Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 258

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Môi lưỡi hung hãn, cuồng nhiệt, hôn tới mức môi cô hơi đau.“Ưm ưm…” Môi Tiêu Mộng đau khiến cô kêu lên.Muốn đẩy anh ta ra, nhưng cô không có chút sức lực gì.Lồng ngực cứng rắn của anh ta đè lên cô khiến hai cục thịt trước ngực cô đau quá, đau quá.Tiêu Mộng chỉ đành nắm nắm đấm đấm lên vai anh ta.Huhuhu… Tiêu Mộng nghe thấy tiếng hồng hộc th* d*c giống như một con dã thú điên cuồng của Trần Tư Khải.“Em là người phụ nữ của tôi… nghe thấy chưa… Là em! Em nhất định phải là người phụ nữ của tôi!” Anh ta điên cuồng hôn cô, th* d*c nói.Tiêu Mộng muốn phản bác gì đó, nhưng anh ta nào có cho cô cơ hội, lập tức chặn miệng cô lại.Ý Thức của Tiêu Mộng bắt đầu trở nên mơ hồ, bị anh ta hôn tới gần tắt thở.Nhưng lúc này, đột nhiên cô bắt đầu sợ hãi.Vì trên người cô có hay bàn tay chạy loạn.Xoạt!Quả nhiên, Trần Tư Khải phát điên, hung dữ xé rách quần áo của Tiêu Mộng.Bờ vai trắng như tuyết của Tiêu Mộng, lập tức lộ ra trước mắt Trần Tư Khải.“Ô…” Trần Tư Khải híp mắt lại, khễ gầm, máu nóng cả người sôi lên.Anh ta rời khỏi môi cô, ánh mắt sáng như hai ngọn lửa, anh ta mạnh mẽ xé quần áo Tiêu Mộng.“Này, anh làm gì thế, đừng mà, có gì thì nói, nói lý lẽ… đừng như này mà…”Tiêu Mộng che chắn, Trần Tư Khải thì hơi thở nóng rực, đè cô lên tường, nhanh chóng lột hết quần áo trên người cô.Từng mảnh vải tung bay rồi rơi xuống thảm.Tiêu Mộng sợ hãi, không còn mảnh vải che thân.Cô xấu hổ tới mức cổ cũng đỏ lên, định dùng tay che đi cơ thể mình.Tay của Trần Tư Khải trực tiếp nắm lấy ngực cô, dùng sức x** n*n, cong eo, đôi mắt lại gần nhìn cô, nói: “Nói cho tôi biết, em có phải là người phụ nữ của tôi không? Nói!”“Huhuhu, anh đừng như này… Đừng như này có được không?”Hai chân Tiêu Mộng cũng run lên, cô bị Trần Tư Khải điên cuồng mà thô bạo dọa cho cả người mềm nhũn.“Không nói? Vậy được! Tôi sẽ có cách để em tự mình thừa nhận! Tôi sẽ cho em biết, làm sai thì nhất định phải bị phạt.”Trần Tư Khải đột nhiên nhào tới, hôn mạnh lên cổ cô.“A…” Tiêu Mộng giật mình kêu lên.Trên cổ nóng lên, sau đó bỗng đau.Cứ như thế, một dấu hôn xinh đẹp in trên cần cổ trắng nõn của cô..Trần Tư Khải cười xấu xa, tiếp đó lại hôn xuống dưới.Xương quai xanh của cô, gáy cô, nh** h** mẫn cảm kia… Cuối cùng, Tiêu Mộng uốn éo thân người, không chịu nổi nữa.“Buông tôi ra, xin anh đó, buông tôi ra, đừng như này…”Người cô vừa thẹn vừa nóng, vừa đau.Anh ta hôn rất mạnh, cực tàn bạo.

Môi lưỡi hung hãn, cuồng nhiệt, hôn tới mức môi cô hơi đau.

“Ưm ưm…” Môi Tiêu Mộng đau khiến cô kêu lên.

Muốn đẩy anh ta ra, nhưng cô không có chút sức lực gì.

Lồng ngực cứng rắn của anh ta đè lên cô khiến hai cục thịt trước ngực cô đau quá, đau quá.

Tiêu Mộng chỉ đành nắm nắm đấm đấm lên vai anh ta.

Huhuhu… Tiêu Mộng nghe thấy tiếng hồng hộc th* d*c giống như một con dã thú điên cuồng của Trần Tư Khải.

“Em là người phụ nữ của tôi… nghe thấy chưa… Là em! Em nhất định phải là người phụ nữ của tôi!” Anh ta điên cuồng hôn cô, th* d*c nói.

Tiêu Mộng muốn phản bác gì đó, nhưng anh ta nào có cho cô cơ hội, lập tức chặn miệng cô lại.

Ý Thức của Tiêu Mộng bắt đầu trở nên mơ hồ, bị anh ta hôn tới gần tắt thở.

Nhưng lúc này, đột nhiên cô bắt đầu sợ hãi.

Vì trên người cô có hay bàn tay chạy loạn.

Xoạt!

Quả nhiên, Trần Tư Khải phát điên, hung dữ xé rách quần áo của Tiêu Mộng.

Bờ vai trắng như tuyết của Tiêu Mộng, lập tức lộ ra trước mắt Trần Tư Khải.

“Ô…” Trần Tư Khải híp mắt lại, khễ gầm, máu nóng cả người sôi lên.

Anh ta rời khỏi môi cô, ánh mắt sáng như hai ngọn lửa, anh ta mạnh mẽ xé quần áo Tiêu Mộng.

