Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 4062

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Ở chi nhánh Đông Châu của gia tộc Cổ Võ họ Trần toàn tiếng kêu khóc.Đối với họ, cái chết của Trần Thương Khung chẳng khác nào tận thế.Trong lúc người nhà họ Trần đang bi thương, năm cái xác nặng nề rơi xuống sân nhà họ Trần.“Ông năm, đội cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm do Trần Hải Phong dẫn đầu chết hết rồi!”Sau khi xác nhận thân phận của thi thể, một cao thủ nhà họ Trần bước đến bên Trần Dục, hoảng sợ nói: “Giống với chủ gia tộc, họ bị đánh trúng vị trí tim, khiến tim vỡ nát, chết ngay tại chỗ!”Trần Dục lảo đảo ngã ngồi xuống ghế, trên mặt tràn ngập vẻ tuyệt vọng, đôi mắt đục ngầu đẫm nước mắt.Cao thủ nhà họ Trần kia nói: “Ông năm, có báo chuyện này cho Thủ Hộ Minh không?”Trần Dục cắn răng, gật đầu: “Giờ tôi sẽ liên lạc với minh chủ!”Cao thủ nhà họ Trần kia lập tức ngăn cản Trần Dục, nói nhỏ: “Ông năm, tôi thấy không nhất thiết phải nói với họ, nhà họ Trần đã chịu tổn thất lớn lắm rồi, nếu giờ cho họ biết chuyện đã xảy ra ở nhà họ Trần, họ sẽ đề phòng, khi đó gia tộc Cổ Võ họ Trần sẽ bị ảnh hưởng nhiều nhất, địa vị của nhà họ Trần ở Hạ Giới giới Cổ Võ cũng sẽ tuột dốc không phanh”.Trần Dục nhíu mày, lạnh lùng nói: “Cậu nghĩ ở nhà họ Trần không có tay trong của minh chủ à?”Nghe thấy thế, cao thủ nhà họ Trần kia lập tức biến sắc.Trần Dục không quan tâm tới đối phương nữa, lão ta bấm số Đỗ Ngọc Sơn, trầm giọng nói: “Minh chủ, hồi nãy, một cao thủ cực mạnh tự xưng là đến từ Đế Thôn đã xuất hiện ở chi nhánh Đông Châu của nhà họ Trần, giết chủ gia tộc bằng một đòn!”Khi nhận được tin này, Đỗ Ngọc Sơn ở Trung Châu cũng không bất ngờ, vì lão ta đã biết chuyện từ năm phút trước.Nhưng lão ta vẫn giả vờ kinh ngạc, tức giận nói: “Ông yên tâm, chủ gia tộc họ Trần không chết vô ích đâu!”Đỗ Ngọc Sơn nói rồi cúp máy.Ở chi nhánh của Thủ Hộ Minh tại Trung Châu.Sắc mặt Đỗ Ngọc Sơn u ám tới cực điểm, đúng lúc sắp ra tay thì lại xảy ra chuyện như vậy ở Đông Châu.Lão ta lo lắng bước đến bên cửa sổ, nhìn cảnh đêm bên ngoài, lẩm bẩm: “Trần Thương Khung đã bị giết, liệu châu vực khác có cao thủ Đế Thôn không?”Lão ta nói rồi bước sang bên cạnh, bấm gọi một số điện thoại, trầm giọng nói: “Hồi nãy cao thủ Đế Thôn đã xuất hiện ở Đông Châu, giết chủ gia tộc họ Trần – Trần Thương Khung, liệu có tiếp tục kế hoạch lúc 0 giờ đêm nay không ạ?”Có vẻ đối phương cũng không bất ngờ, chỉ lạnh lùng nói: “Tiếp tục!”Đối phương chỉ nói hai chữ rồi cúp máy luôn.Sau khi cúp máy, Đỗ Ngọc Sơn sầm mặt, lão ta không ngờ cao thủ Đế Thôn đã xuất hiện, còn giết chủ của một thế gia Cổ Võ hàng đầu mà đối phương vẫn muốn tiến hành nhiệm vụ theo kế hoạch.“Rầm!”Đỗ Ngọc Sơn vỗ mạnh bàn, bàn trà bằng gỗ lập tức tan tành.Đúng lúc này, chủ gia tộc Bách Lý, chủ gia tộc họ Tề và người nhà họ Từ cũng gọi tới.

