Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 3886

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3886Quản gia vội đáp: “Vâng, thưa chủ gia tộc!”Hà Hồng Viễn lạnh lùng nhìn Hạ Hà, thấy Hạ Hà không nói gì thêm thì mới nói: “Tan họp!”Lão ta nói rồi rời khỏi phòng họp trước.Đám đông vẫn chìm trong sự khiếp sợ, chưa hoàn hồn.“Chú hai, chúc mừng chú!”Hạ Hà chúc mừng Hà Hùng rồi đứng dậy rời đi.Hà Hùng nhìn theo hướng Hạ Hà rời đi, không khỏi suy tư.Ông ta hiểu rõ, Hà Hồng Viễn không bao giờ chọn ông ta làm người thừa kế, nếu lão ta muốn đưa ông ta lên làm người thừa kế thật thì đã không thiên vị Hà Chí ra mặt trong mấy năm gần đây.Giờ lão ta bỗng dưng tuyên bố chọn ông ta làm người thừa kế, chắc chắn còn nguyên nhân gì khác.Hơn nữa, hồi nãy Hà Hồng Viễn lại nghe lời Hạ Hà, tổ chức lễ thừa kế vào chín giờ sáng mai, chuyện này khiến người ta hơi kinh ngạc.Chẳng lẽ là vì Hạ Hà à?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!“Hà Chí, chúc mừng chúc mừng, sau này phải nhờ cậu giúp đỡ nhiều hơn!”“Chú hai, chúc mừng chú! Nếu sau này cần đến cháu thì chú cứ nói ạ!”“Ông Hà, chúc mừng!”…Trong lúc nhất thời, người nhà họ Hà thi nhau bước đến chúc, Hà Hùng cảm ơn từng người rồi rời khỏi phòng họp.Sau thoáng chốc, trong phòng họp chỉ còn đám người Hà Chí.“Rầm!”Hà Chí vỗ mạnh bàn họp, tức giận nói: “Tại sao? Tại sao chứ? Tôi mới là con trưởng nhà họ Hà, có tư cách trở thành người thừa kế nhất!”Những người đứng cạnh ông ta đều im thin thít, không dám nói năng gì.Ông ta bỗng nhớ ra điều gì đó, bèn nhìn về phía Tần Hoài bên cạnh, nghiến răng: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Hạ Hà vẫn chưa mất trí nhớ?”Tần Hoài nhíu mày, nói với vẻ khó hiểu: “Không nên như thế! Tôi đã tự tay đút viên Độc Đan có thể khiến người khác mất trí nhớ đó cho cô ta, với đặc tính của Độc Đan, Hạ Hà nên mất trí nhớ từ lâu rồi, nhưng trông cô ta không có vấn đề gì cả”.Ông ta nói rồi nhìn về phía Hà Chí: “Ông Hà, có khi nào viên Độc Đan đó là giả không?”“Không thể nào!”Hà Chí lập tức phủ nhận, lạnh lùng nói: “Tôi đã tốn rất nhiều công sức để lấy được viên Độc Đan đó, hơn nữa giá trị của Độc Đan ở Hạ Giới giới Cổ Võ cũng không cao, đối phương không nhất thiết phải lừa tôi bằng đan dược giả”.Tần Hoài phân tích: “Nếu thế thì phải có người âm thầm giúp Hạ Hà, có lẽ người này chính là Hà Hùng!”“Nếu vậy thì có thể hiểu được tại sao chủ gia tộc lại nói như hồi nãy”.Nghe thấy thế, Hà Chí nghiến răng nghiến lợi: “Thì ra là thế! Tôi đã nói tại sao bố lại nghe lời Hạ Hà, thì ra Hà Hùng có cách khiến Độc Đan trong người Hạ Hà mất tác dụng!”

Chương 3886

Quản gia vội đáp: “Vâng, thưa chủ gia tộc!”

Hà Hồng Viễn lạnh lùng nhìn Hạ Hà, thấy Hạ Hà không nói gì thêm thì mới nói: “Tan họp!”

Lão ta nói rồi rời khỏi phòng họp trước.

Đám đông vẫn chìm trong sự khiếp sợ, chưa hoàn hồn.

“Chú hai, chúc mừng chú!”

Hạ Hà chúc mừng Hà Hùng rồi đứng dậy rời đi.

Hà Hùng nhìn theo hướng Hạ Hà rời đi, không khỏi suy tư.

Ông ta hiểu rõ, Hà Hồng Viễn không bao giờ chọn ông ta làm người thừa kế, nếu lão ta muốn đưa ông ta lên làm người thừa kế thật thì đã không thiên vị Hà Chí ra mặt trong mấy năm gần đây.

Giờ lão ta bỗng dưng tuyên bố chọn ông ta làm người thừa kế, chắc chắn còn nguyên nhân gì khác.

Hơn nữa, hồi nãy Hà Hồng Viễn lại nghe lời Hạ Hà, tổ chức lễ thừa kế vào chín giờ sáng mai, chuyện này khiến người ta hơi kinh ngạc.

Chẳng lẽ là vì Hạ Hà à?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Hà Chí, chúc mừng chúc mừng, sau này phải nhờ cậu giúp đỡ nhiều hơn!”

“Chú hai, chúc mừng chú! Nếu sau này cần đến cháu thì chú cứ nói ạ!”

“Ông Hà, chúc mừng!”

Trong lúc nhất thời, người nhà họ Hà thi nhau bước đến chúc, Hà Hùng cảm ơn từng người rồi rời khỏi phòng họp.

Sau thoáng chốc, trong phòng họp chỉ còn đám người Hà Chí.

“Rầm!”

