Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 3797

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3797Người đại diện của năm thế gia Cổ Võ đều có vẻ không dám tin.“Sao có thể chứ?”“Chẳng phải cậu ta chỉ mới bước vào Thiên Cảnh à?”“Bốn cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ, sáu người mạnh như thế hợp sức đánh một đòn mà vẫn không giết nổi cậu ta?”Đám người sắp phát điên, khi họ tập hợp cao thủ của năm thế gia Cổ Võ để đối phó Dương Chấn, đội ngũ mạnh thế này vốn là để đối phó với linh hồn Ma Thần trong người Dương Chấn.Nhưng kết quả là linh hồn Ma Thần không hề xuất hiện.Hơn nữa có vẻ đội hình mạnh như thế vẫn chưa đủ để đối phó với Dương Chấn.“Tôi không tin!”Từ Chấn Hoa nghiến răng nghiến lợi với vẻ mặt dữ tợn: “Rõ ràng cậu ta chỉ là con tép riu mới đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, sao có thể chịu nổi đòn tấn công từ sáu cao thủ chứ?”“Chắc các người khinh địch nên chưa dốc toàn lực chứ gì?”Sáu cao thủ sắp khóc đến nơi, họ đường đường là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm của Hạ Giới giới Cổ Võ, đã bao giờ gặp tình huống quái dị như vậy đâu cơ chứ?Khi tấn công hồi nãy, họ không hề nương tay.Khóe miệng Tề Phong co quắp, ông ta bỗng nhớ đến câu nói của Tề Thiên Hà trước khi rời đi, khi đó Tề Thiên Hà nói, nếu đám người Tề Phong chết, ông ta sẽ nhặt xác cho họ.“Chẳng lẽ… cảnh giới của ông ta vẫn còn đó ư?”Trong đầu Tề Phong bỗng xuất hiện suy nghĩ này.Năm đó, khi chưa từ bỏ võ công, nhờ cảm giác mạnh mẽ nên Tề Thiên Hà mới có thể vượt lên trên những người cùng trang lứa.Nếu Tề Thiên Hà vẫn chưa lấy lại võ công, cảm giác của ông ta cũng sẽ không quay lại, nhưng hồi nãy, có lẽ Tề Thiên Hà đã cảm nhận được thực lực thật sự của Dương Chấn nên mới thuyết phục người nhà họ Tề rời đi.Tề Phong bỗng thấy hơi hối hận, muốn rút lui.Nhưng đã muộn rồi!Đúng lúc này, Dương Chấn bỗng lau vết máu ở khóe miệng, cười khẩy: “Cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong của Hạ Giới giới Cổ Võ cũng chỉ đến thế!”Anh đang vô cùng mừng rỡ.Hồi nãy, anh cũng có cơ hội né tránh, tuy không né được hết nhưng ít ra vẫn tránh được phần nào đòn tấn công của đám người, nhưng anh vẫn chọn cố gắng chống đỡ.Anh làm thế để xem xem bây giờ cơ thể mình có thể chịu được đòn tấn công mạnh đến mức nào.Từ sau khi huyết mạch cuồng hóa của anh được máu của ba cao thủ mạnh nhất cải tạo, cường độ cơ thể anh cũng mạnh hơn mấy lần, khi ấy linh hồn Ma Thần đã nói, giờ cường độ cơ thể của anh đã sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm.Hay nói cách khác, cao thủ dưới Thiên Cảnh Tam Phẩm không thể tổn thương cơ thể anh.Trong số những cao thủ đang có mặt ở đây lúc này, người mạnh nhất cũng chỉ có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong.Tuy họ không thể phá hỏng cơ thể anh nhưng anh vẫn bị nội thương nhẹ, đòn tấn công của sáu cao thủ vẫn truyền vào người anh.Đương nhiên, nội thương này không là gì cả.

Chương 3797

Người đại diện của năm thế gia Cổ Võ đều có vẻ không dám tin.

“Sao có thể chứ?”

“Chẳng phải cậu ta chỉ mới bước vào Thiên Cảnh à?”

“Bốn cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ, sáu người mạnh như thế hợp sức đánh một đòn mà vẫn không giết nổi cậu ta?”

Đám người sắp phát điên, khi họ tập hợp cao thủ của năm thế gia Cổ Võ để đối phó Dương Chấn, đội ngũ mạnh thế này vốn là để đối phó với linh hồn Ma Thần trong người Dương Chấn.

Nhưng kết quả là linh hồn Ma Thần không hề xuất hiện.

Hơn nữa có vẻ đội hình mạnh như thế vẫn chưa đủ để đối phó với Dương Chấn.

“Tôi không tin!”

Từ Chấn Hoa nghiến răng nghiến lợi với vẻ mặt dữ tợn: “Rõ ràng cậu ta chỉ là con tép riu mới đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, sao có thể chịu nổi đòn tấn công từ sáu cao thủ chứ?”

“Chắc các người khinh địch nên chưa dốc toàn lực chứ gì?”

Sáu cao thủ sắp khóc đến nơi, họ đường đường là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm của Hạ Giới giới Cổ Võ, đã bao giờ gặp tình huống quái dị như vậy đâu cơ chứ?

Khi tấn công hồi nãy, họ không hề nương tay.

Khóe miệng Tề Phong co quắp, ông ta bỗng nhớ đến câu nói của Tề Thiên Hà trước khi rời đi, khi đó Tề Thiên Hà nói, nếu đám người Tề Phong chết, ông ta sẽ nhặt xác cho họ.

“Chẳng lẽ… cảnh giới của ông ta vẫn còn đó ư?”

Trong đầu Tề Phong bỗng xuất hiện suy nghĩ này.

