Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 317

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Nụ hôn này, rất nhẹ nhàng, rất mềm mại, rất thâm tình.Rất nhanh, anh ta rời khỏi môi cô, đôi mắt mang theo một tầng sương dày, say đắm nhìn cô.Tiêu Mộng nhìn lại anh ta, bị làn sóng tĩnh mịch trong đôi mắt anh ta thu hút.***Đôi mắt của anh ta thật đẹp, dường như đang nói với cô điều gì đó…Đôi tay cô đặt trên bụng người ta, hai người cứ thế ngây dại nhìn nhau.Giây phút này đẹp đẽ nhường nào…Rầm!Cửa phòng làm việc của Trần Tư Khải bị đẩy ra.“A!” Tiêu Mộng giật mình, cả người run lên.Trần Tư Khải nhíu chặt mày, không vui nhìn qua cửa.Cái lúc mấu chốt như này, là tên đáng chết nào tới?Khi Trần Tư Khải thấy người đi tới, mày càng nhíu chặt hơn.Vậy mà lại là… Anna!Vậy mà cô ta lại chạy tới công ty?Thật sự không biết người không có thẻ nhân viên như cô ta yên ổn đi vào công ty như thế nào.Con gái của trùm băng đảng, quả nhiên rất không tầm thường.Trần Tư Khải nào biết, để lên tới tầng này, Anna đã đánh đám bảo vệ dưới tầng một ngã lăn ngã lóc, thất bại thảm hại.Thậm chí còn kinh động tới tổng bộ bảo vệ tập đoàn, đến Khang Tử cũng chạy tới.Khang Tử cũng xông vào theo, thở hồng hộc hỏi: “Tầng một xảy ra đánh nhau, bảo vệ chúng ta đều bị đánh ngã, trong công ty có người ngoài…”Vội vàng nói, giờ Khang Tử mới phát hiện Anna cũng đang ở trong phòng làm việc của cậu chủ!“Là tôi làm, không cần điều tra nữa. Là tôi.”Anna khẽ cười, vẫn luôn nhìn chằm chằm Trần Tư Khải.Nơi sâu thẳm trong đôi mắt màu lam hơi co lại!Quả nhiên, quan hệ giữa Trần Tư Khải và cô trợ lý này, tuyệt đối không bình thường!Hai người bọn họ… vậy mà lại làm trong phòng làm việc!Hừ, cô trợ lý này nhìn có vẻ ngốc nghếch đơn thuần, không ngờ lại còn có trò lẳng lơ quyến rũ đàn ông như này.Cô đang làm gì kia? Dùng tay giúp Trần Tư Khải vui vẻ sao?Trần Tư Khải nhắm mắt lại, hơi khua tay về phía Khang Tử: “Khang Tử, ở đây không có việc của cậu nữa, dẹp chuyện này xuống, ra ngoài đi.”Khang Tử ngây người, liếc nhìn Anna khí thế mạnh mẽ, gật đầu, đáp: “Vâng.”Trong phòng, chỉ còn lại ba người.Trần Tư Khải cười trào phúng: “Thế nào, cô Anna ở khách sạn buồn bực sao? Vậy mà không mời đã tới, quá bộ tới công ty nhỏ của tôi? Mời ngồi.”

Nụ hôn này, rất nhẹ nhàng, rất mềm mại, rất thâm tình.

Rất nhanh, anh ta rời khỏi môi cô, đôi mắt mang theo một tầng sương dày, say đắm nhìn cô.

Tiêu Mộng nhìn lại anh ta, bị làn sóng tĩnh mịch trong đôi mắt anh ta thu hút.

***

Đôi mắt của anh ta thật đẹp, dường như đang nói với cô điều gì đó…

Đôi tay cô đặt trên bụng người ta, hai người cứ thế ngây dại nhìn nhau.

Giây phút này đẹp đẽ nhường nào…

Rầm!

Cửa phòng làm việc của Trần Tư Khải bị đẩy ra.

“A!” Tiêu Mộng giật mình, cả người run lên.

Trần Tư Khải nhíu chặt mày, không vui nhìn qua cửa.

Cái lúc mấu chốt như này, là tên đáng chết nào tới?

Khi Trần Tư Khải thấy người đi tới, mày càng nhíu chặt hơn.

Vậy mà lại là… Anna!

Vậy mà cô ta lại chạy tới công ty?

Thật sự không biết người không có thẻ nhân viên như cô ta yên ổn đi vào công ty như thế nào.

Con gái của trùm băng đảng, quả nhiên rất không tầm thường.

Trần Tư Khải nào biết, để lên tới tầng này, Anna đã đánh đám bảo vệ dưới tầng một ngã lăn ngã lóc, thất bại thảm hại.

Thậm chí còn kinh động tới tổng bộ bảo vệ tập đoàn, đến Khang Tử cũng chạy tới.

