Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 3806
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3806Hồi trước khi còn ở Giang Hải, con gái Tiêu Tiêu của Dương Chấn từng bị người ta giam lỏng, Hạ Hà cũng bị nhốt cùng cô bé.Hạ Hà đã tình nguyện hy sinh sự trong trắng của mình vì Tiêu Tiêu – một cô bé không có quan hệ gì với cô ta, kể từ khi đó, Dương Chấn đã khắc ghi ân tình của Hạ Hà.Sau đó Dương Chấn đã ra mặt thanh toán tiền thuốc cho mẹ Hạ Hà, giúp bà ta được chữa trị kịp thời.Sau đó nữa, Hạ Hà trở thành ngôi sao nổi tiếng.Người quen cũ gặp lại, nhớ tới những chuyện trước kia, Dương Chấn vô cùng cảm khái.“Hà Nghệ, rốt cuộc đây là ai?”Đúng lúc này, cô gái trẻ bên cạnh Hạ Hà tức giận hỏi.Nhưng điều khiến Dương Chấn thấy hơi khó hiểu chính là đối phương lại gọi Hạ Hà là Hà Nghệ.Hạ Hà hờ hững nhìn cô gái, nói: “Anh ấy là bạn cũ của tôi, chị họ, chị về trước đi! Tôi nói chuyện với bạn một lát”.Thì ra đây là chị họ Hạ Hà, nghe thấy Hạ Hà nói thế, sắc mặt của người chị họ càng thêm khó chịu, cô ta lập tức nhìn về phía Dương Chấn: “Này, tôi không cần biết cậu từng có quan hệ thế nào với Hà Nghệ, đó là trước kia rồi”.“Giờ em ấy là người của nhà họ Hà giàu nhất Trung Châu, không phải con chó con mèo nào cũng có tư cách làm bạn với em ấy, giờ cậu cút ngay, Hà San tôi có thể xem như chưa xảy ra chuyện gì, bằng không đừng trách tôi không khách sáo!”Trên mặt Hà San tràn ngập vẻ uy h**p, giọng điệu cũng đầy ý đe dọa.Giờ Dương Chấn mới biết thân phận của đối phương, thì ra là người nhà họ Hà giàu nhất Trung Châu.Nhưng Hạ Hà đổi tên thành Hà Nghệ từ bao giờ thế?Dương Chấn bỗng nghĩ tới điều gì đó, hồi trước khi quen Hạ Hà, anh chưa bao giờ nghe nói đến bố cô ta.Trong tên Hạ Hà cũng có chữ “Hà”, chẳng lẽ đó là “Hà” trong nhà họ Hà à?Dương Chấn cũng không coi sự uy h**p của Hà San ra gì, với thân phận của anh bây giờ, không nhất thiết phải so đo với loại người như Hà San.Nghe thấy Hà San nói thế, Hạ Hà sầm mặt, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, cô ta lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hà San: “Hà San, Dương Chấn là người bạn vô cùng quan trọng với tôi, chị không được uy h**p anh ấy!”Hà San lập tức sững sờ, nhìn Hạ Hà với vẻ không dám tin: “Cô… cô dám chống đối tôi vì một người đàn ông à?”Sắc mặt Hạ Hà không thay đổi, cô ta lạnh lùng nói: “Tôi gọi chị là chị họ vì nể mặt ông, chứ không có nghĩa tôi chấp nhận việc chị là chị họ tôi”.Cô ta nói rồi áy náy nhìn về phía Dương Chấn: “Dương Chấn, xin lỗi!”Dương Chấn khẽ mỉm cười, lắc đầu, gặp được Hạ Hà ở Trung Châu, anh cũng rất vui.Hạ Hà cười nói: “Lâu rồi không gặp, tôi mời anh ăn khuya nhé?”Dương Chấn đáp: “Được!”Hai người mặc kệ Hà San, cất bước rời đi.Hà San sắp tức điên, sau khi trơ mắt nhìn Dương Chấn và Hạ Hà nói cười với nhau, đi được một đoạn, cô ta mới hoàn hồn, lập tức giận dữ quát ầm lên: “Hà Nghệ, cô đứng lại đó cho tôi!”