Ở chi nhánh Đông Châu của gia tộc Cổ Võ họ Trần toàn tiếng kêu khóc.

Đối với họ, cái chết của Trần Thương Khung chẳng khác nào tận thế.

Trong lúc người nhà họ Trần đang bi thương, năm cái xác nặng nề rơi xuống sân nhà họ Trần.

“Ông năm, đội cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm do Trần Hải Phong dẫn đầu chết hết rồi!”

Sau khi xác nhận thân phận của thi thể, một cao thủ nhà họ Trần bước đến bên Trần Dục, hoảng sợ nói: “Giống với chủ gia tộc, họ bị đánh trúng vị trí tim, khiến tim vỡ nát, chết ngay tại chỗ!”

Trần Dục lảo đảo ngã ngồi xuống ghế, trên mặt tràn ngập vẻ tuyệt vọng, đôi mắt đục ngầu đẫm nước mắt.

Cao thủ nhà họ Trần kia nói: “Ông năm, có báo chuyện này cho Thủ Hộ Minh không?”

Trần Dục cắn răng, gật đầu: “Giờ tôi sẽ liên lạc với minh chủ!”

Cao thủ nhà họ Trần kia lập tức ngăn cản Trần Dục, nói nhỏ: “Ông năm, tôi thấy không nhất thiết phải nói với họ, nhà họ Trần đã chịu tổn thất lớn lắm rồi, nếu giờ cho họ biết chuyện đã xảy ra ở nhà họ Trần, họ sẽ đề phòng, khi đó gia tộc Cổ Võ họ Trần sẽ bị ảnh hưởng nhiều nhất, địa vị của nhà họ Trần ở Hạ Giới giới Cổ Võ cũng sẽ tuột dốc không phanh”.

Trần Dục nhíu mày, lạnh lùng nói: “Cậu nghĩ ở nhà họ Trần không có tay trong của minh chủ à?”

Nghe thấy thế, cao thủ nhà họ Trần kia lập tức biến sắc.

Trần Dục không quan tâm tới đối phương nữa, lão ta bấm số Đỗ Ngọc Sơn, trầm giọng nói: “Minh chủ, hồi nãy, một cao thủ cực mạnh tự xưng là đến từ Đế Thôn đã xuất hiện ở chi nhánh Đông Châu của nhà họ Trần, giết chủ gia tộc bằng một đòn!”

Khi nhận được tin này, Đỗ Ngọc Sơn ở Trung Châu cũng không bất ngờ, vì lão ta đã biết chuyện từ năm phút trước.

Nhưng lão ta vẫn giả vờ kinh ngạc, tức giận nói: “Ông yên tâm, chủ gia tộc họ Trần không chết vô ích đâu!”

Đỗ Ngọc Sơn nói rồi cúp máy.

Ở chi nhánh của Thủ Hộ Minh tại Trung Châu.

Sắc mặt Đỗ Ngọc Sơn u ám tới cực điểm, đúng lúc sắp ra tay thì lại xảy ra chuyện như vậy ở Đông Châu.

Lão ta lo lắng bước đến bên cửa sổ, nhìn cảnh đêm bên ngoài, lẩm bẩm: “Trần Thương Khung đã bị giết, liệu châu vực khác có cao thủ Đế Thôn không?”

Lão ta nói rồi bước sang bên cạnh, bấm gọi một số điện thoại, trầm giọng nói: “Hồi nãy cao thủ Đế Thôn đã xuất hiện ở Đông Châu, giết chủ gia tộc họ Trần – Trần Thương Khung, liệu có tiếp tục kế hoạch lúc 0 giờ đêm nay không ạ?”

Có vẻ đối phương cũng không bất ngờ, chỉ lạnh lùng nói: “Tiếp tục!”

Đối phương chỉ nói hai chữ rồi cúp máy luôn.

Sau khi cúp máy, Đỗ Ngọc Sơn sầm mặt, lão ta không ngờ cao thủ Đế Thôn đã xuất hiện, còn giết chủ của một thế gia Cổ Võ hàng đầu mà đối phương vẫn muốn tiến hành nhiệm vụ theo kế hoạch.

“Rầm!”

Đỗ Ngọc Sơn vỗ mạnh bàn, bàn trà bằng gỗ lập tức tan tành.

