Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3701
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3701Tề Anh Vệ chật vật gật đầu, nỗi sợ hãi trong lòng khiến anh ta chỉ muốn quay người bỏ chạy, nhưng anh ta biết rõ, trước mặt linh hồn Võ Thần, có lẽ anh ta vừa quay đi thì đã bị đối phương tiêu diệt.Hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ không thể là đối thủ của linh hồn Võ Thần.Phải biết rằng Võ Thần là cao thủ Thiên Cảnh Cửu Phẩm đỉnh phong đứng trên đỉnh thế giới trong truyền thuyết, tuy bóng trắng trước mặt họ chỉ là một dấu ấn do Võ Thần để lại, nhưng cũng không phải người mà cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ có thể đối phó.Đừng nói là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ, có lẽ ngay cả cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong mạnh nhất Hạ Giới giới Cổ Võ cũng không đỡ nổi một chiêu từ linh hồn Võ Thần.“Không ngờ nhoằng cái đã qua mấy trăm năm, Võ Tông mà ta từng sáng lập lại sa sút đến mức này”.Trong lúc mọi người đang hoảng sợ và bất an, bóng trắng trên trời bỗng thở dài, giọng điệu tràn ngập vẻ thất vọng.Đỗ Trọng vội nói: “Võ Thần, khiến ngài thất vọng rồi!”Linh hồn Võ Thần khẽ lắc đầu rồi nói: “Năm đó, ta để lại dấu ấn nhằm bảo vệ nền tảng của Võ Tông, giờ ta đã được gọi ra, tức là Võ Tông gặp họa rồi”.Đỗ Trọng bỗng nhìn về phía đám người Tề Anh Vệ bằng đôi mắt đỏ ngầu, chỉ vào họ, nghiến răng nghiến lợi: “Võ Thần, mấy tên khốn này định tiêu diệt Võ Tông! Họ ỷ vào việc mình có ưu thế tu luyện do đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ với linh khí dồi dào, ức h**p Võ Tông, bắt Võ Tông khuất phục, xin Võ Thần hãy tiêu diệt những chướng ngại vật này giúp Võ Tông”.Linh hồn Võ Thần nhìn về phía đám người Tề Anh Vệ.Bị linh hồn Võ Thần để mắt tới, đám người Tề Anh Vệ đều tái mặt, áp lực khổng lồ khiến họ không sao bình tĩnh nổi.“Bịch bịch bịch!”Đám người nặng nề quỳ xuống đất, người run bần bật.Tề Anh Vệ vội cầu xin: “Xin tiền bối Võ Thần bớt giận, chúng tôi chỉ đến Võ Tông để tìm kiếm sự hợp tác mà thôi, chứ không hề có ý nhòm ngó Võ Tông, xin tiền bối Võ Thần tha cho đám sâu bọ như chúng tôi”.Không ai ngờ Tề Anh Vệ kiêu ngạo, cứ bắt Võ Tông cúi đầu nghe lệnh trước đó lại quỳ xuống đất, người run lẩy bẩy, không ngừng van xin.Nhưng cũng không ai chế giễu anh ta, trước cao thủ trong truyền thuyết như Võ Thần, đừng nói là Tề Anh Vệ, có lẽ ngay cả cao thủ đứng đầu Thượng Giới giới Cổ Võ cũng sẽ run sợ nhỉ?Linh hồn Võ Thần thở dài, chậm rãi nói: “Không ngờ dấu ấn mà ta để lại ban đầu lại bị lãng phí như thế, chỉ là hai con kiến mới đạt đến Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ mà thôi”.Đỗ Trọng đỏ mặt, đúng là như thế, trong mắt linh hồn Võ Thần, cảnh giới Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ chỉ là sâu kiến thôi.Đúng lúc này, Liễu Như Yên chợt nói: “Tiền bối Võ Thần, Võ Tông không khiến tiền bối thất vọng đâu”.“Ồ?”Linh hồn Võ Thần nhìn về phía Liễu Như Yên.“Chị Liễu!”
