Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…
Chương 265
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Trần Tư Khải hơi nhíu mày, vẻ mặt chán ghét: “Tôi hỏi cậu mấy cái này hả? Tôi hỏi cậu, bây giờ xử lý cô ta xong chưa?”“À a, đã đưa đi rồi, đại khái 2 giờ sáng là đưa cô ta về tới nhà mẹ đẻ.”“Ừ, giữ cô ta một mạng, coi như là nể mặt cô ấy.”“Vâng.” Khang Tử cúi đầu đáp.Mắt nhìn theo Trần Tư Khải tiêu sải đi vào trong rừng.Cậu chủ đi tập võ rồi.Khang Tử không nhịn được mà giương khóe môi.Cậu chủ cũng thật là nhẫn tâm với Phương Ý Hàm, thế nhưng, chuyện này cũng cực kỳ phù hợp với tính cách của cậu chủ, vốn dĩ đối với người phụ nữ nào cậu chủ cũng vô tình như này, chẳng qua, Tiêu Mộng là ngoại lệ.Phương Ý Hàm tát Tiêu Mộng một cái, kết quả bị đá đi trong bộ dạng thê thảm như thế. Ôi, cái người phụ nữ đen đủi kia, đánh ai không được mà lại đi đánh cục cưng của cậu chủ.Trần Tư Khải tập võ khoảng 1 tiếng, cả người mồ hôi như mưa, quay về tắm rửa, thay quần áo, nhẹ nhàng đi tới bên giường, phát hiện cô nhóc Mộng này vẫn đang ngủ.Xem ra… tối qua thật sự khiến cô mệt chết rồi.Trần Tư Khải không muốn thừa nhận, tối qua anh ta hung dữ với cô như thế, thật ra là vì trong lòng ghen tuông.Anh ta cúi đầu, khẽ vén sợi tóc chắn trước mặt cô, nhẹ nhàng hôn lên mặt cô.“Nhóc, nếu… nếu tôi có thể trao trái tim mình cho em, em sẽ trân trọng tôi chứ?”Không ai trả lời, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ như mèo con của cô.Trần Tư Khải ngây người, khẽ cười, xoay người rời đi.Khang Tử thấy cậu chủ mặc vest màu be, hỏi: “Giờ đã là 11 giờ rồi, còn tới công ty sao?”Trần Tư Khải khẽ cười, vẻ mặt kỳ lạ: “Tới bệnh viện.”“Á?”“Haha, người nào đó ủ ê đau lòng ở bệnh viện, tôi cũng phải tới an ủi chút chứ.”Ngón tay thon dài của Trần Tư Khải khẽ day huyệt thái dương, vừa nghĩ tới Kim Lân, thật ra anh ta cũng hơi đau lòng.Dù sao… là bạn thân lớn lên cùng nhau.Đứa nhỏ kia rất tùy hứng, từ nhỏ bị chiều quen rồi, muốn sao trên trời cũng có thể giành được.Anh ta và Bạc, Diệc Hàn cũng rất chiều Lân, dù sao ở nhà họ Kim, Lân chỉ có địa vị chứ không có tình cảm gia đình ấm áp.Nói thật lòng, Lân muốn cái gì, anh ta cũng có thể cho, nhưng chỉ có duy nhất… lần này… liên quan tới Tiêu Mộng, Trần Tư Khải không thể bình tĩnh, không thể rộng rãi, không thể nhẫn nhịn, không thể nhường!Rất nhanh, xe đã tới bệnh viện, Khang Tử đi vào cùng Trần Tư Khải.Trên hàng lang bệnh viện, Lôi Bạc đang nghiêng ngả nghỉ ngơi trên hàng ghế dài, mặt mày mệt mỏi.Đột nhiên, Lôi Bạc cảm thấy lạ thường, mở mắt ra liền nhìn thấy Trần Tư Khải đang đứng trước mặt anh ta.