Năm đó, khi chưa từ bỏ võ công, nhờ cảm giác mạnh mẽ nên Tề Thiên Hà mới có thể vượt lên trên những người cùng trang lứa.

Nếu Tề Thiên Hà vẫn chưa lấy lại võ công, cảm giác của ông ta cũng sẽ không quay lại, nhưng hồi nãy, có lẽ Tề Thiên Hà đã cảm nhận được thực lực thật sự của Dương Chấn nên mới thuyết phục người nhà họ Tề rời đi.

Tề Phong bỗng thấy hơi hối hận, muốn rút lui.

Nhưng đã muộn rồi!

Đúng lúc này, Dương Chấn bỗng lau vết máu ở khóe miệng, cười khẩy: “Cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong của Hạ Giới giới Cổ Võ cũng chỉ đến thế!”

Anh đang vô cùng mừng rỡ.

Hồi nãy, anh cũng có cơ hội né tránh, tuy không né được hết nhưng ít ra vẫn tránh được phần nào đòn tấn công của đám người, nhưng anh vẫn chọn cố gắng chống đỡ.

Anh làm thế để xem xem bây giờ cơ thể mình có thể chịu được đòn tấn công mạnh đến mức nào.

Từ sau khi huyết mạch cuồng hóa của anh được máu của ba cao thủ mạnh nhất cải tạo, cường độ cơ thể anh cũng mạnh hơn mấy lần, khi ấy linh hồn Ma Thần đã nói, giờ cường độ cơ thể của anh đã sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm.

Hay nói cách khác, cao thủ dưới Thiên Cảnh Tam Phẩm không thể tổn thương cơ thể anh.

Trong số những cao thủ đang có mặt ở đây lúc này, người mạnh nhất cũng chỉ có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong.

Tuy họ không thể phá hỏng cơ thể anh nhưng anh vẫn bị nội thương nhẹ, đòn tấn công của sáu cao thủ vẫn truyền vào người anh.

Đương nhiên, nội thương này không là gì cả.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3797Người đại diện của năm thế gia Cổ Võ đều có vẻ không dám tin.“Sao có thể chứ?”“Chẳng phải cậu ta chỉ mới bước vào Thiên Cảnh à?”“Bốn cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ, sáu người mạnh như thế hợp sức đánh một đòn mà vẫn không giết nổi cậu ta?”Đám người sắp phát điên, khi họ tập hợp cao thủ của năm thế gia Cổ Võ để đối phó Dương Chấn, đội ngũ mạnh thế này vốn là để đối phó với linh hồn Ma Thần trong người Dương Chấn.Nhưng kết quả là linh hồn Ma Thần không hề xuất hiện.Hơn nữa có vẻ đội hình mạnh như thế vẫn chưa đủ để đối phó với Dương Chấn.“Tôi không tin!”Từ Chấn Hoa nghiến răng nghiến lợi với vẻ mặt dữ tợn: “Rõ ràng cậu ta chỉ là con tép riu mới đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, sao có thể chịu nổi đòn tấn công từ sáu cao thủ chứ?”“Chắc các người khinh địch nên chưa dốc toàn lực chứ gì?”Sáu cao thủ sắp khóc đến nơi, họ đường đường là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm của Hạ Giới giới Cổ Võ, đã bao giờ gặp tình huống quái dị như vậy đâu cơ chứ?Khi tấn công hồi nãy, họ không hề nương tay.Khóe miệng Tề Phong co quắp, ông ta bỗng nhớ đến câu nói của Tề Thiên Hà trước khi rời đi, khi đó Tề Thiên Hà nói, nếu đám người Tề Phong chết, ông ta sẽ nhặt xác cho họ.“Chẳng lẽ… cảnh giới của ông ta vẫn còn đó ư?”Trong đầu Tề Phong bỗng xuất hiện suy nghĩ này.Năm đó, khi chưa từ bỏ võ công, nhờ cảm giác mạnh mẽ nên Tề Thiên Hà mới có thể vượt lên trên những người cùng trang lứa.Nếu Tề Thiên Hà vẫn chưa lấy lại võ công, cảm giác của ông ta cũng sẽ không quay lại, nhưng hồi nãy, có lẽ Tề Thiên Hà đã cảm nhận được thực lực thật sự của Dương Chấn nên mới thuyết phục người nhà họ Tề rời đi.Tề Phong bỗng thấy hơi hối hận, muốn rút lui.Nhưng đã muộn rồi!Đúng lúc này, Dương Chấn bỗng lau vết máu ở khóe miệng, cười khẩy: “Cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong của Hạ Giới giới Cổ Võ cũng chỉ đến thế!”Anh đang vô cùng mừng rỡ.Hồi nãy, anh cũng có cơ hội né tránh, tuy không né được hết nhưng ít ra vẫn tránh được phần nào đòn tấn công của đám người, nhưng anh vẫn chọn cố gắng chống đỡ.Anh làm thế để xem xem bây giờ cơ thể mình có thể chịu được đòn tấn công mạnh đến mức nào.Từ sau khi huyết mạch cuồng hóa của anh được máu của ba cao thủ mạnh nhất cải tạo, cường độ cơ thể anh cũng mạnh hơn mấy lần, khi ấy linh hồn Ma Thần đã nói, giờ cường độ cơ thể của anh đã sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm.Hay nói cách khác, cao thủ dưới Thiên Cảnh Tam Phẩm không thể tổn thương cơ thể anh.Trong số những cao thủ đang có mặt ở đây lúc này, người mạnh nhất cũng chỉ có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong.Tuy họ không thể phá hỏng cơ thể anh nhưng anh vẫn bị nội thương nhẹ, đòn tấn công của sáu cao thủ vẫn truyền vào người anh.Đương nhiên, nội thương này không là gì cả.

Chương 3797