Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 4112
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 4112“Nhóc con, nếu cậu yếu như vậy thì hãy quỳ xuống lạy lục van xin đi, không chừng ta sẽ vui vẻ cho phép cậu theo hầu ta!”Đỗ Ngọc Sơn đột nhiên nói ra mấy câu trêu ngươi.Ánh mắt Dương Chấn dần trở nên nghiêm túc, anh không nói gì, chỉ đột ngột nhắm mắt, miệng thì thầm gì đó.Bất chợt, một luồng khí tức to lớn phóng ra từ cơ thể anh.“Hử?”Nụ cười biến mất khỏi gương mặt Đỗ Ngọc Sơn, trong mắt là tia ngạc nhiên.Dương Chấn hiện tại tạo cho lão ta một loại cảm giác rất nguy hiểm.“Hơi thở của Dương Chấn đột nhiên tăng cao gấp mấy lần”.Bên võ giả của Thiên Hải Tông vang lên những tiếng thảng thốt.Lưu Khánh gật nhẹ, mặt mày nghiêm túc: “Nếu tôi đoán không sai thì có lẽ cậu ta đang vận dụng bí pháp lợi hại nào đó, cưỡng ép tăng thực lực lên”.Hắn vừa dứt lời, một người lớn tuổi bên cạnh trầm giọng nói: “Có lẽ không chỉ là bí pháp thôi đâu, tôi còn cảm nhận được sức mạnh huyết mạch từ cậu ta”.“Sức mạnh huyết mạch?”Có người nói: “Ở Trung Giới Cổ Võ, chì có thế lực truyền thừa cực kỳ cổ xưa mới có sự truyền thừa huyết mạch, do đó trong thế hệ trẻ cũng chỉ có một thiên kiêu võ đạo thức tỉnh huyết mạch”.“Dương Chấn chỉ là người ở thế tục, sao có thể thức tỉnh sức mạnh huyết mạch? Chẳng lẽ tổ tiên cậu ta từng là kẻ đứng trên đỉnh thực lực?”Lưu Khánh đáp: “Chắc thế rồi! Nếu không, tuổi Dương Chấn còn trẻ như vậy, sao cậu ta có thể tu luyện tới cấp bậc này khi ở nơi linh khí cạn kiệt như thế tục!”Nghe vậy, mọi người đều tỏ ra ngỡ ngàng.Trong đám thiên kiêu của Thiên Hải Tông, không ai thức tỉnh sức mạnh huyết mạch, hôm nay họ lại gặp được một cường giả thức tỉnh sức mạnh huyết mạch ở thế tục.“Rốt cuộc cậu là ai?”Đỗ Ngọc Sơn mở miệng hỏi, vẻ mặt vẫn không hề thả lỏng: “Trừ hơi thở Đế Thôn, cậu còn có sức mạnh huyết mạch hùng hồn như thế, mà nó lại chẳng có liên quan gì tới Đế Thôn!”Lão ta cứ ngỡ Dương Chấn tới từ Đế Thôn nhưng hiện giờ lão ta lại phát hiện trong sức mạnh huyết mạch của Dương Chấn có một tia khí tức làm lão ta phải kiêng dè.Hiện tại, tuy lão ta chỉ là linh hồn nhập vào thân Đỗ Ngọc Sơn nhưng dù gì cũng từng là cao thủ đứng đầu thế giới này.Nhưng việc huyết mạch có thể làm lão ta cảm thấy bị áp chế thì chỉ có một tình huống duy nhất, là huyết mạch của Dương Chấn mạnh hơn cả lão ta.Trên hai mắt Dương Chấn xuất hiện một tầng vải màu đen, một hơi thở đáng sợ đang thức tỉnh trong cơ thể anh.Khí thế võ đạo của Dương Chấn cũng tăng cao gấp mấy lần.Ầm ầm ầm!Mặt đất dưới chân anh liên tiếp nứt ra.“Quá mạnh!”Cường giả Thiên Hải Tông đều lộ vẻ sửng sốt.Ban nãy họ còn ganh với Dương Chấn, đúng là hành vi ngu xuẩn!
