Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 185

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Tiêu Mộng hạ quyết tâm, khép chặt hai chân, hét lớn như sắp sụp đổ: “Em yêu anh!”Sau đó hít vào một hơi, hôn ‘chụt’ vào miệng Trần Tư Khải.Lúc cô định tách ra thì Trần Tư Khải quay mặt lại, ngậm lấy môi cô rồi kéo cô lại, dây dưa cháy bỏng lần nữa.Hôn đủ rồi, quả nhiên Trần Tư Khải rất “giữ chữ tín”, lấy bàn tay xấu xa ra khỏi chân cô rồi ngước mắt nhìn Khang Tử, nhàn nhạt hỏi: “Vừa rồi Tiêu Mộng tỏ tình với tôi, cảnh đẹp ngày lành này mà không quay lại. Khang Tử, cậu nên được gọi là đầu heo đấy.”Tiêu Mộng mặt mày ngơ ngác, vẫn chưa hiểu ra.Lúc này Khang Tử ngẩng đầu lên, khẽ cười rồi xoay màn hình netbook về phía Trần Tư Khải, tất nhiên Tiêu Mộng cũng có thể thấy màn hình đó.“Cậu chủ yên tâm, đã quay lại hết rồi, cậu xem.”Ấn nút phát thì thấy một cô gái tóc mái ngang đang dốc sức hét lớn: Em yêu anh! Sau đó dẩu môi lên hôn người đàn ông anh tuấn.Hả(⊙o⊙)…Đây, đây… đây là chuyện gì vậy?Tiêu Mộng rút tay ra khỏi chăn, run rẩy chỉ vào máy tính bảng, mắt mở lớn tròn xoe như chuông đồng.“Trần… Trần Tư Khải! Đây, đây là…”“Có người nào đó vào một ngày nào đó vì tình cảm mãnh liệt mà tỏ tình với tôi, đây là ngày tốt hiếm mà có được, chắc chắn tôi phải lưu lại làm kỷ niệm. Em thấy sao? Có phải cảnh này quay rất đẹp không? Tất nhiên rồi, nếu nữ chính trong này xinh đẹp hơn thì càng tốt, đúng không? Ha ha ha…”Tiêu Mộng hoàn toàn tức đến phát điên, hét lên: “Họ Trần kia, anh có thể xấu xa hơn được không hả? Tôi với anh không đội trời chung, tôi phải giết anh!”Tiêu Mộng nhào tới trước.Tõm! Lại một lần nữa Tiêu Mộng đáng thương rơi xuống nước.Trần Tư Khải dựa vào thuyền, không hề nóng vội mà ném phao xuống cho Tiêu Mộng, tay anh nắm đầu kia của sợi dây, khẽ cười nói: “Tiêu Mộng à, không ngờ em thích nước sông đến thế đấy. Thực ra bơi giúp cao lên, chậc chậc, với cái chiều cao đó của em thì đúng là nên luyện tập nhiều hơn.”“Trần Tư Khải, tôi ghét anh! Ghét anh!”Tiêu Mộng chui đầu vào phao, đập nước hét lớn.Thực ra thì nước khá sạch, nhiệt độ vừa phải, man mát. Cô cứ thế được Trần Tư Khải kéo, cả người cô ở trong phao trôi bồng bềnh, rất thú vị.Đến bờ, Trần Tư Khải cảm thấy Tiêu Mộng cũng đã nguôi ngoai cơn giận, chắc là ở trong nước chơi đủ rồi.Anh đứng trên bờ đưa cánh tay về phía Tiêu Mộng ở trong nước.“Nào, nhóc của tôi, nên về tắm nước ấm rồi, nếu không dễ cảm lắm.”Tiêu Mộng vừa muốn đưa tay cô ra thì bỗng chốc lại do dự.Trần Tư Khải khẽ cau mày, phỏng đoán suy nghĩ lúc này của Tiêu Mộng, anh hơi không hiểu nên cúi người xuống, nhỏ giọng hỏi cô: “Sao thế?”Tiêu Mộng nhăn mặt, khuôn mặt đỏ ửng liếc nhìn Khang Tử ở cách đó vài mét, cô vẫy tay với Trần Tư Khải.Trần Tư Khải lại cúi người, kề tai tới.Lúc này Tiêu Mộng mới xấu hổ nói: “Vừa rồi lúc chơi dưới nước… q**n l*t rơi dưới sông rồi.”“Hả? Sao cơ?”Trần Tư Khải không dám tin, anh mở to đôi mắt đẹp, muốn bật cười.

