Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3397
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3397“Nếu ông dám ra tay với anh Chấn, tôi cam đoan sẽ không bỏ qua cho con cháu của ông đâu!”Mã Siêu bỗng nhìn về phía Đỗ Thất, lạnh lùng nói.Đỗ Thất sắp tức điên, lão ta là cao thủ có vai vế cao nhất Võ Tông, cháu ruột bị Dương Chấn giết mất, bây giờ lại bị một thanh niên uy h**p, đúng là sự sỉ nhục với lão ta.Đỗ Thất tức giận quát: “Cậu dám uy h**p tôi à?”Mã Siêu không sợ hãi chút nào, đối mặt với đối phương, lạnh lùng nói: “Tôi đang uy h**p ông đấy!”Đỗ Thất tức giận nói: “Cậu là cái thá gì? Dám uy h**p tôi ở Võ Tông ư?”Lúc này, Lệ Trần bên cạnh Mã Siêu bỗng nhíu mày, áp lực khủng khiếp ập về phía Đỗ Thất.Ngay sau đó, Đỗ Thất cảm thấy lạnh thấu xương như rơi xuống hố băng.Lệ Trần lạnh lùng nói: “Đây là đệ tử quan môn cuối cùng của tôi, cũng là Ma Tử của Ma Tông, ông nói thằng bé không có tư cách uy h**p ông à?”Quả nhiên, rốt cuộc các cao thủ Võ Tông vừa vô cùng tò mò về thân phận của Mã Siêu cũng xác định, thanh niên trước mặt là Ma Tử của Ma Tông.Nhưng điều khiến họ kinh ngạc chính là Ma Tử của Ma Tông lại gọi Dương Chấn là anh Chấn, còn uy h**p Đỗ Thất vì Dương Chấn nữa.Đỗ Thất giận không để đâu cho hết, nhưng Lệ Trần đang đứng cạnh Mã Siêu đã khiến lão ta cảm nhận được áp lực nặng nề.Tuy lão ta đang tức giận nhưng cũng không làm gì được Mã Siêu, chỉ có thể nhớ kỹ Mã Siêu.Lúc này, Đỗ Bá nói: “Chẳng biết tông chủ Lệ đến Võ Tông vì chuyện gì?”Lệ Trần mỉm cười, lập tức áy náy nói: “Rất xin lỗi vì đã không mời mà tới! Hôm nay tôi đến đây vì Cậu Chấn”.“Ồ?”Đỗ Bá hơi kinh ngạc.Vừa rồi lão ta còn đang suy đoán mục đích của Lệ Trần khi tới Võ Tông, không ngờ lại là vì Dương Chấn.Quan trọng là lão ta vừa nghe thấy Lệ Trần dùng kính ngữ với Dương Chấn.Lệ Trần là ai? Lão vốn vô cùng kiêu ngạo, không mấy ai lọt được vào mắt lão.Cho dù là Đỗ Thất, Lệ Trần cũng chẳng coi ra gì, nhưng lão lại dùng kính ngữ với Dương Chấn, tức là trong mắt Lệ Trần, Dương Chấn có tư cách để lão tiếp cận hơn Đỗ Thất.Nhưng nghĩ lại cũng đúng, Dương Chấn còn trẻ mà đã yêu nghiệt như thế, đừng nói là chủ của những thế lực hàng đầu Ma Sơn ở thế tục như họ, cho dù là ở giới Cổ Võ, có lẽ cũng có rất nhiều ông lớn muốn lôi kéo Dương Chấn.Dương Chấn hơi bất ngờ, rõ ràng sáng nay vừa gặp Lệ Trần xong, sao giờ Lệ Trần lại chạy tới Võ Tông tìm anh thế?Đỗ Bá hỏi: “Chẳng biết tông chủ Lệ tìm người thừa kế của Võ Tông tôi vì chuyện gì?”Giọng Lệ Trần đã khiến lão ta cảm nhận được áp lực.Nghe thấy lão ta nói thế, người của Võ Tông lập tức kinh hãi.Không ngờ Đỗ Bá lại nói Dương Chấn là người thừa kế Võ Tông, nhưng Dương Chấn mới gia nhập Võ Tông hai ngày thôi mà!“Đỗ Bá, anh biết mình đang nói gì không?”
