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ này, nói lẩm bẩm.Trần Tư Khải đang cầm tạp chí nhàn nhã ngồi đọc liền nhẹ nhàng ngẩng đầu lên lườm cô gái này một cái, sau đó nói: "Sao vậy, giữa trưa bị sét đánh à? Hay ăn nhầm phải cái gì?"Hửm? (⊙_⊙)Tiêu Mộng suýt chút nữa đã tức giận đến mức ngã xuống.Nghe xem, có phải người này đang nói tiếng người không?Vậy mà lại đi nói người khác bị sét đánh: "Đúng ra mặc dù không bị sét đánh nhưng chắc chắn c*̃ng sẽ không để cho ngài được sống tốt, chưa được nghe nói sao, để lại tai họa ngàn năm. Loại người như anh đều sống được vô cùng tốt.""Cái gì! Cô vừa nói cái gì đó?"Trần Tư Khải nhíu mày lại, giọng nói lập tức trầm xuống.Cô vừa nói cái gì "Ngài?"Không biết bây giờ anh đang vô cùng mẫn cảm với chuyện tuổi tác sao mà cô lại còn cố ý kéo dài chênh lệch giữa hai người?Anh già sao? Già sao!!!Mà Tiêu Mộng thì lại đang nghĩ là: Mẹ ơi, xong đời rồi, mắng anh là tai họa, anh sẽ giận.CHƯƠNG 75: LẠI MUỐN NỔI LỬACô là muốn đấm bóp vai cho anh ta chỉ có điều vóc dáng của anh ta quá cao lại còn đang đứng nữa, cô vốn chỉ đứng đến vai anh ta nên cũng chỉ có thể đấm bóp được đến lưng anh ta mà thôi.Hi hi ha ha đi theo Trần Tư Khải vào văn phòng Tổng giám đốc của anh ta.Trần Tư Khải không nói gì mà chỉ hưởng thụ sự tận tình chu đáo ngàn năm khó gặp của cô nhóc này sau đó được Tiêu Mộng đưa vào ghế sofa nghỉ ngơi."Tổng giám đốc Trần? Tôi đấm bóp vai cho ngài nhé?" Bây giờ Tiêu Mộng đang cố gắng bù đắp lại mấy chữ mấu chốt "Cút, bà đây" lúc nãy mình vừa thốt ra.Thấy Trần Tư Khải khẽ lắc đầu nên Tiêu Mộng vô cùng sung sướng cho là Trần Tư Khải không cần mình bóp vai cho anh ta nữa, đang định mừng rỡ xéo đi lại nghe thấy Trần Tư Khải dùng giọng điệu trầm ổn bình tĩnh trăm năm không đổi chậm rãi nói: "Ừm, trước hết cô đi pha cho tôi chén trà sau đó hẵng xoa bóp bả vai sau."Tiêu Mộng xụ mặt xuống, vụng trộm dùng sức nắm chặt bàn tay nhỏ mắng thầm: Nhà tư bản vạn ác! Trần gấu xấu xa rắm thối! Anh không hưởng thụ thì anh sẽ chết à! Anh không bóc lột người dân lao động thì anh sẽ ngứa ngáy toàn thân sao! Chó má, thật sự là vô cùng chó má mà!Vừa đi pha trà cho Trần Tư Khải vừa cảm khái: Tố chất thần kinh của cậu chủ Kim làm sao bây giờ đây, chẳng may anh ta bị mì hoành thánh mặn kia độc cho bị bệnh gì đó vậy không phải cô sẽ là người tội ác tày trời sao! Nếu là như vậy thật thì tối hôm nay cô phải tới Dạ Mị một chuyến mới được. Trước hết cô sẽ nấu cơm cho Kim Lân, xuất ra hết trình độ cao nhất hai ông bà nhà họ Tiêu làm lại cho cậu chủ Kim một bữa tối cao cấp đưa qua sau đó an ủi trái tim tổn thương của cậu chủ Kim.Bingo! Cứ như vậy đi!Lúc mang cà phê đi vào Tiêu Mộng vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ này, nói lẩm bẩm.Trần Tư Khải đang cầm tạp chí nhàn nhã ngồi đọc liền nhẹ nhàng ngẩng đầu lên lườm cô gái này một cái, sau đó nói: "Sao vậy, giữa trưa bị sét đánh à? Hay ăn nhầm phải cái gì?"Hửm? (⊙_⊙)Tiêu Mộng suýt chút nữa đã tức giận đến mức ngã xuống.Nghe xem, có phải người này đang nói tiếng người không?Vậy mà lại đi nói người khác bị sét đánh: "Đúng ra mặc dù không bị sét đánh nhưng chắc chắn c*̃ng sẽ không để cho ngài được sống tốt, chưa được nghe nói sao, để lại tai họa ngàn năm. Loại người như anh đều sống được vô cùng tốt.""Cái gì! Cô vừa nói cái gì đó?"Trần Tư Khải nhíu mày lại, giọng nói lập tức trầm xuống.Cô vừa nói cái gì "Ngài?"Không biết bây giờ anh đang vô cùng mẫn cảm với chuyện tuổi tác sao mà cô lại còn cố ý kéo dài chênh lệch giữa hai người?Anh già sao? Già sao!!!Mà Tiêu Mộng thì lại đang nghĩ là: Mẹ ơi, xong đời rồi, mắng anh là tai họa, anh sẽ giận.
