Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…
Chương 313
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Tiêu Mộng xị mặt: “Có thể không chọn cả hai không?”“Không thể!”Á (⊙o⊙)… Hai người bọn họ… rốt cuộc là thích ai hơn? Đây thật sự là vấn đề đau đầu.Tiêu Mộng nhìn bờ môi mỏng gần trong gang tấc của Trần Tư Khải, không nhịn được mà nuốt nước bọt, lẩm bẩm: “Được rồi, vậy thì là anh.”Trần Tư Khải híp mắt cười: “Thích tôi hơn?”“Ừ.”Trần Tư Khải mở cửa thang máy, thản nhiên như không mà đi ra.Tiêu Mộng vẫn còn trợn tròn mắt, ngây ngốc trong thang máy.Như này là… xong rồi?Cô còn tưởng rằng Trần Tư Khải sẽ điên cuồng cáu giận như vũ bão giống như tối hôm đó!Cô sợ gần chết, sợ gần chết.Chị Tố Chân khẽ liếc nhìn Tiêu Mộng, lập tức cười híp mắt chào Trần Tư Khải, nói: “Tổng giám đốc Trần!”“Ừ…” Trần Tư Khải lâng lâng ừ một tiếng, lưu loát đi vào trong phòng làm việc.Lúc này Tiêu Mộng mới bám vào tường, đi ra khỏi thang máy.Môi vẫn tê tê nóng rực.b** ng*c bị anh ta đánh lén hơi căng cứng.Còn bị các đồng nghiệp phát hiện hai người bọn họ… Mất mặt!Tiêu Mộng cúi đầu giống như đứa nhỏ làm sai, gần như đã rúc đầu vào ngực, lề mề chậm chạp đi về phía trước.Đám người chị Tố Chân là đám rành đời trong phòng thư ký, ai nấy đều cực kỳ tinh ranh, tất cả đều coi Tiêu Mộng như không khí, mặc cô nhóc xấu hổ đỏ mặt này tự mình trở về bàn làm việc.Mộng còn chưa chạm vào ghế, Trần Tư Khải đã gọi bằng máy nội bộ: “Em vào đây cho tôi!”Giọng điệu kia, hình như muốn tìm cô tính sổ.Tiêu Mộng rụt cổ lại, bấu đầu ngón tay, đẩy cửa phòng làm việc tổng giám đốc ra: “Tổng giám đốc Trần, tôi…”Tiêu Mộng từ từ ngẩng đẩu lên, lập tức phát hiện một tay Trần Tư Khải đỡ trán, che đi nửa khuôn mặt, cả người nghiêng ngả trên ghế, đôi chân thon dài gác lên bàn làm việc.Vậy mà lại mang vẻ lạnh lẽo và buồn bã!(⊙_⊙) Cảnh này khiến Tiêu Mộng cực kỳ ngạc nhiên.Trần gấu xấu xa cũng có thể đa cảm sao?Quá không hợp… “Tổng giám đốc Trần …”“Em ăn trưa chưa?” Trần Tư Khải ngắt lời cô, khẽ hỏi.“Ừ, ăn rồi.”Không những ăn rồi, mà còn ăn cực kỳ ngon miệng!Cái nơi như Bích Thủy Lam Thiên, thật sự là cực kỳ thích, cảnh vật đẹp tới mức không thể hình dung nổi.Hơn nữa còn có bữa ăn dã ngoại thú vị, cảm giác cực kỳ thích.Trần Tư Khải liền không nói gì nữa.
Tiêu Mộng xị mặt: “Có thể không chọn cả hai không?”
“Không thể!”
Á (⊙o⊙)… Hai người bọn họ… rốt cuộc là thích ai hơn? Đây thật sự là vấn đề đau đầu.
Tiêu Mộng nhìn bờ môi mỏng gần trong gang tấc của Trần Tư Khải, không nhịn được mà nuốt nước bọt, lẩm bẩm: “Được rồi, vậy thì là anh.”
Trần Tư Khải híp mắt cười: “Thích tôi hơn?”
“Ừ.”
Trần Tư Khải mở cửa thang máy, thản nhiên như không mà đi ra.
Tiêu Mộng vẫn còn trợn tròn mắt, ngây ngốc trong thang máy.
Như này là… xong rồi?
Cô còn tưởng rằng Trần Tư Khải sẽ điên cuồng cáu giận như vũ bão giống như tối hôm đó!
Cô sợ gần chết, sợ gần chết.
Chị Tố Chân khẽ liếc nhìn Tiêu Mộng, lập tức cười híp mắt chào Trần Tư Khải, nói: “Tổng giám đốc Trần!”
“Ừ…” Trần Tư Khải lâng lâng ừ một tiếng, lưu loát đi vào trong phòng làm việc.
Lúc này Tiêu Mộng mới bám vào tường, đi ra khỏi thang máy.
Môi vẫn tê tê nóng rực.
b** ng*c bị anh ta đánh lén hơi căng cứng.
Còn bị các đồng nghiệp phát hiện hai người bọn họ… Mất mặt!
Tiêu Mộng cúi đầu giống như đứa nhỏ làm sai, gần như đã rúc đầu vào ngực, lề mề chậm chạp đi về phía trước.
