Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3336
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3336Lệ Trần nhìn Mã Siêu đầy ngưỡng mộ: “Cậu có người anh em tốt thật, cậu ấy thà để mình bị thương nặng, cũng phải báo thù cho cậu”.Mã Siêu càng cảm thấy áy náy, nhìn về phía Dương Chấn trên sân đấu võ bằng đôi mắt đỏ hoe, nghiêm nghị nói: “Được làm anh em với anh ấy là phúc mười đời của tôi!”Trong lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, trận chiến giữa Dương Chấn và Nhiếp Thu đã hoàn toàn bùng nổ.Dương Chấn cầm Huyết Chủy, tựa như một sát thủ nhanh nhẹn, liên tục xông tới chỗ Nhiếp Thu, Nhiếp Thu cũng không coi thường Dương Chấn, dốc hết sức chiến đấu.Có bài học trước đó, Nhiếp Thu càng cẩn thận hơn, sợ lại bị thương bởi sức mạnh nguyên tố Thủy của Dương Chấn.Nhưng dù sao Dương Chấn cũng chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, còn Nhiếp Thu đã bước nửa bước vào Thiên Cảnh, chênh lệch giữa hai người quá lớn, Dương Chấn dần rơi vào thế yếu hơn.Lúc này, người Dương Chấn đã đầm đìa máu, tuy thế, anh vẫn không định nhận thua, vẫn dốc toàn lực tấn công.Huyết mạch cuồng hóa cũng được kích hoạt trên phạm vi lớn, cùng với việc sức chiến đấu của Dương Chấn không ngừng tăng lên, mắt anh cũng trở nên đỏ thẫm, trông vô cùng đáng sợ.Huyết Chủy trong tay anh như có trí tuệ, liên tục cung cấp sức mạnh của linh khí cho anh.“Ầm!”Sau một lần va chạm dữ dội, Dương Chấn lại bị đẩy lùi mấy bước.Tuy có vẻ tình trạng của Nhiếp Thu tốt hơn Dương Chấn nhiều, nhưng chỉ Nhiếp Thu mới biết, lão ta đã dốc toàn lực trong trận chiến vừa rồi, hơn nữa cũng bị thương không nhẹ, chỉ là bề ngoài trông đỡ hơn Dương Chấn mà thôi.Nhưng vết thương của lão ta toàn là nội thương, trận chiến này đã khiến lão ta bị tổn hại nặng nề, chắc phải mất ba ngày mới quay lại trạng thái đỉnh cao được.“Dương Chấn, cậu vẫn muốn tiếp tục chứ?”Nhiếp Thu lạnh lùng nhìn Dương Chấn: “Chắc cậu cũng hiểu, nếu tiếp tục, cậu vẫn không thể thắng tôi, nhưng nền tảng võ công của cậu và tôi đều sẽ bị tổn hại”.“Tôi đề nghị xem như chúng ta hòa, ngừng trận đấu này ở đây, được chứ?”Lão ta có thể cảm nhận được, Dương Chấn nhắm vào tính mạng của lão ta, không hề định nương tay, tuy lão ta cũng dốc toàn lực nhưng vẫn có điều kiêng dè, không thể liều mạng đánh như Dương Chấn được.Dương Chấn là anh em tốt của Mã Siêu, bây giờ lão ta đã trở thành người bảo vệ của Mã Siêu, chắc chắn không thể giết Dương Chấn.Lúc này Lệ Trần cũng bước đến, mỉm cười nhìn Dương Chấn: “Tôi thấy đề nghị của Nhiếp Thu rất hay, có đánh nữa thì cũng không thể phân rõ thắng bại, còn tạo thành tổn thương rất lớn với cả hai, kết thúc thế này nhé?”Mã Siêu nhìn Dương Chấn với vẻ lo lắng, nếu được, anh ta sẵn sàng bị thương thay Dương Chấn.Khí thế của Dương Chấn vẫn không giảm, còn liên tục mạnh lên, anh kích hoạt huyết mạch cuồng hóa ở mức độ cao hơn nữa.Khí thế mạnh mẽ hơn nữa liên tục tràn ra từ người anh.“Hửm?”Lệ Trần nhíu mày, không ngờ lão lại cảm nhận được mối đe dọa sâu sắc từ Dương Chấn.
