Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 3727

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3727Nghe thấy thế, Dương Chấn sững sờ.Thiên Tử Kiếm là bảo vật quý giá nhất của hội trưởng lão, cho dù không có những lời mà đại trưởng lão vừa nói, với sự hiểu biết của Dương Chấn về Thiên Tử Kiếm trước đó, thanh kiếm này vẫn là chí bảo của hội trưởng lão.Dương Chấn cười khổ, lắc đầu: “Đại trưởng lão, ông đừng đùa tôi, thanh kiếm linh khí này chỉ phát huy tác dụng lớn nhất khi ở hội trưởng lão, hơn nữa nó cũng phải thuộc về hội trưởng lão”.Có thể tưởng tượng được, một khi thanh kiếm này rơi vào tay kẻ ác thì sẽ mang lại tai họa lớn đến mức nào cho thế giới này.Chưa bàn đến việc Dương Chấn đã rời khỏi chiến vực, cho dù anh vẫn là Chiến Thần của biên giới phía Bắc năm đó thì cũng không có tư cách trở thành chủ nhân Thiên Tử Kiếm.Nào ngờ nét mặt đại trưởng lão bỗng trở nên nghiêm nghị, ông ta nâng Thiên Tử Kiếm bằng hai tay, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn bằng ánh mắt sáng rực: “Dương Chấn, nghe lệnh!”Nghe thấy đại trưởng lão nói thế, Dương Chấn giật mình, vô thức đứng lên, sống lưng thẳng tắp.Ba vị trưởng lão và Mã Siêu cũng đứng dậy.Ai cũng có vẻ nghiêm nghị.Đại trưởng lão trầm giọng nói: “Tôi lấy danh nghĩa đại trưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu, tuyên bố trao chức tứ trưởng lão Chiêu Châu cho Dương Chấn, phụ trách quản lý Thiên Tử Kiếm”.Nghe thấy thế, Dương Chấn lập tức biến sắc.Anh không ngờ hội trưởng lão lại muốn anh tiến vào hội trưởng lão, đồng thời đảm nhiệm chức tứ trưởng lão.Phải biết rằng suốt trăm năm qua, hội trưởng lão luôn chỉ có ba người, chưa bao giờ có vị trí thứ tư.Không những thế, đại trưởng lão còn định giao Thiên Tử Kiếm cho Dương Chấn quản lý.Mã Siêu bên cạnh cũng sững sờ, sau đó nhanh chóng kích động nói với Dương Chấn vẫn đang sửng sốt: “Anh Chấn, mau nhận kiếm đi!”Lúc này Dương Chấn mới hoàn hồn, anh cũng không nhận Thiên Tử Kiếm mà áy náy nói: “Dương Chấn… không xứng ạ!”Tuy anh từng là Chiến Thần của biên giới phía Bắc, cũng lập công lớn cho Chiêu Châu, nhưng vẫn chưa đủ tư cách tiến vào hội trưởng lão, trở thành tứ trưởng lão.Có vẻ ba vị trưởng lão không hề bất ngờ trước sự từ chối của Dương Chấn, đại trưởng lão nghiêm nghị nói: “Dương Chấn, đây không phải vấn đề xứng hay không, thế giới mới bây giờ cần một thanh niên như cậu gìn giữ, bảo vệ hàng tỷ người dân trong thế giới mới này”.“Cậu là ứng cử viên được cả ba trưởng lão nhất trí đồng ý cho gia nhập, hội trưởng lão cần cậu! Chiêu Châu cần cậu! Thế giới mới sắp xuất hiện cũng cần cậu!”“Tôi trao cho Dương Chấn chức tứ tưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu, phụ trách quản lý Thiên Tử Kiếm!”“Dương Chấn, nhận kiếm đi!”Giọng đại trưởng lão lại vang lên.

Chương 3727

Nghe thấy thế, Dương Chấn sững sờ.

Thiên Tử Kiếm là bảo vật quý giá nhất của hội trưởng lão, cho dù không có những lời mà đại trưởng lão vừa nói, với sự hiểu biết của Dương Chấn về Thiên Tử Kiếm trước đó, thanh kiếm này vẫn là chí bảo của hội trưởng lão.

Dương Chấn cười khổ, lắc đầu: “Đại trưởng lão, ông đừng đùa tôi, thanh kiếm linh khí này chỉ phát huy tác dụng lớn nhất khi ở hội trưởng lão, hơn nữa nó cũng phải thuộc về hội trưởng lão”.

Có thể tưởng tượng được, một khi thanh kiếm này rơi vào tay kẻ ác thì sẽ mang lại tai họa lớn đến mức nào cho thế giới này.

Chưa bàn đến việc Dương Chấn đã rời khỏi chiến vực, cho dù anh vẫn là Chiến Thần của biên giới phía Bắc năm đó thì cũng không có tư cách trở thành chủ nhân Thiên Tử Kiếm.

Nào ngờ nét mặt đại trưởng lão bỗng trở nên nghiêm nghị, ông ta nâng Thiên Tử Kiếm bằng hai tay, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn bằng ánh mắt sáng rực: “Dương Chấn, nghe lệnh!”

Nghe thấy đại trưởng lão nói thế, Dương Chấn giật mình, vô thức đứng lên, sống lưng thẳng tắp.

Ba vị trưởng lão và Mã Siêu cũng đứng dậy.

Ai cũng có vẻ nghiêm nghị.

Đại trưởng lão trầm giọng nói: “Tôi lấy danh nghĩa đại trưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu, tuyên bố trao chức tứ trưởng lão Chiêu Châu cho Dương Chấn, phụ trách quản lý Thiên Tử Kiếm”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn lập tức biến sắc.