Chương 3397
“Nếu ông dám ra tay với anh Chấn, tôi cam đoan sẽ không bỏ qua cho con cháu của ông đâu!”
Mã Siêu bỗng nhìn về phía Đỗ Thất, lạnh lùng nói.
Đỗ Thất sắp tức điên, lão ta là cao thủ có vai vế cao nhất Võ Tông, cháu ruột bị Dương Chấn giết mất, bây giờ lại bị một thanh niên uy h**p, đúng là sự sỉ nhục với lão ta.
Đỗ Thất tức giận quát: “Cậu dám uy h**p tôi à?”
Mã Siêu không sợ hãi chút nào, đối mặt với đối phương, lạnh lùng nói: “Tôi đang uy h**p ông đấy!”
Đỗ Thất tức giận nói: “Cậu là cái thá gì? Dám uy h**p tôi ở Võ Tông ư?”
Lúc này, Lệ Trần bên cạnh Mã Siêu bỗng nhíu mày, áp lực khủng khiếp ập về phía Đỗ Thất.
Ngay sau đó, Đỗ Thất cảm thấy lạnh thấu xương như rơi xuống hố băng.
Lệ Trần lạnh lùng nói: “Đây là đệ tử quan môn cuối cùng của tôi, cũng là Ma Tử của Ma Tông, ông nói thằng bé không có tư cách uy h**p ông à?”
Quả nhiên, rốt cuộc các cao thủ Võ Tông vừa vô cùng tò mò về thân phận của Mã Siêu cũng xác định, thanh niên trước mặt là Ma Tử của Ma Tông.
Nhưng điều khiến họ kinh ngạc chính là Ma Tử của Ma Tông lại gọi Dương Chấn là anh Chấn, còn uy h**p Đỗ Thất vì Dương Chấn nữa.
Đỗ Thất giận không để đâu cho hết, nhưng Lệ Trần đang đứng cạnh Mã Siêu đã khiến lão ta cảm nhận được áp lực nặng nề.
Tuy lão ta đang tức giận nhưng cũng không làm gì được Mã Siêu, chỉ có thể nhớ kỹ Mã Siêu.
Lúc này, Đỗ Bá nói: “Chẳng biết tông chủ Lệ đến Võ Tông vì chuyện gì?”
Lệ Trần mỉm cười, lập tức áy náy nói: “Rất xin lỗi vì đã không mời mà tới! Hôm nay tôi đến đây vì Cậu Chấn”.
“Ồ?”
Đỗ Bá hơi kinh ngạc.
Vừa rồi lão ta còn đang suy đoán mục đích của Lệ Trần khi tới Võ Tông, không ngờ lại là vì Dương Chấn.
Quan trọng là lão ta vừa nghe thấy Lệ Trần dùng kính ngữ với Dương Chấn.
Lệ Trần là ai? Lão vốn vô cùng kiêu ngạo, không mấy ai lọt được vào mắt lão.
Cho dù là Đỗ Thất, Lệ Trần cũng chẳng coi ra gì, nhưng lão lại dùng kính ngữ với Dương Chấn, tức là trong mắt Lệ Trần, Dương Chấn có tư cách để lão tiếp cận hơn Đỗ Thất.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, Dương Chấn còn trẻ mà đã yêu nghiệt như thế, đừng nói là chủ của những thế lực hàng đầu Ma Sơn ở thế tục như họ, cho dù là ở giới Cổ Võ, có lẽ cũng có rất nhiều ông lớn muốn lôi kéo Dương Chấn.
Dương Chấn hơi bất ngờ, rõ ràng sáng nay vừa gặp Lệ Trần xong, sao giờ Lệ Trần lại chạy tới Võ Tông tìm anh thế?
Đỗ Bá hỏi: “Chẳng biết tông chủ Lệ tìm người thừa kế của Võ Tông tôi vì chuyện gì?”
Giọng Lệ Trần đã khiến lão ta cảm nhận được áp lực.
Nghe thấy lão ta nói thế, người của Võ Tông lập tức kinh hãi.
Không ngờ Đỗ Bá lại nói Dương Chấn là người thừa kế Võ Tông, nhưng Dương Chấn mới gia nhập Võ Tông hai ngày thôi mà!
“Đỗ Bá, anh biết mình đang nói gì không?”
