Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…
Chương 85: Thì ra anh giả vờ
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “A a a a… Anh mau im miệng đi,Giơ cánh tay qua đây!”Kim Lân mím môi cười khẽ, khoác cánh tay lên vai Tiêu Mộng,Cố ý dựa gần sát vào cô, dính chặt lấy,Gần như một cánh tay đã hoàn toàn ôm cô vào lòng,Sau đó cúi đầu, tì cằm lên vai Tiêu Mộng,Môi của anh ta, cách đôi mai đỏ bừng của cô gần như thế, gần như thế…“Anh chậm chút… có chóng mặt không?Nếu có dấu hiệu chóng mặt, anh phải lập tức nói cho tôi nha!Đi chậm chút… Anh nặng thật đấy…”Tiêu Mộng là người thành thật, quả thật dùng hết sức mình để đỡ Kim Lân, rất cẩn thận dìu anh đi vào nhà vệ sinh.Kim Lân liếc trộm cô gái gần trong gang tấc,Ôm cô vào lòng, cảm thấy thật ấm áp,Thật kích động, dường như đang có cả thế giới.Trên người cô có mùi thơm nhẹ, mùi hương bay vào trong mũi anh ta.Thơm đến mức anh ta hơi đứng núi này trông núi nọ, tim đập nhanh lên.Thật là muốn… Thật là muốn ngậm lấy vành tai mềm mại này…“Cẩn thận, dưới chân có bậc cửa… Ôi trời ơi…”Tiêu Mộng dặn dò, nhưng Kim Lân chỉ mải nhìn cô,Căn bản không nghe thấy lời cô nói,Vừa sơ ý, chân liền vấp phải,Cả người anh ta nhào vào bên trong.Kéo theo Tiêu Mộng cũng nhào vào theo!Thấy lưng Tiêu Mộng sắp đập mạnh vào bồn rửa tay bằng đá cẩm thạch,Thời khắc quan trọng, Kim Lân duỗi cánh tay ra, một cánh tay chống lấy thân người,Cánh tay còn lại, ôm chặt lấy Tiêu Mộng.Bảo vệ Tiêu Mộng trong lòng mình.Mà tư thế này, khiến mặt anh chúi về phía trước…Bụp…Môi của anh, vừa khéo in lên môi cô…(⊙_⊙)Tiêu Mộng duy trì dáng vẻ kỳ lạ kia, bị anh kẹp chặt,Ngây ngốc.Đây là có chuyện gì thế?Đỡ người bệnh vào nhà vệ sinh, cũng gặp phải chuyện không may như này sao?Kim Lân cũng ngây người.Vừa rồi anh ta chỉ lo cứu người,Thật ra vẫn chưa có cơ hội háo sắc….Nhưng nhìn tình cảnh hiện giờ… không háo sắc cũng không được.Đã lên đến tận miệng, anh ta còn không ăn…Có phải quá không nể mặt rồi không?CHƯƠNG 85 THÌ RA ANH GIẢ VỜ“A a a a… Anh mau im miệng đi,Giơ cánh tay qua đây!”Kim Lân mím môi cười khẽ, khoác cánh tay lên vai Tiêu Mộng,Cố ý dựa gần sát vào cô, dính chặt lấy,Gần như một cánh tay đã hoàn toàn ôm cô vào lòng,Sau đó cúi đầu, tì cằm lên vai Tiêu Mộng,Môi của anh ta, cách đôi mai đỏ bừng của cô gần như thế, gần như thế…“Anh chậm chút… có chóng mặt không?Nếu có dấu hiệu chóng mặt, anh phải lập tức nói cho tôi nha!Đi chậm chút… Anh nặng thật đấy…”Tiêu Mộng là người thành thật, quả thật dùng hết sức mình để đỡ Kim Lân, rất cẩn thận dìu anh đi vào nhà vệ sinh.Kim Lân liếc trộm cô gái gần trong gang tấc,Ôm cô vào lòng, cảm thấy thật ấm áp,Thật kích động, dường như đang có cả thế giới.Trên người cô có mùi thơm nhẹ, mùi hương bay vào trong mũi anh ta.Thơm đến mức anh ta hơi đứng núi này trông núi nọ, tim đập nhanh lên.Thật là muốn… Thật là muốn ngậm lấy vành tai mềm