Anh không ngờ hội trưởng lão lại muốn anh tiến vào hội trưởng lão, đồng thời đảm nhiệm chức tứ trưởng lão.

Phải biết rằng suốt trăm năm qua, hội trưởng lão luôn chỉ có ba người, chưa bao giờ có vị trí thứ tư.

Không những thế, đại trưởng lão còn định giao Thiên Tử Kiếm cho Dương Chấn quản lý.

Mã Siêu bên cạnh cũng sững sờ, sau đó nhanh chóng kích động nói với Dương Chấn vẫn đang sửng sốt: “Anh Chấn, mau nhận kiếm đi!”

Lúc này Dương Chấn mới hoàn hồn, anh cũng không nhận Thiên Tử Kiếm mà áy náy nói: “Dương Chấn… không xứng ạ!”

Tuy anh từng là Chiến Thần của biên giới phía Bắc, cũng lập công lớn cho Chiêu Châu, nhưng vẫn chưa đủ tư cách tiến vào hội trưởng lão, trở thành tứ trưởng lão.

Có vẻ ba vị trưởng lão không hề bất ngờ trước sự từ chối của Dương Chấn, đại trưởng lão nghiêm nghị nói: “Dương Chấn, đây không phải vấn đề xứng hay không, thế giới mới bây giờ cần một thanh niên như cậu gìn giữ, bảo vệ hàng tỷ người dân trong thế giới mới này”.

“Cậu là ứng cử viên được cả ba trưởng lão nhất trí đồng ý cho gia nhập, hội trưởng lão cần cậu! Chiêu Châu cần cậu! Thế giới mới sắp xuất hiện cũng cần cậu!”

“Tôi trao cho Dương Chấn chức tứ tưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu, phụ trách quản lý Thiên Tử Kiếm!”

“Dương Chấn, nhận kiếm đi!”

Giọng đại trưởng lão lại vang lên.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3727Nghe thấy thế, Dương Chấn sững sờ.Thiên Tử Kiếm là bảo vật quý giá nhất của hội trưởng lão, cho dù không có những lời mà đại trưởng lão vừa nói, với sự hiểu biết của Dương Chấn về Thiên Tử Kiếm trước đó, thanh kiếm này vẫn là chí bảo của hội trưởng lão.Dương Chấn cười khổ, lắc đầu: “Đại trưởng lão, ông đừng đùa tôi, thanh kiếm linh khí này chỉ phát huy tác dụng lớn nhất khi ở hội trưởng lão, hơn nữa nó cũng phải thuộc về hội trưởng lão”.Có thể tưởng tượng được, một khi thanh kiếm này rơi vào tay kẻ ác thì sẽ mang lại tai họa lớn đến mức nào cho thế giới này.Chưa bàn đến việc Dương Chấn đã rời khỏi chiến vực, cho dù anh vẫn là Chiến Thần của biên giới phía Bắc năm đó thì cũng không có tư cách trở thành chủ nhân Thiên Tử Kiếm.Nào ngờ nét mặt đại trưởng lão bỗng trở nên nghiêm nghị, ông ta nâng Thiên Tử Kiếm bằng hai tay, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn bằng ánh mắt sáng rực: “Dương Chấn, nghe lệnh!”Nghe thấy đại trưởng lão nói thế, Dương Chấn giật mình, vô thức đứng lên, sống lưng thẳng tắp.Ba vị trưởng lão và Mã Siêu cũng đứng dậy.Ai cũng có vẻ nghiêm nghị.Đại trưởng lão trầm giọng nói: “Tôi lấy danh nghĩa đại trưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu, tuyên bố trao chức tứ trưởng lão Chiêu Châu cho Dương Chấn, phụ trách quản lý Thiên Tử Kiếm”.Nghe thấy thế, Dương Chấn lập tức biến sắc.Anh không ngờ hội trưởng lão lại muốn anh tiến vào hội trưởng lão, đồng thời đảm nhiệm chức tứ trưởng lão.Phải biết rằng suốt trăm năm qua, hội trưởng lão luôn chỉ có ba người, chưa bao giờ có vị trí thứ tư.Không những thế, đại trưởng lão còn định giao Thiên Tử Kiếm cho Dương Chấn quản lý.Mã Siêu bên cạnh cũng sững sờ, sau đó nhanh chóng kích động nói với Dương Chấn vẫn đang sửng sốt: “Anh Chấn, mau nhận kiếm đi!”Lúc này Dương Chấn mới hoàn hồn, anh cũng không nhận Thiên Tử Kiếm mà áy náy nói: “Dương Chấn… không xứng ạ!”Tuy anh từng là Chiến Thần của biên giới phía Bắc, cũng lập công lớn cho Chiêu Châu, nhưng vẫn chưa đủ tư cách tiến vào hội trưởng lão, trở thành tứ trưởng lão.Có vẻ ba vị trưởng lão không hề bất ngờ trước sự từ chối của Dương Chấn, đại trưởng lão nghiêm nghị nói: “Dương Chấn, đây không phải vấn đề xứng hay không, thế giới mới bây giờ cần một thanh niên như cậu gìn giữ, bảo vệ hàng tỷ người dân trong thế giới mới này”.“Cậu là ứng cử viên được cả ba trưởng lão nhất trí đồng ý cho gia nhập, hội trưởng lão cần cậu! Chiêu Châu cần cậu! Thế giới mới sắp xuất hiện cũng cần cậu!”“Tôi trao cho Dương Chấn chức tứ tưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu, phụ trách quản lý Thiên Tử Kiếm!”“Dương Chấn, nhận kiếm đi!”Giọng đại trưởng lão lại vang lên.

Chương 3727