Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 3989

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3989Hộ vệ nhà họ Hà kinh ngạc nhìn Khương Kiếm tát bay Hạ Hà.Phải biết rằng đội trưởng đội hộ vệ nhà họ Hà vừa bị Hạ Hà giết bằng một đòn.Hạ Hà vừa thức tỉnh thiên phú, khiến cao thủ nhà họ Hà hết cách lại không đỡ nổi một đòn từ Khương Kiếm, bị đánh bay.Hà Chí hoảng sợ, hồi nãy ông ta suýt bị Hạ Hà giết.Sau khi nghe Khương Kiếm nói xong, ông ta càng thêm sợ hãi, rõ ràng Khương Kiếm rất coi trọng Hạ Hà, một khi Hạ Hà trở thành con gái nuôi của Khương Kiếm thật, chắc chắn ông ta sẽ phải chết.“Cậu Khương, con nhãi đê tiện này không đủ tư cách làm con gái nuôi của cậu đâu, chẳng biết nó ăn may kiểu gì mà thiên phú lại thức tỉnh”.Hà Chí sợ hãi nói: “Cậu Khương mau giết nó, cho dù con nhãi này đồng ý làm con gái nuôi của cậu thì chắc chắn nó cũng không thật lòng đâu”.Nghe thấy thế, Khương Kiếm nhíu chặt mày.“Bốp!”Thấy Khương Kiếm nhíu mày, một cao thủ bên cạnh Khương Kiếm giơ tay tát mạnh vào mặt Hà Chí.Hà Chí bay xa mười mấy mét, va mạnh vào một cây cột đá trong trang viên, hộc máu.“Còn lắm lời nữa, chết!”Cao thủ vừa đánh bay Hà Chí lạnh lùng nói.Hà Chí cảm thấy dường như xương cốt đã gãy hết, nội tạng cũng lệch vị trí, mặt ông ta tái nhợt.Ông ta biết đối phương đã nương tay, bằng không ông ta đã chết.So với Hạ Hà, ông ta càng thảm hại hơn.Hạ Hà chỉ bị Khương Kiếm tát một phát, bay xa mấy mét, còn ông ta thì bay xa mười mấy mét.Sau khi dạy dỗ Hà Chí, Khương Kiếm lạnh lùng nhìn Hạ Hà: “Nói cho tôi biết sự lựa chọn của cô!”Khóe miệng Hạ Hà đầy máu, trên mặt còn có dấu tay rõ rệt, cô ta nhìn chằm chằm vào Khương Kiếm bằng đôi mắt đỏ ngầu, nghiến răng: “Muốn tôi làm con gái nuôi ông à, đừng mơ!”“Ồ?”Khương Kiếm nhíu mày, hình như không ngờ Hạ Hà lại dám từ chối mình.“Hừ!”Khương Kiếm lạnh lùng nói: “Nếu vậy thì cô không cần sống tiếp nữa”.Ông ta nói rồi quay người rời đi, thậm chí không thèm nhìn Hạ Hà.Nhưng hộ vệ đi theo ông ta vẫn ở lại.“Cho dù thiên phú của cô đã thức tỉnh, còn lợi hại hơn thiên tài của Hạ Giới giới Cổ Võ thì sao?”Hộ vệ kia cười lạnh, bỗng vươn tay ra, khí thế đáng sợ hội tụ trong tay ông ta.Hà Chí lập tức mừng rỡ, tuy ông ta vừa bị đối phương đánh bay nhưng điều đó không hề ảnh hưởng tới việc ông ta muốn mượn tay đối phương để giết Hạ Hà.Con nhãi đê tiện, còn định giết ông ta, đây chính là kết cục cho việc chống đối ông ta đấy.Vào lúc này, Hạ Hà chỉ cảm nhận được áp lực khổng lồ đang bao trùm lấy mình, xương cốt của cô ta như sắp nổ tung, cô ta cố gắng chống lại áp lực này.Nhưng đối phương quá mạnh, áp lực này có thể sánh ngang với thiên uy, khiến cô ta khó mà chịu nổi.“Ồ?”