Tiêu Mộng hạ quyết tâm, khép chặt hai chân, hét lớn như sắp sụp đổ: “Em yêu anh!”

Sau đó hít vào một hơi, hôn ‘chụt’ vào miệng Trần Tư Khải.

Lúc cô định tách ra thì Trần Tư Khải quay mặt lại, ngậm lấy môi cô rồi kéo cô lại, dây dưa cháy bỏng lần nữa.

Hôn đủ rồi, quả nhiên Trần Tư Khải rất “giữ chữ tín”, lấy bàn tay xấu xa ra khỏi chân cô rồi ngước mắt nhìn Khang Tử, nhàn nhạt hỏi: “Vừa rồi Tiêu Mộng tỏ tình với tôi, cảnh đẹp ngày lành này mà không quay lại. Khang Tử, cậu nên được gọi là đầu heo đấy.”

Tiêu Mộng mặt mày ngơ ngác, vẫn chưa hiểu ra.

Lúc này Khang Tử ngẩng đầu lên, khẽ cười rồi xoay màn hình netbook về phía Trần Tư Khải, tất nhiên Tiêu Mộng cũng có thể thấy màn hình đó.

“Cậu chủ yên tâm, đã quay lại hết rồi, cậu xem.”

Ấn nút phát thì thấy một cô gái tóc mái ngang đang dốc sức hét lớn: Em yêu anh! Sau đó dẩu môi lên hôn người đàn ông anh tuấn.

Hả(⊙o⊙)…

Đây, đây… đây là chuyện gì vậy?

Tiêu Mộng rút tay ra khỏi chăn, run rẩy chỉ vào máy tính bảng, mắt mở lớn tròn xoe như chuông đồng.

“Trần… Trần Tư Khải! Đây, đây là…”

“Có người nào đó vào một ngày nào đó vì tình cảm mãnh liệt mà tỏ tình với tôi, đây là ngày tốt hiếm mà có được, chắc chắn tôi phải lưu lại làm kỷ niệm. Em thấy sao? Có phải cảnh này quay rất đẹp không? Tất nhiên rồi, nếu nữ chính trong này xinh đẹp hơn thì càng tốt, đúng không? Ha ha ha…”

Tiêu Mộng hoàn toàn tức đến phát điên, hét lên: “Họ Trần kia, anh có thể xấu xa hơn được không hả? Tôi với anh không đội trời chung, tôi phải giết anh!”

Tiêu Mộng nhào tới trước.

Tõm! Lại một lần nữa Tiêu Mộng đáng thương rơi xuống nước.

Trần Tư Khải dựa vào thuyền, không hề nóng vội mà ném phao xuống cho Tiêu Mộng, tay anh nắm đầu kia của sợi dây, khẽ cười nói: “Tiêu Mộng à, không ngờ em thích nước sông đến thế đấy. Thực ra bơi giúp cao lên, chậc chậc, với cái chiều cao đó của em thì đúng là nên luyện tập nhiều hơn.”

“Trần Tư Khải, tôi ghét anh! Ghét anh!”

Tiêu Mộng chui đầu vào phao, đập nước hét lớn.

Thực ra thì nước khá sạch, nhiệt độ vừa phải, man mát. Cô cứ thế được Trần Tư Khải kéo, cả người cô ở trong phao trôi bồng bềnh, rất thú vị.

Đến bờ, Trần Tư Khải cảm thấy Tiêu Mộng cũng đã nguôi ngoai cơn giận, chắc là ở trong nước chơi đủ rồi.

Anh đứng trên bờ đưa cánh tay về phía Tiêu Mộng ở trong nước.

“Nào, nhóc của tôi, nên về tắm nước ấm rồi, nếu không dễ cảm lắm.”

Tiêu Mộng vừa muốn đưa tay cô ra thì bỗng chốc lại do dự.

Trần Tư Khải khẽ cau mày, phỏng đoán suy nghĩ lúc này của Tiêu Mộng, anh hơi không hiểu nên cúi người xuống, nhỏ giọng hỏi cô: “Sao thế?”

Tiêu Mộng nhăn mặt, khuôn mặt đỏ ửng liếc nhìn Khang Tử ở cách đó vài mét, cô vẫy tay với Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải lại cúi người, kề tai tới.

Lúc này Tiêu Mộng mới xấu hổ nói: “Vừa rồi lúc chơi dưới nước… q**n l*t rơi dưới sông rồi.”

“Hả? Sao cơ?”

Trần Tư Khải không dám tin, anh mở to đôi mắt đẹp, muốn bật cười.

