Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 3861

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3861Cố Thái Sơ nói một cách kiên quyết, lạnh lùng nhìn Dương Chấn: “Tôi thừa nhận thế gia Cổ Võ rất mạnh, nhưng nếu họ nghĩ chúng tôi là một gia tộc dễ kiểm soát thì cứ tới đây, cho dù nhà họ Cố chỉ cắn được thì cũng phải cắn một miếng thịt từ họ!”Cố Thái Sơ nói rồi đứng dậy, lạnh lùng nói: “Quản gia, tiễn khách!”Dương Chấn gần như bị Cố Thái Sơ đuổi khỏi nhà họ Cố, nhưng anh không phật lòng mà còn thầm vui mừng.Giờ Hạ Giới giới Cổ Võ và thế tục đã hoàn toàn hòa làm một, để dễ hòa nhập vào thế giới mới hơn, Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ dùng mọi cách để thâu tóm các gia tộc thế tục.Hầu hết các gia tộc thế tục, nhất là những gia tộc hàng đầu đều muốn nâng cao địa vị của mình bằng cách kết giao với thế gia Cổ Võ, thậm chí sẵn sàng bán những cô gái trẻ trong gia tộc đi.Nhà họ Cố là gia tộc lớn ở Trung Châu nhưng lại từ chối việc chủ động thông gia với thế gia Cổ Võ, vẫn còn chừng mực.“Ông, ông đừng giận, Dương Chấn chỉ là người bình thường không biết gì nên mới nói linh tinh, ông rộng lượng, đừng so đo với hạng tầm thường như thế”.Cố Tư Tư thấy Cố Thái Sơ vẫn rất tức giận, vội bước đến an ủi.Hạ Lâm cũng nhìn Cố Thái Sơ bằng đôi mắt đỏ hoe: “Ông ơi, cháu xin lỗi, cháu cũng không ngờ Dương Chấn lại nói thế, ông yên tâm, sau này cháu không liên lạc với anh ta nữa đâu ạ”.Cố Thái Sơ hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại rồi mới nhìn hai đứa cháu của mình.Cố Thái Sơ nhìn Hạ Lâm, nói: “Lâm, là do ông sai, ông nhìn nhầm người, còn bảo cháu chủ động kết giao với thằng nhóc đó”.Hạ Lâm vội lắc đầu, cảm thấy rất áy náy: “Ông ơi, chuyện này không liên quan đến ông, có trách thì chỉ trách Dương Chấn không biết điều thôi ạ”.Cố Thái Sơ không nói gì nữa, thở dài, quay người rời đi.Cố Thái Sơ nhanh chóng về phòng, gọi quản gia tới.“Ài!”Cố Thái Sơ thở dài, nói với vẻ thất vọng: “Tôi cứ tưởng tứ trưởng lão của hội trưởng lão sẽ là một trưởng lão tốt, đứng ra vì dân, không ngờ tứ trưởng lão cũng bất lực trước thế gia Cổ Võ”.“Có lẽ sau này thế gia Cổ Võ sẽ nắm quyền ở thế tục thật, còn nhà họ Cố chúng ta sẽ không được yên thân vì đã từ chối gia tộc Cổ Võ họ Trần”.Quản gia nói: “Chủ gia tộc, hay ông nhầm rồi? Có khi nào thanh niên tên Dương Chấn vừa rồi không phải tứ trưởng lão của hội trưởng lão không?”Nghe thấy thế, Cố Thái Sơ thoáng sửng sốt.Lão ta nhớ lại, lão ta cho rằng Dương Chấn là tứ trưởng lão vì trước đó, khi ở khách sạn Trung Châu, chiến vực đã mở cuộc họp, nói rằng tứ trưởng lão sẽ đến, nhưng kết quả tứ trưởng lão còn chưa xuất hiện, chiến vực bỗng tuyên bố cuộc họp kết thúc, bảo họ rời khỏi khách sạn Trung Châu.Kết quả khi rời đi, lão ta lại phát hiện Dương Chấn đang đi thang máy lên tầng thượng một mình.Lúc đó trên tầng thượng của khách sạn Trung Châu chỉ có cao thủ của năm thế gia Cổ Võ.Sau đó có tin, mười lăm cao thủ của năm thế gia Cổ Võ đã bỏ mạng trên tầng thượng của khách sạn Trung Châu.Ngoài ra, Hạ Lâm và Cố Tư Tư cũng đã nói với lão ta rằng Dương Chấn đi cùng chuyến bay đến Trung Châu với họ, trùng hợp là khi họ quay về thì cũng là lúc tứ trưởng lão tới Trung Châu.Cố Thái Sơ nhíu mày: “Chẳng lẽ tôi nhầm thật? Dương Chấn không phải tứ trưởng lão?”