Chương 3989

Hộ vệ nhà họ Hà kinh ngạc nhìn Khương Kiếm tát bay Hạ Hà.

Phải biết rằng đội trưởng đội hộ vệ nhà họ Hà vừa bị Hạ Hà giết bằng một đòn.

Hạ Hà vừa thức tỉnh thiên phú, khiến cao thủ nhà họ Hà hết cách lại không đỡ nổi một đòn từ Khương Kiếm, bị đánh bay.

Hà Chí hoảng sợ, hồi nãy ông ta suýt bị Hạ Hà giết.

Sau khi nghe Khương Kiếm nói xong, ông ta càng thêm sợ hãi, rõ ràng Khương Kiếm rất coi trọng Hạ Hà, một khi Hạ Hà trở thành con gái nuôi của Khương Kiếm thật, chắc chắn ông ta sẽ phải chết.

“Cậu Khương, con nhãi đê tiện này không đủ tư cách làm con gái nuôi của cậu đâu, chẳng biết nó ăn may kiểu gì mà thiên phú lại thức tỉnh”.

Hà Chí sợ hãi nói: “Cậu Khương mau giết nó, cho dù con nhãi này đồng ý làm con gái nuôi của cậu thì chắc chắn nó cũng không thật lòng đâu”.

Nghe thấy thế, Khương Kiếm nhíu chặt mày.

“Bốp!”

Thấy Khương Kiếm nhíu mày, một cao thủ bên cạnh Khương Kiếm giơ tay tát mạnh vào mặt Hà Chí.

Hà Chí bay xa mười mấy mét, va mạnh vào một cây cột đá trong trang viên, hộc máu.

“Còn lắm lời nữa, chết!”

Cao thủ vừa đánh bay Hà Chí lạnh lùng nói.

Hà Chí cảm thấy dường như xương cốt đã gãy hết, nội tạng cũng lệch vị trí, mặt ông ta tái nhợt.

Ông ta biết đối phương đã nương tay, bằng không ông ta đã chết.

So với Hạ Hà, ông ta càng thảm hại hơn.

Hạ Hà chỉ bị Khương Kiếm tát một phát, bay xa mấy mét, còn ông ta thì bay xa mười mấy mét.

Sau khi dạy dỗ Hà Chí, Khương Kiếm lạnh lùng nhìn Hạ Hà: “Nói cho tôi biết sự lựa chọn của cô!”

Khóe miệng Hạ Hà đầy máu, trên mặt còn có dấu tay rõ rệt, cô ta nhìn chằm chằm vào Khương Kiếm bằng đôi mắt đỏ ngầu, nghiến răng: “Muốn tôi làm con gái nuôi ông à, đừng mơ!”

“Ồ?”

Khương Kiếm nhíu mày, hình như không ngờ Hạ Hà lại dám từ chối mình.

“Hừ!”

Khương Kiếm lạnh lùng nói: “Nếu vậy thì cô không cần sống tiếp nữa”.

Ông ta nói rồi quay người rời đi, thậm chí không thèm nhìn Hạ Hà.

Nhưng hộ vệ đi theo ông ta vẫn ở lại.

“Cho dù thiên phú của cô đã thức tỉnh, còn lợi hại hơn thiên tài của Hạ Giới giới Cổ Võ thì sao?”

Hộ vệ kia cười lạnh, bỗng vươn tay ra, khí thế đáng sợ hội tụ trong tay ông ta.

Hà Chí lập tức mừng rỡ, tuy ông ta vừa bị đối phương đánh bay nhưng điều đó không hề ảnh hưởng tới việc ông ta muốn mượn tay đối phương để giết Hạ Hà.

Con nhãi đê tiện, còn định giết ông ta, đây chính là kết cục cho việc chống đối ông ta đấy.

Vào lúc này, Hạ Hà chỉ cảm nhận được áp lực khổng lồ đang bao trùm lấy mình, xương cốt của cô ta như sắp nổ tung, cô ta cố gắng chống lại áp lực này.

Nhưng đối phương quá mạnh, áp lực này có thể sánh ngang với thiên uy, khiến cô ta khó mà chịu nổi.