Chương 3336
Lệ Trần nhìn Mã Siêu đầy ngưỡng mộ: “Cậu có người anh em tốt thật, cậu ấy thà để mình bị thương nặng, cũng phải báo thù cho cậu”.
Mã Siêu càng cảm thấy áy náy, nhìn về phía Dương Chấn trên sân đấu võ bằng đôi mắt đỏ hoe, nghiêm nghị nói: “Được làm anh em với anh ấy là phúc mười đời của tôi!”
Trong lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, trận chiến giữa Dương Chấn và Nhiếp Thu đã hoàn toàn bùng nổ.
Dương Chấn cầm Huyết Chủy, tựa như một sát thủ nhanh nhẹn, liên tục xông tới chỗ Nhiếp Thu, Nhiếp Thu cũng không coi thường Dương Chấn, dốc hết sức chiến đấu.
Có bài học trước đó, Nhiếp Thu càng cẩn thận hơn, sợ lại bị thương bởi sức mạnh nguyên tố Thủy của Dương Chấn.
Nhưng dù sao Dương Chấn cũng chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, còn Nhiếp Thu đã bước nửa bước vào Thiên Cảnh, chênh lệch giữa hai người quá lớn, Dương Chấn dần rơi vào thế yếu hơn.
Lúc này, người Dương Chấn đã đầm đìa máu, tuy thế, anh vẫn không định nhận thua, vẫn dốc toàn lực tấn công.
Huyết mạch cuồng hóa cũng được kích hoạt trên phạm vi lớn, cùng với việc sức chiến đấu của Dương Chấn không ngừng tăng lên, mắt anh cũng trở nên đỏ thẫm, trông vô cùng đáng sợ.
Huyết Chủy trong tay anh như có trí tuệ, liên tục cung cấp sức mạnh của linh khí cho anh.
“Ầm!”
Sau một lần va chạm dữ dội, Dương Chấn lại bị đẩy lùi mấy bước.
Tuy có vẻ tình trạng của Nhiếp Thu tốt hơn Dương Chấn nhiều, nhưng chỉ Nhiếp Thu mới biết, lão ta đã dốc toàn lực trong trận chiến vừa rồi, hơn nữa cũng bị thương không nhẹ, chỉ là bề ngoài trông đỡ hơn Dương Chấn mà thôi.
Nhưng vết thương của lão ta toàn là nội thương, trận chiến này đã khiến lão ta bị tổn hại nặng nề, chắc phải mất ba ngày mới quay lại trạng thái đỉnh cao được.
“Dương Chấn, cậu vẫn muốn tiếp tục chứ?”
Nhiếp Thu lạnh lùng nhìn Dương Chấn: “Chắc cậu cũng hiểu, nếu tiếp tục, cậu vẫn không thể thắng tôi, nhưng nền tảng võ công của cậu và tôi đều sẽ bị tổn hại”.
“Tôi đề nghị xem như chúng ta hòa, ngừng trận đấu này ở đây, được chứ?”
Lão ta có thể cảm nhận được, Dương Chấn nhắm vào tính mạng của lão ta, không hề định nương tay, tuy lão ta cũng dốc toàn lực nhưng vẫn có điều kiêng dè, không thể liều mạng đánh như Dương Chấn được.
Dương Chấn là anh em tốt của Mã Siêu, bây giờ lão ta đã trở thành người bảo vệ của Mã Siêu, chắc chắn không thể giết Dương Chấn.
Lúc này Lệ Trần cũng bước đến, mỉm cười nhìn Dương Chấn: “Tôi thấy đề nghị của Nhiếp Thu rất hay, có đánh nữa thì cũng không thể phân rõ thắng bại, còn tạo thành tổn thương rất lớn với cả hai, kết thúc thế này nhé?”
Mã Siêu nhìn Dương Chấn với vẻ lo lắng, nếu được, anh ta sẵn sàng bị thương thay Dương Chấn.
Khí thế của Dương Chấn vẫn không giảm, còn liên tục mạnh lên, anh kích hoạt huyết mạch cuồng hóa ở mức độ cao hơn nữa.
Khí thế mạnh mẽ hơn nữa liên tục tràn ra từ người anh.
“Hửm?”