Trần Tư Khải hơi nhíu mày, vẻ mặt chán ghét: “Tôi hỏi cậu mấy cái này hả? Tôi hỏi cậu, bây giờ xử lý cô ta xong chưa?”
“À a, đã đưa đi rồi, đại khái 2 giờ sáng là đưa cô ta về tới nhà mẹ đẻ.”
“Ừ, giữ cô ta một mạng, coi như là nể mặt cô ấy.”
“Vâng.” Khang Tử cúi đầu đáp.
Mắt nhìn theo Trần Tư Khải tiêu sải đi vào trong rừng.
Cậu chủ đi tập võ rồi.
Khang Tử không nhịn được mà giương khóe môi.
Cậu chủ cũng thật là nhẫn tâm với Phương Ý Hàm, thế nhưng, chuyện này cũng cực kỳ phù hợp với tính cách của cậu chủ, vốn dĩ đối với người phụ nữ nào cậu chủ cũng vô tình như này, chẳng qua, Tiêu Mộng là ngoại lệ.
Phương Ý Hàm tát Tiêu Mộng một cái, kết quả bị đá đi trong bộ dạng thê thảm như thế. Ôi, cái người phụ nữ đen đủi kia, đánh ai không được mà lại đi đánh cục cưng của cậu chủ.
Trần Tư Khải tập võ khoảng 1 tiếng, cả người mồ hôi như mưa, quay về tắm rửa, thay quần áo, nhẹ nhàng đi tới bên giường, phát hiện cô nhóc Mộng này vẫn đang ngủ.
Xem ra… tối qua thật sự khiến cô mệt chết rồi.
Trần Tư Khải không muốn thừa nhận, tối qua anh ta hung dữ với cô như thế, thật ra là vì trong lòng ghen tuông.
Anh ta cúi đầu, khẽ vén sợi tóc chắn trước mặt cô, nhẹ nhàng hôn lên mặt cô.
“Nhóc, nếu… nếu tôi có thể trao trái tim mình cho em, em sẽ trân trọng tôi chứ?”
Không ai trả lời, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ như mèo con của cô.
Trần Tư Khải ngây người, khẽ cười, xoay người rời đi.
Khang Tử thấy cậu chủ mặc vest màu be, hỏi: “Giờ đã là 11 giờ rồi, còn tới công ty sao?”
Trần Tư Khải khẽ cười, vẻ mặt kỳ lạ: “Tới bệnh viện.”
“Á?”
“Haha, người nào đó ủ ê đau lòng ở bệnh viện, tôi cũng phải tới an ủi chút chứ.”
Ngón tay thon dài của Trần Tư Khải khẽ day huyệt thái dương, vừa nghĩ tới Kim Lân, thật ra anh ta cũng hơi đau lòng.
Dù sao… là bạn thân lớn lên cùng nhau.
Đứa nhỏ kia rất tùy hứng, từ nhỏ bị chiều quen rồi, muốn sao trên trời cũng có thể giành được.
Anh ta và Bạc, Diệc Hàn cũng rất chiều Lân, dù sao ở nhà họ Kim, Lân chỉ có địa vị chứ không có tình cảm gia đình ấm áp.
Nói thật lòng, Lân muốn cái gì, anh ta cũng có thể cho, nhưng chỉ có duy nhất… lần này… liên quan tới Tiêu Mộng, Trần Tư Khải không thể bình tĩnh, không thể rộng rãi, không thể nhẫn nhịn, không thể nhường!
Rất nhanh, xe đã tới bệnh viện, Khang Tử đi vào cùng Trần Tư Khải.
Trên hàng lang bệnh viện, Lôi Bạc đang nghiêng ngả nghỉ ngơi trên hàng ghế dài, mặt mày mệt mỏi.
Đột nhiên, Lôi Bạc cảm thấy lạ thường, mở mắt ra liền nhìn thấy Trần Tư Khải đang đứng trước mặt anh ta.
