Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 154

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Vì sao lại thế này chứ?Rốt cuộc cô làm sao thế?“Không, không được! Nào có chuyện hai người tắm chung chứ? Anh… Anh ra ngoài đi!”Tiêu Mộng miễn cưỡng kêu lên, nhưng khi nói ra, giọng nói vốn bén nhọn của cô lại không tự chủ mà dần dần mềm đi, dịu dàng hơn, giống như tiếng mèo con r*n r*.Mềm mại, yêu kiều, ỏn ẻn… Khiến người khác hiểu nhầm là cô đang làm nũng, đang ngâm nga.Tiêu Mộng liên tục chớp mắt, hơi thở nặng nề hơn, gấp gáp hơn.Lúc này, mặt cô đỏ hồng, đôi mắt long lanh lộ ra vẻ không biết làm sao, làn da trắng như tuyết như ẩn như hiện… Dáng vẻ này, trực tiếp khiến Trần Tư Khải đầu hàng!Trần Tư Khải nhanh chóng c** q**n, k** kh** q**n xuống, nỉ non: “Thật ra em rất hy vọng tắm cùng tôi có đúng không? Em không muốn tôi rời đi, em thèm khát tôi, có đúng không?”Giọng nói của anh ta giống như socola, mang theo nồng đậm mê hoặc, vờn quanh tai Tiêu Mộng, từ từ ngấm vào, từ từ cắm rễ.Cô hoảng hốt nói: “Không, không phải… Không phải như thế… Anh, anh đi ra… Đi ra đi…”Nhưng giọng của cô càng ngày càng nhỏ, giống như tiếng muỗi kêu.Cô nào có biết, trong rượu mà Trần Tư Khải cho cô uống vừa rồi có thêm chút đồ vật.Đó là một loại thuốc mới được nghiên cứu ra, chỉ cần cho một chút liền có thể tăng cường d*c v*ng của con người, phóng đại vô số lần sự thèm khát đối với người khác giới…Có thể là đồ chơi để điều tiết cảm xúc của các cặp vợ chồng, đương nhiên, loại thuốc này tuyệt đối là thứ đồ tốt đối với những người đã có kinh nghiệm, nó sẽ khiến người ta rơi vào trạng thái k*ch t*nh rất nhanh.Khiến cảnh tượng trở nên cực kỳ lãng mạn và hoàn hảo.Nhưng đối với loại người xấu hổ mà không có kinh nghiệm gì như Tiêu Mộng mà nói, nó mang tới sự hoảng hốt kỳ lạ.Cô không hiểu phản ứng của cơ thể mình đại biểu điều gì, cô chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ, có loại sợ hãi không thể nắm bắt được, cô không biết khống chế ngọn lửa đột nhiên bùng lên này như thế nào.Nhưng sự hoảng loạn không biết làm sao này của Tiêu Mộng lại trở thành sự dụ hoặc mạnh liệt nhất đối với Trần Tư Khải!k*ch th*ch d*c v*ng chinh phục giấu trong nơi sâu nhất trong đáy lòng anh ta, cũng khiến thú tính trong xương cốt anh ta càng thêm mãnh liệt.Xoẹt… Quần rơi xuống.Tiếp đó, q**n l*t cũng bị anh ta lột tới cổ chân.Tiêu Mộng sợ đến ngây người.Trợn to mắt, há to miệng, thở gấp từng ngụm lớn, thấy d*c v*ng trào dâng nóng rực của người nào đó, vậy mà cô lại ngây người, không thể rời mắt!Cứ như thế, biểu cảm ngây ngốc, chấn kinh nhìn chằm chằm eo Trần Tư Khải.Xem phim!cũng chỉ là xem thế thôi, xem và thật sự tiếp xúc tuyệt đối là hai chuyện khác nhau.Khi thứ to lớn nóng rực của Trần Tư Khải hiện ra trước mắt Tiêu Mộng, cô liền hóa đá.Sợ chết mất!Thình thịch… Trái tim nơi ngực trái của Tiêu Mộng gần như muốn nhảy ra ngoài.

Vì sao lại thế này chứ?

