Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3494
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3494Thế lực kiểu này không đáng được tôn trọng.“Nếu ông muốn chết, tôi sẽ giúp ông!”Tư Không tức giận nói rồi nhìn về phía Thanh Phong, lạnh lùng nói: “Giết ông ta đi!”Thanh Phong đã muốn ra tay với Lệ Trần từ lâu nhưng không có lý do, giờ Tư Không lên tiếng, lão ta đồng ý ngay: “Vâng!”Bên Dương Chấn, những người do Tư Không dẫn tới và Tru Hồn Trận đủ để trấn áp anh rồi.Thấy Thanh Phong đi về phía mình, Lệ Trần không sợ, lạnh lùng nói: “Đây là do các người định ra tay trước đấy”.“Sâu kiến thế tục mà cũng dám hống hách trước mặt Thủ Hộ Minh ư? Đây là tội chết!”Thanh Phong tức giận quát, “ầm” một tiếng, mặt đất dưới chân lão ta đã nứt toác, còn lão ta thì xông tới trước mặt Lệ Trần, quát lớn: “Đỡ một cú đấm của tôi đây!”Lệ Trần đã sẵn sàng chiến đấu, đúng lúc Thanh Phong tấn công lão, Lệ Trần cũng tung nắm đấm về phía Thanh Phong.“Ầm!”Hai nắm đấm va vào nhau, lập tức tạo thành tiếng va chạm vang dội.Lệ Trần lùi mấy chục bước rồi mới ngừng.Còn Thanh Phong cũng lùi lại bảy bước.Đòn đánh này đã cho biết ai hơn ai!Nhưng Lệ Trần chỉ có cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, còn Thanh Phong đã đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ, đến Thiên Cảnh, chênh lệch giữa các cảnh giới nhỏ chẳng khác gì lạch trời.Sau đòn đánh này, Lệ Trần vẫn đứng thẳng, thậm chí còn đẩy lùi Thanh Phong bảy bước, chuyện này đã đủ để khiến người ta vô cùng kinh hãi rồi.Thanh Phong thầm hoảng hốt, cánh tay vừa tung đòn của lão ta còn hơi run, đây đúng là một người thế tục mới bước vào Thiên Cảnh à?Lệ Trần lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Thanh Phong: “Cao thủ của Thủ Hộ Minh cũng chỉ đến thế, nếu tôi cùng cảnh giới với ông, tôi sẽ khiến ông thua như chó!”“Ông chán sống rồi!”Thanh Phong lập tức giận tím mặt, lại xông tới chỗ Lệ Trần.Lệ Trần không sợ, tuy biết rõ không đánh lại, nhưng vẫn dốc toàn lực để chiến đấu.Giữa lúc Lệ Trần và Thanh Phong giao chiến, trong Tru Hồn Trận, Dương Chấn bị một đám cao thủ của Thủ Hộ Minh bao vây, không thể thoát khỏi trận pháp này.Dương Chấn bỗng cúi đầu nhìn vết thương trên người, trong mắt lóe lên vẻ điên cuồng, anh nhìn đám người của Thủ Hộ Minh, nghiến răng nghiến lợi: “Các người sẽ phải trả giá đắt vì ngày hôm nay! Tôi cam đoan đấy!”Sau khi dứt lời, Dương Chấn bỗng ngẩng đầu, dang tay ra, còn lẩm bẩm những câu khó hiểu.Sau thoáng chốc, khí thế của anh bỗng tăng vọt, mây đen lập tức kéo đến dày đặc trên đỉnh đầu anh.“Ông ta đang định làm gì thế?”
Chương 3494
Thế lực kiểu này không đáng được tôn trọng.
“Nếu ông muốn chết, tôi sẽ giúp ông!”
Tư Không tức giận nói rồi nhìn về phía Thanh Phong, lạnh lùng nói: “Giết ông ta đi!”
Thanh Phong đã muốn ra tay với Lệ Trần từ lâu nhưng không có lý do, giờ Tư Không lên tiếng, lão ta đồng ý ngay: “Vâng!”
Bên Dương Chấn, những người do Tư Không dẫn tới và Tru Hồn Trận đủ để trấn áp anh rồi.
Thấy Thanh Phong đi về phía mình, Lệ Trần không sợ, lạnh lùng nói: “Đây là do các người định ra tay trước đấy”.
“Sâu kiến thế tục mà cũng dám hống hách trước mặt Thủ Hộ Minh ư? Đây là tội chết!”
Thanh Phong tức giận quát, “ầm” một tiếng, mặt đất dưới chân lão ta đã nứt toác, còn lão ta thì xông tới trước mặt Lệ Trần, quát lớn: “Đỡ một cú đấm của tôi đây!”
Lệ Trần đã sẵn sàng chiến đấu, đúng lúc Thanh Phong tấn công lão, Lệ Trần cũng tung nắm đấm về phía Thanh Phong.
“Ầm!”
Hai nắm đấm va vào nhau, lập tức tạo thành tiếng va chạm vang dội.
Lệ Trần lùi mấy chục bước rồi mới ngừng.
Còn Thanh Phong cũng lùi lại bảy bước.
Đòn đánh này đã cho biết ai hơn ai!
Nhưng Lệ Trần chỉ có cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, còn Thanh Phong đã đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ, đến Thiên Cảnh, chênh lệch giữa các cảnh giới nhỏ chẳng khác gì lạch trời.
