Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…
Chương 124
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Nói rồi, Trần Tư Khải b*p m*ng Tiêu Mộng, cô hoảng sợ kêu lên một tiếng rồi nhảy lên rất cao giống như bị kim đâm.“Tư Khải à, đám anh em nghe nói ngày mai tôi đi Sahara còn cậu đi Ý, thế nên tụ tập ở Dạ Mị để tiễn chúng ta, mọi người đều đang đợi cậu đó, cậu mau tới đi.”Trần Tư Khải còn nghe thấy chất giọng thô lỗ đặc trưng của Ngũ Ca đang gào thét ở bên đó.Trần Tư Khải nhìn Tiêu Mộng, nhỏ giọng nói: “Tôi cố gắng vậy, mọi người đừng đợi tôi, cứ bắt đầu đi.”“Ừ ừ ừ, vậy chúng tôi bắt đầu trước, cậu bận xong việc thì nhanh chóng tới nha!”Lưu Diệc Hàn nào có dám nói thêm gì nữa, mọi người đều biết tính tình của Trần Tư Khải, chẳng ai dám bắt ép anh ta cả.Lúc này, rất trùng hợp, điện thoại của Tiêu Mộng cũng reo lên.Tiêu Mộng cố gắng nuốt thức ăn trong miệng, mở điện thoại lên xem, giật mình run lên.Mẹ ơi, lại là lời kêu gọi của tên điên!Ôi, làm sao giờ, là Kim Lân!Bỏ đi, sợ có tác dụng gì chứ, cái gì nên tới rồi cũng sẽ tới, hơn nữa, không phải là cô còn đang xin Kim Lân xin Ngũ Ca cho cô vài ngày nghỉ mà không đuổi việc cô sao?“Alo?”Tiêu Mộng dùng giọng điệu nhẹ nhàng dịu dàng nghe máy.Lúc này là lúc đang nhờ vả người khác, không thể đắc tội với người ta.Ánh mắt của Trần Tư Khải lập tức trở bên sắc bén, híp mắt lại, nhìn về phía Tiêu Mộng.Hử? Giọng điệu dịu dàng này của cô, đang nói chuyện với ai chứ?Lẽ nào là cái tên đàn anh kia?Bàn tay cầm dĩa của Trần Tư Khải dần nắm chặt lại.Giọng nói dễ nghe mà nhẹ nhàng của Kim Lân vang lên: “Bé con, là tôi, nhận ra giọng của tôi chưa?”Cái cách xưng hô bé con đầy quen thân kia khiến Tiêu Mộng nổi da gà.Cô lén lút liếc nhìn Trần Tư Khải, anh ta hạ tầm mắt rất nhanh, thế nên Tiêu Mộng ho một tiếng, đỡ điện thoại, đi sang một bên, nhỏ giọng, bất đắc dĩ nói: “Tôi đây, cậu Kim.”Vì sao Tiêu Mộng lại trốn đi nghe điện thoại?Cô có bí mật gì không thể cho người khác biết sao?Khuôn mặt đẹp trai của Trần Tư Khải lạnh lùng tới đáng sợ, không ngừng dùng dĩa đâm vào thức ăn trong đĩa, nhưng không nuốt nổi một miếng nào.Anh ta mặt mày u ám nhìn về phía bóng lưng Tiêu Mộng, âm thầm lộ vẻ hung ác.Nhóc, đừng có chọc giận tôi!“Mộng à, tôi nhớ em quá, đã hơn 20 tiếng đồng hồ tôi chưa thấy em rồi, người ta nhớ chết mất.”Hơn 20 tiếng… anh ta tính toán cũng chuẩn xác quá đi!Tiêu Mộng lau mồ hôi lạnh: “Cậu Kim à, hôm nay tôi có khá nhiều việc, hôm nay chỗ làm rất bận, thế nên…”“Haha, không sao, tôi cực kỳ hiểu bé con nhà mình, đúng rồi, tôi xuất viện rồi.”“Hả? Xuất viện nhanh thế sao? Vậy thì tốt quá rồi!”Cậu Kim không sao, cô cũng coi như yên tâm.
