Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 4115
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 4115Chỉ thấy anh lấy ra một vốc bổ khí đan, nuốt xuống toàn bộ, mấy võ giả nhìn theo mà trừng lớn mắt.Anh là luyện đan sư, nhưng lại không xót lòng gì cả.Nuốt một lần mười mấy viên bổ khí đan, sắc mặt anh mới dần dần tốt hơn.Chỉ thấy anh lại nâng kiếm Thiên Tử trong tay lên.“Anh ta còn có thể tấn công!”Có người kinh ngạc hô lên, vẻ mặt khó tin.Mọi người mở lớn mắt, kiếm chiêu Dương Chấn dùng đều tiêu hao rất nhiều sức lực, đồng thời, uy lực chiêu kiếm cũng rất mạnh.Kiếm thứ nhất, Dương Chấn phá vỡ đại trận Phong Thiên.Kiếm thứ hai, Dương Chấn khiến Đỗ Ngọc Sơn bị thương nặng.Vậy kiếm thứ ba sẽ khiến người ta kinh sợ thế nào đây?“Tất cả mọi người, lập tức lùi lại!”“Tất cả mọi người, lập tức lùi lại!”Diệp Chiến Quốc và Mạnh Thiên Lan gần như đồng thời ra lệnh rút lui, lần này, thậm chí bọn họ còn không nói là lui bao nhiêu mét.Dương Chấn vẫn chưa hạ kiếm đã khiến bọn họ cảm thấy áp lực khổng lồ.Lưu Khánh cắn răng, lập tức rống lớn hạ lệnh: “Tất cả mọi người, lại lùi ra nghìn mét!”Ngay lúc này, Dương Chấn đã nâng kiếm Thiên Tử lên cao.“Rầm rầm rầm!”Mấy tia chớp lóe lên trên bầu trời, kiếm thế giống như thiên kiếp giáng xuống tiêu diệt Dương Chấn vậy.Lần này, Đỗ Ngọc Sơn cũng cảm nhận được áp lực đáng sợ.Vẻ mặt lão ta hung tợn quát lớn: “Ta phải xem xem, cậu còn có thể chém được mấy kiếm! Đến đây!”Dương Chấn đứng trên không trung, mái tóc đen tuyền tung bay, chỉ thấy đôi mắt anh đỏ như máu, hơi thở giống như đến từ hồng hoang, bùng nổ khắp cơ thể anh.“Thiên Hành Cửu Kiếm, kiếm thứ ba – Đặc Xá!”Sau khi anh quát lên, một luồng kiếm thế khủng khiếp bùng nổ từ kiếm Thiên Tử.Dương Chấn vung kiếm Thiên Tử trong tay, thế nhưng thứ khiến mọi người kinh sợ là, sau khi kiếm nay hạ xuống, lại không khiến Đỗ Ngọc Sơn bị tổn hại gì.Ngay cả bản thân Đỗ Ngọc Sơn cũng ngây người, chiêu kiếm mạnh như vậy, hai kiếm trước bộc phát sức mạnh khủng khiếp như vậy, mà lại không gây tổn thương gì.Thế nhưng sau khi vung một kiếm bày, sắc mặt Dương Chấn lại tái nhợt hơn, thân thể như bị rút hết sức lực, khẽ chao đảo.“Ha ha ha!”Đỗ Ngọc Sơn bỗng cười lớn, thân thể lao lên không, cười lớn nói: “Dương Chấn, cậu đã đến cực hạn rồi, kiếm thứ ba đã tiêu tốn hết thể lực của cậu rồi, cậu còn có thể giết ta thế nào?”Nhìn Đỗ Ngọc Sơn lao về phía Dương Chấn, các tinh anh Chiến vực Trung Châu và Hiệp hội Võ giả đứng cách xa nghìn mét đều ngây ngốc“Không!”Hạ Hà thê lương thét lên.
