Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 182

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Tay cứ ngốc nghếch nắm anh như thế…Khuôn mặt đón gió đỏ bừng lên.Trong mắt đều là vẻ xấu hổ và lúng túng.Trần Tư Khải cứ thế ôm chặt lấy cô, đè mặt cô vào lồng ngực mình. Anh cúi đầu, nhẹ nhàng cọ môi lên gáy cô, phát ra tiếng th* d*c nóng bỏng và đè nén.Từng luồng khí nóng đó khiến toàn thân Tiêu Mộng như bốc khói.“Đừng cử động, cứ nắm nó… như thế… để tôi bình tĩnh lại…”Anh thì thầm như say như dại, cả người nóng bừng quấn lấy cô.Tiêu Mộng ngước đôi mắt như pha lê lên, trái tim nhỏ bé đập điên cuồng.Cái khoảnh khắc kh*** g** này…A, ông trời ơi, bồ tát ơi…Bảo cô về sau sao mà chịu được, sao mà chịu được đây!Không ngờ da mặt cô lại dày như vậy, nắm lấy… nơi đó của đàn ông…Mãi không buông tay… hu hu hu…Mất mặt quá đi.May mà cách lớp vải quần, nếu không cô thật sự nên đâm vào tường mà chết cho rồi.Giữa thanh thiên bạch nhật, còn ở dưới sông…Trên con thuyền cách đó vài mét còn có Khang Tử.Trần Tư Khải ngầm chịu đựng đủ rồi, cuối cùng đưa Tiêu Mộng lên thuyền.Vì trước đó Tiêu Mộng luôn ‘dịu dàng’ mà ‘v**t v*’ nơi đó của anh nên mặt cô đỏ bừng, ánh mắt kỳ lạ.Lên thuyền, cô tự động co thành quả bóng, không dám nhìn Trần Tư Khải.Hai người đều ướt sũng như chuột lột.Trần Tư Khải mở chiếc chăn mỏng Khang Tử đưa cho rồi quấn anh với Tiêu Mộng lại.“Tôi không cần, anh quấn cho mình đi.”Tiêu Mộng từ chối.Cô chẳng thèm dùng chung một chiếc chăn với Trần Tư Khải đâu.Trần Tư Khải nhướng mày, nói: “Được thôi, tôi không ép em, tôi chỉ không hiểu em cởi mở thế này từ bao giờ đấy? Chịu ‘cởi mở’ b* ng*c xinh đẹp của em cho cả thế giới rồi?”Trần Tư Khải cười xấu xa khiến trái tim Tiêu Mộng hẫng đi một nhịp.Cô nhìn Trần Tư Khải, tên này đang trề môi, mắt nhìn ngực cô, Tiêu Mộng vội cúi đầu nhìn, ôi! Tại nước nên váy cô ướt sũng, nhìn thấy rõ mười mươi bên trong.“A… đưa chăn cho tôi!”Tiêu Mộng kêu lên một tiếng, ra sức quấn chăn lên người mình.Trần Tư Khải khẽ cười.Thuyền vẫn chậm rãi đi về phía trước.Khang Tử vẫn ngồi đối diện hai người, cúi đầu xem máy tính của anh ta.Hai người quấn một chiếc chăn ngồi chung với nhau.

Tay cứ ngốc nghếch nắm anh như thế…

Khuôn mặt đón gió đỏ bừng lên.

Trong mắt đều là vẻ xấu hổ và lúng túng.

Trần Tư Khải cứ thế ôm chặt lấy cô, đè mặt cô vào lồng ngực mình. Anh cúi đầu, nhẹ nhàng cọ môi lên gáy cô, phát ra tiếng th* d*c nóng bỏng và đè nén.

Từng luồng khí nóng đó khiến toàn thân Tiêu Mộng như bốc khói.

“Đừng cử động, cứ nắm nó… như thế… để tôi bình tĩnh lại…”

Anh thì thầm như say như dại, cả người nóng bừng quấn lấy cô.

Tiêu Mộng ngước đôi mắt như pha lê lên, trái tim nhỏ bé đập điên cuồng.

Cái khoảnh khắc kh*** g** này…

A, ông trời ơi, bồ tát ơi…

Bảo cô về sau sao mà chịu được, sao mà chịu được đây!

Không ngờ da mặt cô lại dày như vậy, nắm lấy… nơi đó của đàn ông…

Mãi không buông tay… hu hu hu…

Mất mặt quá đi.

May mà cách lớp vải quần, nếu không cô thật sự nên đâm vào tường mà chết cho rồi.

Giữa thanh thiên bạch nhật, còn ở dưới sông…

Trên con thuyền cách đó vài mét còn có Khang Tử.

Trần Tư Khải ngầm chịu đựng đủ rồi, cuối cùng đưa Tiêu Mộng lên thuyền.