Chương 3861

Cố Thái Sơ nói một cách kiên quyết, lạnh lùng nhìn Dương Chấn: “Tôi thừa nhận thế gia Cổ Võ rất mạnh, nhưng nếu họ nghĩ chúng tôi là một gia tộc dễ kiểm soát thì cứ tới đây, cho dù nhà họ Cố chỉ cắn được thì cũng phải cắn một miếng thịt từ họ!”

Cố Thái Sơ nói rồi đứng dậy, lạnh lùng nói: “Quản gia, tiễn khách!”

Dương Chấn gần như bị Cố Thái Sơ đuổi khỏi nhà họ Cố, nhưng anh không phật lòng mà còn thầm vui mừng.

Giờ Hạ Giới giới Cổ Võ và thế tục đã hoàn toàn hòa làm một, để dễ hòa nhập vào thế giới mới hơn, Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ dùng mọi cách để thâu tóm các gia tộc thế tục.

Hầu hết các gia tộc thế tục, nhất là những gia tộc hàng đầu đều muốn nâng cao địa vị của mình bằng cách kết giao với thế gia Cổ Võ, thậm chí sẵn sàng bán những cô gái trẻ trong gia tộc đi.

Nhà họ Cố là gia tộc lớn ở Trung Châu nhưng lại từ chối việc chủ động thông gia với thế gia Cổ Võ, vẫn còn chừng mực.

“Ông, ông đừng giận, Dương Chấn chỉ là người bình thường không biết gì nên mới nói linh tinh, ông rộng lượng, đừng so đo với hạng tầm thường như thế”.

Cố Tư Tư thấy Cố Thái Sơ vẫn rất tức giận, vội bước đến an ủi.

Hạ Lâm cũng nhìn Cố Thái Sơ bằng đôi mắt đỏ hoe: “Ông ơi, cháu xin lỗi, cháu cũng không ngờ Dương Chấn lại nói thế, ông yên tâm, sau này cháu không liên lạc với anh ta nữa đâu ạ”.

Cố Thái Sơ hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại rồi mới nhìn hai đứa cháu của mình.

Cố Thái Sơ nhìn Hạ Lâm, nói: “Lâm, là do ông sai, ông nhìn nhầm người, còn bảo cháu chủ động kết giao với thằng nhóc đó”.

Hạ Lâm vội lắc đầu, cảm thấy rất áy náy: “Ông ơi, chuyện này không liên quan đến ông, có trách thì chỉ trách Dương Chấn không biết điều thôi ạ”.

Cố Thái Sơ không nói gì nữa, thở dài, quay người rời đi.

Cố Thái Sơ nhanh chóng về phòng, gọi quản gia tới.

“Ài!”

Cố Thái Sơ thở dài, nói với vẻ thất vọng: “Tôi cứ tưởng tứ trưởng lão của hội trưởng lão sẽ là một trưởng lão tốt, đứng ra vì dân, không ngờ tứ trưởng lão cũng bất lực trước thế gia Cổ Võ”.

“Có lẽ sau này thế gia Cổ Võ sẽ nắm quyền ở thế tục thật, còn nhà họ Cố chúng ta sẽ không được yên thân vì đã từ chối gia tộc Cổ Võ họ Trần”.

Quản gia nói: “Chủ gia tộc, hay ông nhầm rồi? Có khi nào thanh niên tên Dương Chấn vừa rồi không phải tứ trưởng lão của hội trưởng lão không?”

Nghe thấy thế, Cố Thái Sơ thoáng sửng sốt.

Lão ta nhớ lại, lão ta cho rằng Dương Chấn là tứ trưởng lão vì trước đó, khi ở khách sạn Trung Châu, chiến vực đã mở cuộc họp, nói rằng tứ trưởng lão sẽ đến, nhưng kết quả tứ trưởng lão còn chưa xuất hiện, chiến vực bỗng tuyên bố cuộc họp kết thúc, bảo họ rời khỏi khách sạn Trung Châu.

Kết quả khi rời đi, lão ta lại phát hiện Dương Chấn đang đi thang máy lên tầng thượng một mình.

Lúc đó trên tầng thượng của khách sạn Trung Châu chỉ có cao thủ của năm thế gia Cổ Võ.

Sau đó có tin, mười lăm cao thủ của năm thế gia Cổ Võ đã bỏ mạng trên tầng thượng của khách sạn Trung Châu.

Ngoài ra, Hạ Lâm và Cố Tư Tư cũng đã nói với lão ta rằng Dương Chấn đi cùng chuyến bay đến Trung Châu với họ, trùng hợp là khi họ quay về thì cũng là lúc tứ trưởng lão tới Trung Châu.

Cố Thái Sơ nhíu mày: “Chẳng lẽ tôi nhầm thật? Dương Chấn không phải tứ trưởng lão?”