Chương 4115
Chỉ thấy anh lấy ra một vốc bổ khí đan, nuốt xuống toàn bộ, mấy võ giả nhìn theo mà trừng lớn mắt.
Anh là luyện đan sư, nhưng lại không xót lòng gì cả.
Nuốt một lần mười mấy viên bổ khí đan, sắc mặt anh mới dần dần tốt hơn.
Chỉ thấy anh lại nâng kiếm Thiên Tử trong tay lên.
“Anh ta còn có thể tấn công!”
Có người kinh ngạc hô lên, vẻ mặt khó tin.
Mọi người mở lớn mắt, kiếm chiêu Dương Chấn dùng đều tiêu hao rất nhiều sức lực, đồng thời, uy lực chiêu kiếm cũng rất mạnh.
Kiếm thứ nhất, Dương Chấn phá vỡ đại trận Phong Thiên.
Kiếm thứ hai, Dương Chấn khiến Đỗ Ngọc Sơn bị thương nặng.
Vậy kiếm thứ ba sẽ khiến người ta kinh sợ thế nào đây?
“Tất cả mọi người, lập tức lùi lại!”
“Tất cả mọi người, lập tức lùi lại!”
Diệp Chiến Quốc và Mạnh Thiên Lan gần như đồng thời ra lệnh rút lui, lần này, thậm chí bọn họ còn không nói là lui bao nhiêu mét.
Dương Chấn vẫn chưa hạ kiếm đã khiến bọn họ cảm thấy áp lực khổng lồ.
Lưu Khánh cắn răng, lập tức rống lớn hạ lệnh: “Tất cả mọi người, lại lùi ra nghìn mét!”
Ngay lúc này, Dương Chấn đã nâng kiếm Thiên Tử lên cao.
“Rầm rầm rầm!”
Mấy tia chớp lóe lên trên bầu trời, kiếm thế giống như thiên kiếp giáng xuống tiêu diệt Dương Chấn vậy.
Lần này, Đỗ Ngọc Sơn cũng cảm nhận được áp lực đáng sợ.
Vẻ mặt lão ta hung tợn quát lớn: “Ta phải xem xem, cậu còn có thể chém được mấy kiếm! Đến đây!”
Dương Chấn đứng trên không trung, mái tóc đen tuyền tung bay, chỉ thấy đôi mắt anh đỏ như máu, hơi thở giống như đến từ hồng hoang, bùng nổ khắp cơ thể anh.
“Thiên Hành Cửu Kiếm, kiếm thứ ba – Đặc Xá!”
Sau khi anh quát lên, một luồng kiếm thế khủng khiếp bùng nổ từ kiếm Thiên Tử.
Dương Chấn vung kiếm Thiên Tử trong tay, thế nhưng thứ khiến mọi người kinh sợ là, sau khi kiếm nay hạ xuống, lại không khiến Đỗ Ngọc Sơn bị tổn hại gì.
Ngay cả bản thân Đỗ Ngọc Sơn cũng ngây người, chiêu kiếm mạnh như vậy, hai kiếm trước bộc phát sức mạnh khủng khiếp như vậy, mà lại không gây tổn thương gì.
Thế nhưng sau khi vung một kiếm bày, sắc mặt Dương Chấn lại tái nhợt hơn, thân thể như bị rút hết sức lực, khẽ chao đảo.
“Ha ha ha!”
Đỗ Ngọc Sơn bỗng cười lớn, thân thể lao lên không, cười lớn nói: “Dương Chấn, cậu đã đến cực hạn rồi, kiếm thứ ba đã tiêu tốn hết thể lực của cậu rồi, cậu còn có thể giết ta thế nào?”
Nhìn Đỗ Ngọc Sơn lao về phía Dương Chấn, các tinh anh Chiến vực Trung Châu và Hiệp hội Võ giả đứng cách xa nghìn mét đều ngây ngốc
“Không!”