Chương 3701
Tề Anh Vệ chật vật gật đầu, nỗi sợ hãi trong lòng khiến anh ta chỉ muốn quay người bỏ chạy, nhưng anh ta biết rõ, trước mặt linh hồn Võ Thần, có lẽ anh ta vừa quay đi thì đã bị đối phương tiêu diệt.
Hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ không thể là đối thủ của linh hồn Võ Thần.
Phải biết rằng Võ Thần là cao thủ Thiên Cảnh Cửu Phẩm đỉnh phong đứng trên đỉnh thế giới trong truyền thuyết, tuy bóng trắng trước mặt họ chỉ là một dấu ấn do Võ Thần để lại, nhưng cũng không phải người mà cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ có thể đối phó.
Đừng nói là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ, có lẽ ngay cả cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong mạnh nhất Hạ Giới giới Cổ Võ cũng không đỡ nổi một chiêu từ linh hồn Võ Thần.
“Không ngờ nhoằng cái đã qua mấy trăm năm, Võ Tông mà ta từng sáng lập lại sa sút đến mức này”.
Trong lúc mọi người đang hoảng sợ và bất an, bóng trắng trên trời bỗng thở dài, giọng điệu tràn ngập vẻ thất vọng.
Đỗ Trọng vội nói: “Võ Thần, khiến ngài thất vọng rồi!”
Linh hồn Võ Thần khẽ lắc đầu rồi nói: “Năm đó, ta để lại dấu ấn nhằm bảo vệ nền tảng của Võ Tông, giờ ta đã được gọi ra, tức là Võ Tông gặp họa rồi”.
Đỗ Trọng bỗng nhìn về phía đám người Tề Anh Vệ bằng đôi mắt đỏ ngầu, chỉ vào họ, nghiến răng nghiến lợi: “Võ Thần, mấy tên khốn này định tiêu diệt Võ Tông! Họ ỷ vào việc mình có ưu thế tu luyện do đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ với linh khí dồi dào, ức h**p Võ Tông, bắt Võ Tông khuất phục, xin Võ Thần hãy tiêu diệt những chướng ngại vật này giúp Võ Tông”.
Linh hồn Võ Thần nhìn về phía đám người Tề Anh Vệ.
Bị linh hồn Võ Thần để mắt tới, đám người Tề Anh Vệ đều tái mặt, áp lực khổng lồ khiến họ không sao bình tĩnh nổi.
“Bịch bịch bịch!”
Đám người nặng nề quỳ xuống đất, người run bần bật.
Tề Anh Vệ vội cầu xin: “Xin tiền bối Võ Thần bớt giận, chúng tôi chỉ đến Võ Tông để tìm kiếm sự hợp tác mà thôi, chứ không hề có ý nhòm ngó Võ Tông, xin tiền bối Võ Thần tha cho đám sâu bọ như chúng tôi”.
Không ai ngờ Tề Anh Vệ kiêu ngạo, cứ bắt Võ Tông cúi đầu nghe lệnh trước đó lại quỳ xuống đất, người run lẩy bẩy, không ngừng van xin.
Nhưng cũng không ai chế giễu anh ta, trước cao thủ trong truyền thuyết như Võ Thần, đừng nói là Tề Anh Vệ, có lẽ ngay cả cao thủ đứng đầu Thượng Giới giới Cổ Võ cũng sẽ run sợ nhỉ?
Linh hồn Võ Thần thở dài, chậm rãi nói: “Không ngờ dấu ấn mà ta để lại ban đầu lại bị lãng phí như thế, chỉ là hai con kiến mới đạt đến Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ mà thôi”.
Đỗ Trọng đỏ mặt, đúng là như thế, trong mắt linh hồn Võ Thần, cảnh giới Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ chỉ là sâu kiến thôi.
Đúng lúc này, Liễu Như Yên chợt nói: “Tiền bối Võ Thần, Võ Tông không khiến tiền bối thất vọng đâu”.
“Ồ?”
Linh hồn Võ Thần nhìn về phía Liễu Như Yên.