Hà Chí vỗ mạnh bàn họp, tức giận nói: “Tại sao? Tại sao chứ? Tôi mới là con trưởng nhà họ Hà, có tư cách trở thành người thừa kế nhất!”

Những người đứng cạnh ông ta đều im thin thít, không dám nói năng gì.

Ông ta bỗng nhớ ra điều gì đó, bèn nhìn về phía Tần Hoài bên cạnh, nghiến răng: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Hạ Hà vẫn chưa mất trí nhớ?”

Tần Hoài nhíu mày, nói với vẻ khó hiểu: “Không nên như thế! Tôi đã tự tay đút viên Độc Đan có thể khiến người khác mất trí nhớ đó cho cô ta, với đặc tính của Độc Đan, Hạ Hà nên mất trí nhớ từ lâu rồi, nhưng trông cô ta không có vấn đề gì cả”.

Ông ta nói rồi nhìn về phía Hà Chí: “Ông Hà, có khi nào viên Độc Đan đó là giả không?”

“Không thể nào!”

Hà Chí lập tức phủ nhận, lạnh lùng nói: “Tôi đã tốn rất nhiều công sức để lấy được viên Độc Đan đó, hơn nữa giá trị của Độc Đan ở Hạ Giới giới Cổ Võ cũng không cao, đối phương không nhất thiết phải lừa tôi bằng đan dược giả”.

Tần Hoài phân tích: “Nếu thế thì phải có người âm thầm giúp Hạ Hà, có lẽ người này chính là Hà Hùng!”

“Nếu vậy thì có thể hiểu được tại sao chủ gia tộc lại nói như hồi nãy”.

Nghe thấy thế, Hà Chí nghiến răng nghiến lợi: “Thì ra là thế! Tôi đã nói tại sao bố lại nghe lời Hạ Hà, thì ra Hà Hùng có cách khiến Độc Đan trong người Hạ Hà mất tác dụng!”

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3886Quản gia vội đáp: “Vâng, thưa chủ gia tộc!”Hà Hồng Viễn lạnh lùng nhìn Hạ Hà, thấy Hạ Hà không nói gì thêm thì mới nói: “Tan họp!”Lão ta nói rồi rời khỏi phòng họp trước.Đám đông vẫn chìm trong sự khiếp sợ, chưa hoàn hồn.“Chú hai, chúc mừng chú!”Hạ Hà chúc mừng Hà Hùng rồi đứng dậy rời đi.Hà Hùng nhìn theo hướng Hạ Hà rời đi, không khỏi suy tư.Ông ta hiểu rõ, Hà Hồng Viễn không bao giờ chọn ông ta làm người thừa kế, nếu lão ta muốn đưa ông ta lên làm người thừa kế thật thì đã không thiên vị Hà Chí ra mặt trong mấy năm gần đây.Giờ lão ta bỗng dưng tuyên bố chọn ông ta làm người thừa kế, chắc chắn còn nguyên nhân gì khác.Hơn nữa, hồi nãy Hà Hồng Viễn lại nghe lời Hạ Hà, tổ chức lễ thừa kế vào chín giờ sáng mai, chuyện này khiến người ta hơi kinh ngạc.Chẳng lẽ là vì Hạ Hà à?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!“Hà Chí, chúc mừng chúc mừng, sau này phải nhờ cậu giúp đỡ nhiều hơn!”“Chú hai, chúc mừng chú! Nếu sau này cần đến cháu thì chú cứ nói ạ!”“Ông Hà, chúc mừng!”…Trong lúc nhất thời, người nhà họ Hà thi nhau bước đến chúc, Hà Hùng cảm ơn từng người rồi rời khỏi phòng họp.Sau thoáng chốc, trong phòng họp chỉ còn đám người Hà Chí.“Rầm!”Hà Chí vỗ mạnh bàn họp, tức giận nói: “Tại sao? Tại sao chứ? Tôi mới là con trưởng nhà họ Hà, có tư cách trở thành người thừa kế nhất!”Những người đứng cạnh ông ta đều im thin thít, không dám nói năng gì.Ông ta bỗng nhớ ra điều gì đó, bèn nhìn về phía Tần Hoài bên cạnh, nghiến răng: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Hạ Hà vẫn chưa mất trí nhớ?”Tần Hoài nhíu mày, nói với vẻ khó hiểu: “Không nên như thế! Tôi đã tự tay đút viên Độc Đan có thể khiến người khác mất trí nhớ đó cho cô ta, với đặc tính của Độc Đan, Hạ Hà nên mất trí nhớ từ lâu rồi, nhưng trông cô ta không có vấn đề gì cả”.Ông ta nói rồi nhìn về phía Hà Chí: “Ông Hà, có khi nào viên Độc Đan đó là giả không?”“Không thể nào!”Hà Chí lập tức phủ nhận, lạnh lùng nói: “Tôi đã tốn rất nhiều công sức để lấy được viên Độc Đan đó, hơn nữa giá trị của Độc Đan ở Hạ Giới giới Cổ Võ cũng không cao, đối phương không nhất thiết phải lừa tôi bằng đan dược giả”.Tần Hoài phân tích: “Nếu thế thì phải có người âm thầm giúp Hạ Hà, có lẽ người này chính là Hà Hùng!”“Nếu vậy thì có thể hiểu được tại sao chủ gia tộc lại nói như hồi nãy”.Nghe thấy thế, Hà Chí nghiến răng nghiến lợi: “Thì ra là thế! Tôi đã nói tại sao bố lại nghe lời Hạ Hà, thì ra Hà Hùng có cách khiến Độc Đan trong người Hạ Hà mất tác dụng!”

Chương 3886