Hạ Hà thê lương thét lên.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 4115Chỉ thấy anh lấy ra một vốc bổ khí đan, nuốt xuống toàn bộ, mấy võ giả nhìn theo mà trừng lớn mắt.Anh là luyện đan sư, nhưng lại không xót lòng gì cả.Nuốt một lần mười mấy viên bổ khí đan, sắc mặt anh mới dần dần tốt hơn.Chỉ thấy anh lại nâng kiếm Thiên Tử trong tay lên.“Anh ta còn có thể tấn công!”Có người kinh ngạc hô lên, vẻ mặt khó tin.Mọi người mở lớn mắt, kiếm chiêu Dương Chấn dùng đều tiêu hao rất nhiều sức lực, đồng thời, uy lực chiêu kiếm cũng rất mạnh.Kiếm thứ nhất, Dương Chấn phá vỡ đại trận Phong Thiên.Kiếm thứ hai, Dương Chấn khiến Đỗ Ngọc Sơn bị thương nặng.Vậy kiếm thứ ba sẽ khiến người ta kinh sợ thế nào đây?“Tất cả mọi người, lập tức lùi lại!”“Tất cả mọi người, lập tức lùi lại!”Diệp Chiến Quốc và Mạnh Thiên Lan gần như đồng thời ra lệnh rút lui, lần này, thậm chí bọn họ còn không nói là lui bao nhiêu mét.Dương Chấn vẫn chưa hạ kiếm đã khiến bọn họ cảm thấy áp lực khổng lồ.Lưu Khánh cắn răng, lập tức rống lớn hạ lệnh: “Tất cả mọi người, lại lùi ra nghìn mét!”Ngay lúc này, Dương Chấn đã nâng kiếm Thiên Tử lên cao.“Rầm rầm rầm!”Mấy tia chớp lóe lên trên bầu trời, kiếm thế giống như thiên kiếp giáng xuống tiêu diệt Dương Chấn vậy.Lần này, Đỗ Ngọc Sơn cũng cảm nhận được áp lực đáng sợ.Vẻ mặt lão ta hung tợn quát lớn: “Ta phải xem xem, cậu còn có thể chém được mấy kiếm! Đến đây!”Dương Chấn đứng trên không trung, mái tóc đen tuyền tung bay, chỉ thấy đôi mắt anh đỏ như máu, hơi thở giống như đến từ hồng hoang, bùng nổ khắp cơ thể anh.“Thiên Hành Cửu Kiếm, kiếm thứ ba – Đặc Xá!”Sau khi anh quát lên, một luồng kiếm thế khủng khiếp bùng nổ từ kiếm Thiên Tử.Dương Chấn vung kiếm Thiên Tử trong tay, thế nhưng thứ khiến mọi người kinh sợ là, sau khi kiếm nay hạ xuống, lại không khiến Đỗ Ngọc Sơn bị tổn hại gì.Ngay cả bản thân Đỗ Ngọc Sơn cũng ngây người, chiêu kiếm mạnh như vậy, hai kiếm trước bộc phát sức mạnh khủng khiếp như vậy, mà lại không gây tổn thương gì.Thế nhưng sau khi vung một kiếm bày, sắc mặt Dương Chấn lại tái nhợt hơn, thân thể như bị rút hết sức lực, khẽ chao đảo.“Ha ha ha!”Đỗ Ngọc Sơn bỗng cười lớn, thân thể lao lên không, cười lớn nói: “Dương Chấn, cậu đã đến cực hạn rồi, kiếm thứ ba đã tiêu tốn hết thể lực của cậu rồi, cậu còn có thể giết ta thế nào?”Nhìn Đỗ Ngọc Sơn lao về phía Dương Chấn, các tinh anh Chiến vực Trung Châu và Hiệp hội Võ giả đứng cách xa nghìn mét đều ngây ngốc“Không!”Hạ Hà thê lương thét lên.