Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3530
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3530Nghe thấy thế, Dương Chấn không hề do dự, lập tức kích hoạt huyết mạch cuồng hóa.Mắt Dương Chấn đỏ ngầu, quanh người tản ra khí thế mạnh mẽ, anh nuốt luôn tinh huyết của Ma Thần viễn cổ.“Ầm!”Khi tinh huyết vào người anh, sức mạnh hủy diệt cũng bùng nổ từ cơ thể anh, khiến mọi thứ xung quanh hóa thành bột mịn.Cơn đau dữ dội lan khắp người Dương Chấn.“A!”Dương Chấn không khỏi hét lên đau đớn.Sức mạnh khủng khiếp hơn nữa bùng nổ xung quanh anh.Đúng lúc này, linh khí trên xương của Thần Nữ và Nhân Vương bỗng rung lên.“Ầm!”“Ầm!”Ngay sau đó, linh khí rời khỏi bộ xương, xương của Thần Nữ và Nhân Vương lập tức nát vụn, hóa thành bột mịn.Ở nơi mà hai bộ xương biến mất xuất hiện hai giọt tinh huyết.“Không ổn rồi!”Ma Thần viễn cổ bỗng hoảng sợ nói: “Cậu ta sắp hấp thu cả tinh huyết của Thần Nữ và Nhân Vương!”Dương Chấn đang bị tinh huyết của Ma Thần viễn cổ hành hạ đến mức đau không muốn sống, không hề chú ý đến việc tinh huyết của Thần Nữ và Nhân Vương cũng đang chủ động bay về phía mình.Nghe thấy Ma Thần viễn cổ nói thế, Thần Nữ và Nhân Vương đều có vẻ kinh hãi.Nhân Vương gật đầu: “Đúng thật, trừ người ở nơi đó ra, sao lại xuất hiện huyết mạch có thể kìm hãm huyết mạch của ba chúng ta chứ”.Trong lúc ba cao thủ hàng đầu trò chuyện, Dương Chấn đã bắt đầu hấp thu tinh huyết của Nhân Vương.Cơn đau dữ dội khiến Dương Chấn sống không bằng chết.Anh thấy cơ thể anh như bị thiêu đốt, huyết mạch anh đang cháy từ trong ra ngoài.Từng giây từng phút trôi đi, Dương Chấn vẫn chưa cải tạo xương cốt xong, vẫn chìm trong đau đớn.Trong lúc Dương Chấn đang cải tạo xương cốt, ở dinh thự Vân Phong tại Yến Đô, Chiêu Châu.Tống Tả lo lắng nói: “Đã đi bao ngày rồi, sao Cậu Chấn vẫn chưa về nhỉ? Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”Trong biệt thự rộng lớn, trừ anh em nhà họ Tống, còn có Phùng Tiểu Uyển, Ngải Lâm, Hoài Lam và Phùng Giai Di.Lúc này, mọi người đều có vẻ lo lắng.Phùng Tiểu Uyển cười nói: “Anh Chấn đã nói chẳng mấy nữa sẽ về, chắc chắn sẽ không nuốt lời đâu, chúng ta cứ chờ thêm, không chừng tối nay, anh Chấn và anh Siêu sẽ về đấy”.
Chương 3530
Nghe thấy thế, Dương Chấn không hề do dự, lập tức kích hoạt huyết mạch cuồng hóa.
Mắt Dương Chấn đỏ ngầu, quanh người tản ra khí thế mạnh mẽ, anh nuốt luôn tinh huyết của Ma Thần viễn cổ.
“Ầm!”
Khi tinh huyết vào người anh, sức mạnh hủy diệt cũng bùng nổ từ cơ thể anh, khiến mọi thứ xung quanh hóa thành bột mịn.
Cơn đau dữ dội lan khắp người Dương Chấn.
“A!”
Dương Chấn không khỏi hét lên đau đớn.
Sức mạnh khủng khiếp hơn nữa bùng nổ xung quanh anh.
Đúng lúc này, linh khí trên xương của Thần Nữ và Nhân Vương bỗng rung lên.
“Ầm!”
“Ầm!”
Ngay sau đó, linh khí rời khỏi bộ xương, xương của Thần Nữ và Nhân Vương lập tức nát vụn, hóa thành bột mịn.
Ở nơi mà hai bộ xương biến mất xuất hiện hai giọt tinh huyết.
“Không ổn rồi!”
Ma Thần viễn cổ bỗng hoảng sợ nói: “Cậu ta sắp hấp thu cả tinh huyết của Thần Nữ và Nhân Vương!”
Dương Chấn đang bị tinh huyết của Ma Thần viễn cổ hành hạ đến mức đau không muốn sống, không hề chú ý đến việc tinh huyết của Thần Nữ và Nhân Vương cũng đang chủ động bay về phía mình.