Rốt cuộc cô làm sao thế?

“Không, không được! Nào có chuyện hai người tắm chung chứ? Anh… Anh ra ngoài đi!”

Tiêu Mộng miễn cưỡng kêu lên, nhưng khi nói ra, giọng nói vốn bén nhọn của cô lại không tự chủ mà dần dần mềm đi, dịu dàng hơn, giống như tiếng mèo con r*n r*.

Mềm mại, yêu kiều, ỏn ẻn… Khiến người khác hiểu nhầm là cô đang làm nũng, đang ngâm nga.

Tiêu Mộng liên tục chớp mắt, hơi thở nặng nề hơn, gấp gáp hơn.

Lúc này, mặt cô đỏ hồng, đôi mắt long lanh lộ ra vẻ không biết làm sao, làn da trắng như tuyết như ẩn như hiện… Dáng vẻ này, trực tiếp khiến Trần Tư Khải đầu hàng!

Trần Tư Khải nhanh chóng c** q**n, k** kh** q**n xuống, nỉ non: “Thật ra em rất hy vọng tắm cùng tôi có đúng không? Em không muốn tôi rời đi, em thèm khát tôi, có đúng không?”

Giọng nói của anh ta giống như socola, mang theo nồng đậm mê hoặc, vờn quanh tai Tiêu Mộng, từ từ ngấm vào, từ từ cắm rễ.

Cô hoảng hốt nói: “Không, không phải… Không phải như thế… Anh, anh đi ra… Đi ra đi…”

Nhưng giọng của cô càng ngày càng nhỏ, giống như tiếng muỗi kêu.

Cô nào có biết, trong rượu mà Trần Tư Khải cho cô uống vừa rồi có thêm chút đồ vật.

Đó là một loại thuốc mới được nghiên cứu ra, chỉ cần cho một chút liền có thể tăng cường d*c v*ng của con người, phóng đại vô số lần sự thèm khát đối với người khác giới…

Có thể là đồ chơi để điều tiết cảm xúc của các cặp vợ chồng, đương nhiên, loại thuốc này tuyệt đối là thứ đồ tốt đối với những người đã có kinh nghiệm, nó sẽ khiến người ta rơi vào trạng thái k*ch t*nh rất nhanh.

Khiến cảnh tượng trở nên cực kỳ lãng mạn và hoàn hảo.

Nhưng đối với loại người xấu hổ mà không có kinh nghiệm gì như Tiêu Mộng mà nói, nó mang tới sự hoảng hốt kỳ lạ.

Cô không hiểu phản ứng của cơ thể mình đại biểu điều gì, cô chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ, có loại sợ hãi không thể nắm bắt được, cô không biết khống chế ngọn lửa đột nhiên bùng lên này như thế nào.

Nhưng sự hoảng loạn không biết làm sao này của Tiêu Mộng lại trở thành sự dụ hoặc mạnh liệt nhất đối với Trần Tư Khải!

k*ch th*ch d*c v*ng chinh phục giấu trong nơi sâu nhất trong đáy lòng anh ta, cũng khiến thú tính trong xương cốt anh ta càng thêm mãnh liệt.

Xoẹt… Quần rơi xuống.

Tiếp đó, q**n l*t cũng bị anh ta lột tới cổ chân.

Tiêu Mộng sợ đến ngây người.

Trợn to mắt, há to miệng, thở gấp từng ngụm lớn, thấy d*c v*ng trào dâng nóng rực của người nào đó, vậy mà cô lại ngây người, không thể rời mắt!

Cứ như thế, biểu cảm ngây ngốc, chấn kinh nhìn chằm chằm eo Trần Tư Khải.

Xem phim!

cũng chỉ là xem thế thôi, xem và thật sự tiếp xúc tuyệt đối là hai chuyện khác nhau.

Khi thứ to lớn nóng rực của Trần Tư Khải hiện ra trước mắt Tiêu Mộng, cô liền hóa đá.

Sợ chết mất!

Thình thịch… Trái tim nơi ngực trái của Tiêu Mộng gần như muốn nhảy ra ngoài.

