Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…
Chương 347
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Khang Tử gật đầu, mở cửa xe cho Trần Tư Khải, sau đó anh ta lái xe.“Cậu chủ đi đâu?”Trần Tư Khải nhìn chằm chằm màn đêm, khẽ nói: “Đi vòng quanh thành phố, sau khi xác định không có người theo dõi, cuối cùng đến nhà Tiêu Mộng.”“A!” Khang Tử cực kỳ ngạc nhiên.Đến mức đó sao?Phiền toái như vậy, chỉ vì đến nhà Tiêu Mộng một chuyến?Trần Tư Khải mới không giải thích cái gì.Lẽ nào muốn anh ta nói với Khang Tử, bây giờ, người nhìn chằm chằm anh ta, không chỉ có ba anh ta mà còn có Anna?Khang Tử thuần thục lái xe, đi vòng quanh thành phố, sau khi xác định không bị theo dõi, anh ta mới quen thuộc lái xe đến con hẻm nhà Tiêu Mộng.“Cậu chờ ở đây, tôi vào xem một lát.” Trần Tư Khải nói xong, xuống xe, đi về phía nhà Tiêu Mộng.Vẫn là dùng thủ đoạn đặc biệt, mở cửa nhà họ Tiêu, Trần Tư Khải nhón chân đi vào, bất ngờ phát hiện, vậy mà Tiêu Mộng vẫn chưa về nhà!Trần Tư Khải nhíu chặt mày.Nâng đồng hồ đeo tay lên nhìn, đã là 11 giờ đêm rồi, vậy mà còn chưa về nhà?Nhóc con này, đi đâu rồi?Trong lòng Trần Tư Khải có chút bất an.Anh ta vội đi ra ngoài, vừa tìm điện thoại gọi cho Tiêu Mộng.Tắt máy!Nhóc con, vậy mà lại tắt máy!“ĐM! Rốt cuộc đi đâu rồi?” Trần Tư Khải vịn vào xe, tức giận thở ra.Khang Tử đứng trước xe, nhìn cậu chủ hùng hổ, không nói một từ.Trần Tư Khải híp mắt, nhanh chóng suy nghĩ, đột nhiên, đôi mắt anh ta lóe lên, lẩm bẩm: “Lẽ nào là… bị Kim Lân mang đi rồi?”Ý nghĩ này, giống như tia chớp, đột nhiên xẹt qua trong đầu Trần Tư Khải.Anh ta đấm mạnh vào xe.“Shit! Thật là điên mất thôi!”Trần Tư Khải khẽ mắng, nhanh chóng lên xe, hét lên với Khang Tử: “Đến biệt thự của Kim Lân!”*** Khang Tử cũng không tiện hỏi cậu chủ cái gì, chỉ nhanh chóng lái xe.Anh ta lặng lẽ nhìn gương mặt của Trần Tư Khải qua gương chiếu hậu.Ôi… Thật đáng sợ!Sắc mặt kia, âm trầm, cực kỳ rét lạnh, môi mỏng mím chặt, giống như muốn ăn thịt ai vậy.“Tên nhóc thối, nếu như cậu dám làm gì cô ấy, cậu chờ xem… Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu… ĐM!”Trần Tư Khải nắm chặt nắm đấm, đặt bên miệng, vừa tức giận vừa lo lắng.Tiêu Mộng ơi là Tiêu Mộng, lẽ nào em không có chút phòng bị sao?.
Khang Tử gật đầu, mở cửa xe cho Trần Tư Khải, sau đó anh ta lái xe.
“Cậu chủ đi đâu?”
Trần Tư Khải nhìn chằm chằm màn đêm, khẽ nói: “Đi vòng quanh thành phố, sau khi xác định không có người theo dõi, cuối cùng đến nhà Tiêu Mộng.”
“A!” Khang Tử cực kỳ ngạc nhiên.
Đến mức đó sao?
Phiền toái như vậy, chỉ vì đến nhà Tiêu Mộng một chuyến?
Trần Tư Khải mới không giải thích cái gì.
Lẽ nào muốn anh ta nói với Khang Tử, bây giờ, người nhìn chằm chằm anh ta, không chỉ có ba anh ta mà còn có Anna?
Khang Tử thuần thục lái xe, đi vòng quanh thành phố, sau khi xác định không bị theo dõi, anh ta mới quen thuộc lái xe đến con hẻm nhà Tiêu Mộng.
“Cậu chờ ở đây, tôi vào xem một lát.” Trần Tư Khải nói xong, xuống xe, đi về phía nhà Tiêu Mộng.
Vẫn là dùng thủ đoạn đặc biệt, mở cửa nhà họ Tiêu, Trần Tư Khải nhón chân đi vào, bất ngờ phát hiện, vậy mà Tiêu Mộng vẫn chưa về nhà!
Trần Tư Khải nhíu chặt mày.
Nâng đồng hồ đeo tay lên nhìn, đã là 11 giờ đêm rồi, vậy mà còn chưa về nhà?
Nhóc con này, đi đâu rồi?
Trong lòng Trần Tư Khải có chút bất an.