“Chị Liễu!”
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3701Tề Anh Vệ chật vật gật đầu, nỗi sợ hãi trong lòng khiến anh ta chỉ muốn quay người bỏ chạy, nhưng anh ta biết rõ, trước mặt linh hồn Võ Thần, có lẽ anh ta vừa quay đi thì đã bị đối phương tiêu diệt.Hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ không thể là đối thủ của linh hồn Võ Thần.Phải biết rằng Võ Thần là cao thủ Thiên Cảnh Cửu Phẩm đỉnh phong đứng trên đỉnh thế giới trong truyền thuyết, tuy bóng trắng trước mặt họ chỉ là một dấu ấn do Võ Thần để lại, nhưng cũng không phải người mà cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ có thể đối phó.Đừng nói là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ, có lẽ ngay cả cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong mạnh nhất Hạ Giới giới Cổ Võ cũng không đỡ nổi một chiêu từ linh hồn Võ Thần.“Không ngờ nhoằng cái đã qua mấy trăm năm, Võ Tông mà ta từng sáng lập lại sa sút đến mức này”.Trong lúc mọi người đang hoảng sợ và bất an, bóng trắng trên trời bỗng thở dài, giọng điệu tràn ngập vẻ thất vọng.Đỗ Trọng vội nói: “Võ Thần, khiến ngài thất vọng rồi!”Linh hồn Võ Thần khẽ lắc đầu rồi nói: “Năm đó, ta để lại dấu ấn nhằm bảo vệ nền tảng của Võ Tông, giờ ta đã được gọi ra, tức là Võ Tông gặp họa rồi”.Đỗ Trọng bỗng nhìn về phía đám người Tề Anh Vệ bằng đôi mắt đỏ ngầu, chỉ vào họ, nghiến răng nghiến lợi: “Võ Thần, mấy tên khốn này định tiêu diệt Võ Tông! Họ ỷ vào việc mình có ưu thế tu luyện do đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ với linh khí dồi dào, ức h**p Võ Tông, bắt Võ Tông khuất phục, xin Võ Thần hãy tiêu diệt những chướng ngại vật này giúp Võ Tông”.Linh hồn Võ Thần nhìn về phía đám người Tề Anh Vệ.Bị linh hồn Võ Thần để mắt tới, đám người Tề Anh Vệ đều tái mặt, áp lực khổng lồ khiến họ không sao bình tĩnh nổi.“Bịch bịch bịch!”Đám người nặng nề quỳ xuống đất, người run bần bật.Tề Anh Vệ vội cầu xin: “Xin tiền bối Võ Thần bớt giận, chúng tôi chỉ đến Võ Tông để tìm kiếm sự hợp tác mà thôi, chứ không hề có ý nhòm ngó Võ Tông, xin tiền bối Võ Thần tha cho đám sâu bọ như chúng tôi”.Không ai ngờ Tề Anh Vệ kiêu ngạo, cứ bắt Võ Tông cúi đầu nghe lệnh trước đó lại quỳ xuống đất, người run lẩy bẩy, không ngừng van xin.Nhưng cũng không ai chế giễu anh ta, trước cao thủ trong truyền thuyết như Võ Thần, đừng nói là Tề Anh Vệ, có lẽ ngay cả cao thủ đứng đầu Thượng Giới giới Cổ Võ cũng sẽ run sợ nhỉ?Linh hồn Võ Thần thở dài, chậm rãi nói: “Không ngờ dấu ấn mà ta để lại ban đầu lại bị lãng phí như thế, chỉ là hai con kiến mới đạt đến Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ mà thôi”.Đỗ Trọng đỏ mặt, đúng là như thế, trong mắt linh hồn Võ Thần, cảnh giới Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ chỉ là sâu kiến thôi.Đúng lúc này, Liễu Như Yên chợt nói: “Tiền bối Võ Thần, Võ Tông không khiến tiền bối thất vọng đâu”.“Ồ?”Linh hồn Võ Thần nhìn về phía Liễu Như Yên.“Chị Liễu!”