Vì trước đó Tiêu Mộng luôn ‘dịu dàng’ mà ‘v**t v*’ nơi đó của anh nên mặt cô đỏ bừng, ánh mắt kỳ lạ.

Lên thuyền, cô tự động co thành quả bóng, không dám nhìn Trần Tư Khải.

Hai người đều ướt sũng như chuột lột.

Trần Tư Khải mở chiếc chăn mỏng Khang Tử đưa cho rồi quấn anh với Tiêu Mộng lại.

“Tôi không cần, anh quấn cho mình đi.”

Tiêu Mộng từ chối.

Cô chẳng thèm dùng chung một chiếc chăn với Trần Tư Khải đâu.

Trần Tư Khải nhướng mày, nói: “Được thôi, tôi không ép em, tôi chỉ không hiểu em cởi mở thế này từ bao giờ đấy? Chịu ‘cởi mở’ b* ng*c xinh đẹp của em cho cả thế giới rồi?”

Trần Tư Khải cười xấu xa khiến trái tim Tiêu Mộng hẫng đi một nhịp.

Cô nhìn Trần Tư Khải, tên này đang trề môi, mắt nhìn ngực cô, Tiêu Mộng vội cúi đầu nhìn, ôi! Tại nước nên váy cô ướt sũng, nhìn thấy rõ mười mươi bên trong.

“A… đưa chăn cho tôi!”

Tiêu Mộng kêu lên một tiếng, ra sức quấn chăn lên người mình.

Trần Tư Khải khẽ cười.

Thuyền vẫn chậm rãi đi về phía trước.

Khang Tử vẫn ngồi đối diện hai người, cúi đầu xem máy tính của anh ta.

Hai người quấn một chiếc chăn ngồi chung với nhau.

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Tay cứ ngốc nghếch nắm anh như thế…Khuôn mặt đón gió đỏ bừng lên.Trong mắt đều là vẻ xấu hổ và lúng túng.Trần Tư Khải cứ thế ôm chặt lấy cô, đè mặt cô vào lồng ngực mình. Anh cúi đầu, nhẹ nhàng cọ môi lên gáy cô, phát ra tiếng th* d*c nóng bỏng và đè nén.Từng luồng khí nóng đó khiến toàn thân Tiêu Mộng như bốc khói.“Đừng cử động, cứ nắm nó… như thế… để tôi bình tĩnh lại…”Anh thì thầm như say như dại, cả người nóng bừng quấn lấy cô.Tiêu Mộng ngước đôi mắt như pha lê lên, trái tim nhỏ bé đập điên cuồng.Cái khoảnh khắc kh*** g** này…A, ông trời ơi, bồ tát ơi…Bảo cô về sau sao mà chịu được, sao mà chịu được đây!Không ngờ da mặt cô lại dày như vậy, nắm lấy… nơi đó của đàn ông…Mãi không buông tay… hu hu hu…Mất mặt quá đi.May mà cách lớp vải quần, nếu không cô thật sự nên đâm vào tường mà chết cho rồi.Giữa thanh thiên bạch nhật, còn ở dưới sông…Trên con thuyền cách đó vài mét còn có Khang Tử.Trần Tư Khải ngầm chịu đựng đủ rồi, cuối cùng đưa Tiêu Mộng lên thuyền.Vì trước đó Tiêu Mộng luôn ‘dịu dàng’ mà ‘v**t v*’ nơi đó của anh nên mặt cô đỏ bừng, ánh mắt kỳ lạ.Lên thuyền, cô tự động co thành quả bóng, không dám nhìn Trần Tư Khải.Hai người đều ướt sũng như chuột lột.Trần Tư Khải mở chiếc chăn mỏng Khang Tử đưa cho rồi quấn anh với Tiêu Mộng lại.“Tôi không cần, anh quấn cho mình đi.”Tiêu Mộng từ chối.Cô chẳng thèm dùng chung một chiếc chăn với Trần Tư Khải đâu.Trần Tư Khải nhướng mày, nói: “Được thôi, tôi không ép em, tôi chỉ không hiểu em cởi mở thế này từ bao giờ đấy? Chịu ‘cởi mở’ b* ng*c xinh đẹp của em cho cả thế giới rồi?”Trần Tư Khải cười xấu xa khiến trái tim Tiêu Mộng hẫng đi một nhịp.Cô nhìn Trần Tư Khải, tên này đang trề môi, mắt nhìn ngực cô, Tiêu Mộng vội cúi đầu nhìn, ôi! Tại nước nên váy cô ướt sũng, nhìn thấy rõ mười mươi bên trong.“A… đưa chăn cho tôi!”Tiêu Mộng kêu lên một tiếng, ra sức quấn chăn lên người mình.Trần Tư Khải khẽ cười.Thuyền vẫn chậm rãi đi về phía trước.Khang Tử vẫn ngồi đối diện hai người, cúi đầu xem máy tính của anh ta.Hai người quấn một chiếc chăn ngồi chung với nhau.

Chương 182