Đám người chị Tố Chân là đám rành đời trong phòng thư ký, ai nấy đều cực kỳ tinh ranh, tất cả đều coi Tiêu Mộng như không khí, mặc cô nhóc xấu hổ đỏ mặt này tự mình trở về bàn làm việc.
Mộng còn chưa chạm vào ghế, Trần Tư Khải đã gọi bằng máy nội bộ: “Em vào đây cho tôi!”
Giọng điệu kia, hình như muốn tìm cô tính sổ.
Tiêu Mộng rụt cổ lại, bấu đầu ngón tay, đẩy cửa phòng làm việc tổng giám đốc ra: “Tổng giám đốc Trần, tôi…”
Tiêu Mộng từ từ ngẩng đẩu lên, lập tức phát hiện một tay Trần Tư Khải đỡ trán, che đi nửa khuôn mặt, cả người nghiêng ngả trên ghế, đôi chân thon dài gác lên bàn làm việc.
Vậy mà lại mang vẻ lạnh lẽo và buồn bã!
(⊙_⊙) Cảnh này khiến Tiêu Mộng cực kỳ ngạc nhiên.
Trần gấu xấu xa cũng có thể đa cảm sao?
Quá không hợp… “Tổng giám đốc Trần …”
“Em ăn trưa chưa?” Trần Tư Khải ngắt lời cô, khẽ hỏi.
“Ừ, ăn rồi.”
Không những ăn rồi, mà còn ăn cực kỳ ngon miệng!
Cái nơi như Bích Thủy Lam Thiên, thật sự là cực kỳ thích, cảnh vật đẹp tới mức không thể hình dung nổi.
Hơn nữa còn có bữa ăn dã ngoại thú vị, cảm giác cực kỳ thích.
Trần Tư Khải liền không nói gì nữa.
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Tiêu Mộng xị mặt: “Có thể không chọn cả hai không?”“Không thể!”Á (⊙o⊙)… Hai người bọn họ… rốt cuộc là thích ai hơn? Đây thật sự là vấn đề đau đầu.Tiêu Mộng nhìn bờ môi mỏng gần trong gang tấc của Trần Tư Khải, không nhịn được mà nuốt nước bọt, lẩm bẩm: “Được rồi, vậy thì là anh.”Trần Tư Khải híp mắt cười: “Thích tôi hơn?”“Ừ.”Trần Tư Khải mở cửa thang máy, thản nhiên như không mà đi ra.Tiêu Mộng vẫn còn trợn tròn mắt, ngây ngốc trong thang máy.Như này là… xong rồi?Cô còn tưởng rằng Trần Tư Khải sẽ điên cuồng cáu giận như vũ bão giống như tối hôm đó!Cô sợ gần chết, sợ gần chết.Chị Tố Chân khẽ liếc nhìn Tiêu Mộng, lập tức cười híp mắt chào Trần Tư Khải, nói: “Tổng giám đốc Trần!”“Ừ…” Trần Tư Khải lâng lâng ừ một tiếng, lưu loát đi vào trong phòng làm việc.Lúc này Tiêu Mộng mới bám vào tường, đi ra khỏi thang máy.Môi vẫn tê tê nóng rực.b** ng*c bị anh ta đánh lén hơi căng cứng.Còn bị các đồng nghiệp phát hiện hai người bọn họ… Mất mặt!Tiêu Mộng cúi đầu giống như đứa nhỏ làm sai, gần như đã rúc đầu vào ngực, lề mề chậm chạp đi về phía trước.Đám người chị Tố Chân là đám rành đời trong phòng thư ký, ai nấy đều cực kỳ tinh ranh, tất cả đều coi Tiêu Mộng như không khí, mặc cô nhóc xấu hổ đỏ mặt này tự mình trở về bàn làm việc.Mộng còn chưa chạm vào ghế, Trần Tư Khải đã gọi bằng máy nội bộ: “Em vào đây cho tôi!”Giọng điệu kia, hình như muốn tìm cô tính sổ.Tiêu Mộng rụt cổ lại, bấu đầu ngón tay, đẩy cửa phòng làm việc tổng giám đốc ra: “Tổng giám đốc Trần, tôi…”Tiêu Mộng từ từ ngẩng đẩu lên, lập tức phát hiện một tay Trần Tư Khải đỡ trán, che đi nửa khuôn mặt, cả người nghiêng ngả trên ghế, đôi chân thon dài gác lên bàn làm việc.Vậy mà lại mang vẻ lạnh lẽo và buồn bã!(⊙_⊙) Cảnh này khiến Tiêu Mộng cực kỳ ngạc nhiên.Trần gấu xấu xa cũng có thể đa cảm sao?Quá không hợp… “Tổng giám đốc Trần …”“Em ăn trưa chưa?” Trần Tư Khải ngắt lời cô, khẽ hỏi.“Ừ, ăn rồi.”Không những ăn rồi, mà còn ăn cực kỳ ngon miệng!Cái nơi như Bích Thủy Lam Thiên, thật sự là cực kỳ thích, cảnh vật đẹp tới mức không thể hình dung nổi.Hơn nữa còn có bữa ăn dã ngoại thú vị, cảm giác cực kỳ thích.Trần Tư Khải liền không nói gì nữa.