Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 289

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Thở hồng hộc không ra hơi.Ngọn đèn đường cao cao ở đầu ngõ không tính là rất sáng, vì đã lâu rồi, bóng đèn đã cũ, tỏa ra ánh sáng hơi ám vàng.Dưới vòm sáng là một chiếc xe việt dã uy vũ.Mà bên cạnh xe, Trần Tư Khải đứng đó, anh ta đút một tay vào túi quần, duỗi đôi chân dài về phía trước, một tay kẹp điếu thuốc, từ từ hít một hơi.Hôm nay làm việc quá mệt, hút thuốc giải tỏa.“Tổng… Tổng giám đốc Trần, anh đến thật à?”Tiêu Mộng vỗ ngực, th* d*c.ĐM! Cái tên Trần Tư Khải này thật sự đẹp trai quá thể quá đáng, khuôn mặt đẹp trai kia khiến người ta chỉ muốn ch** n**c miếng.Thật sự không dám tin, Tiêu Mộng cô lại có thể vớ được tên đàn ông đẹp trai tới như này… có chút giống truyện cổ tích.Trần Tư Khải hơi xoay người lại, lập tức vứt điếu thuốc đi, mặc dù mới chỉ hút được có một nửa.“Tới rồi à, không phải đã nói sẽ tới thăm em rồi sao, đương nhiên là phải tới.” Trần Tư Khải tiến lên vài bước, đi tới trước mặt Tiêu Mộng, duỗi tay, xoa tóc cô.Tiêu Mộng sợ hãi cúi đầu, rụt cổ lại.Cô nhăn mũi, một mùi thơm nhàn nhạt từ trên người Trần Tư Khải bay tới, mùi hương thanh mát chuyên thuộc về anh ta bao quanh người cô.Trần Tư Khải híp mắt lại, nhìn cô gái trước mặt, buồn cười.Cô mặc cái gì đây? Cô mặc quần áo ở nhà sao?Áo hai dây màu lam nhạt, chiếc quần đùi viền hoa có cùng hoa văn, để lộ ra bờ vai trắng như tuyết, lộ ra chiếc đùi trắng nõn.Cô trắng trẻo như một chú lợn con sạch sẽ.Anh ta biết, da của cô cực kỳ trắng, đặc biệt là… khi l*t s*ch, nằm trên giường, lại càng rõ hơn vẻ ửng hồng nõn nà, cực kỳ xinh đẹp.Hơi nghĩ như thế, Trần Tư Khải đã hơi nóng lên, bụng dưới cũng trướng hơn một chút, một ngọn lửa từ từ cháy lên.Trần Tư Khải đột nhiên cúi người xuống, vóc người gần 1m9 của anh ta, cúi người xuống, hạ ngang tầm mắt với Tiêu Mộng.Khuôn mặt đẹp trai tiến lại gần mặt cô, khiến Tiêu Mộng nhất thời không biết hít thở ra sao.Ôi trời, đôi mắt của anh ta thật mê người.Còn đôi môi của anh ta nữa, môi mỏng, đỏ hồng, rất gợi cảm.“Anh… Anh làm gì thế?”Trần Tư Khải cười gian manh: “Cho tôi ăn mấy miếng táo của em, có được không?”“Cái gì? Anh nói cái gì?” Tiêu Mộng tưởng là mình nghe nhầm, Trần Tư Khải nói táo gì cơ?Trần Tư Khải hơi há miệng, khi Tiêu Mộng đang trợn mắt há miệng, rộp một tiếng, anh ta cắn một miếng lên quả táo trong tay Tiêu Mộng.(⊙_⊙) Tiêu Mộng nhìn quả táo trong tay mình, rồi lại nhìn Tràn Tư Khải thưởng thức hương vị, suýt chút nữa ngất đi!Trời ơi, đất ơi, giết cô đi!

Thở hồng hộc không ra hơi.

Ngọn đèn đường cao cao ở đầu ngõ không tính là rất sáng, vì đã lâu rồi, bóng đèn đã cũ, tỏa ra ánh sáng hơi ám vàng.

Dưới vòm sáng là một chiếc xe việt dã uy vũ.

Mà bên cạnh xe, Trần Tư Khải đứng đó, anh ta đút một tay vào túi quần, duỗi đôi chân dài về phía trước, một tay kẹp điếu thuốc, từ từ hít một hơi.

Hôm nay làm việc quá mệt, hút thuốc giải tỏa.

“Tổng… Tổng giám đốc Trần, anh đến thật à?”

Tiêu Mộng vỗ ngực, th* d*c.

ĐM! Cái tên Trần Tư Khải này thật sự đẹp trai quá thể quá đáng, khuôn mặt đẹp trai kia khiến người ta chỉ muốn ch** n**c miếng.

Thật sự không dám tin, Tiêu Mộng cô lại có thể vớ được tên đàn ông đẹp trai tới như này… có chút giống truyện cổ tích.

Trần Tư Khải hơi xoay người lại, lập tức vứt điếu thuốc đi, mặc dù mới chỉ hút được có một nửa.

“Tới rồi à, không phải đã nói sẽ tới thăm em rồi sao, đương nhiên là phải tới.” Trần Tư Khải tiến lên vài bước, đi tới trước mặt Tiêu Mộng, duỗi tay, xoa tóc cô.

Tiêu Mộng sợ hãi cúi đầu, rụt cổ lại.

Cô nhăn mũi, một mùi thơm nhàn nhạt từ trên người Trần Tư Khải bay tới, mùi hương thanh mát chuyên thuộc về anh ta bao quanh người cô.

Trần Tư Khải híp mắt lại, nhìn cô gái trước mặt, buồn cười.

Cô mặc cái gì đây? Cô mặc quần áo ở nhà sao?