Chương 4112
“Nhóc con, nếu cậu yếu như vậy thì hãy quỳ xuống lạy lục van xin đi, không chừng ta sẽ vui vẻ cho phép cậu theo hầu ta!”
Đỗ Ngọc Sơn đột nhiên nói ra mấy câu trêu ngươi.
Ánh mắt Dương Chấn dần trở nên nghiêm túc, anh không nói gì, chỉ đột ngột nhắm mắt, miệng thì thầm gì đó.
Bất chợt, một luồng khí tức to lớn phóng ra từ cơ thể anh.
“Hử?”
Nụ cười biến mất khỏi gương mặt Đỗ Ngọc Sơn, trong mắt là tia ngạc nhiên.
Dương Chấn hiện tại tạo cho lão ta một loại cảm giác rất nguy hiểm.
“Hơi thở của Dương Chấn đột nhiên tăng cao gấp mấy lần”.
Bên võ giả của Thiên Hải Tông vang lên những tiếng thảng thốt.
Lưu Khánh gật nhẹ, mặt mày nghiêm túc: “Nếu tôi đoán không sai thì có lẽ cậu ta đang vận dụng bí pháp lợi hại nào đó, cưỡng ép tăng thực lực lên”.
Hắn vừa dứt lời, một người lớn tuổi bên cạnh trầm giọng nói: “Có lẽ không chỉ là bí pháp thôi đâu, tôi còn cảm nhận được sức mạnh huyết mạch từ cậu ta”.
“Sức mạnh huyết mạch?”
Có người nói: “Ở Trung Giới Cổ Võ, chì có thế lực truyền thừa cực kỳ cổ xưa mới có sự truyền thừa huyết mạch, do đó trong thế hệ trẻ cũng chỉ có một thiên kiêu võ đạo thức tỉnh huyết mạch”.
“Dương Chấn chỉ là người ở thế tục, sao có thể thức tỉnh sức mạnh huyết mạch? Chẳng lẽ tổ tiên cậu ta từng là kẻ đứng trên đỉnh thực lực?”
Lưu Khánh đáp: “Chắc thế rồi! Nếu không, tuổi Dương Chấn còn trẻ như vậy, sao cậu ta có thể tu luyện tới cấp bậc này khi ở nơi linh khí cạn kiệt như thế tục!”
Nghe vậy, mọi người đều tỏ ra ngỡ ngàng.
Trong đám thiên kiêu của Thiên Hải Tông, không ai thức tỉnh sức mạnh huyết mạch, hôm nay họ lại gặp được một cường giả thức tỉnh sức mạnh huyết mạch ở thế tục.
“Rốt cuộc cậu là ai?”
Đỗ Ngọc Sơn mở miệng hỏi, vẻ mặt vẫn không hề thả lỏng: “Trừ hơi thở Đế Thôn, cậu còn có sức mạnh huyết mạch hùng hồn như thế, mà nó lại chẳng có liên quan gì tới Đế Thôn!”
Lão ta cứ ngỡ Dương Chấn tới từ Đế Thôn nhưng hiện giờ lão ta lại phát hiện trong sức mạnh huyết mạch của Dương Chấn có một tia khí tức làm lão ta phải kiêng dè.
Hiện tại, tuy lão ta chỉ là linh hồn nhập vào thân Đỗ Ngọc Sơn nhưng dù gì cũng từng là cao thủ đứng đầu thế giới này.
Nhưng việc huyết mạch có thể làm lão ta cảm thấy bị áp chế thì chỉ có một tình huống duy nhất, là huyết mạch của Dương Chấn mạnh hơn cả lão ta.
Trên hai mắt Dương Chấn xuất hiện một tầng vải màu đen, một hơi thở đáng sợ đang thức tỉnh trong cơ thể anh.
Khí thế võ đạo của Dương Chấn cũng tăng cao gấp mấy lần.
Ầm ầm ầm!
Mặt đất dưới chân anh liên tiếp nứt ra.
“Quá mạnh!”
Cường giả Thiên Hải Tông đều lộ vẻ sửng sốt.
Ban nãy họ còn ganh với Dương Chấn, đúng là hành vi ngu xuẩn!