mại này…“Cẩn thận, dưới chân có bậc cửa… Ôi trời ơi…”Tiêu Mộng dặn dò, nhưng Kim Lân chỉ mải nhìn cô,Căn bản không nghe thấy lời cô nói,Vừa sơ ý, chân liền vấp phải,Cả người anh ta nhào vào bên trong.Kéo theo Tiêu Mộng cũng nhào vào theo!Thấy lưng Tiêu Mộng sắp đập mạnh vào bồn rửa tay bằng đá cẩm thạch,Thời khắc quan trọng, Kim Lân duỗi cánh tay ra, một cánh tay chống lấy thân người,Cánh tay còn lại, ôm chặt lấy Tiêu Mộng.Bảo vệ Tiêu Mộng trong lòng mình.Mà tư thế này, khiến mặt anh chúi về phía trước…Bụp…Môi của anh, vừa khéo in lên môi cô…(⊙_⊙)Tiêu Mộng duy trì dáng vẻ kỳ lạ kia, bị anh kẹp chặt,Ngây ngốc.Đây là có chuyện gì thế?Đỡ người bệnh vào nhà vệ sinh, cũng gặp phải chuyện không may như này sao?Kim Lân cũng ngây người.Vừa rồi anh ta chỉ lo cứu người,Thật ra vẫn chưa có cơ hội háo sắc….Nhưng nhìn tình cảnh hiện giờ… không háo sắc cũng không được.Đã lên đến tận miệng, anh ta còn không ăn…Có phải quá không nể mặt rồi không?CHƯƠNG 85 THÌ RA ANH GIẢ VỜ“A a a a… Anh mau im miệng đi,Giơ cánh tay qua đây!”Kim Lân mím môi cười khẽ, khoác cánh tay lên vai Tiêu Mộng,Cố ý dựa gần sát vào cô, dính chặt lấy,Gần như một cánh tay đã hoàn toàn ôm cô vào lòng,Sau đó cúi đầu, tì cằm lên vai Tiêu Mộng,Môi của anh ta, cách đôi mai đỏ bừng của cô gần như thế, gần như thế…“Anh chậm chút… có chóng mặt không?Nếu có dấu hiệu chóng mặt, anh phải lập tức nói cho tôi nha!Đi chậm chút… Anh nặng thật đấy…”Tiêu Mộng là người thành thật, quả thật dùng hết sức mình để đỡ Kim Lân, rất cẩn thận dìu anh đi vào nhà vệ sinh.Kim Lân liếc trộm cô gái gần trong gang tấc,Ôm cô vào lòng, cảm thấy thật ấm áp,Thật kích động, dường như đang có cả thế giới.Trên người cô có mùi thơm nhẹ, mùi hương bay vào trong mũi anh ta.Thơm đến mức anh ta hơi đứng núi này trông núi nọ, tim đập nhanh lên.Thật là muốn… Thật là muốn ngậm lấy vành tai mềm mại này…“Cẩn thận, dưới chân có bậc cửa… Ôi trời ơi…”Tiêu Mộng dặn dò, nhưng Kim Lân chỉ mải nhìn cô,Căn bản không nghe thấy lời cô nói,Vừa sơ ý, chân liền vấp phải,Cả người anh ta nhào vào bên trong.Kéo theo Tiêu Mộng cũng nhào vào theo!Thấy lưng Tiêu Mộng sắp đập mạnh vào bồn rửa tay bằng đá cẩm thạch,Thời khắc quan trọng, Kim Lân duỗi cánh tay ra, một cánh tay chống lấy thân người,Cánh tay còn lại, ôm chặt lấy Tiêu Mộng.Bảo vệ Tiêu Mộng trong lòng mình.Mà tư thế này, khiến mặt anh chúi về phía trước…Bụp…Môi của anh, vừa khéo in lên môi cô…(⊙_⊙)Tiêu Mộng duy trì dáng vẻ kỳ lạ kia, bị anh kẹp chặt,Ngây ngốc.Đây là có chuyện gì thế?Đỡ người bệnh vào nhà vệ sinh, cũng gặp phải chuyện không may như này sao?Kim Lân cũng ngây người.Vừa rồi anh ta chỉ lo cứu người,Thật ra vẫn chưa có cơ hội háo sắc….Nhưng nhìn tình cảnh hiện giờ… không háo sắc cũng không được.Đã lên đến tận miệng, anh ta còn không ăn…Có phải quá không nể mặt rồi không?
“A a a a… Anh mau im miệng đi,
Giơ cánh tay qua đây!”