Áo hai dây màu lam nhạt, chiếc quần đùi viền hoa có cùng hoa văn, để lộ ra bờ vai trắng như tuyết, lộ ra chiếc đùi trắng nõn.

Cô trắng trẻo như một chú lợn con sạch sẽ.

Anh ta biết, da của cô cực kỳ trắng, đặc biệt là… khi l*t s*ch, nằm trên giường, lại càng rõ hơn vẻ ửng hồng nõn nà, cực kỳ xinh đẹp.

Hơi nghĩ như thế, Trần Tư Khải đã hơi nóng lên, bụng dưới cũng trướng hơn một chút, một ngọn lửa từ từ cháy lên.

Trần Tư Khải đột nhiên cúi người xuống, vóc người gần 1m9 của anh ta, cúi người xuống, hạ ngang tầm mắt với Tiêu Mộng.

Khuôn mặt đẹp trai tiến lại gần mặt cô, khiến Tiêu Mộng nhất thời không biết hít thở ra sao.

Ôi trời, đôi mắt của anh ta thật mê người.

Còn đôi môi của anh ta nữa, môi mỏng, đỏ hồng, rất gợi cảm.

“Anh… Anh làm gì thế?”

Trần Tư Khải cười gian manh: “Cho tôi ăn mấy miếng táo của em, có được không?”

“Cái gì? Anh nói cái gì?” Tiêu Mộng tưởng là mình nghe nhầm, Trần Tư Khải nói táo gì cơ?

Trần Tư Khải hơi há miệng, khi Tiêu Mộng đang trợn mắt há miệng, rộp một tiếng, anh ta cắn một miếng lên quả táo trong tay Tiêu Mộng.

(⊙_⊙) Tiêu Mộng nhìn quả táo trong tay mình, rồi lại nhìn Tràn Tư Khải thưởng thức hương vị, suýt chút nữa ngất đi!

Trời ơi, đất ơi, giết cô đi!

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Thở hồng hộc không ra hơi.Ngọn đèn đường cao cao ở đầu ngõ không tính là rất sáng, vì đã lâu rồi, bóng đèn đã cũ, tỏa ra ánh sáng hơi ám vàng.Dưới vòm sáng là một chiếc xe việt dã uy vũ.Mà bên cạnh xe, Trần Tư Khải đứng đó, anh ta đút một tay vào túi quần, duỗi đôi chân dài về phía trước, một tay kẹp điếu thuốc, từ từ hít một hơi.Hôm nay làm việc quá mệt, hút thuốc giải tỏa.“Tổng… Tổng giám đốc Trần, anh đến thật à?”Tiêu Mộng vỗ ngực, th* d*c.ĐM! Cái tên Trần Tư Khải này thật sự đẹp trai quá thể quá đáng, khuôn mặt đẹp trai kia khiến người ta chỉ muốn ch** n**c miếng.Thật sự không dám tin, Tiêu Mộng cô lại có thể vớ được tên đàn ông đẹp trai tới như này… có chút giống truyện cổ tích.Trần Tư Khải hơi xoay người lại, lập tức vứt điếu thuốc đi, mặc dù mới chỉ hút được có một nửa.“Tới rồi à, không phải đã nói sẽ tới thăm em rồi sao, đương nhiên là phải tới.” Trần Tư Khải tiến lên vài bước, đi tới trước mặt Tiêu Mộng, duỗi tay, xoa tóc cô.Tiêu Mộng sợ hãi cúi đầu, rụt cổ lại.Cô nhăn mũi, một mùi thơm nhàn nhạt từ trên người Trần Tư Khải bay tới, mùi hương thanh mát chuyên thuộc về anh ta bao quanh người cô.Trần Tư Khải híp mắt lại, nhìn cô gái trước mặt, buồn cười.Cô mặc cái gì đây? Cô mặc quần áo ở nhà sao?Áo hai dây màu lam nhạt, chiếc quần đùi viền hoa có cùng hoa văn, để lộ ra bờ vai trắng như tuyết, lộ ra chiếc đùi trắng nõn.Cô trắng trẻo như một chú lợn con sạch sẽ.Anh ta biết, da của cô cực kỳ trắng, đặc biệt là… khi l*t s*ch, nằm trên giường, lại càng rõ hơn vẻ ửng hồng nõn nà, cực kỳ xinh đẹp.Hơi nghĩ như thế, Trần Tư Khải đã hơi nóng lên, bụng dưới cũng trướng hơn một chút, một ngọn lửa từ từ cháy lên.Trần Tư Khải đột nhiên cúi người xuống, vóc người gần 1m9 của anh ta, cúi người xuống, hạ ngang tầm mắt với Tiêu Mộng.Khuôn mặt đẹp trai tiến lại gần mặt cô, khiến Tiêu Mộng nhất thời không biết hít thở ra sao.Ôi trời, đôi mắt của anh ta thật mê người.Còn đôi môi của anh ta nữa, môi mỏng, đỏ hồng, rất gợi cảm.“Anh… Anh làm gì thế?”Trần Tư Khải cười gian manh: “Cho tôi ăn mấy miếng táo của em, có được không?”“Cái gì? Anh nói cái gì?” Tiêu Mộng tưởng là mình nghe nhầm, Trần Tư Khải nói táo gì cơ?Trần Tư Khải hơi há miệng, khi Tiêu Mộng đang trợn mắt há miệng, rộp một tiếng, anh ta cắn một miếng lên quả táo trong tay Tiêu Mộng.(⊙_⊙) Tiêu Mộng nhìn quả táo trong tay mình, rồi lại nhìn Tràn Tư Khải thưởng thức hương vị, suýt chút nữa ngất đi!Trời ơi, đất ơi, giết cô đi!

Chương 289