Lệ Trần nhíu mày, không ngờ lão lại cảm nhận được mối đe dọa sâu sắc từ Dương Chấn.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3336Lệ Trần nhìn Mã Siêu đầy ngưỡng mộ: “Cậu có người anh em tốt thật, cậu ấy thà để mình bị thương nặng, cũng phải báo thù cho cậu”.Mã Siêu càng cảm thấy áy náy, nhìn về phía Dương Chấn trên sân đấu võ bằng đôi mắt đỏ hoe, nghiêm nghị nói: “Được làm anh em với anh ấy là phúc mười đời của tôi!”Trong lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, trận chiến giữa Dương Chấn và Nhiếp Thu đã hoàn toàn bùng nổ.Dương Chấn cầm Huyết Chủy, tựa như một sát thủ nhanh nhẹn, liên tục xông tới chỗ Nhiếp Thu, Nhiếp Thu cũng không coi thường Dương Chấn, dốc hết sức chiến đấu.Có bài học trước đó, Nhiếp Thu càng cẩn thận hơn, sợ lại bị thương bởi sức mạnh nguyên tố Thủy của Dương Chấn.Nhưng dù sao Dương Chấn cũng chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, còn Nhiếp Thu đã bước nửa bước vào Thiên Cảnh, chênh lệch giữa hai người quá lớn, Dương Chấn dần rơi vào thế yếu hơn.Lúc này, người Dương Chấn đã đầm đìa máu, tuy thế, anh vẫn không định nhận thua, vẫn dốc toàn lực tấn công.Huyết mạch cuồng hóa cũng được kích hoạt trên phạm vi lớn, cùng với việc sức chiến đấu của Dương Chấn không ngừng tăng lên, mắt anh cũng trở nên đỏ thẫm, trông vô cùng đáng sợ.Huyết Chủy trong tay anh như có trí tuệ, liên tục cung cấp sức mạnh của linh khí cho anh.“Ầm!”Sau một lần va chạm dữ dội, Dương Chấn lại bị đẩy lùi mấy bước.Tuy có vẻ tình trạng của Nhiếp Thu tốt hơn Dương Chấn nhiều, nhưng chỉ Nhiếp Thu mới biết, lão ta đã dốc toàn lực trong trận chiến vừa rồi, hơn nữa cũng bị thương không nhẹ, chỉ là bề ngoài trông đỡ hơn Dương Chấn mà thôi.Nhưng vết thương của lão ta toàn là nội thương, trận chiến này đã khiến lão ta bị tổn hại nặng nề, chắc phải mất ba ngày mới quay lại trạng thái đỉnh cao được.“Dương Chấn, cậu vẫn muốn tiếp tục chứ?”Nhiếp Thu lạnh lùng nhìn Dương Chấn: “Chắc cậu cũng hiểu, nếu tiếp tục, cậu vẫn không thể thắng tôi, nhưng nền tảng võ công của cậu và tôi đều sẽ bị tổn hại”.“Tôi đề nghị xem như chúng ta hòa, ngừng trận đấu này ở đây, được chứ?”Lão ta có thể cảm nhận được, Dương Chấn nhắm vào tính mạng của lão ta, không hề định nương tay, tuy lão ta cũng dốc toàn lực nhưng vẫn có điều kiêng dè, không thể liều mạng đánh như Dương Chấn được.Dương Chấn là anh em tốt của Mã Siêu, bây giờ lão ta đã trở thành người bảo vệ của Mã Siêu, chắc chắn không thể giết Dương Chấn.Lúc này Lệ Trần cũng bước đến, mỉm cười nhìn Dương Chấn: “Tôi thấy đề nghị của Nhiếp Thu rất hay, có đánh nữa thì cũng không thể phân rõ thắng bại, còn tạo thành tổn thương rất lớn với cả hai, kết thúc thế này nhé?”Mã Siêu nhìn Dương Chấn với vẻ lo lắng, nếu được, anh ta sẵn sàng bị thương thay Dương Chấn.Khí thế của Dương Chấn vẫn không giảm, còn liên tục mạnh lên, anh kích hoạt huyết mạch cuồng hóa ở mức độ cao hơn nữa.Khí thế mạnh mẽ hơn nữa liên tục tràn ra từ người anh.“Hửm?”Lệ Trần nhíu mày, không ngờ lão lại cảm nhận được mối đe dọa sâu sắc từ Dương Chấn.