Nói rồi, Trần Tư Khải b*p m*ng Tiêu Mộng, cô hoảng sợ kêu lên một tiếng rồi nhảy lên rất cao giống như bị kim đâm.
“Tư Khải à, đám anh em nghe nói ngày mai tôi đi Sahara còn cậu đi Ý, thế nên tụ tập ở Dạ Mị để tiễn chúng ta, mọi người đều đang đợi cậu đó, cậu mau tới đi.”
Trần Tư Khải còn nghe thấy chất giọng thô lỗ đặc trưng của Ngũ Ca đang gào thét ở bên đó.
Trần Tư Khải nhìn Tiêu Mộng, nhỏ giọng nói: “Tôi cố gắng vậy, mọi người đừng đợi tôi, cứ bắt đầu đi.”
“Ừ ừ ừ, vậy chúng tôi bắt đầu trước, cậu bận xong việc thì nhanh chóng tới nha!”
Lưu Diệc Hàn nào có dám nói thêm gì nữa, mọi người đều biết tính tình của Trần Tư Khải, chẳng ai dám bắt ép anh ta cả.
Lúc này, rất trùng hợp, điện thoại của Tiêu Mộng cũng reo lên.
Tiêu Mộng cố gắng nuốt thức ăn trong miệng, mở điện thoại lên xem, giật mình run lên.
Mẹ ơi, lại là lời kêu gọi của tên điên!
Ôi, làm sao giờ, là Kim Lân!
Bỏ đi, sợ có tác dụng gì chứ, cái gì nên tới rồi cũng sẽ tới, hơn nữa, không phải là cô còn đang xin Kim Lân xin Ngũ Ca cho cô vài ngày nghỉ mà không đuổi việc cô sao?
“Alo?”
Tiêu Mộng dùng giọng điệu nhẹ nhàng dịu dàng nghe máy.
Lúc này là lúc đang nhờ vả người khác, không thể đắc tội với người ta.
Ánh mắt của Trần Tư Khải lập tức trở bên sắc bén, híp mắt lại, nhìn về phía Tiêu Mộng.
Hử? Giọng điệu dịu dàng này của cô, đang nói chuyện với ai chứ?
Lẽ nào là cái tên đàn anh kia?
Bàn tay cầm dĩa của Trần Tư Khải dần nắm chặt lại.
Giọng nói dễ nghe mà nhẹ nhàng của Kim Lân vang lên: “Bé con, là tôi, nhận ra giọng của tôi chưa?”
Cái cách xưng hô bé con đầy quen thân kia khiến Tiêu Mộng nổi da gà.
Cô lén lút liếc nhìn Trần Tư Khải, anh ta hạ tầm mắt rất nhanh, thế nên Tiêu Mộng ho một tiếng, đỡ điện thoại, đi sang một bên, nhỏ giọng, bất đắc dĩ nói: “Tôi đây, cậu Kim.”
Vì sao Tiêu Mộng lại trốn đi nghe điện thoại?
Cô có bí mật gì không thể cho người khác biết sao?
Khuôn mặt đẹp trai của Trần Tư Khải lạnh lùng tới đáng sợ, không ngừng dùng dĩa đâm vào thức ăn trong đĩa, nhưng không nuốt nổi một miếng nào.
Anh ta mặt mày u ám nhìn về phía bóng lưng Tiêu Mộng, âm thầm lộ vẻ hung ác.
Nhóc, đừng có chọc giận tôi!
“Mộng à, tôi nhớ em quá, đã hơn 20 tiếng đồng hồ tôi chưa thấy em rồi, người ta nhớ chết mất.”
Hơn 20 tiếng… anh ta tính toán cũng chuẩn xác quá đi!
Tiêu Mộng lau mồ hôi lạnh: “Cậu Kim à, hôm nay tôi có khá nhiều việc, hôm nay chỗ làm rất bận, thế nên…”
“Haha, không sao, tôi cực kỳ hiểu bé con nhà mình, đúng rồi, tôi xuất viện rồi.”
“Hả? Xuất viện nhanh thế sao? Vậy thì tốt quá rồi!”