“Ồ?”

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3989Hộ vệ nhà họ Hà kinh ngạc nhìn Khương Kiếm tát bay Hạ Hà.Phải biết rằng đội trưởng đội hộ vệ nhà họ Hà vừa bị Hạ Hà giết bằng một đòn.Hạ Hà vừa thức tỉnh thiên phú, khiến cao thủ nhà họ Hà hết cách lại không đỡ nổi một đòn từ Khương Kiếm, bị đánh bay.Hà Chí hoảng sợ, hồi nãy ông ta suýt bị Hạ Hà giết.Sau khi nghe Khương Kiếm nói xong, ông ta càng thêm sợ hãi, rõ ràng Khương Kiếm rất coi trọng Hạ Hà, một khi Hạ Hà trở thành con gái nuôi của Khương Kiếm thật, chắc chắn ông ta sẽ phải chết.“Cậu Khương, con nhãi đê tiện này không đủ tư cách làm con gái nuôi của cậu đâu, chẳng biết nó ăn may kiểu gì mà thiên phú lại thức tỉnh”.Hà Chí sợ hãi nói: “Cậu Khương mau giết nó, cho dù con nhãi này đồng ý làm con gái nuôi của cậu thì chắc chắn nó cũng không thật lòng đâu”.Nghe thấy thế, Khương Kiếm nhíu chặt mày.“Bốp!”Thấy Khương Kiếm nhíu mày, một cao thủ bên cạnh Khương Kiếm giơ tay tát mạnh vào mặt Hà Chí.Hà Chí bay xa mười mấy mét, va mạnh vào một cây cột đá trong trang viên, hộc máu.“Còn lắm lời nữa, chết!”Cao thủ vừa đánh bay Hà Chí lạnh lùng nói.Hà Chí cảm thấy dường như xương cốt đã gãy hết, nội tạng cũng lệch vị trí, mặt ông ta tái nhợt.Ông ta biết đối phương đã nương tay, bằng không ông ta đã chết.So với Hạ Hà, ông ta càng thảm hại hơn.Hạ Hà chỉ bị Khương Kiếm tát một phát, bay xa mấy mét, còn ông ta thì bay xa mười mấy mét.Sau khi dạy dỗ Hà Chí, Khương Kiếm lạnh lùng nhìn Hạ Hà: “Nói cho tôi biết sự lựa chọn của cô!”Khóe miệng Hạ Hà đầy máu, trên mặt còn có dấu tay rõ rệt, cô ta nhìn chằm chằm vào Khương Kiếm bằng đôi mắt đỏ ngầu, nghiến răng: “Muốn tôi làm con gái nuôi ông à, đừng mơ!”“Ồ?”Khương Kiếm nhíu mày, hình như không ngờ Hạ Hà lại dám từ chối mình.“Hừ!”Khương Kiếm lạnh lùng nói: “Nếu vậy thì cô không cần sống tiếp nữa”.Ông ta nói rồi quay người rời đi, thậm chí không thèm nhìn Hạ Hà.Nhưng hộ vệ đi theo ông ta vẫn ở lại.“Cho dù thiên phú của cô đã thức tỉnh, còn lợi hại hơn thiên tài của Hạ Giới giới Cổ Võ thì sao?”Hộ vệ kia cười lạnh, bỗng vươn tay ra, khí thế đáng sợ hội tụ trong tay ông ta.Hà Chí lập tức mừng rỡ, tuy ông ta vừa bị đối phương đánh bay nhưng điều đó không hề ảnh hưởng tới việc ông ta muốn mượn tay đối phương để giết Hạ Hà.Con nhãi đê tiện, còn định giết ông ta, đây chính là kết cục cho việc chống đối ông ta đấy.Vào lúc này, Hạ Hà chỉ cảm nhận được áp lực khổng lồ đang bao trùm lấy mình, xương cốt của cô ta như sắp nổ tung, cô ta cố gắng chống lại áp lực này.Nhưng đối phương quá mạnh, áp lực này có thể sánh ngang với thiên uy, khiến cô ta khó mà chịu nổi.“Ồ?”

Chương 3989