Cô là muốn đấm bóp vai cho anh ta chỉ có điều vóc dáng của anh ta quá cao lại còn đang đứng nữa, cô vốn chỉ đứng đến vai anh ta nên cũng chỉ có thể đấm bóp được đến lưng anh ta mà thôi.
Hi hi ha ha đi theo Trần Tư Khải vào văn phòng Tổng giám đốc của anh ta.
Trần Tư Khải không nói gì mà chỉ hưởng thụ sự tận tình chu đáo ngàn năm khó gặp của cô nhóc này sau đó được Tiêu Mộng đưa vào ghế sofa nghỉ ngơi.
"Tổng giám đốc Trần? Tôi đấm bóp vai cho ngài nhé?" Bây giờ Tiêu Mộng đang cố gắng bù đắp lại mấy chữ mấu chốt "Cút, bà đây" lúc nãy mình vừa thốt ra.
Thấy Trần Tư Khải khẽ lắc đầu nên Tiêu Mộng vô cùng sung sướng cho là Trần Tư Khải không cần mình bóp vai cho anh ta nữa, đang định mừng rỡ xéo đi lại nghe thấy Trần Tư Khải dùng giọng điệu trầm ổn bình tĩnh trăm năm không đổi chậm rãi nói: "Ừm, trước hết cô đi pha cho tôi chén trà sau đó hẵng xoa bóp bả vai sau."
Tiêu Mộng xụ mặt xuống, vụng trộm dùng sức nắm chặt bàn tay nhỏ mắng thầm: Nhà tư bản vạn ác! Trần gấu xấu xa rắm thối! Anh không hưởng thụ thì anh sẽ chết à! Anh không bóc lột người dân lao động thì anh sẽ ngứa ngáy toàn thân sao! Chó má, thật sự là vô cùng chó má mà!
Vừa đi pha trà cho Trần Tư Khải vừa cảm khái: Tố chất thần kinh của cậu chủ Kim làm sao bây giờ đây, chẳng may anh ta bị mì hoành thánh mặn kia độc cho bị bệnh gì đó vậy không phải cô sẽ là người tội ác tày trời sao! Nếu là như vậy thật thì tối hôm nay cô phải tới Dạ Mị một chuyến mới được. Trước hết cô sẽ nấu cơm cho Kim Lân, xuất ra hết trình độ cao nhất hai ông bà nhà họ Tiêu làm lại cho cậu chủ Kim một bữa tối cao cấp đưa qua sau đó an ủi trái tim tổn thương của cậu chủ Kim.
Bingo! Cứ như vậy đi!
Lúc mang cà phê đi vào Tiêu Mộng vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ này, nói lẩm bẩm.
Trần Tư Khải đang cầm tạp chí nhàn nhã ngồi đọc liền nhẹ nhàng ngẩng đầu lên lườm cô gái này một cái, sau đó nói: "Sao vậy, giữa trưa bị sét đánh à? Hay ăn nhầm phải cái gì?"
Hửm? (⊙_⊙)
Tiêu Mộng suýt chút nữa đã tức giận đến mức ngã xuống.
