Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 4109

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 4109“Cậu nói không sai, ta là kẻ đứng sau Đỗ Ngọc Sơn. Nhóc con, từ trên người cậu, ta ngửi thấy hơi thở của Đế Thôn, cậu tới từ Đế Thôn phải không?”Đỗ Ngọc Sơn mở miệng nói.Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng đáp: “Tôi lớn lên ở thế tục, sao có thể tới từ Đế Thôn?”Nghe vậy, Đỗ Ngọc Sơn nhíu mày, dáng vẻ như đang suy tư.Im lặng vài giây, lão ta cười lạnh: “Không thể nào! Nếu không phải tới từ Đế Thôn, cậu sẽ không có hơi thở Đế Thôn trên người!”Ngay lúc này, trong lòng Dương Chấn có chút dao động.Thú thật là đến tận bây giờ, anh vẫn không rõ về thân phận thật sự của bản thân.Trước kia anh vẫn cho rằng mình là đứa con bị vứt bỏ của nhà Vũ Văn thuộc tám gia tộc lớn tại Yến Đô. Nhưng sau này anh mới biết sự thật không phải như thế, anh hoàn toàn không cùng huyết thống với nhà Vũ Văn.Theo việc được tiếp xúc lên ngày càng cao, anh cũng ý thức được thân phận của mình không đơn giản.Dù là ở thế tục trước đó, hay là Hạ Giới giới Cổ Võ sau đó, thậm chí là Trung Giới Cổ Võ hiện tại, không ai trong số thế hệ trẻ là đối thủ của anh.Nếu anh thật sự chỉ là người thường thì sao có thể sở hữu thiên phú võ thuật cao như vậy?Chẳng lẽ bố của anh đến từ Đế Thôn?Trong lòng Dương Chấn thầm suy đoán.Vả lại, thân phận mẹ anh cũng chẳng đơn giản, cho tới giờ, anh chỉ biết mẹ mình có thể là người tới từ một gia tộc đã diệt môn từ trăm năm trước – một gia tộc sở hữu huyết mạch cuồng hóa.Quan trọng nhất là huyết mạch cuồng hóa chỉ truyền nữ không di truyền nam nhưng anh rõ ràng là nam mà, trong cơ thể lại có huyết mạch này, điều này rất bất hợp lý.Những chuyện này đều là bí mật trong lòng anh, đến giờ cũng không điều tra được gì nhiều.“Hả? Đạo Thể?”Đỗ Ngọc Sơn nhìn chằm chằm Dương Chấn một lúc trong, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc, đôi mày nhíu lại: “Ta rõ ràng cảm nhận được khí tức Đạo Thể từ cậu, nhưng sao không nhìn ra cậu là loại Đạo Thể nào?”Trong lòng Dương Chấn kinh hãi, ngay cả anh cũng không biết mình là Đạo Thể gì.Hiện tại, người đang nhìn anh không phải Đỗ Ngọc Sơn, mà là một linh hồn tới từ thời xa xưa, lão ta chắc chắn sẽ không nhầm.Vậy chẳng lẽ vì mình tu luyện bí pháp che giấu hơi thở nên đối phương cũng không thể nhìn ra nguồn gốc?“Không, không cần biết cậu là người gì, địa vị thế nào, hôm nay cậu phải chết thôi!”Sự tò mò trong mắt Đỗ Ngọc Sơn dần biến mất, tia sát ý mãnh liệt lóe lên, lão ta lạnh giọng nói: “Không chỉ cậu phải chết, mỗi người tại đây đều phải chôn cùng!”Lời này vừa được thốt ra, toàn bộ hoảng sợ.Nhóm thiên kiêu Lưu Khánh của Trung Giới giới Cổ Võ muốn khóc tới nơi rồi, họ tới thế tục này vào lúc kết giới không gian bị nghiền nát, định chia chác lợi ích chứ đâu ngờ sẽ gặp phải chuyện này ở thế tục.“Lưu sư huynh, chúng ta nên làm gì bây giờ? Không thể chờ chết vậy được!”Một võ giả của Thiên Hải Tông nói, trên mặt tràn đầy lo lắng.

