Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 343

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Anna đã thay sang một bộ đồ mềm mại thoải mái trong phòng thay đồ, áo khoác vải lanh màu trắng sữa, quần vải lanh màu hồng nhạt.b* ng*c đầy đặn của cô ta, lộ ra một nửa.Thậm chí có thể nhìn thấy lót ngực bên trong.Anna lắc hông, bước nhỏ đuổi theo Trần Tư Khải, từ phía sau ôm lấy cánh tay anh ta, ai ngờ, Trần Tư Khải giống như có mắt sau lưng, đột nhiên cơ thể dịch sang phải, khiến Anna ôm hớ, suýt chút nữa ngã nhào.“Ôi trời, đáng ghét, sao lại cố ý tránh người ta?”Anna làm nũng như một đứa bé, lại ngang ngược mà dán sát lại, ôm lấy cánh tay Trần Tư Khải.*** “Tư Khải, anh nhìn xem tôi như này có phải rất giống người thường không? Anh nhìn xem này.”Anna lôi kéo, lắc lắc cánh tay Trần Tư Khải.Trần Tư Khải bị ồn ào đến khó chịu, không kiễn nhẫn cúi đầu, liếc nhìn Anna một cái, cái nhìn kia, tuyệt đối không quá một giây, đại khái là 0,01 giây.“Ừ.”Giờ phút này, anh ta không tự chủ được mà nhớ đến cảnh tượng anh ta đưa Tiêu Mộng đến công viên Tĩnh An trước kia.Ánh đèn mờ ảo, con đường hẹp dài, hai người họ nắm tay nhau… Cuối cùng nhóc con ngủ thiếp đi trên lưng anh ta, giống như một con heo nhỏ an tâm… Khóe môi Trần Tư Khải không nhịn được hơi nhếch lên, đột nhiên tỉnh táo lại, cúi đầu nhìn Anna, anh ta lập tức buồn bực, vung cánh tay, hất mạnh Anna ra, lạnh lùng nói: “Tôi mệt rồi, về nghỉ ngơi.”Sau đó sải bước về phía trước.Anna dậm chân, lập tức đuổi theo, nói: “Tư Khải, tối nay anh cùng tôi đến khách sạn được không? Tôi ở một mình rất sợ.Hay là, anh đưa tôi dến chỗ ở của anh cũng được… Tư Khải, kĩ năng mát-xa của tôi rất tốt nha, hay là tối nay tôi đấm bóp cho anh, xóa tan mệt mỏi.”*** Cuộc đối thoại giữa nam nữ trưởng thành này có ẩn ý gì, ai cũng hiểu.Anh đến chỗ tôi, hoặc là tôi đến chỗ anh, cái mát-xa gì đó có thể ném đi, thật ra chính là một lời l*m t*nh tr*n tr**.Trần Tư Khải lạnh mặt: “Cảm ơn cô, tôi không có phước hưởng.”Sau đó kêu Lưu Diệc Hàn: “Diệc Hàn! Cậu đưa cô Anna về khách sạn! Cậu cũng lanh lợi chút, nếu như cô Anna thấy cô đơn, vậy cậu liền liên hệ mấy tên trai bao có kĩ thuật cao chút cho cô ấy.”.

Anna đã thay sang một bộ đồ mềm mại thoải mái trong phòng thay đồ, áo khoác vải lanh màu trắng sữa, quần vải lanh màu hồng nhạt.

b* ng*c đầy đặn của cô ta, lộ ra một nửa.

Thậm chí có thể nhìn thấy lót ngực bên trong.

Anna lắc hông, bước nhỏ đuổi theo Trần Tư Khải, từ phía sau ôm lấy cánh tay anh ta, ai ngờ, Trần Tư Khải giống như có mắt sau lưng, đột nhiên cơ thể dịch sang phải, khiến Anna ôm hớ, suýt chút nữa ngã nhào.

“Ôi trời, đáng ghét, sao lại cố ý tránh người ta?”

Anna làm nũng như một đứa bé, lại ngang ngược mà dán sát lại, ôm lấy cánh tay Trần Tư Khải.

*** “Tư Khải, anh nhìn xem tôi như này có phải rất giống người thường không? Anh nhìn xem này.”

Anna lôi kéo, lắc lắc cánh tay Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải bị ồn ào đến khó chịu, không kiễn nhẫn cúi đầu, liếc nhìn Anna một cái, cái nhìn kia, tuyệt đối không quá một giây, đại khái là 0,01 giây.

“Ừ.”

Giờ phút này, anh ta không tự chủ được mà nhớ đến cảnh tượng anh ta đưa Tiêu Mộng đến công viên Tĩnh An trước kia.