Nghe xem, có phải người này đang nói tiếng người không?
Vậy mà lại đi nói người khác bị sét đánh: "Đúng ra mặc dù không bị sét đánh nhưng chắc chắn c*̃ng sẽ không để cho ngài được sống tốt, chưa được nghe nói sao, để lại tai họa ngàn năm. Loại người như anh đều sống được vô cùng tốt."
"Cái gì! Cô vừa nói cái gì đó?"
Trần Tư Khải nhíu mày lại, giọng nói lập tức trầm xuống.
Cô vừa nói cái gì "Ngài?"
Không biết bây giờ anh đang vô cùng mẫn cảm với chuyện tuổi tác sao mà cô lại còn cố ý kéo dài chênh lệch giữa hai người?
Anh già sao? Già sao!!!
Mà Tiêu Mộng thì lại đang nghĩ là: Mẹ ơi, xong đời rồi, mắng anh là tai họa, anh sẽ giận.
CHƯƠNG 75: LẠI MUỐN NỔI LỬA
Cô là muốn đấm bóp vai cho anh ta chỉ có điều vóc dáng của anh ta quá cao lại còn đang đứng nữa, cô vốn chỉ đứng đến vai anh ta nên cũng chỉ có thể đấm bóp được đến lưng anh ta mà thôi.
Hi hi ha ha đi theo Trần Tư Khải vào văn phòng Tổng giám đốc của anh ta.
Trần Tư Khải không nói gì mà chỉ hưởng thụ sự tận tình chu đáo ngàn năm khó gặp của cô nhóc này sau đó được Tiêu Mộng đưa vào ghế sofa nghỉ ngơi.
"Tổng giám đốc Trần? Tôi đấm bóp vai cho ngài nhé?" Bây giờ Tiêu Mộng đang cố gắng bù đắp lại mấy chữ mấu chốt "Cút, bà đây" lúc nãy mình vừa thốt ra.
Thấy Trần Tư Khải khẽ lắc đầu nên Tiêu Mộng vô cùng sung sướng cho là Trần Tư Khải không cần mình bóp vai cho anh ta nữa, đang định mừng rỡ xéo đi lại nghe thấy Trần Tư Khải dùng giọng điệu trầm ổn bình tĩnh trăm năm không đổi chậm rãi nói: "Ừm, trước hết cô đi pha cho tôi chén trà sau đó hẵng xoa bóp bả vai sau."
Tiêu Mộng xụ mặt xuống, vụng trộm dùng sức nắm chặt bàn tay nhỏ mắng thầm: Nhà tư bản vạn ác! Trần gấu xấu xa rắm thối! Anh không hưởng thụ thì anh sẽ chết à! Anh không bóc lột người dân lao động thì anh sẽ ngứa ngáy toàn thân sao! Chó má, thật sự là vô cùng chó má mà!. đam mỹ hài
Vừa đi pha trà cho Trần Tư Khải vừa cảm khái: Tố chất thần kinh của cậu chủ Kim làm sao bây giờ đây, chẳng may anh ta bị mì hoành thánh mặn kia độc cho bị bệnh gì đó vậy không phải cô sẽ là người tội ác tày trời sao! Nếu là như vậy thật thì tối hôm nay cô phải tới Dạ Mị một chuyến mới được. Trước hết cô sẽ nấu cơm cho Kim Lân, xuất ra hết trình độ cao nhất hai ông bà nhà họ Tiêu làm lại cho cậu chủ Kim một bữa tối cao cấp đưa qua sau đó an ủi trái tim tổn thương của cậu chủ Kim.
Bingo! Cứ như vậy đi!
Lúc mang cà phê đi vào Tiêu Mộng vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ này, nói lẩm bẩm.
Trần Tư Khải đang cầm tạp chí nhàn nhã ngồi đọc liền nhẹ nhàng ngẩng đầu lên lườm cô gái này một cái, sau đó nói: "Sao vậy, giữa trưa bị sét đánh à? Hay ăn nhầm phải cái gì?"
Hửm? (⊙_⊙)
Tiêu Mộng suýt chút nữa đã tức giận đến mức ngã xuống.
Nghe xem, có phải người này đang nói tiếng người không?