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3861Cố Thái Sơ nói một cách kiên quyết, lạnh lùng nhìn Dương Chấn: “Tôi thừa nhận thế gia Cổ Võ rất mạnh, nhưng nếu họ nghĩ chúng tôi là một gia tộc dễ kiểm soát thì cứ tới đây, cho dù nhà họ Cố chỉ cắn được thì cũng phải cắn một miếng thịt từ họ!”Cố Thái Sơ nói rồi đứng dậy, lạnh lùng nói: “Quản gia, tiễn khách!”Dương Chấn gần như bị Cố Thái Sơ đuổi khỏi nhà họ Cố, nhưng anh không phật lòng mà còn thầm vui mừng.Giờ Hạ Giới giới Cổ Võ và thế tục đã hoàn toàn hòa làm một, để dễ hòa nhập vào thế giới mới hơn, Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ dùng mọi cách để thâu tóm các gia tộc thế tục.Hầu hết các gia tộc thế tục, nhất là những gia tộc hàng đầu đều muốn nâng cao địa vị của mình bằng cách kết giao với thế gia Cổ Võ, thậm chí sẵn sàng bán những cô gái trẻ trong gia tộc đi.Nhà họ Cố là gia tộc lớn ở Trung Châu nhưng lại từ chối việc chủ động thông gia với thế gia Cổ Võ, vẫn còn chừng mực.“Ông, ông đừng giận, Dương Chấn chỉ là người bình thường không biết gì nên mới nói linh tinh, ông rộng lượng, đừng so đo với hạng tầm thường như thế”.Cố Tư Tư thấy Cố Thái Sơ vẫn rất tức giận, vội bước đến an ủi.Hạ Lâm cũng nhìn Cố Thái Sơ bằng đôi mắt đỏ hoe: “Ông ơi, cháu xin lỗi, cháu cũng không ngờ Dương Chấn lại nói thế, ông yên tâm, sau này cháu không liên lạc với anh ta nữa đâu ạ”.Cố Thái Sơ hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại rồi mới nhìn hai đứa cháu của mình.Cố Thái Sơ nhìn Hạ Lâm, nói: “Lâm, là do ông sai, ông nhìn nhầm người, còn bảo cháu chủ động kết giao với thằng nhóc đó”.Hạ Lâm vội lắc đầu, cảm thấy rất áy náy: “Ông ơi, chuyện này không liên quan đến ông, có trách thì chỉ trách Dương Chấn không biết điều thôi ạ”.Cố Thái Sơ không nói gì nữa, thở dài, quay người rời đi.Cố Thái Sơ nhanh chóng về phòng, gọi quản gia tới.“Ài!”Cố Thái Sơ thở dài, nói với vẻ thất vọng: “Tôi cứ tưởng tứ trưởng lão của hội trưởng lão sẽ là một trưởng lão tốt, đứng ra vì dân, không ngờ tứ trưởng lão cũng bất lực trước thế gia Cổ Võ”.“Có lẽ sau này thế gia Cổ Võ sẽ nắm quyền ở thế tục thật, còn nhà họ Cố chúng ta sẽ không được yên thân vì đã từ chối gia tộc Cổ Võ họ Trần”.Quản gia nói: “Chủ gia tộc, hay ông nhầm rồi? Có khi nào thanh niên tên Dương Chấn vừa rồi không phải tứ trưởng lão của hội trưởng lão không?”Nghe thấy thế, Cố Thái Sơ thoáng sửng sốt.Lão ta nhớ lại, lão ta cho rằng Dương Chấn là tứ trưởng lão vì trước đó, khi ở khách sạn Trung Châu, chiến vực đã mở cuộc họp, nói rằng tứ trưởng lão sẽ đến, nhưng kết quả tứ trưởng lão còn chưa xuất hiện, chiến vực bỗng tuyên bố cuộc họp kết thúc, bảo họ rời khỏi khách sạn Trung Châu.Kết quả khi rời đi, lão ta lại phát hiện Dương Chấn đang đi thang máy lên tầng thượng một mình.Lúc đó trên tầng thượng của khách sạn Trung Châu chỉ có cao thủ của năm thế gia Cổ Võ.Sau đó có tin, mười lăm cao thủ của năm thế gia Cổ Võ đã bỏ mạng trên tầng thượng của khách sạn Trung Châu.Ngoài ra, Hạ Lâm và Cố Tư Tư cũng đã nói với lão ta rằng Dương Chấn đi cùng chuyến bay đến Trung Châu với họ, trùng hợp là khi họ quay về thì cũng là lúc tứ trưởng lão tới Trung Châu.Cố Thái Sơ nhíu mày: “Chẳng lẽ tôi nhầm thật? Dương Chấn không phải tứ trưởng lão?”

Chương 3861