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3397“Nếu ông dám ra tay với anh Chấn, tôi cam đoan sẽ không bỏ qua cho con cháu của ông đâu!”Mã Siêu bỗng nhìn về phía Đỗ Thất, lạnh lùng nói.Đỗ Thất sắp tức điên, lão ta là cao thủ có vai vế cao nhất Võ Tông, cháu ruột bị Dương Chấn giết mất, bây giờ lại bị một thanh niên uy h**p, đúng là sự sỉ nhục với lão ta.Đỗ Thất tức giận quát: “Cậu dám uy h**p tôi à?”Mã Siêu không sợ hãi chút nào, đối mặt với đối phương, lạnh lùng nói: “Tôi đang uy h**p ông đấy!”Đỗ Thất tức giận nói: “Cậu là cái thá gì? Dám uy h**p tôi ở Võ Tông ư?”Lúc này, Lệ Trần bên cạnh Mã Siêu bỗng nhíu mày, áp lực khủng khiếp ập về phía Đỗ Thất.Ngay sau đó, Đỗ Thất cảm thấy lạnh thấu xương như rơi xuống hố băng.Lệ Trần lạnh lùng nói: “Đây là đệ tử quan môn cuối cùng của tôi, cũng là Ma Tử của Ma Tông, ông nói thằng bé không có tư cách uy h**p ông à?”Quả nhiên, rốt cuộc các cao thủ Võ Tông vừa vô cùng tò mò về thân phận của Mã Siêu cũng xác định, thanh niên trước mặt là Ma Tử của Ma Tông.Nhưng điều khiến họ kinh ngạc chính là Ma Tử của Ma Tông lại gọi Dương Chấn là anh Chấn, còn uy h**p Đỗ Thất vì Dương Chấn nữa.Đỗ Thất giận không để đâu cho hết, nhưng Lệ Trần đang đứng cạnh Mã Siêu đã khiến lão ta cảm nhận được áp lực nặng nề.Tuy lão ta đang tức giận nhưng cũng không làm gì được Mã Siêu, chỉ có thể nhớ kỹ Mã Siêu.Lúc này, Đỗ Bá nói: “Chẳng biết tông chủ Lệ đến Võ Tông vì chuyện gì?”Lệ Trần mỉm cười, lập tức áy náy nói: “Rất xin lỗi vì đã không mời mà tới! Hôm nay tôi đến đây vì Cậu Chấn”.“Ồ?”Đỗ Bá hơi kinh ngạc.Vừa rồi lão ta còn đang suy đoán mục đích của Lệ Trần khi tới Võ Tông, không ngờ lại là vì Dương Chấn.Quan trọng là lão ta vừa nghe thấy Lệ Trần dùng kính ngữ với Dương Chấn.Lệ Trần là ai? Lão vốn vô cùng kiêu ngạo, không mấy ai lọt được vào mắt lão.Cho dù là Đỗ Thất, Lệ Trần cũng chẳng coi ra gì, nhưng lão lại dùng kính ngữ với Dương Chấn, tức là trong mắt Lệ Trần, Dương Chấn có tư cách để lão tiếp cận hơn Đỗ Thất.Nhưng nghĩ lại cũng đúng, Dương Chấn còn trẻ mà đã yêu nghiệt như thế, đừng nói là chủ của những thế lực hàng đầu Ma Sơn ở thế tục như họ, cho dù là ở giới Cổ Võ, có lẽ cũng có rất nhiều ông lớn muốn lôi kéo Dương Chấn.Dương Chấn hơi bất ngờ, rõ ràng sáng nay vừa gặp Lệ Trần xong, sao giờ Lệ Trần lại chạy tới Võ Tông tìm anh thế?Đỗ Bá hỏi: “Chẳng biết tông chủ Lệ tìm người thừa kế của Võ Tông tôi vì chuyện gì?”Giọng Lệ Trần đã khiến lão ta cảm nhận được áp lực.Nghe thấy lão ta nói thế, người của Võ Tông lập tức kinh hãi.Không ngờ Đỗ Bá lại nói Dương Chấn là người thừa kế Võ Tông, nhưng Dương Chấn mới gia nhập Võ Tông hai ngày thôi mà!“Đỗ Bá, anh biết mình đang nói gì không?”