Vậy mà lại đi nói người khác bị sét đánh: "Đúng ra mặc dù không bị sét đánh nhưng chắc chắn c*̃ng sẽ không để cho ngài được sống tốt, chưa được nghe nói sao, để lại tai họa ngàn năm. Loại người như anh đều sống được vô cùng tốt."
"Cái gì! Cô vừa nói cái gì đó?"
Trần Tư Khải nhíu mày lại, giọng nói lập tức trầm xuống.
Cô vừa nói cái gì "Ngài?"
Không biết bây giờ anh đang vô cùng mẫn cảm với chuyện tuổi tác sao mà cô lại còn cố ý kéo dài chênh lệch giữa hai người?
Anh già sao? Già sao!!!
Mà Tiêu Mộng thì lại đang nghĩ là: Mẹ ơi, xong đời rồi, mắng anh là tai họa, anh sẽ giận.
CHƯƠNG 75: LẠI MUỐN NỔI LỬA
Cô là muốn đấm bóp vai cho anh ta chỉ có điều vóc dáng của anh ta quá cao lại còn đang đứng nữa, cô vốn chỉ đứng đến vai anh ta nên cũng chỉ có thể đấm bóp được đến lưng anh ta mà thôi.
Hi hi ha ha đi theo Trần Tư Khải vào văn phòng Tổng giám đốc của anh ta.
Trần Tư Khải không nói gì mà chỉ hưởng thụ sự tận tình chu đáo ngàn năm khó gặp của cô nhóc này sau đó được Tiêu Mộng đưa vào ghế sofa nghỉ ngơi.
"Tổng giám đốc Trần? Tôi đấm bóp vai cho ngài nhé?" Bây giờ Tiêu Mộng đang cố gắng bù đắp lại mấy chữ mấu chốt "Cút, bà đây" lúc nãy mình vừa thốt ra.
Thấy Trần Tư Khải khẽ lắc đầu nên Tiêu Mộng vô cùng sung sướng cho là Trần Tư Khải không cần mình bóp vai cho anh ta nữa, đang định mừng rỡ xéo đi lại nghe thấy Trần Tư Khải dùng giọng điệu trầm ổn bình tĩnh trăm năm không đổi chậm rãi nói: "Ừm, trước hết cô đi pha cho tôi chén trà sau đó hẵng xoa bóp bả vai sau."
Tiêu Mộng xụ mặt xuống, vụng trộm dùng sức nắm chặt bàn tay nhỏ mắng thầm: Nhà tư bản vạn ác! Trần gấu xấu xa rắm thối! Anh không hưởng thụ thì anh sẽ chết à! Anh không bóc lột người dân lao động thì anh sẽ ngứa ngáy toàn thân sao! Chó má, thật sự là vô cùng chó má mà!
Vừa đi pha trà cho Trần Tư Khải vừa cảm khái: Tố chất thần kinh của cậu chủ Kim làm sao bây giờ đây, chẳng may anh ta bị mì hoành thánh mặn kia độc cho bị bệnh gì đó vậy không phải cô sẽ là người tội ác tày trời sao! Nếu là như vậy thật thì tối hôm nay cô phải tới Dạ Mị một chuyến mới được. Trước hết cô sẽ nấu cơm cho Kim Lân, xuất ra hết trình độ cao nhất hai ông bà nhà họ Tiêu làm lại cho cậu chủ Kim một bữa tối cao cấp đưa qua sau đó an ủi trái tim tổn thương của cậu chủ Kim.
Bingo! Cứ như vậy đi!
Lúc mang cà phê đi vào Tiêu Mộng vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ này, nói lẩm bẩm.
Trần Tư Khải đang cầm tạp chí nhàn nhã ngồi đọc liền nhẹ nhàng ngẩng đầu lên lườm cô gái này một cái, sau đó nói: "Sao vậy, giữa trưa bị sét đánh à? Hay ăn nhầm phải cái gì?"
Hửm? (⊙_⊙)
Tiêu Mộng suýt chút nữa đã tức giận đến mức ngã xuống.
Nghe xem, có phải người này đang nói tiếng người không?
Vậy mà lại đi nói người khác bị sét đánh: "Đúng ra mặc dù không bị sét đánh nhưng chắc chắn c*̃ng sẽ không để cho ngài được sống tốt, chưa được nghe nói sao, để lại tai họa ngàn năm. Loại người như anh đều sống được vô cùng tốt."