Khang Tử cũng xông vào theo, thở hồng hộc hỏi: “Tầng một xảy ra đánh nhau, bảo vệ chúng ta đều bị đánh ngã, trong công ty có người ngoài…”

Vội vàng nói, giờ Khang Tử mới phát hiện Anna cũng đang ở trong phòng làm việc của cậu chủ!

“Là tôi làm, không cần điều tra nữa. Là tôi.”

Anna khẽ cười, vẫn luôn nhìn chằm chằm Trần Tư Khải.

Nơi sâu thẳm trong đôi mắt màu lam hơi co lại!

Quả nhiên, quan hệ giữa Trần Tư Khải và cô trợ lý này, tuyệt đối không bình thường!

Hai người bọn họ… vậy mà lại làm trong phòng làm việc!

Hừ, cô trợ lý này nhìn có vẻ ngốc nghếch đơn thuần, không ngờ lại còn có trò lẳng lơ quyến rũ đàn ông như này.

Cô đang làm gì kia? Dùng tay giúp Trần Tư Khải vui vẻ sao?

Trần Tư Khải nhắm mắt lại, hơi khua tay về phía Khang Tử: “Khang Tử, ở đây không có việc của cậu nữa, dẹp chuyện này xuống, ra ngoài đi.”

Khang Tử ngây người, liếc nhìn Anna khí thế mạnh mẽ, gật đầu, đáp: “Vâng.”

Trong phòng, chỉ còn lại ba người.

Trần Tư Khải cười trào phúng: “Thế nào, cô Anna ở khách sạn buồn bực sao? Vậy mà không mời đã tới, quá bộ tới công ty nhỏ của tôi? Mời ngồi.”

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Nụ hôn này, rất nhẹ nhàng, rất mềm mại, rất thâm tình.Rất nhanh, anh ta rời khỏi môi cô, đôi mắt mang theo một tầng sương dày, say đắm nhìn cô.Tiêu Mộng nhìn lại anh ta, bị làn sóng tĩnh mịch trong đôi mắt anh ta thu hút.***Đôi mắt của anh ta thật đẹp, dường như đang nói với cô điều gì đó…Đôi tay cô đặt trên bụng người ta, hai người cứ thế ngây dại nhìn nhau.Giây phút này đẹp đẽ nhường nào…Rầm!Cửa phòng làm việc của Trần Tư Khải bị đẩy ra.“A!” Tiêu Mộng giật mình, cả người run lên.Trần Tư Khải nhíu chặt mày, không vui nhìn qua cửa.Cái lúc mấu chốt như này, là tên đáng chết nào tới?Khi Trần Tư Khải thấy người đi tới, mày càng nhíu chặt hơn.Vậy mà lại là… Anna!Vậy mà cô ta lại chạy tới công ty?Thật sự không biết người không có thẻ nhân viên như cô ta yên ổn đi vào công ty như thế nào.Con gái của trùm băng đảng, quả nhiên rất không tầm thường.Trần Tư Khải nào biết, để lên tới tầng này, Anna đã đánh đám bảo vệ dưới tầng một ngã lăn ngã lóc, thất bại thảm hại.Thậm chí còn kinh động tới tổng bộ bảo vệ tập đoàn, đến Khang Tử cũng chạy tới.Khang Tử cũng xông vào theo, thở hồng hộc hỏi: “Tầng một xảy ra đánh nhau, bảo vệ chúng ta đều bị đánh ngã, trong công ty có người ngoài…”Vội vàng nói, giờ Khang Tử mới phát hiện Anna cũng đang ở trong phòng làm việc của cậu chủ!“Là tôi làm, không cần điều tra nữa. Là tôi.”Anna khẽ cười, vẫn luôn nhìn chằm chằm Trần Tư Khải.Nơi sâu thẳm trong đôi mắt màu lam hơi co lại!Quả nhiên, quan hệ giữa Trần Tư Khải và cô trợ lý này, tuyệt đối không bình thường!Hai người bọn họ… vậy mà lại làm trong phòng làm việc!Hừ, cô trợ lý này nhìn có vẻ ngốc nghếch đơn thuần, không ngờ lại còn có trò lẳng lơ quyến rũ đàn ông như này.Cô đang làm gì kia? Dùng tay giúp Trần Tư Khải vui vẻ sao?Trần Tư Khải nhắm mắt lại, hơi khua tay về phía Khang Tử: “Khang Tử, ở đây không có việc của cậu nữa, dẹp chuyện này xuống, ra ngoài đi.”Khang Tử ngây người, liếc nhìn Anna khí thế mạnh mẽ, gật đầu, đáp: “Vâng.”Trong phòng, chỉ còn lại ba người.Trần Tư Khải cười trào phúng: “Thế nào, cô Anna ở khách sạn buồn bực sao? Vậy mà không mời đã tới, quá bộ tới công ty nhỏ của tôi? Mời ngồi.”

Chương 317