Cậu Kim không sao, cô cũng coi như yên tâm.
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Nói rồi, Trần Tư Khải b*p m*ng Tiêu Mộng, cô hoảng sợ kêu lên một tiếng rồi nhảy lên rất cao giống như bị kim đâm.“Tư Khải à, đám anh em nghe nói ngày mai tôi đi Sahara còn cậu đi Ý, thế nên tụ tập ở Dạ Mị để tiễn chúng ta, mọi người đều đang đợi cậu đó, cậu mau tới đi.”Trần Tư Khải còn nghe thấy chất giọng thô lỗ đặc trưng của Ngũ Ca đang gào thét ở bên đó.Trần Tư Khải nhìn Tiêu Mộng, nhỏ giọng nói: “Tôi cố gắng vậy, mọi người đừng đợi tôi, cứ bắt đầu đi.”“Ừ ừ ừ, vậy chúng tôi bắt đầu trước, cậu bận xong việc thì nhanh chóng tới nha!”Lưu Diệc Hàn nào có dám nói thêm gì nữa, mọi người đều biết tính tình của Trần Tư Khải, chẳng ai dám bắt ép anh ta cả.Lúc này, rất trùng hợp, điện thoại của Tiêu Mộng cũng reo lên.Tiêu Mộng cố gắng nuốt thức ăn trong miệng, mở điện thoại lên xem, giật mình run lên.Mẹ ơi, lại là lời kêu gọi của tên điên!Ôi, làm sao giờ, là Kim Lân!Bỏ đi, sợ có tác dụng gì chứ, cái gì nên tới rồi cũng sẽ tới, hơn nữa, không phải là cô còn đang xin Kim Lân xin Ngũ Ca cho cô vài ngày nghỉ mà không đuổi việc cô sao?“Alo?”Tiêu Mộng dùng giọng điệu nhẹ nhàng dịu dàng nghe máy.Lúc này là lúc đang nhờ vả người khác, không thể đắc tội với người ta.Ánh mắt của Trần Tư Khải lập tức trở bên sắc bén, híp mắt lại, nhìn về phía Tiêu Mộng.Hử? Giọng điệu dịu dàng này của cô, đang nói chuyện với ai chứ?Lẽ nào là cái tên đàn anh kia?Bàn tay cầm dĩa của Trần Tư Khải dần nắm chặt lại.Giọng nói dễ nghe mà nhẹ nhàng của Kim Lân vang lên: “Bé con, là tôi, nhận ra giọng của tôi chưa?”Cái cách xưng hô bé con đầy quen thân kia khiến Tiêu Mộng nổi da gà.Cô lén lút liếc nhìn Trần Tư Khải, anh ta hạ tầm mắt rất nhanh, thế nên Tiêu Mộng ho một tiếng, đỡ điện thoại, đi sang một bên, nhỏ giọng, bất đắc dĩ nói: “Tôi đây, cậu Kim.”Vì sao Tiêu Mộng lại trốn đi nghe điện thoại?Cô có bí mật gì không thể cho người khác biết sao?Khuôn mặt đẹp trai của Trần Tư Khải lạnh lùng tới đáng sợ, không ngừng dùng dĩa đâm vào thức ăn trong đĩa, nhưng không nuốt nổi một miếng nào.Anh ta mặt mày u ám nhìn về phía bóng lưng Tiêu Mộng, âm thầm lộ vẻ hung ác.Nhóc, đừng có chọc giận tôi!“Mộng à, tôi nhớ em quá, đã hơn 20 tiếng đồng hồ tôi chưa thấy em rồi, người ta nhớ chết mất.”Hơn 20 tiếng… anh ta tính toán cũng chuẩn xác quá đi!Tiêu Mộng lau mồ hôi lạnh: “Cậu Kim à, hôm nay tôi có khá nhiều việc, hôm nay chỗ làm rất bận, thế nên…”“Haha, không sao, tôi cực kỳ hiểu bé con nhà mình, đúng rồi, tôi xuất viện rồi.”“Hả? Xuất viện nhanh thế sao? Vậy thì tốt quá rồi!”Cậu Kim không sao, cô cũng coi như yên tâm.