"Cái gì! Cô vừa nói cái gì đó?"
Trần Tư Khải nhíu mày lại, giọng nói lập tức trầm xuống.
Cô vừa nói cái gì "Ngài?"
Không biết bây giờ anh đang vô cùng mẫn cảm với chuyện tuổi tác sao mà cô lại còn cố ý kéo dài chênh lệch giữa hai người?
Anh già sao? Già sao!!!
Mà Tiêu Mộng thì lại đang nghĩ là: Mẹ ơi, xong đời rồi, mắng anh là tai họa, anh sẽ giận.
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Cô là muốn đấm bóp vai cho anh ta chỉ có điều vóc dáng của anh ta quá cao lại còn đang đứng nữa, cô vốn chỉ đứng đến vai anh ta nên cũng chỉ có thể đấm bóp được đến lưng anh ta mà thôi.Hi hi ha ha đi theo Trần Tư Khải vào văn phòng Tổng giám đốc của anh ta.Trần Tư Khải không nói gì mà chỉ hưởng thụ sự tận tình chu đáo ngàn năm khó gặp của cô nhóc này sau đó được Tiêu Mộng đưa vào ghế sofa nghỉ ngơi."Tổng giám đốc Trần? Tôi đấm bóp vai cho ngài nhé?" Bây giờ Tiêu Mộng đang cố gắng bù đắp lại mấy chữ mấu chốt "Cút, bà đây" lúc nãy mình vừa thốt ra.Thấy Trần Tư Khải khẽ lắc đầu nên Tiêu Mộng vô cùng sung sướng cho là Trần Tư Khải không cần mình bóp vai cho anh ta nữa, đang định mừng rỡ xéo đi lại nghe thấy Trần Tư Khải dùng giọng điệu trầm ổn bình tĩnh trăm năm không đổi chậm rãi nói: "Ừm, trước hết cô đi pha cho tôi chén trà sau đó hẵng xoa bóp bả vai sau."Tiêu Mộng xụ mặt xuống, vụng trộm dùng sức nắm chặt bàn tay nhỏ mắng thầm: Nhà tư bản vạn ác! Trần gấu xấu xa rắm thối! Anh không hưởng thụ thì anh sẽ chết à! Anh không bóc lột người dân lao động thì anh sẽ ngứa ngáy toàn thân sao! Chó má, thật sự là vô cùng chó má mà!Vừa đi pha trà cho Trần Tư Khải vừa cảm khái: Tố chất thần kinh của cậu chủ Kim làm sao bây giờ đây, chẳng may anh ta bị mì hoành thánh mặn kia độc cho bị bệnh gì đó vậy không phải cô sẽ là người tội ác tày trời sao! Nếu là như vậy thật thì tối hôm nay cô phải tới Dạ Mị một chuyến mới được. Trước hết cô sẽ nấu cơm cho Kim Lân, xuất ra hết trình độ cao nhất hai ông bà nhà họ Tiêu làm lại cho cậu chủ Kim một bữa tối cao cấp đưa qua sau đó an ủi trái tim tổn thương của cậu chủ Kim.Bingo! Cứ như vậy đi!Lúc mang cà phê đi vào Tiêu Mộng vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ này, nói lẩm bẩm.Trần Tư Khải đang cầm tạp chí nhàn nhã ngồi đọc liền nhẹ nhàng ngẩng đầu lên lườm cô gái này một cái, sau đó nói: "Sao vậy, giữa trưa bị sét đánh à? Hay ăn nhầm phải cái gì?"Hửm? (⊙_⊙)Tiêu Mộng suýt chút nữa đã tức giận đến mức ngã xuống.Nghe xem, có phải người này đang nói tiếng người không?Vậy mà lại đi nói người khác bị sét đánh: "Đúng ra mặc dù không bị sét đánh nhưng chắc chắn c*̃ng sẽ không để cho ngài được sống tốt, chưa được nghe nói sao, để lại tai họa ngàn năm. Loại người như anh đều sống được vô cùng tốt.""Cái gì! Cô vừa nói cái gì đó?"Trần Tư Khải nhíu mày lại, giọng nói lập tức trầm xuống.Cô vừa nói