Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 278

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “Lân! Có loại thuốc tránh thai nào có ít tác dụng phụ không, giới thiệu đi.”Trần Tư Khải lạnh lùng cắt đứt lời của Kim Lân, ánh mắt sắc bén tàn nhẫn như một thanh kiếm đâm vào trái tim Kim Lân.Thuốc tránh thai? (⊙_⊙) Kim Lân hơi sững sờ.Hơi thở lập tức trở nên dồn dập, ngạc nhiên hoảng hốt nhìn ánh mắt thâm sâu mang ý cười của Trần Tư Khải, rồi lại cúi đầu nhìn Tiêu Mộng vẻ mặt đơn thuần, đột nhiên cảm thấy không giận nổi.Nếu không cố chống đỡ, chắc chắn anh ta có thể hộc máu!Tiêu Mộng nhăn mặt.Thật là, rốt cuộc da mặt cái tên Trần gấu xấu xa này dày tới mức nào chứ, vậy mà anh ta lại nói cái gì thuốc tránh thai ở chỗ này, trước mặt bao nhiêu người, thật sự là cạn lời với anh ta.Tiêu Mộng phát hiện tay trái của Kim Lân run bần bật, cô không khỏi tiến lên hai bước, rời khỏi Trần Tư Khải, lập tức đỡ lấy cánh tay của Kim Lân, lo lắng hỏi: “Cậu Kim, cánh tay anh không sao chứ? Tối qua tôi thấy vết thương chảy máu, có phải là vết thương lại nứt ra không? Bây giờ còn đau không? Anh có khám bác sĩ chưa?”Vẻ quan tâm không thể che giấu của Tiêu Mộng khiến trong lòng Kim Lân hơi thoải mái hơn một chút.Đồng thời, sắc mặt Trần Tư Khải lại tối đi.Nhóc con chết tiệt, vậy mà em lại lo lắng cho Kim lân như thế!Tối qua đảm bảo với anh ta như nào, xem ra người phụ nữ vô tâm vô phế này lại quên sạch sành sanh rồi.Rõ ràng biết là bây giờ Tiêu Mộng không có tình cảm nam nữ với Kim Lân, nếu có cũng chỉ là sự cảm kích, nhưng Trần Tư Khải nhìn thấy cảnh này cũng cực kỳ tức giận.Kim Lân khẽ xoa mặt Tiêu Mộng, động tác nhanh chóng mà dịu dàng kia của anh ta khiến Trần Tư Khải nắm tay thành quyền, suýt chút nữa thì đấm cho một cái.Nếu Tiêu Mộng nhắm mắt, bịt tai lại, chắc chắn anh ta sẽ đấm cho Kim Lân một trận.Tên nhóc chết tiệt, cậu ta dám trêu chọc Tiêu Mộng ngay trước mặt anh ta!Kim Lân cười khổ, khẽ nói: “Không sao, em yên tâm đi, cánh tay tôi không sao. Nếu lần sau tôi thay băng, em tới bệnh viện cùng tôi, tôi nghĩ là sẽ nhanh khỏi hơn một chút.”Kim Lân muốn kìm nén tình cảm, nhưng khi đối mặt với Tiêu Mộng, anh ta liền muốn làm nũng, giở trò, trêu chọc cô.Mặc dù Tiêu Mộng là cô bé ngốc đơn thuần, nhưng cô lại có một mặt rất mạnh mẽ.Cô giống như mặt trời, từ trên người cô tỏa ra sự ấm áp vô bờ.Sự ấm áp kia khiến Kim Lân chạy theo như vịt, khiến anh ta kìm lòng không đậu.Trần Tư Khải mặt tái xanh, ánh mắt bừng lửa giận.Tiêu Mộng lập tức nói: “Ồ, vậy sao? Nếu tôi có thời gian, nhất định tôi sẽ đi cùng anh. Vết thương của anh là vì cứu tôi nên mới có mà! Anh phải chú ý nghỉ ngơi cho tốt nha!”Kim Lân khẽ liếc nhìn Trần Tư Khải, nhìn thấy lửa giận của anh ta, rồi cười với Tiêu Mộng: “Ừ, vì em, tôi cũng sẽ giữ sức khỏe thật tốt.”Thư ký nhắc nhở Kim Lân: “Phó chủ tịch Kim, sắp tới giờ họp rồi, cậu xem…”“Ừ, Mộng, tôi đi họp trước đây, có thời gian lại gọi điện cho em.”“À, được, chú ý tay của anh nha!” Tiêu Mộng dặn lại lần nữa.Trần Tư Khải híp mắt lại đầy nguy hiểm.Kim Lân ngước mắt, nhìn thẳng vào mắt Trần Tư Khải, ánh mắt hai người đàn ông va chạm nhau b*n r* tia lửa.