Nghe thấy Ma Thần viễn cổ nói thế, Thần Nữ và Nhân Vương đều có vẻ kinh hãi.
Nhân Vương gật đầu: “Đúng thật, trừ người ở nơi đó ra, sao lại xuất hiện huyết mạch có thể kìm hãm huyết mạch của ba chúng ta chứ”.
Trong lúc ba cao thủ hàng đầu trò chuyện, Dương Chấn đã bắt đầu hấp thu tinh huyết của Nhân Vương.
Cơn đau dữ dội khiến Dương Chấn sống không bằng chết.
Anh thấy cơ thể anh như bị thiêu đốt, huyết mạch anh đang cháy từ trong ra ngoài.
Từng giây từng phút trôi đi, Dương Chấn vẫn chưa cải tạo xương cốt xong, vẫn chìm trong đau đớn.
Trong lúc Dương Chấn đang cải tạo xương cốt, ở dinh thự Vân Phong tại Yến Đô, Chiêu Châu.
Tống Tả lo lắng nói: “Đã đi bao ngày rồi, sao Cậu Chấn vẫn chưa về nhỉ? Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”
Trong biệt thự rộng lớn, trừ anh em nhà họ Tống, còn có Phùng Tiểu Uyển, Ngải Lâm, Hoài Lam và Phùng Giai Di.
Lúc này, mọi người đều có vẻ lo lắng.
Phùng Tiểu Uyển cười nói: “Anh Chấn đã nói chẳng mấy nữa sẽ về, chắc chắn sẽ không nuốt lời đâu, chúng ta cứ chờ thêm, không chừng tối nay, anh Chấn và anh Siêu sẽ về đấy”.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3530Nghe thấy thế, Dương Chấn không hề do dự, lập tức kích hoạt huyết mạch cuồng hóa.Mắt Dương Chấn đỏ ngầu, quanh người tản ra khí thế mạnh mẽ, anh nuốt luôn tinh huyết của Ma Thần viễn cổ.“Ầm!”Khi tinh huyết vào người anh, sức mạnh hủy diệt cũng bùng nổ từ cơ thể anh, khiến mọi thứ xung quanh hóa thành bột mịn.Cơn đau dữ dội lan khắp người Dương Chấn.“A!”Dương Chấn không khỏi hét lên đau đớn.Sức mạnh khủng khiếp hơn nữa bùng nổ xung quanh anh.Đúng lúc này, linh khí trên xương của Thần Nữ và Nhân Vương bỗng rung lên.“Ầm!”“Ầm!”Ngay sau đó, linh khí rời khỏi bộ xương, xương của Thần Nữ và Nhân Vương lập tức nát vụn, hóa thành bột mịn.Ở nơi mà hai bộ xương biến mất xuất hiện hai giọt tinh huyết.“Không ổn rồi!”Ma Thần viễn cổ bỗng hoảng sợ nói: “Cậu ta sắp hấp thu cả tinh huyết của Thần Nữ và Nhân Vương!”Dương Chấn đang bị tinh huyết của Ma Thần viễn cổ hành hạ đến mức đau không muốn sống, không hề chú ý đến việc tinh huyết của Thần Nữ và Nhân Vương cũng đang chủ động bay về phía mình.Nghe thấy Ma Thần viễn cổ nói thế, Thần Nữ và Nhân Vương đều có vẻ kinh hãi.Nhân Vương gật đầu: “Đúng thật, trừ người ở nơi đó ra, sao lại xuất hiện huyết mạch có thể kìm hãm huyết mạch của ba chúng ta chứ”.Trong lúc ba cao thủ hàng đầu trò chuyện, Dương Chấn đã bắt đầu hấp thu tinh huyết của Nhân Vương.Cơn đau dữ dội khiến Dương Chấn sống không bằng chết.Anh thấy cơ thể anh như bị thiêu đốt, huyết mạch anh đang cháy từ trong ra ngoài.Từng giây từng phút trôi đi, Dương Chấn vẫn chưa cải tạo xương cốt xong, vẫn chìm trong đau đớn.Trong lúc Dương Chấn đang cải tạo xương cốt, ở dinh thự Vân Phong tại Yến Đô, Chiêu Châu.Tống Tả lo lắng nói: “Đã đi bao ngày rồi, sao Cậu Chấn vẫn chưa về nhỉ? Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”Trong biệt thự rộng lớn, trừ anh em nhà họ Tống, còn có Phùng Tiểu Uyển, Ngải Lâm, Hoài Lam và Phùng Giai Di.Lúc này, mọi người đều có vẻ lo lắng.Phùng Tiểu Uyển cười nói: “Anh Chấn đã nói chẳng mấy nữa sẽ về, chắc chắn sẽ không nuốt lời đâu, chúng ta cứ chờ thêm, không chừng tối nay, anh Chấn và anh Siêu sẽ về đấy”.