Chương 3806
Hồi trước khi còn ở Giang Hải, con gái Tiêu Tiêu của Dương Chấn từng bị người ta giam lỏng, Hạ Hà cũng bị nhốt cùng cô bé.
Hạ Hà đã tình nguyện hy sinh sự trong trắng của mình vì Tiêu Tiêu – một cô bé không có quan hệ gì với cô ta, kể từ khi đó, Dương Chấn đã khắc ghi ân tình của Hạ Hà.
Sau đó Dương Chấn đã ra mặt thanh toán tiền thuốc cho mẹ Hạ Hà, giúp bà ta được chữa trị kịp thời.
Sau đó nữa, Hạ Hà trở thành ngôi sao nổi tiếng.
Người quen cũ gặp lại, nhớ tới những chuyện trước kia, Dương Chấn vô cùng cảm khái.
“Hà Nghệ, rốt cuộc đây là ai?”
Đúng lúc này, cô gái trẻ bên cạnh Hạ Hà tức giận hỏi.
Nhưng điều khiến Dương Chấn thấy hơi khó hiểu chính là đối phương lại gọi Hạ Hà là Hà Nghệ.
Hạ Hà hờ hững nhìn cô gái, nói: “Anh ấy là bạn cũ của tôi, chị họ, chị về trước đi! Tôi nói chuyện với bạn một lát”.
Thì ra đây là chị họ Hạ Hà, nghe thấy Hạ Hà nói thế, sắc mặt của người chị họ càng thêm khó chịu, cô ta lập tức nhìn về phía Dương Chấn: “Này, tôi không cần biết cậu từng có quan hệ thế nào với Hà Nghệ, đó là trước kia rồi”.
“Giờ em ấy là người của nhà họ Hà giàu nhất Trung Châu, không phải con chó con mèo nào cũng có tư cách làm bạn với em ấy, giờ cậu cút ngay, Hà San tôi có thể xem như chưa xảy ra chuyện gì, bằng không đừng trách tôi không khách sáo!”
Trên mặt Hà San tràn ngập vẻ uy h**p, giọng điệu cũng đầy ý đe dọa.
Giờ Dương Chấn mới biết thân phận của đối phương, thì ra là người nhà họ Hà giàu nhất Trung Châu.
Nhưng Hạ Hà đổi tên thành Hà Nghệ từ bao giờ thế?
Dương Chấn bỗng nghĩ tới điều gì đó, hồi trước khi quen Hạ Hà, anh chưa bao giờ nghe nói đến bố cô ta.
Trong tên Hạ Hà cũng có chữ “Hà”, chẳng lẽ đó là “Hà” trong nhà họ Hà à?
Dương Chấn cũng không coi sự uy h**p của Hà San ra gì, với thân phận của anh bây giờ, không nhất thiết phải so đo với loại người như Hà San.
Nghe thấy Hà San nói thế, Hạ Hà sầm mặt, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, cô ta lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hà San: “Hà San, Dương Chấn là người bạn vô cùng quan trọng với tôi, chị không được uy h**p anh ấy!”
Hà San lập tức sững sờ, nhìn Hạ Hà với vẻ không dám tin: “Cô… cô dám chống đối tôi vì một người đàn ông à?”
Sắc mặt Hạ Hà không thay đổi, cô ta lạnh lùng nói: “Tôi gọi chị là chị họ vì nể mặt ông, chứ không có nghĩa tôi chấp nhận việc chị là chị họ tôi”.
Cô ta nói rồi áy náy nhìn về phía Dương Chấn: “Dương Chấn, xin lỗi!”
Dương Chấn khẽ mỉm cười, lắc đầu, gặp được Hạ Hà ở Trung Châu, anh cũng rất vui.
Hạ Hà cười nói: “Lâu rồi không gặp, tôi mời anh ăn khuya nhé?”
Dương Chấn đáp: “Được!”
Hai người mặc kệ Hà San, cất bước rời đi.
Hà San sắp tức điên, sau khi trơ mắt nhìn Dương Chấn và Hạ Hà nói cười với nhau, đi được một đoạn, cô ta mới hoàn hồn, lập tức giận dữ quát ầm lên: “Hà Nghệ, cô đứng lại đó cho tôi!”