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Tiêu Mộng hạ quyết tâm, khép chặt hai chân, hét lớn như sắp sụp đổ: “Em yêu anh!”Sau đó hít vào một hơi, hôn ‘chụt’ vào miệng Trần Tư Khải.Lúc cô định tách ra thì Trần Tư Khải quay mặt lại, ngậm lấy môi cô rồi kéo cô lại, dây dưa cháy bỏng lần nữa.Hôn đủ rồi, quả nhiên Trần Tư Khải rất “giữ chữ tín”, lấy bàn tay xấu xa ra khỏi chân cô rồi ngước mắt nhìn Khang Tử, nhàn nhạt hỏi: “Vừa rồi Tiêu Mộng tỏ tình với tôi, cảnh đẹp ngày lành này mà không quay lại. Khang Tử, cậu nên được gọi là đầu heo đấy.”Tiêu Mộng mặt mày ngơ ngác, vẫn chưa hiểu ra.Lúc này Khang Tử ngẩng đầu lên, khẽ cười rồi xoay màn hình netbook về phía Trần Tư Khải, tất nhiên Tiêu Mộng cũng có thể thấy màn hình đó.“Cậu chủ yên tâm, đã quay lại hết rồi, cậu xem.”Ấn nút phát thì thấy một cô gái tóc mái ngang đang dốc sức hét lớn: Em yêu anh! Sau đó dẩu môi lên hôn người đàn ông anh tuấn.Hả(⊙o⊙)…Đây, đây… đây là chuyện gì vậy?Tiêu Mộng rút tay ra khỏi chăn, run rẩy chỉ vào máy tính bảng, mắt mở lớn tròn xoe như chuông đồng.“Trần… Trần Tư Khải! Đây, đây là…”“Có người nào đó vào một ngày nào đó vì tình cảm mãnh liệt mà tỏ tình với tôi, đây là ngày tốt hiếm mà có được, chắc chắn tôi phải lưu lại làm kỷ niệm. Em thấy sao? Có phải cảnh này quay rất đẹp không? Tất nhiên rồi, nếu nữ chính trong này xinh đẹp hơn thì càng tốt, đúng không? Ha ha ha…”Tiêu Mộng hoàn toàn tức đến phát điên, hét lên: “Họ Trần kia, anh có thể xấu xa hơn được không hả? Tôi với anh không đội trời chung, tôi phải giết anh!”Tiêu Mộng nhào tới trước.Tõm! Lại một lần nữa Tiêu Mộng đáng thương rơi xuống nước.Trần Tư Khải dựa vào thuyền, không hề nóng vội mà ném phao xuống cho Tiêu Mộng, tay anh nắm đầu kia của sợi dây, khẽ cười nói: “Tiêu Mộng à, không ngờ em thích nước sông đến thế đấy. Thực ra bơi giúp cao lên, chậc chậc, với cái chiều cao đó của em thì đúng là nên luyện tập nhiều hơn.”“Trần Tư Khải, tôi ghét anh! Ghét anh!”Tiêu Mộng chui đầu vào phao, đập nước hét lớn.Thực ra thì nước khá sạch, nhiệt độ vừa phải, man mát. Cô cứ thế được Trần Tư Khải kéo, cả người cô ở trong phao trôi bồng bềnh, rất thú vị.Đến bờ, Trần Tư Khải cảm thấy Tiêu Mộng cũng đã nguôi ngoai cơn giận, chắc là ở trong nước chơi đủ rồi.Anh đứng trên bờ đưa cánh tay về phía Tiêu Mộng ở trong nước.“Nào, nhóc của tôi, nên về tắm nước ấm rồi, nếu không dễ cảm lắm.”Tiêu Mộng vừa muốn đưa tay cô ra thì bỗng chốc lại do dự.Trần Tư Khải khẽ cau mày, phỏng đoán suy nghĩ lúc này của Tiêu Mộng, anh hơi không hiểu nên cúi người xuống, nhỏ giọng hỏi cô: “Sao thế?”Tiêu Mộng nhăn mặt, khuôn mặt đỏ ửng liếc nhìn Khang Tử ở cách đó vài mét, cô vẫy tay với Trần Tư Khải.Trần Tư Khải lại cúi người, kề tai tới.Lúc này Tiêu Mộng mới xấu hổ nói: “Vừa rồi lúc chơi dưới nước… q**n l*t rơi dưới sông rồi.”“Hả? Sao cơ?”Trần Tư Khải không dám tin, anh mở to đôi mắt đẹp, muốn bật cười.

Chương 185