Ánh đèn mờ ảo, con đường hẹp dài, hai người họ nắm tay nhau… Cuối cùng nhóc con ngủ thiếp đi trên lưng anh ta, giống như một con heo nhỏ an tâm… Khóe môi Trần Tư Khải không nhịn được hơi nhếch lên, đột nhiên tỉnh táo lại, cúi đầu nhìn Anna, anh ta lập tức buồn bực, vung cánh tay, hất mạnh Anna ra, lạnh lùng nói: “Tôi mệt rồi, về nghỉ ngơi.”

Sau đó sải bước về phía trước.

Anna dậm chân, lập tức đuổi theo, nói: “Tư Khải, tối nay anh cùng tôi đến khách sạn được không? Tôi ở một mình rất sợ.

Hay là, anh đưa tôi dến chỗ ở của anh cũng được… Tư Khải, kĩ năng mát-xa của tôi rất tốt nha, hay là tối nay tôi đấm bóp cho anh, xóa tan mệt mỏi.”

*** Cuộc đối thoại giữa nam nữ trưởng thành này có ẩn ý gì, ai cũng hiểu.

Anh đến chỗ tôi, hoặc là tôi đến chỗ anh, cái mát-xa gì đó có thể ném đi, thật ra chính là một lời l*m t*nh tr*n tr**.

Trần Tư Khải lạnh mặt: “Cảm ơn cô, tôi không có phước hưởng.”

Sau đó kêu Lưu Diệc Hàn: “Diệc Hàn! Cậu đưa cô Anna về khách sạn! Cậu cũng lanh lợi chút, nếu như cô Anna thấy cô đơn, vậy cậu liền liên hệ mấy tên trai bao có kĩ thuật cao chút cho cô ấy.”.

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Anna đã thay sang một bộ đồ mềm mại thoải mái trong phòng thay đồ, áo khoác vải lanh màu trắng sữa, quần vải lanh màu hồng nhạt.b* ng*c đầy đặn của cô ta, lộ ra một nửa.Thậm chí có thể nhìn thấy lót ngực bên trong.Anna lắc hông, bước nhỏ đuổi theo Trần Tư Khải, từ phía sau ôm lấy cánh tay anh ta, ai ngờ, Trần Tư Khải giống như có mắt sau lưng, đột nhiên cơ thể dịch sang phải, khiến Anna ôm hớ, suýt chút nữa ngã nhào.“Ôi trời, đáng ghét, sao lại cố ý tránh người ta?”Anna làm nũng như một đứa bé, lại ngang ngược mà dán sát lại, ôm lấy cánh tay Trần Tư Khải.*** “Tư Khải, anh nhìn xem tôi như này có phải rất giống người thường không? Anh nhìn xem này.”Anna lôi kéo, lắc lắc cánh tay Trần Tư Khải.Trần Tư Khải bị ồn ào đến khó chịu, không kiễn nhẫn cúi đầu, liếc nhìn Anna một cái, cái nhìn kia, tuyệt đối không quá một giây, đại khái là 0,01 giây.“Ừ.”Giờ phút này, anh ta không tự chủ được mà nhớ đến cảnh tượng anh ta đưa Tiêu Mộng đến công viên Tĩnh An trước kia.Ánh đèn mờ ảo, con đường hẹp dài, hai người họ nắm tay nhau… Cuối cùng nhóc con ngủ thiếp đi trên lưng anh ta, giống như một con heo nhỏ an tâm… Khóe môi Trần Tư Khải không nhịn được hơi nhếch lên, đột nhiên tỉnh táo lại, cúi đầu nhìn Anna, anh ta lập tức buồn bực, vung cánh tay, hất mạnh Anna ra, lạnh lùng nói: “Tôi mệt rồi, về nghỉ ngơi.”Sau đó sải bước về phía trước.Anna dậm chân, lập tức đuổi theo, nói: “Tư Khải, tối nay anh cùng tôi đến khách sạn được không? Tôi ở một mình rất sợ.Hay là, anh đưa tôi dến chỗ ở của anh cũng được… Tư Khải, kĩ năng mát-xa của tôi rất tốt nha, hay là tối nay tôi đấm bóp cho anh, xóa tan mệt mỏi.”*** Cuộc đối thoại giữa nam nữ trưởng thành này có ẩn ý gì, ai cũng hiểu.Anh đến chỗ tôi, hoặc là tôi đến chỗ anh, cái mát-xa gì đó có thể ném đi, thật ra chính là một lời l*m t*nh tr*n tr**.Trần Tư Khải lạnh mặt: “Cảm ơn cô, tôi không có phước hưởng.”Sau đó kêu Lưu Diệc Hàn: “Diệc Hàn! Cậu đưa cô Anna về khách sạn! Cậu cũng lanh lợi chút, nếu như cô Anna thấy cô đơn, vậy cậu liền liên hệ mấy tên trai bao có kĩ thuật cao chút cho cô ấy.”.

Chương 343