Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…
Chương 261
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Trần Tư Khải hừ lạnh, đột nhiên ôm Tiêu Mộng lên.“A…” Tiêu Mộng lơ lửng trong không khí, sợ gần chết.Rầm! Trần Tư Khải đạp mạnh cửa nhà tắm, đặt cô lên thành bồn tắm, rồi anh ta xả van nước ấm.Ào ào… Tiếng nước chảy vang lên trong phòng.Tiêu Mộng ngồi trên thành bồn tắm khá cao, muốn nhảy xuống nhưng lại sợ bị trượt ngã.Trần Tư Khải dựa lại, tách hai chân cô ta, đặt hai bên eo mình.Ầm… Mặt Tiêu mộng đột nhiên đỏ bừng.Cô không có mảnh vải che thân đó!Cô tách hai chân ra như này… Nơi thần bí xấu hổ nhất kia… rộng mở.Tiêu Mộng muốn rụt chân lại, tiếc rằng, người anh ta chui vào, tiếp đó, lồng ngực rắn rỏi kia cũng đè xuống. Bàn tay, trực tiếp đặt trên ngực cô, chăm chú nhìn Tiêu Mộng, nói: “c** q**n áo cho tôi.”Tiêu Mộng xấu hổ tới mức không ngẩng đầu lên nổi.Nào có ai xử lý người khác như này chứ?Cơ thể bị anh ta trêu chọc, lại còn phải xấu hổ c** q**n áo cho anh ta?Tiêu Mộng không dám chậm trễ, cô thật sự sợ Trần Tư Khải xử cô tới chết, cô nhanh chóng đưa tay ra, run rẩu c** đ* cho anh ta.Trần Tư Khải hơi hất cằm lên, híp mắt lại, ánh mắt lướt dọc lên xuống nhìn cơ thể Tiêu Mộng.Thật đẹp!Cơ thể của cô giống như một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc tinh tế!Lồi lõm tinh tế, đường cong xinh đẹp.Nơi nên cong, thì cong lên rõ ràng.Nơi nên thon gọng, thì không đủ một vòng ôm.Nơi nên béo, thì đầy đặn… Trần Tư Khải cúi mắt, nhìn về g*** h** ch*n Tiêu Mộng.Giữa cỏ xanh rậm rạp, hồng phấn yêu kiều, quyến rũ không gì tả nổi!Hồng hộc… Vì cái liếc mắt này, cả người Trần Tư Khải nóng bừng.Tiêu Mộng… Năng lực giỏi nhất của em, chính là, trêu chọc trái tim tôi!Trần Tư Khải lửa cháy bừng bừng, lực tay cũng mạnh hơn, n*n b*p nơi đầy đặn kia.Tiêu Mộng không khỏi rên lên một tiếng, cắn răng, nhịn xuống sự khô nóng trong cơ thể, tiếp tục c** đ* cho Trần Tư Khải.Cơ thể tráng kiện lộ ra, Tiêu Mộng không nhịn được mà hít sâu một hơi.Cô thật là đáng chết, sao mà nhìn thân thể cái tên xấu xa này lại không nhịn được mà ch** n**c miếng chứ?Quá chuẩn!Trần Tư Khải hít sâu một hơi, nhịn xuống từng đợt lửa nóng trào dâng, nói: “Hôn tôi.”“Hả?” Tiêu Mộng trợn tròn mắt, không dám tin mà nhìn Trần Tư Khải.Trần Tư Khải cũng âm trầm cúi nhìn cô.“Cần tôi nói lại lần nữa sao?”
Trần Tư Khải hừ lạnh, đột nhiên ôm Tiêu Mộng lên.
“A…” Tiêu Mộng lơ lửng trong không khí, sợ gần chết.
Rầm! Trần Tư Khải đạp mạnh cửa nhà tắm, đặt cô lên thành bồn tắm, rồi anh ta xả van nước ấm.
Ào ào… Tiếng nước chảy vang lên trong phòng.
Tiêu Mộng ngồi trên thành bồn tắm khá cao, muốn nhảy xuống nhưng lại sợ bị trượt ngã.
Trần Tư Khải dựa lại, tách hai chân cô ta, đặt hai bên eo mình.
Ầm… Mặt Tiêu mộng đột nhiên đỏ bừng.
Cô không có mảnh vải che thân đó!
Cô tách hai chân ra như này… Nơi thần bí xấu hổ nhất kia… rộng mở.
Tiêu Mộng muốn rụt chân lại, tiếc rằng, người anh ta chui vào, tiếp đó, lồng ngực rắn rỏi kia cũng đè xuống. Bàn tay, trực tiếp đặt trên ngực cô, chăm chú nhìn Tiêu Mộng, nói: “c** q**n áo cho tôi.”
Tiêu Mộng xấu hổ tới mức không ngẩng đầu lên nổi.
Nào có ai xử lý người khác như này chứ?
Cơ thể bị anh ta trêu chọc, lại còn phải xấu hổ c** q**n áo cho anh ta?
Tiêu Mộng không dám chậm trễ, cô thật sự sợ Trần Tư Khải xử cô tới chết, cô nhanh chóng đưa tay ra, run rẩu c** đ* cho anh ta.
Trần Tư Khải hơi hất cằm lên, híp mắt lại, ánh mắt lướt dọc lên xuống nhìn cơ thể Tiêu Mộng.
