Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 3912

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3912Đây là thời khắc nở mày nở mặt của tất cả người thế tục!Đương nhiên, không phải người thế tục nào cũng kích động như thế, chẳng hạn như nhà họ Hà của Trung Châu, dòng chính nhà họ Hà do Hà Hồng Viễn dẫn đầu đang tái mặt.Họ từng đắc tội với Dương Chấn, nếu Dương Chấn muốn xử lý họ thì không cần đích thân ra tay, chỉ cần anh nói một câu, có lẽ sẽ có rất nhiều người sẵn lòng tiêu diệt nhà họ Hà.Cho dù Dương Chấn không động đến nhà họ Hà, sau hôm nay, nhà họ Hà cũng đã thất thế, không thể phát triển thêm nữa, thậm chí còn không giữ nổi danh hiệu gia tộc giàu nhất.“Bố con Trần Hải Châu và Trần Dương khinh thường quy định mới, biết rõ mình đã gây ra tội ác tày trời nhưng vẫn không chịu phạt, còn ra tay với tứ trưởng lão, đáng tội chết!”Đúng lúc này, giọng Trương Kế vang vọng khắp sảnh tiệc.Sau khi ông ta dứt lời, mười mấy cao thủ chiến vực Trung Châu được trang bị súng ống đầy đủ cũng xông vào, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Trần Hải Châu và Trần Dương.Cho dù thực lực của họ mạnh hơn nữa thì cũng không thể né được hỏa lực thế này.Mặt Trần Hải Châu tái mét, ông ta biết hôm nay mình chết chắc.“Giết!”Dương Chấn khoát tay, ra lệnh.“Đoàng đoàng đoàng!”Ngay sau đó, tiếng súng dày đặc vang lên, Trần Hải Châu và Trần Dương lập tức ngã xuống trong vũng máu.Thi thể của họ và hai hộ vệ nhà họ Trần mà Dương Chấn vừa giết bằng Thiên Tử Kiếm nhanh chóng bị người của chiến vực Trung Châu đưa đi.Cuối cùng xung quanh cũng yên tĩnh lại, nhưng lần này bầu không khí yên ắng một cách khác thường, tuy hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng trong không khí vẫn nồng nặc mùi máu tươi.Đám đông không dám thở mạnh, sợ hãi nhìn về phía Dương Chấn.Dương Chấn ngồi vào bàn phát biểu, nhìn quanh, rất hài lòng với ánh mắt sợ hãi của cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ.Khi anh nhìn Hà Hồng Viễn, Hà Hồng Viễn run bắn, chân mềm nhũn, suýt quỳ xuống đất.Nhưng Dương Chấn chỉ nhìn lão ta chứ không làm gì.“Hôm nay tôi mời mọi người đến đây chỉ vì một việc, đó là thể hiện năng lực luyện đan của tôi, không ngờ Trần Hải Châu – người đại diện cho gia tộc Cổ Võ họ Trần ở Trung Châu lại giẫm đạp lên quy định mới, người của gia tộc Cổ Võ họ Trần đã bị trừng phạt”.Dương Chấn nói rồi thoáng ngừng lại, sau đó nói tiếp: “Giờ chúng ta vào việc chính thôi”.Anh nói rồi ung dung đứng dậy, khoát tay.“Ầm!”Một tiếng động rất lớn vang lên, một lò luyện đan bỗng xuất hiện trên bục.Cảnh tượng này khiến người thế tục sững sờ.Người của Hạ Giới giới Cổ Võ thì hiểu được, trước đó Dương Chấn bất ngờ lấy kiếm linh khí ra, giờ lại có cả lò luyện đan nữa, rõ ràng anh đang sở hữu bảo vật không gian, chẳng hạn như nhẫn chứa đồ.Rất ít người của thế tục biết điều này, nhưng họ đang chú ý đến Dương Chấn hơn, đương nhiên họ đã nghe nói tới đan dược, nhưng họ rất tò mò về việc liệu Dương Chấn có luyện chế được đan dược thật không.