Kim Lân mím môi cười khẽ, khoác cánh tay lên vai Tiêu Mộng,
Cố ý dựa gần sát vào cô, dính chặt lấy,
Gần như một cánh tay đã hoàn toàn ôm cô vào lòng,
Sau đó cúi đầu, tì cằm lên vai Tiêu Mộng,
Môi của anh ta, cách đôi mai đỏ bừng của cô gần như thế, gần như thế…
“Anh chậm chút… có chóng mặt không?
Nếu có dấu hiệu chóng mặt, anh phải lập tức nói cho tôi nha!
Đi chậm chút… Anh nặng thật đấy…”
Tiêu Mộng là người thành thật, quả thật dùng hết sức mình để đỡ Kim Lân, rất cẩn thận dìu anh đi vào nhà vệ sinh.
Kim Lân liếc trộm cô gái gần trong gang tấc,
Ôm cô vào lòng, cảm thấy thật ấm áp,
Thật kích động, dường như đang có cả thế giới.
Trên người cô có mùi thơm nhẹ, mùi hương bay vào trong mũi anh ta.
Thơm đến mức anh ta hơi đứng núi này trông núi nọ, tim đập nhanh lên.
Thật là muốn… Thật là muốn ngậm lấy vành tai mềm mại này…
“Cẩn thận, dưới chân có bậc cửa… Ôi trời ơi…”
Tiêu Mộng dặn dò, nhưng Kim Lân chỉ mải nhìn cô,
Căn bản không nghe thấy lời cô nói,
Vừa sơ ý, chân liền vấp phải,
Cả người anh ta nhào vào bên trong.
Kéo theo Tiêu Mộng cũng nhào vào theo!
Thấy lưng Tiêu Mộng sắp đập mạnh vào bồn rửa tay bằng đá cẩm thạch,
Thời khắc quan trọng, Kim Lân duỗi cánh tay ra, một cánh tay chống lấy thân người,
Cánh tay còn lại, ôm chặt lấy Tiêu Mộng.
Bảo vệ Tiêu Mộng trong lòng mình.
Mà tư thế này, khiến mặt anh chúi về phía trước…
Bụp…
Môi của anh, vừa khéo in lên môi cô…
(⊙_⊙)
Tiêu Mộng duy trì dáng vẻ kỳ lạ kia, bị anh kẹp chặt,
Ngây ngốc.
Đây là có chuyện gì thế?
Đỡ người bệnh vào nhà vệ sinh, cũng gặp phải chuyện không may như này sao?
Kim Lân cũng ngây người.
Vừa rồi anh ta chỉ lo cứu người,
Thật ra vẫn chưa có cơ hội háo sắc….
Nhưng nhìn tình cảnh hiện giờ… không háo sắc cũng không được.
Đã lên đến tận miệng, anh ta còn không ăn…
Có phải quá không nể mặt rồi không?
CHƯƠNG 85 THÌ RA ANH GIẢ VỜ
“A a a a… Anh mau im miệng đi,
Giơ cánh tay qua đây!”
Kim Lân mím môi cười khẽ, khoác cánh tay lên vai Tiêu Mộng,
Cố ý dựa gần sát vào cô, dính chặt lấy,
Gần như một cánh tay đã hoàn toàn ôm cô vào lòng,
Sau đó cúi đầu, tì cằm lên vai Tiêu Mộng,
Môi của anh ta, cách đôi mai đỏ bừng của cô gần như thế, gần như thế…
“Anh chậm chút… có chóng mặt không?
Nếu có dấu hiệu chóng mặt, anh phải lập tức nói cho tôi nha!
Đi chậm chút… Anh nặng thật đấy…”
Tiêu Mộng là người thành thật, quả thật dùng hết sức mình để đỡ Kim Lân, rất cẩn thận dìu anh đi vào nhà vệ sinh.
Kim Lân liếc trộm cô gái gần trong gang tấc,
Ôm cô vào lòng, cảm thấy thật ấm áp,
Thật kích động, dường như đang có cả thế giới.
Trên người cô có mùi thơm nhẹ, mùi hương bay vào trong mũi anh ta.
Thơm đến mức anh ta hơi đứng núi này trông núi nọ, tim đập nhanh lên.