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 4112“Nhóc con, nếu cậu yếu như vậy thì hãy quỳ xuống lạy lục van xin đi, không chừng ta sẽ vui vẻ cho phép cậu theo hầu ta!”Đỗ Ngọc Sơn đột nhiên nói ra mấy câu trêu ngươi.Ánh mắt Dương Chấn dần trở nên nghiêm túc, anh không nói gì, chỉ đột ngột nhắm mắt, miệng thì thầm gì đó.Bất chợt, một luồng khí tức to lớn phóng ra từ cơ thể anh.“Hử?”Nụ cười biến mất khỏi gương mặt Đỗ Ngọc Sơn, trong mắt là tia ngạc nhiên.Dương Chấn hiện tại tạo cho lão ta một loại cảm giác rất nguy hiểm.“Hơi thở của Dương Chấn đột nhiên tăng cao gấp mấy lần”.Bên võ giả của Thiên Hải Tông vang lên những tiếng thảng thốt.Lưu Khánh gật nhẹ, mặt mày nghiêm túc: “Nếu tôi đoán không sai thì có lẽ cậu ta đang vận dụng bí pháp lợi hại nào đó, cưỡng ép tăng thực lực lên”.Hắn vừa dứt lời, một người lớn tuổi bên cạnh trầm giọng nói: “Có lẽ không chỉ là bí pháp thôi đâu, tôi còn cảm nhận được sức mạnh huyết mạch từ cậu ta”.“Sức mạnh huyết mạch?”Có người nói: “Ở Trung Giới Cổ Võ, chì có thế lực truyền thừa cực kỳ cổ xưa mới có sự truyền thừa huyết mạch, do đó trong thế hệ trẻ cũng chỉ có một thiên kiêu võ đạo thức tỉnh huyết mạch”.“Dương Chấn chỉ là người ở thế tục, sao có thể thức tỉnh sức mạnh huyết mạch? Chẳng lẽ tổ tiên cậu ta từng là kẻ đứng trên đỉnh thực lực?”Lưu Khánh đáp: “Chắc thế rồi! Nếu không, tuổi Dương Chấn còn trẻ như vậy, sao cậu ta có thể tu luyện tới cấp bậc này khi ở nơi linh khí cạn kiệt như thế tục!”Nghe vậy, mọi người đều tỏ ra ngỡ ngàng.Trong đám thiên kiêu của Thiên Hải Tông, không ai thức tỉnh sức mạnh huyết mạch, hôm nay họ lại gặp được một cường giả thức tỉnh sức mạnh huyết mạch ở thế tục.“Rốt cuộc cậu là ai?”Đỗ Ngọc Sơn mở miệng hỏi, vẻ mặt vẫn không hề thả lỏng: “Trừ hơi thở Đế Thôn, cậu còn có sức mạnh huyết mạch hùng hồn như thế, mà nó lại chẳng có liên quan gì tới Đế Thôn!”Lão ta cứ ngỡ Dương Chấn tới từ Đế Thôn nhưng hiện giờ lão ta lại phát hiện trong sức mạnh huyết mạch của Dương Chấn có một tia khí tức làm lão ta phải kiêng dè.Hiện tại, tuy lão ta chỉ là linh hồn nhập vào thân Đỗ Ngọc Sơn nhưng dù gì cũng từng là cao thủ đứng đầu thế giới này.Nhưng việc huyết mạch có thể làm lão ta cảm thấy bị áp chế thì chỉ có một tình huống duy nhất, là huyết mạch của Dương Chấn mạnh hơn cả lão ta.Trên hai mắt Dương Chấn xuất hiện một tầng vải màu đen, một hơi thở đáng sợ đang thức tỉnh trong cơ thể anh.Khí thế võ đạo của Dương Chấn cũng tăng cao gấp mấy lần.Ầm ầm ầm!Mặt đất dưới chân anh liên tiếp nứt ra.“Quá mạnh!”Cường giả Thiên Hải Tông đều lộ vẻ sửng sốt.Ban nãy họ còn ganh với Dương Chấn, đúng là hành vi ngu xuẩn!