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Vì sao lại thế này chứ?Rốt cuộc cô làm sao thế?“Không, không được! Nào có chuyện hai người tắm chung chứ? Anh… Anh ra ngoài đi!”Tiêu Mộng miễn cưỡng kêu lên, nhưng khi nói ra, giọng nói vốn bén nhọn của cô lại không tự chủ mà dần dần mềm đi, dịu dàng hơn, giống như tiếng mèo con r*n r*.Mềm mại, yêu kiều, ỏn ẻn… Khiến người khác hiểu nhầm là cô đang làm nũng, đang ngâm nga.Tiêu Mộng liên tục chớp mắt, hơi thở nặng nề hơn, gấp gáp hơn.Lúc này, mặt cô đỏ hồng, đôi mắt long lanh lộ ra vẻ không biết làm sao, làn da trắng như tuyết như ẩn như hiện… Dáng vẻ này, trực tiếp khiến Trần Tư Khải đầu hàng!Trần Tư Khải nhanh chóng c** q**n, k** kh** q**n xuống, nỉ non: “Thật ra em rất hy vọng tắm cùng tôi có đúng không? Em không muốn tôi rời đi, em thèm khát tôi, có đúng không?”Giọng nói của anh ta giống như socola, mang theo nồng đậm mê hoặc, vờn quanh tai Tiêu Mộng, từ từ ngấm vào, từ từ cắm rễ.Cô hoảng hốt nói: “Không, không phải… Không phải như thế… Anh, anh đi ra… Đi ra đi…”Nhưng giọng của cô càng ngày càng nhỏ, giống như tiếng muỗi kêu.Cô nào có biết, trong rượu mà Trần Tư Khải cho cô uống vừa rồi có thêm chút đồ vật.Đó là một loại thuốc mới được nghiên cứu ra, chỉ cần cho một chút liền có thể tăng cường d*c v*ng của con người, phóng đại vô số lần sự thèm khát đối với người khác giới…Có thể là đồ chơi để điều tiết cảm xúc của các cặp vợ chồng, đương nhiên, loại thuốc này tuyệt đối là thứ đồ tốt đối với những người đã có kinh nghiệm, nó sẽ khiến người ta rơi vào trạng thái k*ch t*nh rất nhanh.Khiến cảnh tượng trở nên cực kỳ lãng mạn và hoàn hảo.Nhưng đối với loại người xấu hổ mà không có kinh nghiệm gì như Tiêu Mộng mà nói, nó mang tới sự hoảng hốt kỳ lạ.Cô không hiểu phản ứng của cơ thể mình đại biểu điều gì, cô chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ, có loại sợ hãi không thể nắm bắt được, cô không biết khống chế ngọn lửa đột nhiên bùng lên này như thế nào.Nhưng sự hoảng loạn không biết làm sao này của Tiêu Mộng lại trở thành sự dụ hoặc mạnh liệt nhất đối với Trần Tư Khải!k*ch th*ch d*c v*ng chinh phục giấu trong nơi sâu nhất trong đáy lòng anh ta, cũng khiến thú tính trong xương cốt anh ta càng thêm mãnh liệt.Xoẹt… Quần rơi xuống.Tiếp đó, q**n l*t cũng bị anh ta lột tới cổ chân.Tiêu Mộng sợ đến ngây người.Trợn to mắt, há to miệng, thở gấp từng ngụm lớn, thấy d*c v*ng trào dâng nóng rực của người nào đó, vậy mà cô lại ngây người, không thể rời mắt!Cứ như thế, biểu cảm ngây ngốc, chấn kinh nhìn chằm chằm eo Trần Tư Khải.Xem phim!cũng chỉ là xem thế thôi, xem và thật sự tiếp xúc tuyệt đối là hai chuyện khác nhau.Khi thứ to lớn nóng rực của Trần Tư Khải hiện ra trước mắt Tiêu Mộng, cô liền hóa đá.Sợ chết mất!Thình thịch… Trái tim nơi ngực trái của Tiêu Mộng gần như muốn nhảy ra ngoài.

Chương 154