Thật là muốn… Thật là muốn ngậm lấy vành tai mềm mại này…
“Cẩn thận, dưới chân có bậc cửa… Ôi trời ơi…”
Tiêu Mộng dặn dò, nhưng Kim Lân chỉ mải nhìn cô,
Căn bản không nghe thấy lời cô nói,
Vừa sơ ý, chân liền vấp phải,
Cả người anh ta nhào vào bên trong.
Kéo theo Tiêu Mộng cũng nhào vào theo!
Thấy lưng Tiêu Mộng sắp đập mạnh vào bồn rửa tay bằng đá cẩm thạch,
Thời khắc quan trọng, Kim Lân duỗi cánh tay ra, một cánh tay chống lấy thân người,
Cánh tay còn lại, ôm chặt lấy Tiêu Mộng.
Bảo vệ Tiêu Mộng trong lòng mình.
Mà tư thế này, khiến mặt anh chúi về phía trước…
Bụp…
Môi của anh, vừa khéo in lên môi cô…
(⊙_⊙)
Tiêu Mộng duy trì dáng vẻ kỳ lạ kia, bị anh kẹp chặt,
Ngây ngốc.
Đây là có chuyện gì thế?
Đỡ người bệnh vào nhà vệ sinh, cũng gặp phải chuyện không may như này sao?
Kim Lân cũng ngây người.
Vừa rồi anh ta chỉ lo cứu người,
Thật ra vẫn chưa có cơ hội háo sắc….
Nhưng nhìn tình cảnh hiện giờ… không háo sắc cũng không được.
Đã lên đến tận miệng, anh ta còn không ăn…
Có phải quá không nể mặt rồi không?
CHƯƠNG 85 THÌ RA ANH GIẢ VỜ
“A a a a… Anh mau im miệng đi,
Giơ cánh tay qua đây!”
Kim Lân mím môi cười khẽ, khoác cánh tay lên vai Tiêu Mộng,
Cố ý dựa gần sát vào cô, dính chặt lấy,
Gần như một cánh tay đã hoàn toàn ôm cô vào lòng,
Sau đó cúi đầu, tì cằm lên vai Tiêu Mộng,
Môi của anh ta, cách đôi mai đỏ bừng của cô gần như thế, gần như thế…
“Anh chậm chút… có chóng mặt không?
Nếu có dấu hiệu chóng mặt, anh phải lập tức nói cho tôi nha!
Đi chậm chút… Anh nặng thật đấy…”
Tiêu Mộng là người thành thật, quả thật dùng hết sức mình để đỡ Kim Lân, rất cẩn thận dìu anh đi vào nhà vệ sinh.
Kim Lân liếc trộm cô gái gần trong gang tấc,
Ôm cô vào lòng, cảm thấy thật ấm áp,
Thật kích động, dường như đang có cả thế giới.
Trên người cô có mùi thơm nhẹ, mùi hương bay vào trong mũi anh ta.
Thơm đến mức anh ta hơi đứng núi này trông núi nọ, tim đập nhanh lên.
Thật là muốn… Thật là muốn ngậm lấy vành tai mềm mại này…
“Cẩn thận, dưới chân có bậc cửa… Ôi trời ơi…”
Tiêu Mộng dặn dò, nhưng Kim Lân chỉ mải nhìn cô,
Căn bản không nghe thấy lời cô nói,
Vừa sơ ý, chân liền vấp phải,
Cả người anh ta nhào vào bên trong.
Kéo theo Tiêu Mộng cũng nhào vào theo!
Thấy lưng Tiêu Mộng sắp đập mạnh vào bồn rửa tay bằng đá cẩm thạch,
Thời khắc quan trọng, Kim Lân duỗi cánh tay ra, một cánh tay chống lấy thân người,
Cánh tay còn lại, ôm chặt lấy Tiêu Mộng.
Bảo vệ Tiêu Mộng trong lòng mình.
Mà tư thế này, khiến mặt anh chúi về phía trước…
Bụp…
Môi của anh, vừa khéo in lên môi cô…
(⊙_⊙)
Tiêu Mộng duy trì dáng vẻ kỳ lạ kia, bị anh kẹp chặt,
Ngây ngốc.
Đây là có chuyện gì thế?
Đỡ người bệnh vào nhà vệ sinh, cũng gặp phải chuyện không may như này sao?
Kim Lân cũng ngây người.
Vừa rồi anh ta chỉ lo cứu người,
Thật ra vẫn chưa có cơ hội háo sắc….
Nhưng nhìn tình cảnh hiện giờ… không háo sắc cũng không được.