“Này, anh làm gì thế, đừng mà, có gì thì nói, nói lý lẽ… đừng như này mà…”

Tiêu Mộng che chắn, Trần Tư Khải thì hơi thở nóng rực, đè cô lên tường, nhanh chóng lột hết quần áo trên người cô.

Từng mảnh vải tung bay rồi rơi xuống thảm.

Tiêu Mộng sợ hãi, không còn mảnh vải che thân.

Cô xấu hổ tới mức cổ cũng đỏ lên, định dùng tay che đi cơ thể mình.

Tay của Trần Tư Khải trực tiếp nắm lấy ngực cô, dùng sức x** n*n, cong eo, đôi mắt lại gần nhìn cô, nói: “Nói cho tôi biết, em có phải là người phụ nữ của tôi không? Nói!”

“Huhuhu, anh đừng như này… Đừng như này có được không?”

Hai chân Tiêu Mộng cũng run lên, cô bị Trần Tư Khải điên cuồng mà thô bạo dọa cho cả người mềm nhũn.

“Không nói? Vậy được! Tôi sẽ có cách để em tự mình thừa nhận! Tôi sẽ cho em biết, làm sai thì nhất định phải bị phạt.”

Trần Tư Khải đột nhiên nhào tới, hôn mạnh lên cổ cô.

“A…” Tiêu Mộng giật mình kêu lên.

Trên cổ nóng lên, sau đó bỗng đau.

Cứ như thế, một dấu hôn xinh đẹp in trên cần cổ trắng nõn của cô..

Trần Tư Khải cười xấu xa, tiếp đó lại hôn xuống dưới.

Xương quai xanh của cô, gáy cô, nh** h** mẫn cảm kia… Cuối cùng, Tiêu Mộng uốn éo thân người, không chịu nổi nữa.

“Buông tôi ra, xin anh đó, buông tôi ra, đừng như này…”

Người cô vừa thẹn vừa nóng, vừa đau.

Anh ta hôn rất mạnh, cực tàn bạo.

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Môi lưỡi hung hãn, cuồng nhiệt, hôn tới mức môi cô hơi đau.“Ưm ưm…” Môi Tiêu Mộng đau khiến cô kêu lên.Muốn đẩy anh ta ra, nhưng cô không có chút sức lực gì.Lồng ngực cứng rắn của anh ta đè lên cô khiến hai cục thịt trước ngực cô đau quá, đau quá.Tiêu Mộng chỉ đành nắm nắm đấm đấm lên vai anh ta.Huhuhu… Tiêu Mộng nghe thấy tiếng hồng hộc th* d*c giống như một con dã thú điên cuồng của Trần Tư Khải.“Em là người phụ nữ của tôi… nghe thấy chưa… Là em! Em nhất định phải là người phụ nữ của tôi!” Anh ta điên cuồng hôn cô, th* d*c nói.Tiêu Mộng muốn phản bác gì đó, nhưng anh ta nào có cho cô cơ hội, lập tức chặn miệng cô lại.Ý Thức của Tiêu Mộng bắt đầu trở nên mơ hồ, bị anh ta hôn tới gần tắt thở.Nhưng lúc này, đột nhiên cô bắt đầu sợ hãi.Vì trên người cô có hay bàn tay chạy loạn.Xoạt!Quả nhiên, Trần Tư Khải phát điên, hung dữ xé rách quần áo của Tiêu Mộng.Bờ vai trắng như tuyết của Tiêu Mộng, lập tức lộ ra trước mắt Trần Tư Khải.“Ô…” Trần Tư Khải híp mắt lại, khễ gầm, máu nóng cả người sôi lên.Anh ta rời khỏi môi cô, ánh mắt sáng như hai ngọn lửa, anh ta mạnh mẽ xé quần áo Tiêu Mộng.“Này, anh làm gì thế, đừng mà, có gì thì nói, nói lý lẽ… đừng như này mà…”Tiêu Mộng che chắn, Trần Tư Khải thì hơi thở nóng rực, đè cô lên tường, nhanh chóng lột hết quần áo trên người cô.Từng mảnh vải tung bay rồi rơi xuống thảm.Tiêu Mộng sợ hãi, không còn mảnh vải che thân.Cô xấu hổ tới mức cổ cũng đỏ lên, định dùng tay che đi cơ thể mình.Tay của Trần Tư Khải trực tiếp nắm lấy ngực cô, dùng sức x** n*n, cong eo, đôi mắt lại gần nhìn cô, nói: “Nói cho tôi biết, em có phải là người phụ nữ của tôi không? Nói!”“Huhuhu, anh đừng như này… Đừng như này có được không?”Hai chân Tiêu Mộng cũng run lên, cô bị Trần Tư Khải điên cuồng mà thô bạo dọa cho cả người mềm nhũn.“Không nói? Vậy được! Tôi sẽ có cách để em tự mình thừa nhận! Tôi sẽ cho em biết, làm sai thì nhất định phải bị phạt.”Trần Tư Khải đột nhiên nhào tới, hôn mạnh lên cổ cô.“A…” Tiêu Mộng giật mình kêu lên.Trên cổ nóng lên, sau đó bỗng đau.Cứ như thế, một dấu hôn xinh đẹp in trên cần cổ trắng nõn của cô..Trần Tư Khải cười xấu xa, tiếp đó lại hôn xuống dưới.Xương quai xanh của cô, gáy cô, nh** h** mẫn cảm kia… Cuối cùng, Tiêu Mộng uốn éo thân người, không chịu nổi nữa.“Buông tôi ra, xin anh đó, buông tôi ra, đừng như này…”Người cô vừa thẹn vừa nóng, vừa đau.Anh ta hôn rất mạnh, cực tàn bạo.

Chương 258