Anh ta vội đi ra ngoài, vừa tìm điện thoại gọi cho Tiêu Mộng.
Tắt máy!
Nhóc con, vậy mà lại tắt máy!
“ĐM! Rốt cuộc đi đâu rồi?” Trần Tư Khải vịn vào xe, tức giận thở ra.
Khang Tử đứng trước xe, nhìn cậu chủ hùng hổ, không nói một từ.
Trần Tư Khải híp mắt, nhanh chóng suy nghĩ, đột nhiên, đôi mắt anh ta lóe lên, lẩm bẩm: “Lẽ nào là… bị Kim Lân mang đi rồi?”
Ý nghĩ này, giống như tia chớp, đột nhiên xẹt qua trong đầu Trần Tư Khải.
Anh ta đấm mạnh vào xe.
“Shit! Thật là điên mất thôi!”
Trần Tư Khải khẽ mắng, nhanh chóng lên xe, hét lên với Khang Tử: “Đến biệt thự của Kim Lân!”
*** Khang Tử cũng không tiện hỏi cậu chủ cái gì, chỉ nhanh chóng lái xe.
Anh ta lặng lẽ nhìn gương mặt của Trần Tư Khải qua gương chiếu hậu.
Ôi… Thật đáng sợ!
Sắc mặt kia, âm trầm, cực kỳ rét lạnh, môi mỏng mím chặt, giống như muốn ăn thịt ai vậy.
“Tên nhóc thối, nếu như cậu dám làm gì cô ấy, cậu chờ xem… Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu… ĐM!”
Trần Tư Khải nắm chặt nắm đấm, đặt bên miệng, vừa tức giận vừa lo lắng.
Tiêu Mộng ơi là Tiêu Mộng, lẽ nào em không có chút phòng bị sao?.
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Khang Tử gật đầu, mở cửa xe cho Trần Tư Khải, sau đó anh ta lái xe.“Cậu chủ đi đâu?”Trần Tư Khải nhìn chằm chằm màn đêm, khẽ nói: “Đi vòng quanh thành phố, sau khi xác định không có người theo dõi, cuối cùng đến nhà Tiêu Mộng.”“A!” Khang Tử cực kỳ ngạc nhiên.Đến mức đó sao?Phiền toái như vậy, chỉ vì đến nhà Tiêu Mộng một chuyến?Trần Tư Khải mới không giải thích cái gì.Lẽ nào muốn anh ta nói với Khang Tử, bây giờ, người nhìn chằm chằm anh ta, không chỉ có ba anh ta mà còn có Anna?Khang Tử thuần thục lái xe, đi vòng quanh thành phố, sau khi xác định không bị theo dõi, anh ta mới quen thuộc lái xe đến con hẻm nhà Tiêu Mộng.“Cậu chờ ở đây, tôi vào xem một lát.” Trần Tư Khải nói xong, xuống xe, đi về phía nhà Tiêu Mộng.Vẫn là dùng thủ đoạn đặc biệt, mở cửa nhà họ Tiêu, Trần Tư Khải nhón chân đi vào, bất ngờ phát hiện, vậy mà Tiêu Mộng vẫn chưa về nhà!Trần Tư Khải nhíu chặt mày.Nâng đồng hồ đeo tay lên nhìn, đã là 11 giờ đêm rồi, vậy mà còn chưa về nhà?Nhóc con này, đi đâu rồi?Trong lòng Trần Tư Khải có chút bất an.Anh ta vội đi ra ngoài, vừa tìm điện thoại gọi cho Tiêu Mộng.Tắt máy!Nhóc con, vậy mà lại tắt máy!“ĐM! Rốt cuộc đi đâu rồi?” Trần Tư Khải vịn vào xe, tức giận thở ra.Khang Tử đứng trước xe, nhìn cậu chủ hùng hổ, không nói một từ.Trần Tư Khải híp mắt, nhanh chóng suy nghĩ, đột nhiên, đôi mắt anh ta lóe lên, lẩm bẩm: “Lẽ nào là… bị Kim Lân mang đi rồi?”Ý nghĩ này, giống như tia chớp, đột nhiên xẹt qua trong đầu Trần Tư Khải.Anh ta đấm mạnh vào xe.“Shit! Thật là điên mất thôi!”Trần Tư Khải khẽ mắng, nhanh chóng lên xe, hét lên với Khang Tử: “Đến biệt thự của Kim Lân!”*** Khang Tử cũng không tiện hỏi cậu chủ cái gì, chỉ nhanh chóng lái xe.Anh ta lặng lẽ nhìn gương mặt của Trần Tư Khải qua gương chiếu hậu.Ôi… Thật đáng sợ!Sắc mặt kia, âm trầm, cực kỳ rét lạnh, môi mỏng mím chặt, giống như muốn ăn thịt ai vậy.“Tên nhóc thối, nếu như cậu dám làm gì cô ấy, cậu chờ xem… Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu… ĐM!”Trần Tư Khải nắm chặt nắm đấm, đặt bên miệng, vừa tức giận vừa lo lắng.Tiêu Mộng ơi là Tiêu Mộng, lẽ nào em không có chút phòng bị sao?.