Đã lên đến tận miệng, anh ta còn không ăn…
Có phải quá không nể mặt rồi không?
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “A a a a… Anh mau im miệng đi,Giơ cánh tay qua đây!”Kim Lân mím môi cười khẽ, khoác cánh tay lên vai Tiêu Mộng,Cố ý dựa gần sát vào cô, dính chặt lấy,Gần như một cánh tay đã hoàn toàn ôm cô vào lòng,Sau đó cúi đầu, tì cằm lên vai Tiêu Mộng,Môi của anh ta, cách đôi mai đỏ bừng của cô gần như thế, gần như thế…“Anh chậm chút… có chóng mặt không?Nếu có dấu hiệu chóng mặt, anh phải lập tức nói cho tôi nha!Đi chậm chút… Anh nặng thật đấy…”Tiêu Mộng là người thành thật, quả thật dùng hết sức mình để đỡ Kim Lân, rất cẩn thận dìu anh đi vào nhà vệ sinh.Kim Lân liếc trộm cô gái gần trong gang tấc,Ôm cô vào lòng, cảm thấy thật ấm áp,Thật kích động, dường như đang có cả thế giới.Trên người cô có mùi thơm nhẹ, mùi hương bay vào trong mũi anh ta.Thơm đến mức anh ta hơi đứng núi này trông núi nọ, tim đập nhanh lên.Thật là muốn… Thật là muốn ngậm lấy vành tai mềm mại này…“Cẩn thận, dưới chân có bậc cửa… Ôi trời ơi…”Tiêu Mộng dặn dò, nhưng Kim Lân chỉ mải nhìn cô,Căn bản không nghe thấy lời cô nói,Vừa sơ ý, chân liền vấp phải,Cả người anh ta nhào vào bên trong.Kéo theo Tiêu Mộng cũng nhào vào theo!Thấy lưng Tiêu Mộng sắp đập mạnh vào bồn rửa tay bằng đá cẩm thạch,Thời khắc quan trọng, Kim Lân duỗi cánh tay ra, một cánh tay chống lấy thân người,Cánh tay còn lại, ôm chặt lấy Tiêu Mộng.Bảo vệ Tiêu Mộng trong lòng mình.Mà tư thế này, khiến mặt anh chúi về phía trước…Bụp…Môi của anh, vừa khéo in lên môi cô…(⊙_⊙)Tiêu Mộng duy trì dáng vẻ kỳ lạ kia, bị anh kẹp chặt,Ngây ngốc.Đây là có chuyện gì thế?Đỡ người bệnh vào nhà vệ sinh, cũng gặp phải chuyện không may như này sao?Kim Lân cũng ngây người.Vừa rồi anh ta chỉ lo cứu người,Thật ra vẫn chưa có cơ hội háo sắc….Nhưng nhìn tình cảnh hiện giờ… không háo sắc cũng không được.Đã lên đến tận miệng, anh ta còn không ăn…Có phải quá không nể mặt rồi không?CHƯƠNG 85 THÌ RA ANH GIẢ VỜ“A a a a… Anh mau im miệng đi,Giơ cánh tay qua đây!”Kim Lân mím môi cười khẽ, khoác cánh tay lên vai Tiêu Mộng,Cố ý dựa gần sát vào cô, dính chặt lấy,Gần như một cánh tay đã hoàn toàn ôm cô vào lòng,Sau đó cúi đầu, tì cằm lên vai Tiêu Mộng,Môi của anh ta, cách đôi mai đỏ bừng của cô gần như thế, gần như thế…“Anh chậm chút… có chóng mặt không?Nếu có dấu hiệu chóng mặt, anh phải lập tức nói cho tôi nha!Đi chậm chút… Anh nặng thật đấy…”Tiêu Mộng là người thành thật, quả thật dùng hết sức mình để đỡ Kim Lân, rất cẩn thận dìu anh đi vào nhà vệ sinh.Kim Lân liếc trộm cô gái gần trong gang tấc,Ôm cô vào lòng, cảm thấy thật ấm áp,Thật kích động, dường như đang có cả thế giới.Trên người cô có mùi thơm nhẹ, mùi hương bay vào trong mũi anh ta.Thơm đến mức anh ta hơi đứng núi này trông núi nọ, tim đập nhanh lên.Thật là muốn… Thật là muốn