Chương 3912

Đây là thời khắc nở mày nở mặt của tất cả người thế tục!

Đương nhiên, không phải người thế tục nào cũng kích động như thế, chẳng hạn như nhà họ Hà của Trung Châu, dòng chính nhà họ Hà do Hà Hồng Viễn dẫn đầu đang tái mặt.

Họ từng đắc tội với Dương Chấn, nếu Dương Chấn muốn xử lý họ thì không cần đích thân ra tay, chỉ cần anh nói một câu, có lẽ sẽ có rất nhiều người sẵn lòng tiêu diệt nhà họ Hà.

Cho dù Dương Chấn không động đến nhà họ Hà, sau hôm nay, nhà họ Hà cũng đã thất thế, không thể phát triển thêm nữa, thậm chí còn không giữ nổi danh hiệu gia tộc giàu nhất.

“Bố con Trần Hải Châu và Trần Dương khinh thường quy định mới, biết rõ mình đã gây ra tội ác tày trời nhưng vẫn không chịu phạt, còn ra tay với tứ trưởng lão, đáng tội chết!”

Đúng lúc này, giọng Trương Kế vang vọng khắp sảnh tiệc.

Sau khi ông ta dứt lời, mười mấy cao thủ chiến vực Trung Châu được trang bị súng ống đầy đủ cũng xông vào, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Trần Hải Châu và Trần Dương.

Cho dù thực lực của họ mạnh hơn nữa thì cũng không thể né được hỏa lực thế này.

Mặt Trần Hải Châu tái mét, ông ta biết hôm nay mình chết chắc.

“Giết!”

Dương Chấn khoát tay, ra lệnh.

“Đoàng đoàng đoàng!”

Ngay sau đó, tiếng súng dày đặc vang lên, Trần Hải Châu và Trần Dương lập tức ngã xuống trong vũng máu.

Thi thể của họ và hai hộ vệ nhà họ Trần mà Dương Chấn vừa giết bằng Thiên Tử Kiếm nhanh chóng bị người của chiến vực Trung Châu đưa đi.

Cuối cùng xung quanh cũng yên tĩnh lại, nhưng lần này bầu không khí yên ắng một cách khác thường, tuy hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng trong không khí vẫn nồng nặc mùi máu tươi.

Đám đông không dám thở mạnh, sợ hãi nhìn về phía Dương Chấn.

Dương Chấn ngồi vào bàn phát biểu, nhìn quanh, rất hài lòng với ánh mắt sợ hãi của cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ.

Khi anh nhìn Hà Hồng Viễn, Hà Hồng Viễn run bắn, chân mềm nhũn, suýt quỳ xuống đất.

Nhưng Dương Chấn chỉ nhìn lão ta chứ không làm gì.

“Hôm nay tôi mời mọi người đến đây chỉ vì một việc, đó là thể hiện năng lực luyện đan của tôi, không ngờ Trần Hải Châu – người đại diện cho gia tộc Cổ Võ họ Trần ở Trung Châu lại giẫm đạp lên quy định mới, người của gia tộc Cổ Võ họ Trần đã bị trừng phạt”.

Dương Chấn nói rồi thoáng ngừng lại, sau đó nói tiếp: “Giờ chúng ta vào việc chính thôi”.

Anh nói rồi ung dung đứng dậy, khoát tay.

“Ầm!”

Một tiếng động rất lớn vang lên, một lò luyện đan bỗng xuất hiện trên bục.

Cảnh tượng này khiến người thế tục sững sờ.

Người của Hạ Giới giới Cổ Võ thì hiểu được, trước đó Dương Chấn bất ngờ lấy kiếm linh khí ra, giờ lại có cả lò luyện đan nữa, rõ ràng anh đang sở hữu bảo vật không gian, chẳng hạn như nhẫn chứa đồ.