Chương 4109

“Cậu nói không sai, ta là kẻ đứng sau Đỗ Ngọc Sơn. Nhóc con, từ trên người cậu, ta ngửi thấy hơi thở của Đế Thôn, cậu tới từ Đế Thôn phải không?”

Đỗ Ngọc Sơn mở miệng nói.

Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng đáp: “Tôi lớn lên ở thế tục, sao có thể tới từ Đế Thôn?”

Nghe vậy, Đỗ Ngọc Sơn nhíu mày, dáng vẻ như đang suy tư.

Im lặng vài giây, lão ta cười lạnh: “Không thể nào! Nếu không phải tới từ Đế Thôn, cậu sẽ không có hơi thở Đế Thôn trên người!”

Ngay lúc này, trong lòng Dương Chấn có chút dao động.

Thú thật là đến tận bây giờ, anh vẫn không rõ về thân phận thật sự của bản thân.

Trước kia anh vẫn cho rằng mình là đứa con bị vứt bỏ của nhà Vũ Văn thuộc tám gia tộc lớn tại Yến Đô. Nhưng sau này anh mới biết sự thật không phải như thế, anh hoàn toàn không cùng huyết thống với nhà Vũ Văn.

Theo việc được tiếp xúc lên ngày càng cao, anh cũng ý thức được thân phận của mình không đơn giản.

Dù là ở thế tục trước đó, hay là Hạ Giới giới Cổ Võ sau đó, thậm chí là Trung Giới Cổ Võ hiện tại, không ai trong số thế hệ trẻ là đối thủ của anh.

Nếu anh thật sự chỉ là người thường thì sao có thể sở hữu thiên phú võ thuật cao như vậy?

Chẳng lẽ bố của anh đến từ Đế Thôn?

Trong lòng Dương Chấn thầm suy đoán.

Vả lại, thân phận mẹ anh cũng chẳng đơn giản, cho tới giờ, anh chỉ biết mẹ mình có thể là người tới từ một gia tộc đã diệt môn từ trăm năm trước – một gia tộc sở hữu huyết mạch cuồng hóa.

Quan trọng nhất là huyết mạch cuồng hóa chỉ truyền nữ không di truyền nam nhưng anh rõ ràng là nam mà, trong cơ thể lại có huyết mạch này, điều này rất bất hợp lý.

Những chuyện này đều là bí mật trong lòng anh, đến giờ cũng không điều tra được gì nhiều.

“Hả? Đạo Thể?”

Đỗ Ngọc Sơn nhìn chằm chằm Dương Chấn một lúc trong, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc, đôi mày nhíu lại: “Ta rõ ràng cảm nhận được khí tức Đạo Thể từ cậu, nhưng sao không nhìn ra cậu là loại Đạo Thể nào?”

Trong lòng Dương Chấn kinh hãi, ngay cả anh cũng không biết mình là Đạo Thể gì.

Hiện tại, người đang nhìn anh không phải Đỗ Ngọc Sơn, mà là một linh hồn tới từ thời xa xưa, lão ta chắc chắn sẽ không nhầm.

Vậy chẳng lẽ vì mình tu luyện bí pháp che giấu hơi thở nên đối phương cũng không thể nhìn ra nguồn gốc?

“Không, không cần biết cậu là người gì, địa vị thế nào, hôm nay cậu phải chết thôi!”

Sự tò mò trong mắt Đỗ Ngọc Sơn dần biến mất, tia sát ý mãnh liệt lóe lên, lão ta lạnh giọng nói: “Không chỉ cậu phải chết, mỗi người tại đây đều phải chôn cùng!”

Lời này vừa được thốt ra, toàn bộ hoảng sợ.

Nhóm thiên kiêu Lưu Khánh của Trung Giới giới Cổ Võ muốn khóc tới nơi rồi, họ tới thế tục này vào lúc kết giới không gian bị nghiền nát, định chia chác lợi ích chứ đâu ngờ sẽ gặp phải chuyện này ở thế tục.

“Lưu sư huynh, chúng ta nên làm gì bây giờ? Không thể chờ chết vậy được!”