ngậm lấy vành tai mềm mại này…“Cẩn thận, dưới chân có bậc cửa… Ôi trời ơi…”Tiêu Mộng dặn dò, nhưng Kim Lân chỉ mải nhìn cô,Căn bản không nghe thấy lời cô nói,Vừa sơ ý, chân liền vấp phải,Cả người anh ta nhào vào bên trong.Kéo theo Tiêu Mộng cũng nhào vào theo!Thấy lưng Tiêu Mộng sắp đập mạnh vào bồn rửa tay bằng đá cẩm thạch,Thời khắc quan trọng, Kim Lân duỗi cánh tay ra, một cánh tay chống lấy thân người,Cánh tay còn lại, ôm chặt lấy Tiêu Mộng.Bảo vệ Tiêu Mộng trong lòng mình.Mà tư thế này, khiến mặt anh chúi về phía trước…Bụp…Môi của anh, vừa khéo in lên môi cô…(⊙_⊙)Tiêu Mộng duy trì dáng vẻ kỳ lạ kia, bị anh kẹp chặt,Ngây ngốc.Đây là có chuyện gì thế?Đỡ người bệnh vào nhà vệ sinh, cũng gặp phải chuyện không may như này sao?Kim Lân cũng ngây người.Vừa rồi anh ta chỉ lo cứu người,Thật ra vẫn chưa có cơ hội háo sắc….Nhưng nhìn tình cảnh hiện giờ… không háo sắc cũng không được.Đã lên đến tận miệng, anh ta còn không ăn…Có phải quá không nể mặt rồi không?CHƯƠNG 85 THÌ RA ANH GIẢ VỜ“A a a a… Anh mau im miệng đi,Giơ cánh tay qua đây!”Kim Lân mím môi cười khẽ, khoác cánh tay lên vai Tiêu Mộng,Cố ý dựa gần sát vào cô, dính chặt lấy,Gần như một cánh tay đã hoàn toàn ôm cô vào lòng,Sau đó cúi đầu, tì cằm lên vai Tiêu Mộng,Môi của anh ta, cách đôi mai đỏ bừng của cô gần như thế, gần như thế…“Anh chậm chút… có chóng mặt không?Nếu có dấu hiệu chóng mặt, anh phải lập tức nói cho tôi nha!Đi chậm chút… Anh nặng thật đấy…”Tiêu Mộng là người thành thật, quả thật dùng hết sức mình để đỡ Kim Lân, rất cẩn thận dìu anh đi vào nhà vệ sinh.Kim Lân liếc trộm cô gái gần trong gang tấc,Ôm cô vào lòng, cảm thấy thật ấm áp,Thật kích động, dường như đang có cả thế giới.Trên người cô có mùi thơm nhẹ, mùi hương bay vào trong mũi anh ta.Thơm đến mức anh ta hơi đứng núi này trông núi nọ, tim đập nhanh lên.Thật là muốn… Thật là muốn ngậm lấy vành tai mềm mại này…“Cẩn thận, dưới chân có bậc cửa… Ôi trời ơi…”Tiêu Mộng dặn dò, nhưng Kim Lân chỉ mải nhìn cô,Căn bản không nghe thấy lời cô nói,Vừa sơ ý, chân liền vấp phải,Cả người anh ta nhào vào bên trong.Kéo theo Tiêu Mộng cũng nhào vào theo!Thấy lưng Tiêu Mộng sắp đập mạnh vào bồn rửa tay bằng đá cẩm thạch,Thời khắc quan trọng, Kim Lân duỗi cánh tay ra, một cánh tay chống lấy thân người,Cánh tay còn lại, ôm chặt lấy Tiêu Mộng.Bảo vệ Tiêu Mộng trong lòng mình.Mà tư thế này, khiến mặt anh chúi về phía trước…Bụp…Môi của anh, vừa khéo in lên môi cô…(⊙_⊙)Tiêu Mộng duy trì dáng vẻ kỳ lạ kia, bị anh kẹp chặt,Ngây ngốc.Đây là có chuyện gì thế?Đỡ người bệnh vào nhà vệ sinh, cũng gặp phải chuyện không may như này sao?Kim Lân cũng ngây người.Vừa rồi anh ta chỉ lo cứu người,Thật ra vẫn chưa có cơ hội háo sắc….Nhưng nhìn tình cảnh hiện giờ… không háo sắc cũng không được.Đã lên đến tận miệng, anh ta còn không ăn…Có phải quá không nể mặt rồi không?