cái gì "Ngài?"Không biết bây giờ anh đang vô cùng mẫn cảm với chuyện tuổi tác sao mà cô lại còn cố ý kéo dài chênh lệch giữa hai người?Anh già sao? Già sao!!!Mà Tiêu Mộng thì lại đang nghĩ là: Mẹ ơi, xong đời rồi, mắng anh là tai họa, anh sẽ giận.CHƯƠNG 75: LẠI MUỐN NỔI LỬACô là muốn đấm bóp vai cho anh ta chỉ có điều vóc dáng của anh ta quá cao lại còn đang đứng nữa, cô vốn chỉ đứng đến vai anh ta nên cũng chỉ có thể đấm bóp được đến lưng anh ta mà thôi.Hi hi ha ha đi theo Trần Tư Khải vào văn phòng Tổng giám đốc của anh ta.Trần Tư Khải không nói gì mà chỉ hưởng thụ sự tận tình chu đáo ngàn năm khó gặp của cô nhóc này sau đó được Tiêu Mộng đưa vào ghế sofa nghỉ ngơi."Tổng giám đốc Trần? Tôi đấm bóp vai cho ngài nhé?" Bây giờ Tiêu Mộng đang cố gắng bù đắp lại mấy chữ mấu chốt "Cút, bà đây" lúc nãy mình vừa thốt ra.Thấy Trần Tư Khải khẽ lắc đầu nên Tiêu Mộng vô cùng sung sướng cho là Trần Tư Khải không cần mình bóp vai cho anh ta nữa, đang định mừng rỡ xéo đi lại nghe thấy Trần Tư Khải dùng giọng điệu trầm ổn bình tĩnh trăm năm không đổi chậm rãi nói: "Ừm, trước hết cô đi pha cho tôi chén trà sau đó hẵng xoa bóp bả vai sau."Tiêu Mộng xụ mặt xuống, vụng trộm dùng sức nắm chặt bàn tay nhỏ mắng thầm: Nhà tư bản vạn ác! Trần gấu xấu xa rắm thối! Anh không hưởng thụ thì anh sẽ chết à! Anh không bóc lột người dân lao động thì anh sẽ ngứa ngáy toàn thân sao! Chó má, thật sự là vô cùng chó má mà!. đam mỹ hàiVừa đi pha trà cho Trần Tư Khải vừa cảm khái: Tố chất thần kinh của cậu chủ Kim làm sao bây giờ đây, chẳng may anh ta bị mì hoành thánh mặn kia độc cho bị bệnh gì đó vậy không phải cô sẽ là người tội ác tày trời sao! Nếu là như vậy thật thì tối hôm nay cô phải tới Dạ Mị một chuyến mới được. Trước hết cô sẽ nấu cơm cho Kim Lân, xuất ra hết trình độ cao nhất hai ông bà nhà họ Tiêu làm lại cho cậu chủ Kim một bữa tối cao cấp đưa qua sau đó an ủi trái tim tổn thương của cậu chủ Kim.Bingo! Cứ như vậy đi!Lúc mang cà phê đi vào Tiêu Mộng vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ này, nói lẩm bẩm.Trần Tư Khải đang cầm tạp chí nhàn nhã ngồi đọc liền nhẹ nhàng ngẩng đầu lên lườm cô gái này một cái, sau đó nói: "Sao vậy, giữa trưa bị sét đánh à? Hay ăn nhầm phải cái gì?"Hửm? (⊙_⊙)Tiêu Mộng suýt chút nữa đã tức giận đến mức ngã xuống.Nghe xem, có phải người này đang nói tiếng người không?Vậy mà lại đi nói người khác bị sét đánh: "Đúng ra mặc dù không bị sét đánh nhưng chắc chắn c*̃ng sẽ không để cho ngài được sống tốt, chưa được nghe nói sao, để lại tai họa ngàn năm. Loại người như anh đều sống được vô cùng tốt.""Cái gì! Cô vừa nói cái gì đó?"Trần Tư Khải nhíu mày lại, giọng nói lập tức trầm xuống.Cô vừa nói cái gì "Ngài?"Không biết bây giờ anh đang vô cùng mẫn cảm với chuyện tuổi tác sao mà cô lại còn cố ý kéo dài chênh