Một võ giả của Thiên Hải Tông nói, trên mặt tràn đầy lo lắng.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 4109“Cậu nói không sai, ta là kẻ đứng sau Đỗ Ngọc Sơn. Nhóc con, từ trên người cậu, ta ngửi thấy hơi thở của Đế Thôn, cậu tới từ Đế Thôn phải không?”Đỗ Ngọc Sơn mở miệng nói.Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng đáp: “Tôi lớn lên ở thế tục, sao có thể tới từ Đế Thôn?”Nghe vậy, Đỗ Ngọc Sơn nhíu mày, dáng vẻ như đang suy tư.Im lặng vài giây, lão ta cười lạnh: “Không thể nào! Nếu không phải tới từ Đế Thôn, cậu sẽ không có hơi thở Đế Thôn trên người!”Ngay lúc này, trong lòng Dương Chấn có chút dao động.Thú thật là đến tận bây giờ, anh vẫn không rõ về thân phận thật sự của bản thân.Trước kia anh vẫn cho rằng mình là đứa con bị vứt bỏ của nhà Vũ Văn thuộc tám gia tộc lớn tại Yến Đô. Nhưng sau này anh mới biết sự thật không phải như thế, anh hoàn toàn không cùng huyết thống với nhà Vũ Văn.Theo việc được tiếp xúc lên ngày càng cao, anh cũng ý thức được thân phận của mình không đơn giản.Dù là ở thế tục trước đó, hay là Hạ Giới giới Cổ Võ sau đó, thậm chí là Trung Giới Cổ Võ hiện tại, không ai trong số thế hệ trẻ là đối thủ của anh.Nếu anh thật sự chỉ là người thường thì sao có thể sở hữu thiên phú võ thuật cao như vậy?Chẳng lẽ bố của anh đến từ Đế Thôn?Trong lòng Dương Chấn thầm suy đoán.Vả lại, thân phận mẹ anh cũng chẳng đơn giản, cho tới giờ, anh chỉ biết mẹ mình có thể là người tới từ một gia tộc đã diệt môn từ trăm năm trước – một gia tộc sở hữu huyết mạch cuồng hóa.Quan trọng nhất là huyết mạch cuồng hóa chỉ truyền nữ không di truyền nam nhưng anh rõ ràng là nam mà, trong cơ thể lại có huyết mạch này, điều này rất bất hợp lý.Những chuyện này đều là bí mật trong lòng anh, đến giờ cũng không điều tra được gì nhiều.“Hả? Đạo Thể?”Đỗ Ngọc Sơn nhìn chằm chằm Dương Chấn một lúc trong, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc, đôi mày nhíu lại: “Ta rõ ràng cảm nhận được khí tức Đạo Thể từ cậu, nhưng sao không nhìn ra cậu là loại Đạo Thể nào?”Trong lòng Dương Chấn kinh hãi, ngay cả anh cũng không biết mình là Đạo Thể gì.Hiện tại, người đang nhìn anh không phải Đỗ Ngọc Sơn, mà là một linh hồn tới từ thời xa xưa, lão ta chắc chắn sẽ không nhầm.Vậy chẳng lẽ vì mình tu luyện bí pháp che giấu hơi thở nên đối phương cũng không thể nhìn ra nguồn gốc?“Không, không cần biết cậu là người gì, địa vị thế nào, hôm nay cậu phải chết thôi!”Sự tò mò trong mắt Đỗ Ngọc Sơn dần biến mất, tia sát ý mãnh liệt lóe lên, lão ta lạnh giọng nói: “Không chỉ cậu phải chết, mỗi người tại đây đều phải chôn cùng!”Lời này vừa được thốt ra, toàn bộ hoảng sợ.Nhóm thiên kiêu Lưu Khánh của Trung Giới giới Cổ Võ muốn khóc tới nơi rồi, họ tới thế tục này vào lúc kết giới không gian bị nghiền nát, định chia chác lợi ích chứ đâu ngờ sẽ gặp phải chuyện này ở thế tục.“Lưu sư huynh, chúng ta nên làm gì bây giờ? Không thể chờ chết vậy được!”Một võ giả của Thiên Hải Tông nói, trên mặt tràn đầy lo lắng.

Chương 4109