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3806Hồi trước khi còn ở Giang Hải, con gái Tiêu Tiêu của Dương Chấn từng bị người ta giam lỏng, Hạ Hà cũng bị nhốt cùng cô bé.Hạ Hà đã tình nguyện hy sinh sự trong trắng của mình vì Tiêu Tiêu – một cô bé không có quan hệ gì với cô ta, kể từ khi đó, Dương Chấn đã khắc ghi ân tình của Hạ Hà.Sau đó Dương Chấn đã ra mặt thanh toán tiền thuốc cho mẹ Hạ Hà, giúp bà ta được chữa trị kịp thời.Sau đó nữa, Hạ Hà trở thành ngôi sao nổi tiếng.Người quen cũ gặp lại, nhớ tới những chuyện trước kia, Dương Chấn vô cùng cảm khái.“Hà Nghệ, rốt cuộc đây là ai?”Đúng lúc này, cô gái trẻ bên cạnh Hạ Hà tức giận hỏi.Nhưng điều khiến Dương Chấn thấy hơi khó hiểu chính là đối phương lại gọi Hạ Hà là Hà Nghệ.Hạ Hà hờ hững nhìn cô gái, nói: “Anh ấy là bạn cũ của tôi, chị họ, chị về trước đi! Tôi nói chuyện với bạn một lát”.Thì ra đây là chị họ Hạ Hà, nghe thấy Hạ Hà nói thế, sắc mặt của người chị họ càng thêm khó chịu, cô ta lập tức nhìn về phía Dương Chấn: “Này, tôi không cần biết cậu từng có quan hệ thế nào với Hà Nghệ, đó là trước kia rồi”.“Giờ em ấy là người của nhà họ Hà giàu nhất Trung Châu, không phải con chó con mèo nào cũng có tư cách làm bạn với em ấy, giờ cậu cút ngay, Hà San tôi có thể xem như chưa xảy ra chuyện gì, bằng không đừng trách tôi không khách sáo!”Trên mặt Hà San tràn ngập vẻ uy h**p, giọng điệu cũng đầy ý đe dọa.Giờ Dương Chấn mới biết thân phận của đối phương, thì ra là người nhà họ Hà giàu nhất Trung Châu.Nhưng Hạ Hà đổi tên thành Hà Nghệ từ bao giờ thế?Dương Chấn bỗng nghĩ tới điều gì đó, hồi trước khi quen Hạ Hà, anh chưa bao giờ nghe nói đến bố cô ta.Trong tên Hạ Hà cũng có chữ “Hà”, chẳng lẽ đó là “Hà” trong nhà họ Hà à?Dương Chấn cũng không coi sự uy h**p của Hà San ra gì, với thân phận của anh bây giờ, không nhất thiết phải so đo với loại người như Hà San.Nghe thấy Hà San nói thế, Hạ Hà sầm mặt, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, cô ta lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hà San: “Hà San, Dương Chấn là người bạn vô cùng quan trọng với tôi, chị không được uy h**p anh ấy!”Hà San lập tức sững sờ, nhìn Hạ Hà với vẻ không dám tin: “Cô… cô dám chống đối tôi vì một người đàn ông à?”Sắc mặt Hạ Hà không thay đổi, cô ta lạnh lùng nói: “Tôi gọi chị là chị họ vì nể mặt ông, chứ không có nghĩa tôi chấp nhận việc chị là chị họ tôi”.Cô ta nói rồi áy náy nhìn về phía Dương Chấn: “Dương Chấn, xin lỗi!”Dương Chấn khẽ mỉm cười, lắc đầu, gặp được Hạ Hà ở Trung Châu, anh cũng rất vui.Hạ Hà cười nói: “Lâu rồi không gặp, tôi mời anh ăn khuya nhé?”Dương Chấn đáp: “Được!”Hai người mặc kệ Hà San, cất bước rời đi.Hà San sắp tức điên, sau khi trơ mắt nhìn Dương Chấn và Hạ Hà nói cười với nhau, đi được một đoạn, cô ta mới hoàn hồn, lập tức giận dữ quát ầm lên: “Hà Nghệ, cô đứng lại đó cho tôi!”