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Trần Tư Khải hơi nhíu mày, vẻ mặt chán ghét: “Tôi hỏi cậu mấy cái này hả? Tôi hỏi cậu, bây giờ xử lý cô ta xong chưa?”“À a, đã đưa đi rồi, đại khái 2 giờ sáng là đưa cô ta về tới nhà mẹ đẻ.”“Ừ, giữ cô ta một mạng, coi như là nể mặt cô ấy.”“Vâng.” Khang Tử cúi đầu đáp.Mắt nhìn theo Trần Tư Khải tiêu sải đi vào trong rừng.Cậu chủ đi tập võ rồi.Khang Tử không nhịn được mà giương khóe môi.Cậu chủ cũng thật là nhẫn tâm với Phương Ý Hàm, thế nhưng, chuyện này cũng cực kỳ phù hợp với tính cách của cậu chủ, vốn dĩ đối với người phụ nữ nào cậu chủ cũng vô tình như này, chẳng qua, Tiêu Mộng là ngoại lệ.Phương Ý Hàm tát Tiêu Mộng một cái, kết quả bị đá đi trong bộ dạng thê thảm như thế. Ôi, cái người phụ nữ đen đủi kia, đánh ai không được mà lại đi đánh cục cưng của cậu chủ.Trần Tư Khải tập võ khoảng 1 tiếng, cả người mồ hôi như mưa, quay về tắm rửa, thay quần áo, nhẹ nhàng đi tới bên giường, phát hiện cô nhóc Mộng này vẫn đang ngủ.Xem ra… tối qua thật sự khiến cô mệt chết rồi.Trần Tư Khải không muốn thừa nhận, tối qua anh ta hung dữ với cô như thế, thật ra là vì trong lòng ghen tuông.Anh ta cúi đầu, khẽ vén sợi tóc chắn trước mặt cô, nhẹ nhàng hôn lên mặt cô.“Nhóc, nếu… nếu tôi có thể trao trái tim mình cho em, em sẽ trân trọng tôi chứ?”Không ai trả lời, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ như mèo con của cô.Trần Tư Khải ngây người, khẽ cười, xoay người rời đi.Khang Tử thấy cậu chủ mặc vest màu be, hỏi: “Giờ đã là 11 giờ rồi, còn tới công ty sao?”Trần Tư Khải khẽ cười, vẻ mặt kỳ lạ: “Tới bệnh viện.”“Á?”“Haha, người nào đó ủ ê đau lòng ở bệnh viện, tôi cũng phải tới an ủi chút chứ.”Ngón tay thon dài của Trần Tư Khải khẽ day huyệt thái dương, vừa nghĩ tới Kim Lân, thật ra anh ta cũng hơi đau lòng.Dù sao… là bạn thân lớn lên cùng nhau.Đứa nhỏ kia rất tùy hứng, từ nhỏ bị chiều quen rồi, muốn sao trên trời cũng có thể giành được.Anh ta và Bạc, Diệc Hàn cũng rất chiều Lân, dù sao ở nhà họ Kim, Lân chỉ có địa vị chứ không có tình cảm gia đình ấm áp.Nói thật lòng, Lân muốn cái gì, anh ta cũng có thể cho, nhưng chỉ có duy nhất… lần này… liên quan tới Tiêu Mộng, Trần Tư Khải không thể bình tĩnh, không thể rộng rãi, không thể nhẫn nhịn, không thể nhường!Rất nhanh, xe đã tới bệnh viện, Khang Tử đi vào cùng Trần Tư Khải.Trên hàng lang bệnh viện, Lôi Bạc đang nghiêng ngả nghỉ ngơi trên hàng ghế dài, mặt mày mệt mỏi.Đột nhiên, Lôi Bạc cảm thấy lạ thường, mở mắt ra liền nhìn thấy Trần Tư Khải đang đứng trước mặt anh ta.