Thật đẹp!
Cơ thể của cô giống như một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc tinh tế!
Lồi lõm tinh tế, đường cong xinh đẹp.
Nơi nên cong, thì cong lên rõ ràng.
Nơi nên thon gọng, thì không đủ một vòng ôm.
Nơi nên béo, thì đầy đặn… Trần Tư Khải cúi mắt, nhìn về g*** h** ch*n Tiêu Mộng.
Giữa cỏ xanh rậm rạp, hồng phấn yêu kiều, quyến rũ không gì tả nổi!
Hồng hộc… Vì cái liếc mắt này, cả người Trần Tư Khải nóng bừng.
Tiêu Mộng… Năng lực giỏi nhất của em, chính là, trêu chọc trái tim tôi!
Trần Tư Khải lửa cháy bừng bừng, lực tay cũng mạnh hơn, n*n b*p nơi đầy đặn kia.
Tiêu Mộng không khỏi rên lên một tiếng, cắn răng, nhịn xuống sự khô nóng trong cơ thể, tiếp tục c** đ* cho Trần Tư Khải.
Cơ thể tráng kiện lộ ra, Tiêu Mộng không nhịn được mà hít sâu một hơi.
Cô thật là đáng chết, sao mà nhìn thân thể cái tên xấu xa này lại không nhịn được mà ch** n**c miếng chứ?
Quá chuẩn!
Trần Tư Khải hít sâu một hơi, nhịn xuống từng đợt lửa nóng trào dâng, nói: “Hôn tôi.”
“Hả?” Tiêu Mộng trợn tròn mắt, không dám tin mà nhìn Trần Tư Khải.
Trần Tư Khải cũng âm trầm cúi nhìn cô.
“Cần tôi nói lại lần nữa sao?”
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Trần Tư Khải hừ lạnh, đột nhiên ôm Tiêu Mộng lên.“A…” Tiêu Mộng lơ lửng trong không khí, sợ gần chết.Rầm! Trần Tư Khải đạp mạnh cửa nhà tắm, đặt cô lên thành bồn tắm, rồi anh ta xả van nước ấm.Ào ào… Tiếng nước chảy vang lên trong phòng.Tiêu Mộng ngồi trên thành bồn tắm khá cao, muốn nhảy xuống nhưng lại sợ bị trượt ngã.Trần Tư Khải dựa lại, tách hai chân cô ta, đặt hai bên eo mình.Ầm… Mặt Tiêu mộng đột nhiên đỏ bừng.Cô không có mảnh vải che thân đó!Cô tách hai chân ra như này… Nơi thần bí xấu hổ nhất kia… rộng mở.Tiêu Mộng muốn rụt chân lại, tiếc rằng, người anh ta chui vào, tiếp đó, lồng ngực rắn rỏi kia cũng đè xuống. Bàn tay, trực tiếp đặt trên ngực cô, chăm chú nhìn Tiêu Mộng, nói: “c** q**n áo cho tôi.”Tiêu Mộng xấu hổ tới mức không ngẩng đầu lên nổi.Nào có ai xử lý người khác như này chứ?Cơ thể bị anh ta trêu chọc, lại còn phải xấu hổ c** q**n áo cho anh ta?Tiêu Mộng không dám chậm trễ, cô thật sự sợ Trần Tư Khải xử cô tới chết, cô nhanh chóng đưa tay ra, run rẩu c** đ* cho anh ta.Trần Tư Khải hơi hất cằm lên, híp mắt lại, ánh mắt lướt dọc lên xuống nhìn cơ thể Tiêu Mộng.Thật đẹp!Cơ thể của cô giống như một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc tinh tế!Lồi lõm tinh tế, đường cong xinh đẹp.Nơi nên cong, thì cong lên rõ ràng.Nơi nên thon gọng, thì không đủ một vòng ôm.Nơi nên béo, thì đầy đặn… Trần Tư Khải cúi mắt, nhìn về g*** h** ch*n Tiêu Mộng.Giữa cỏ xanh rậm rạp, hồng phấn yêu kiều, quyến rũ không gì tả nổi!Hồng hộc… Vì cái liếc mắt này, cả người Trần Tư Khải nóng bừng.Tiêu Mộng… Năng lực giỏi nhất của em, chính là, trêu chọc trái tim tôi!Trần Tư Khải lửa cháy bừng bừng, lực tay cũng mạnh hơn, n*n b*p nơi đầy đặn kia.Tiêu Mộng không khỏi rên lên một tiếng, cắn răng, nhịn xuống sự khô nóng trong cơ thể, tiếp tục c** đ* cho Trần Tư Khải.Cơ thể tráng kiện lộ ra, Tiêu Mộng không nhịn được mà hít sâu một hơi.Cô thật là đáng chết, sao mà nhìn thân thể cái tên xấu xa này lại không nhịn được mà ch** n**c miếng chứ?Quá chuẩn!Trần Tư Khải hít sâu một hơi, nhịn xuống từng đợt lửa nóng trào dâng, nói: “Hôn tôi.”“Hả?” Tiêu Mộng trợn tròn mắt, không dám tin mà nhìn Trần Tư Khải.Trần Tư Khải cũng âm trầm cúi nhìn cô.“Cần tôi nói lại lần nữa sao?”