Sau đòn đánh này, Lệ Trần vẫn đứng thẳng, thậm chí còn đẩy lùi Thanh Phong bảy bước, chuyện này đã đủ để khiến người ta vô cùng kinh hãi rồi.
Thanh Phong thầm hoảng hốt, cánh tay vừa tung đòn của lão ta còn hơi run, đây đúng là một người thế tục mới bước vào Thiên Cảnh à?
Lệ Trần lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Thanh Phong: “Cao thủ của Thủ Hộ Minh cũng chỉ đến thế, nếu tôi cùng cảnh giới với ông, tôi sẽ khiến ông thua như chó!”
“Ông chán sống rồi!”
Thanh Phong lập tức giận tím mặt, lại xông tới chỗ Lệ Trần.
Lệ Trần không sợ, tuy biết rõ không đánh lại, nhưng vẫn dốc toàn lực để chiến đấu.
Giữa lúc Lệ Trần và Thanh Phong giao chiến, trong Tru Hồn Trận, Dương Chấn bị một đám cao thủ của Thủ Hộ Minh bao vây, không thể thoát khỏi trận pháp này.
Dương Chấn bỗng cúi đầu nhìn vết thương trên người, trong mắt lóe lên vẻ điên cuồng, anh nhìn đám người của Thủ Hộ Minh, nghiến răng nghiến lợi: “Các người sẽ phải trả giá đắt vì ngày hôm nay! Tôi cam đoan đấy!”
Sau khi dứt lời, Dương Chấn bỗng ngẩng đầu, dang tay ra, còn lẩm bẩm những câu khó hiểu.
Sau thoáng chốc, khí thế của anh bỗng tăng vọt, mây đen lập tức kéo đến dày đặc trên đỉnh đầu anh.
“Ông ta đang định làm gì thế?”
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3494Thế lực kiểu này không đáng được tôn trọng.“Nếu ông muốn chết, tôi sẽ giúp ông!”Tư Không tức giận nói rồi nhìn về phía Thanh Phong, lạnh lùng nói: “Giết ông ta đi!”Thanh Phong đã muốn ra tay với Lệ Trần từ lâu nhưng không có lý do, giờ Tư Không lên tiếng, lão ta đồng ý ngay: “Vâng!”Bên Dương Chấn, những người do Tư Không dẫn tới và Tru Hồn Trận đủ để trấn áp anh rồi.Thấy Thanh Phong đi về phía mình, Lệ Trần không sợ, lạnh lùng nói: “Đây là do các người định ra tay trước đấy”.“Sâu kiến thế tục mà cũng dám hống hách trước mặt Thủ Hộ Minh ư? Đây là tội chết!”Thanh Phong tức giận quát, “ầm” một tiếng, mặt đất dưới chân lão ta đã nứt toác, còn lão ta thì xông tới trước mặt Lệ Trần, quát lớn: “Đỡ một cú đấm của tôi đây!”Lệ Trần đã sẵn sàng chiến đấu, đúng lúc Thanh Phong tấn công lão, Lệ Trần cũng tung nắm đấm về phía Thanh Phong.“Ầm!”Hai nắm đấm va vào nhau, lập tức tạo thành tiếng va chạm vang dội.Lệ Trần lùi mấy chục bước rồi mới ngừng.Còn Thanh Phong cũng lùi lại bảy bước.Đòn đánh này đã cho biết ai hơn ai!Nhưng Lệ Trần chỉ có cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, còn Thanh Phong đã đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ, đến Thiên Cảnh, chênh lệch giữa các cảnh giới nhỏ chẳng khác gì lạch trời.Sau đòn đánh này, Lệ Trần vẫn đứng thẳng, thậm chí còn đẩy lùi Thanh Phong bảy bước, chuyện này đã đủ để khiến người ta vô cùng kinh hãi rồi.Thanh Phong thầm hoảng hốt, cánh tay vừa tung đòn của lão ta còn hơi run, đây đúng là một người thế tục mới bước vào Thiên Cảnh à?Lệ Trần lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Thanh Phong: “Cao thủ của Thủ Hộ Minh cũng chỉ đến thế, nếu tôi cùng cảnh giới với ông, tôi sẽ khiến ông thua như chó!”“Ông chán sống rồi!”Thanh Phong lập tức giận tím mặt, lại xông tới chỗ Lệ Trần.Lệ Trần không sợ, tuy biết rõ không đánh lại, nhưng vẫn dốc toàn lực để chiến đấu.Giữa lúc Lệ Trần và Thanh Phong giao chiến, trong Tru Hồn Trận, Dương Chấn bị một đám cao thủ của Thủ Hộ Minh bao vây, không thể thoát khỏi trận pháp này.Dương Chấn bỗng cúi đầu nhìn vết thương trên người, trong mắt lóe lên vẻ điên cuồng, anh nhìn đám người của Thủ Hộ Minh, nghiến răng nghiến lợi: “Các người sẽ phải trả giá đắt vì ngày hôm nay! Tôi cam đoan đấy!”Sau khi dứt lời, Dương Chấn bỗng ngẩng đầu, dang tay ra, còn lẩm bẩm những câu khó hiểu.Sau thoáng chốc, khí thế của anh bỗng tăng vọt, mây đen lập tức kéo đến dày đặc trên đỉnh đầu anh.“Ông ta đang định làm gì thế?”