Rất ít người của thế tục biết điều này, nhưng họ đang chú ý đến Dương Chấn hơn, đương nhiên họ đã nghe nói tới đan dược, nhưng họ rất tò mò về việc liệu Dương Chấn có luyện chế được đan dược thật không.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3912Đây là thời khắc nở mày nở mặt của tất cả người thế tục!Đương nhiên, không phải người thế tục nào cũng kích động như thế, chẳng hạn như nhà họ Hà của Trung Châu, dòng chính nhà họ Hà do Hà Hồng Viễn dẫn đầu đang tái mặt.Họ từng đắc tội với Dương Chấn, nếu Dương Chấn muốn xử lý họ thì không cần đích thân ra tay, chỉ cần anh nói một câu, có lẽ sẽ có rất nhiều người sẵn lòng tiêu diệt nhà họ Hà.Cho dù Dương Chấn không động đến nhà họ Hà, sau hôm nay, nhà họ Hà cũng đã thất thế, không thể phát triển thêm nữa, thậm chí còn không giữ nổi danh hiệu gia tộc giàu nhất.“Bố con Trần Hải Châu và Trần Dương khinh thường quy định mới, biết rõ mình đã gây ra tội ác tày trời nhưng vẫn không chịu phạt, còn ra tay với tứ trưởng lão, đáng tội chết!”Đúng lúc này, giọng Trương Kế vang vọng khắp sảnh tiệc.Sau khi ông ta dứt lời, mười mấy cao thủ chiến vực Trung Châu được trang bị súng ống đầy đủ cũng xông vào, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Trần Hải Châu và Trần Dương.Cho dù thực lực của họ mạnh hơn nữa thì cũng không thể né được hỏa lực thế này.Mặt Trần Hải Châu tái mét, ông ta biết hôm nay mình chết chắc.“Giết!”Dương Chấn khoát tay, ra lệnh.“Đoàng đoàng đoàng!”Ngay sau đó, tiếng súng dày đặc vang lên, Trần Hải Châu và Trần Dương lập tức ngã xuống trong vũng máu.Thi thể của họ và hai hộ vệ nhà họ Trần mà Dương Chấn vừa giết bằng Thiên Tử Kiếm nhanh chóng bị người của chiến vực Trung Châu đưa đi.Cuối cùng xung quanh cũng yên tĩnh lại, nhưng lần này bầu không khí yên ắng một cách khác thường, tuy hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng trong không khí vẫn nồng nặc mùi máu tươi.Đám đông không dám thở mạnh, sợ hãi nhìn về phía Dương Chấn.Dương Chấn ngồi vào bàn phát biểu, nhìn quanh, rất hài lòng với ánh mắt sợ hãi của cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ.Khi anh nhìn Hà Hồng Viễn, Hà Hồng Viễn run bắn, chân mềm nhũn, suýt quỳ xuống đất.Nhưng Dương Chấn chỉ nhìn lão ta chứ không làm gì.“Hôm nay tôi mời mọi người đến đây chỉ vì một việc, đó là thể hiện năng lực luyện đan của tôi, không ngờ Trần Hải Châu – người đại diện cho gia tộc Cổ Võ họ Trần ở Trung Châu lại giẫm đạp lên quy định mới, người của gia tộc Cổ Võ họ Trần đã bị trừng phạt”.Dương Chấn nói rồi thoáng ngừng lại, sau đó nói tiếp: “Giờ chúng ta vào việc chính thôi”.Anh nói rồi ung dung đứng dậy, khoát tay.“Ầm!”Một tiếng động rất lớn vang lên, một lò luyện đan bỗng xuất hiện trên bục.Cảnh tượng này khiến người thế tục sững sờ.Người của Hạ Giới giới Cổ Võ thì hiểu được, trước đó Dương Chấn bất ngờ lấy kiếm linh khí ra, giờ lại có cả lò luyện đan nữa, rõ ràng anh đang sở hữu bảo vật không gian, chẳng hạn như nhẫn chứa đồ.Rất ít người của thế tục biết điều này, nhưng họ đang chú ý đến Dương Chấn hơn, đương nhiên họ đã nghe nói tới đan dược, nhưng họ rất tò mò về việc liệu Dương Chấn có luyện chế được đan dược thật không.

Chương 3912