lệch giữa hai người?Anh già sao? Già sao!!!Mà Tiêu Mộng thì lại đang nghĩ là: Mẹ ơi, xong đời rồi, mắng anh là tai họa, anh sẽ giận.CHƯƠNG 75: LẠI MUỐN NỔI LỬACô là muốn đấm bóp vai cho anh ta chỉ có điều vóc dáng của anh ta quá cao lại còn đang đứng nữa, cô vốn chỉ đứng đến vai anh ta nên cũng chỉ có thể đấm bóp được đến lưng anh ta mà thôi.Hi hi ha ha đi theo Trần Tư Khải vào văn phòng Tổng giám đốc của anh ta.Trần Tư Khải không nói gì mà chỉ hưởng thụ sự tận tình chu đáo ngàn năm khó gặp của cô nhóc này sau đó được Tiêu Mộng đưa vào ghế sofa nghỉ ngơi."Tổng giám đốc Trần? Tôi đấm bóp vai cho ngài nhé?" Bây giờ Tiêu Mộng đang cố gắng bù đắp lại mấy chữ mấu chốt "Cút, bà đây" lúc nãy mình vừa thốt ra.Thấy Trần Tư Khải khẽ lắc đầu nên Tiêu Mộng vô cùng sung sướng cho là Trần Tư Khải không cần mình bóp vai cho anh ta nữa, đang định mừng rỡ xéo đi lại nghe thấy Trần Tư Khải dùng giọng điệu trầm ổn bình tĩnh trăm năm không đổi chậm rãi nói: "Ừm, trước hết cô đi pha cho tôi chén trà sau đó hẵng xoa bóp bả vai sau."Tiêu Mộng xụ mặt xuống, vụng trộm dùng sức nắm chặt bàn tay nhỏ mắng thầm: Nhà tư bản vạn ác! Trần gấu xấu xa rắm thối! Anh không hưởng thụ thì anh sẽ chết à! Anh không bóc lột người dân lao động thì anh sẽ ngứa ngáy toàn thân sao! Chó má, thật sự là vô cùng chó má mà!Vừa đi pha trà cho Trần Tư Khải vừa cảm khái: Tố chất thần kinh của cậu chủ Kim làm sao bây giờ đây, chẳng may anh ta bị mì hoành thánh mặn kia độc cho bị bệnh gì đó vậy không phải cô sẽ là người tội ác tày trời sao! Nếu là như vậy thật thì tối hôm nay cô phải tới Dạ Mị một chuyến mới được. Trước hết cô sẽ nấu cơm cho Kim Lân, xuất ra hết trình độ cao nhất hai ông bà nhà họ Tiêu làm lại cho cậu chủ Kim một bữa tối cao cấp đưa qua sau đó an ủi trái tim tổn thương của cậu chủ Kim.Bingo! Cứ như vậy đi!Lúc mang cà phê đi vào Tiêu Mộng vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ này, nói lẩm bẩm.Trần Tư Khải đang cầm tạp chí nhàn nhã ngồi đọc liền nhẹ nhàng ngẩng đầu lên lườm cô gái này một cái, sau đó nói: "Sao vậy, giữa trưa bị sét đánh à? Hay ăn nhầm phải cái gì?"Hửm? (⊙_⊙)Tiêu Mộng suýt chút nữa đã tức giận đến mức ngã xuống.Nghe xem, có phải người này đang nói tiếng người không?Vậy mà lại đi nói người khác bị sét đánh: "Đúng ra mặc dù không bị sét đánh nhưng chắc chắn c*̃ng sẽ không để cho ngài được sống tốt, chưa được nghe nói sao, để lại tai họa ngàn năm. Loại người như anh đều sống được vô cùng tốt.""Cái gì! Cô vừa nói cái gì đó?"Trần Tư Khải nhíu mày lại, giọng nói lập tức trầm xuống.Cô vừa nói cái gì "Ngài?"Không biết bây giờ anh đang vô cùng mẫn cảm với chuyện tuổi tác sao mà cô lại còn cố ý kéo dài chênh lệch giữa hai người?Anh già sao? Già sao!!!Mà Tiêu Mộng thì lại đang nghĩ là: Mẹ ơi, xong đời rồi, mắng anh là tai họa, anh sẽ giận.