“Lân! Có loại thuốc tránh thai nào có ít tác dụng phụ không, giới thiệu đi.”

Trần Tư Khải lạnh lùng cắt đứt lời của Kim Lân, ánh mắt sắc bén tàn nhẫn như một thanh kiếm đâm vào trái tim Kim Lân.

Thuốc tránh thai? (⊙_⊙) Kim Lân hơi sững sờ.

Hơi thở lập tức trở nên dồn dập, ngạc nhiên hoảng hốt nhìn ánh mắt thâm sâu mang ý cười của Trần Tư Khải, rồi lại cúi đầu nhìn Tiêu Mộng vẻ mặt đơn thuần, đột nhiên cảm thấy không giận nổi.

Nếu không cố chống đỡ, chắc chắn anh ta có thể hộc máu!

Tiêu Mộng nhăn mặt.

Thật là, rốt cuộc da mặt cái tên Trần gấu xấu xa này dày tới mức nào chứ, vậy mà anh ta lại nói cái gì thuốc tránh thai ở chỗ này, trước mặt bao nhiêu người, thật sự là cạn lời với anh ta.

Tiêu Mộng phát hiện tay trái của Kim Lân run bần bật, cô không khỏi tiến lên hai bước, rời khỏi Trần Tư Khải, lập tức đỡ lấy cánh tay của Kim Lân, lo lắng hỏi: “Cậu Kim, cánh tay anh không sao chứ? Tối qua tôi thấy vết thương chảy máu, có phải là vết thương lại nứt ra không? Bây giờ còn đau không? Anh có khám bác sĩ chưa?”

Vẻ quan tâm không thể che giấu của Tiêu Mộng khiến trong lòng Kim Lân hơi thoải mái hơn một chút.

Đồng thời, sắc mặt Trần Tư Khải lại tối đi.

Nhóc con chết tiệt, vậy mà em lại lo lắng cho Kim lân như thế!

Tối qua đảm bảo với anh ta như nào, xem ra người phụ nữ vô tâm vô phế này lại quên sạch sành sanh rồi.

Rõ ràng biết là bây giờ Tiêu Mộng không có tình cảm nam nữ với Kim Lân, nếu có cũng chỉ là sự cảm kích, nhưng Trần Tư Khải nhìn thấy cảnh này cũng cực kỳ tức giận.

Kim Lân khẽ xoa mặt Tiêu Mộng, động tác nhanh chóng mà dịu dàng kia của anh ta khiến Trần Tư Khải nắm tay thành quyền, suýt chút nữa thì đấm cho một cái.

Nếu Tiêu Mộng nhắm mắt, bịt tai lại, chắc chắn anh ta sẽ đấm cho Kim Lân một trận.

Tên nhóc chết tiệt, cậu ta dám trêu chọc Tiêu Mộng ngay trước mặt anh ta!

Kim Lân cười khổ, khẽ nói: “Không sao, em yên tâm đi, cánh tay tôi không sao. Nếu lần sau tôi thay băng, em tới bệnh viện cùng tôi, tôi nghĩ là sẽ nhanh khỏi hơn một chút.”

Kim Lân muốn kìm nén tình cảm, nhưng khi đối mặt với Tiêu Mộng, anh ta liền muốn làm nũng, giở trò, trêu chọc cô.

Mặc dù Tiêu Mộng là cô bé ngốc đơn thuần, nhưng cô lại có một mặt rất mạnh mẽ.

Cô giống như mặt trời, từ trên người cô tỏa ra sự ấm áp vô bờ.

Sự ấm áp kia khiến Kim Lân chạy theo như vịt, khiến anh ta kìm lòng không đậu.

Trần Tư Khải mặt tái xanh, ánh mắt bừng lửa giận.

Tiêu Mộng lập tức nói: “Ồ, vậy sao? Nếu tôi có thời gian, nhất định tôi sẽ đi cùng anh. Vết thương của anh là vì cứu tôi nên mới có mà! Anh phải chú ý nghỉ ngơi cho tốt nha!”

Kim Lân khẽ liếc nhìn Trần Tư Khải, nhìn thấy lửa giận của anh ta, rồi cười với Tiêu Mộng: “Ừ, vì em, tôi cũng sẽ giữ sức khỏe thật tốt.”

Thư ký nhắc nhở Kim Lân: “Phó chủ tịch Kim, sắp tới giờ họp rồi, cậu xem…”

“Ừ, Mộng, tôi đi họp trước đây, có thời gian lại gọi điện cho em.”

“À, được, chú ý tay của anh nha!” Tiêu Mộng dặn lại lần nữa.

Trần Tư Khải híp mắt lại đầy nguy hiểm.

Kim Lân ngước mắt, nhìn thẳng vào mắt Trần Tư Khải, ánh mắt hai người đàn ông va chạm nhau b*n r* tia lửa.