Đúng lúc này, chủ gia tộc Bách Lý, chủ gia tộc họ Tề và người nhà họ Từ cũng gọi tới.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Ở chi nhánh Đông Châu của gia tộc Cổ Võ họ Trần toàn tiếng kêu khóc.Đối với họ, cái chết của Trần Thương Khung chẳng khác nào tận thế.Trong lúc người nhà họ Trần đang bi thương, năm cái xác nặng nề rơi xuống sân nhà họ Trần.“Ông năm, đội cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm do Trần Hải Phong dẫn đầu chết hết rồi!”Sau khi xác nhận thân phận của thi thể, một cao thủ nhà họ Trần bước đến bên Trần Dục, hoảng sợ nói: “Giống với chủ gia tộc, họ bị đánh trúng vị trí tim, khiến tim vỡ nát, chết ngay tại chỗ!”Trần Dục lảo đảo ngã ngồi xuống ghế, trên mặt tràn ngập vẻ tuyệt vọng, đôi mắt đục ngầu đẫm nước mắt.Cao thủ nhà họ Trần kia nói: “Ông năm, có báo chuyện này cho Thủ Hộ Minh không?”Trần Dục cắn răng, gật đầu: “Giờ tôi sẽ liên lạc với minh chủ!”Cao thủ nhà họ Trần kia lập tức ngăn cản Trần Dục, nói nhỏ: “Ông năm, tôi thấy không nhất thiết phải nói với họ, nhà họ Trần đã chịu tổn thất lớn lắm rồi, nếu giờ cho họ biết chuyện đã xảy ra ở nhà họ Trần, họ sẽ đề phòng, khi đó gia tộc Cổ Võ họ Trần sẽ bị ảnh hưởng nhiều nhất, địa vị của nhà họ Trần ở Hạ Giới giới Cổ Võ cũng sẽ tuột dốc không phanh”.Trần Dục nhíu mày, lạnh lùng nói: “Cậu nghĩ ở nhà họ Trần không có tay trong của minh chủ à?”Nghe thấy thế, cao thủ nhà họ Trần kia lập tức biến sắc.Trần Dục không quan tâm tới đối phương nữa, lão ta bấm số Đỗ Ngọc Sơn, trầm giọng nói: “Minh chủ, hồi nãy, một cao thủ cực mạnh tự xưng là đến từ Đế Thôn đã xuất hiện ở chi nhánh Đông Châu của nhà họ Trần, giết chủ gia tộc bằng một đòn!”Khi nhận được tin này, Đỗ Ngọc Sơn ở Trung Châu cũng không bất ngờ, vì lão ta đã biết chuyện từ năm phút trước.Nhưng lão ta vẫn giả vờ kinh ngạc, tức giận nói: “Ông yên tâm, chủ gia tộc họ Trần không chết vô ích đâu!”Đỗ Ngọc Sơn nói rồi cúp máy.Ở chi nhánh của Thủ Hộ Minh tại Trung Châu.Sắc mặt Đỗ Ngọc Sơn u ám tới cực điểm, đúng lúc sắp ra tay thì lại xảy ra chuyện như vậy ở Đông Châu.Lão ta lo lắng bước đến bên cửa sổ, nhìn cảnh đêm bên ngoài, lẩm bẩm: “Trần Thương Khung đã bị giết, liệu châu vực khác có cao thủ Đế Thôn không?”Lão ta nói rồi bước sang bên cạnh, bấm gọi một số điện thoại, trầm giọng nói: “Hồi nãy cao thủ Đế Thôn đã xuất hiện ở Đông Châu, giết chủ gia tộc họ Trần – Trần Thương Khung, liệu có tiếp tục kế hoạch lúc 0 giờ đêm nay không ạ?”Có vẻ đối phương cũng không bất ngờ, chỉ lạnh lùng nói: “Tiếp tục!”Đối phương chỉ nói hai chữ rồi cúp máy luôn.Sau khi cúp máy, Đỗ Ngọc Sơn sầm mặt, lão ta không ngờ cao thủ Đế Thôn đã xuất hiện, còn giết chủ của một thế gia Cổ Võ hàng đầu mà đối phương vẫn muốn tiến hành nhiệm vụ theo kế hoạch.“Rầm!”Đỗ Ngọc Sơn vỗ mạnh bàn, bàn trà bằng gỗ lập tức tan tành.Đúng lúc này, chủ gia tộc Bách Lý, chủ gia tộc họ Tề và người nhà họ Từ cũng gọi tới.

Chương 4062