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “Lân! Có loại thuốc tránh thai nào có ít tác dụng phụ không, giới thiệu đi.”Trần Tư Khải lạnh lùng cắt đứt lời của Kim Lân, ánh mắt sắc bén tàn nhẫn như một thanh kiếm đâm vào trái tim Kim Lân.Thuốc tránh thai? (⊙_⊙) Kim Lân hơi sững sờ.Hơi thở lập tức trở nên dồn dập, ngạc nhiên hoảng hốt nhìn ánh mắt thâm sâu mang ý cười của Trần Tư Khải, rồi lại cúi đầu nhìn Tiêu Mộng vẻ mặt đơn thuần, đột nhiên cảm thấy không giận nổi.Nếu không cố chống đỡ, chắc chắn anh ta có thể hộc máu!Tiêu Mộng nhăn mặt.Thật là, rốt cuộc da mặt cái tên Trần gấu xấu xa này dày tới mức nào chứ, vậy mà anh ta lại nói cái gì thuốc tránh thai ở chỗ này, trước mặt bao nhiêu người, thật sự là cạn lời với anh ta.Tiêu Mộng phát hiện tay trái của Kim Lân run bần bật, cô không khỏi tiến lên hai bước, rời khỏi Trần Tư Khải, lập tức đỡ lấy cánh tay của Kim Lân, lo lắng hỏi: “Cậu Kim, cánh tay anh không sao chứ? Tối qua tôi thấy vết thương chảy máu, có phải là vết thương lại nứt ra không? Bây giờ còn đau không? Anh có khám bác sĩ chưa?”Vẻ quan tâm không thể che giấu của Tiêu Mộng khiến trong lòng Kim Lân hơi thoải mái hơn một chút.Đồng thời, sắc mặt Trần Tư Khải lại tối đi.Nhóc con chết tiệt, vậy mà em lại lo lắng cho Kim lân như thế!Tối qua đảm bảo với anh ta như nào, xem ra người phụ nữ vô tâm vô phế này lại quên sạch sành sanh rồi.Rõ ràng biết là bây giờ Tiêu Mộng không có tình cảm nam nữ với Kim Lân, nếu có cũng chỉ là sự cảm kích, nhưng Trần Tư Khải nhìn thấy cảnh này cũng cực kỳ tức giận.Kim Lân khẽ xoa mặt Tiêu Mộng, động tác nhanh chóng mà dịu dàng kia của anh ta khiến Trần Tư Khải nắm tay thành quyền, suýt chút nữa thì đấm cho một cái.Nếu Tiêu Mộng nhắm mắt, bịt tai lại, chắc chắn anh ta sẽ đấm cho Kim Lân một trận.Tên nhóc chết tiệt, cậu ta dám trêu chọc Tiêu Mộng ngay trước mặt anh ta!Kim Lân cười khổ, khẽ nói: “Không sao, em yên tâm đi, cánh tay tôi không sao. Nếu lần sau tôi thay băng, em tới bệnh viện cùng tôi, tôi nghĩ là sẽ nhanh khỏi hơn một chút.”Kim Lân muốn kìm nén tình cảm, nhưng khi đối mặt với Tiêu Mộng, anh ta liền muốn làm nũng, giở trò, trêu chọc cô.Mặc dù Tiêu Mộng là cô bé ngốc đơn thuần, nhưng cô lại có một mặt rất mạnh mẽ.Cô giống như mặt trời, từ trên người cô tỏa ra sự ấm áp vô bờ.Sự ấm áp kia khiến Kim Lân chạy theo như vịt, khiến anh ta kìm lòng không đậu.Trần Tư Khải mặt tái xanh, ánh mắt bừng lửa giận.Tiêu Mộng lập tức nói: “Ồ, vậy sao? Nếu tôi có thời gian, nhất định tôi sẽ đi cùng anh. Vết thương của anh là vì cứu tôi nên mới có mà! Anh phải chú ý nghỉ ngơi cho tốt nha!”Kim Lân khẽ liếc nhìn Trần Tư Khải, nhìn thấy lửa giận của anh ta, rồi cười với Tiêu Mộng: “Ừ, vì em, tôi cũng sẽ giữ sức khỏe thật tốt.”Thư ký nhắc nhở Kim Lân: “Phó chủ tịch Kim, sắp tới giờ họp rồi, cậu xem…”“Ừ, Mộng, tôi đi họp trước đây, có thời gian lại gọi điện cho em.”“À, được, chú ý tay của anh nha!” Tiêu Mộng dặn lại lần nữa.Trần Tư Khải híp mắt lại đầy nguy hiểm.Kim Lân ngước mắt, nhìn thẳng vào mắt Trần Tư Khải, ánh mắt hai người đàn ông va chạm nhau b*n r* tia lửa.

Chương 278