- Anh yêu em! Đồng ý lấy anh nhé! Hai năm trước - Chào mọi người tôi là Lương Yên, mọi người hay gọi tôi là Yên Yên. Tôi vừa mới tốt nghiệp thôi nhưng phải đi kiếm việc làm ngay rồi vì nhà tôi nghèo mà. Khổ nỗi lại chả công ty nào nhận tôi cả, mọi người biết vì sao không, vì học lực tôi trung bình mà còn mới ra trường nên không nơi nào nhận ấy mà. Nhưng không sao tôi vừa nhận được tin có công ty nhận tôi rồi(vui sướng). Chả hiểu sao họ lại nhận tôi nhỉ? Mà kệ đi có việc làm là được còn giờ thì đi ngủ đã. Sáng hôm sau: "reng reng reng". Tiếng chuông báo thức cứ reo liên hồi rồi dần lan tỏa khắp căn phòng. Trong cơn mơ màng cô với tay lên lấy chiếc đồng hồ. - Hửm? Sáu giờ! Còn sớm chán ngủ tí nữa đã. Rồi cứ thế, cô sắp trễ giờ làm. - Bảy rưỡi! Ờ.....aaaaa sắp trễ giờ rồi. Nhanh chóng cô ra khỏi giường làm vệ sinh cá nhân, sửa soạn để kịp giờ. Cô chạy thật nhanh ra khỏi nhà, leo lên chiếc xe đạp điện đã cũ và nhanh đi làm. Vừa đi cô vừa nhìn đồng hồ thì bỗng!! - "Rầm". Xe cô đã tông phải…
Chương 11
Tổng Tài Thật Ngọt NgàoTác giả: Thiên HiệnTruyện Ngôn Tình- Anh yêu em! Đồng ý lấy anh nhé! Hai năm trước - Chào mọi người tôi là Lương Yên, mọi người hay gọi tôi là Yên Yên. Tôi vừa mới tốt nghiệp thôi nhưng phải đi kiếm việc làm ngay rồi vì nhà tôi nghèo mà. Khổ nỗi lại chả công ty nào nhận tôi cả, mọi người biết vì sao không, vì học lực tôi trung bình mà còn mới ra trường nên không nơi nào nhận ấy mà. Nhưng không sao tôi vừa nhận được tin có công ty nhận tôi rồi(vui sướng). Chả hiểu sao họ lại nhận tôi nhỉ? Mà kệ đi có việc làm là được còn giờ thì đi ngủ đã. Sáng hôm sau: "reng reng reng". Tiếng chuông báo thức cứ reo liên hồi rồi dần lan tỏa khắp căn phòng. Trong cơn mơ màng cô với tay lên lấy chiếc đồng hồ. - Hửm? Sáu giờ! Còn sớm chán ngủ tí nữa đã. Rồi cứ thế, cô sắp trễ giờ làm. - Bảy rưỡi! Ờ.....aaaaa sắp trễ giờ rồi. Nhanh chóng cô ra khỏi giường làm vệ sinh cá nhân, sửa soạn để kịp giờ. Cô chạy thật nhanh ra khỏi nhà, leo lên chiếc xe đạp điện đã cũ và nhanh đi làm. Vừa đi cô vừa nhìn đồng hồ thì bỗng!! - "Rầm". Xe cô đã tông phải… Ăn uống xong xuôi, Yên Yên thì dọn dẹp chén đĩa còn Chí Vương thì làm việc ở phòng sách.Rồi một tiếng " tinh" vang lên, điện thoại Yên Yên xuất hiện một tin nhắn chờ. Đó là tin nhắn mà Tiểu Lí gửi lịch trình cho này mai của Chí Vương. Vậy là cuối cùng Yên Yên cũng chính thức bắt đầu công việc trợ lí của mình." Tin nhắn từ Tiểu lí"- Yên Yên đây là lịch trình ngày mai của Hạ tổng cô xem qua nắm rõ lịch trình rồi báo lại cho Hạ tổng dùm tôi.- Anh yên tâm tôi sẽ xem và báo lại cho Hạ tổng vào ngày mai.( Yên Yên nhắn lại)Sáng hôm sau, khi chuông đồng hồ báo thức reo lên vào lúc sáu giờ vì thói quen khi ở một mình Yên Yên lại một lần tắt chuông báo thức.- Ây phiền phức quá mới sáu giờ mà.Cứ vậy mà cô đã quên luôn cả việc mình phải chuẩn bị đồ ăn sáng, quần áo đi làm cho Hạ tổng.- Yên Yên! Cô đâu rồi, mau ra đây cho tôi.( một tiếng la lớn vang lên)Vì tiếng la ấy mà Yên Yên đã mơ màng thức dậy.- Mới sáng sớm có chuyện gì mà ồn ào vậy.- Cô kia cô có biết giờ là mấy giờ rồi không mà còn ngủ. Đồ ăn sáng của tôi đâu hả?- Đồ ăn sáng!? Ây chết!- Thôi bỏ đi nhưng cái quan trọng là đồ đi làm của tôi đâu chả phải tôi bảo cô ủi ư?- Chết tôi quên mất, để tôi đi ủi cho anh ngay.- Thôi khỏi bây giờ đã là bảy rưỡi rồi đợi cô ủi xong thì tôi trễ giờ làm mất.- Vậy thì anh mặc cái gì bây giờ?- Đành phải mặc đồ chưa ủi thôi.Nói xong Chí Vương bực tức bỏ lên phòng thay đồ rồi đi làm.- Hạ tổng đồ của anh...( Tiểu Lí ngạc nhiên hỏi)- Đi làm thôi muộn giờ rồi.- Ờ... được!Sau đó Yên Yên cũng thay đồ và bắt đầu ngày đi làm đầu tiên trong không khí u ám."Tại công ty"Các nhân viên đang bàn tán xôn xao khi lần đầu tiên thấy Hạ tổng đi làm muộn còn mặc một bộ đồ nhăn nhúm.- " Mọi người ơi hôm nay Hạ tổng bị gì vậy? sao quần áo thì nhăn nhúm còn đi làm muộn nữa chưa bao giờ tôi thấy Hạ tổng như vậy."- " Đúng đấy đã thế mặt mũi có vẻ rất tức giận chuyện gì đấy, có lẽ hôm nay không ổn rồi"Mọi người bàn tán xôn xao vì chuyện của Hạ tổng. Đúng lúc đó Yên Yên tới công ty và bị lôi vào hỏi chuyện.- " Ê Yên Yên kìa hỏi cô ấy thử xem dù gì cũng là trợ lí mà"Rồi mọi người hỏi chuyện Yên Yên.- " Yên Yên cô có biết vì sao hôm nay Hạ tổng tức giận vậy không?"- Tức giận sao?- " Đúng rồi bước vào công ty mà như kéo theo cả một đám mây đen đàng sau vậy đó. Cô có biết gì không?"Yên Yên chỉ cười trừ rồi bỏ đi, mặc cho những nhân viên đó tò mò thế nào.
Ăn uống xong xuôi, Yên Yên thì dọn dẹp chén đĩa còn Chí Vương thì làm việc ở phòng sách.
Rồi một tiếng " tinh" vang lên, điện thoại Yên Yên xuất hiện một tin nhắn chờ. Đó là tin nhắn mà Tiểu Lí gửi lịch trình cho này mai của Chí Vương. Vậy là cuối cùng Yên Yên cũng chính thức bắt đầu công việc trợ lí của mình.
" Tin nhắn từ Tiểu lí"
- Yên Yên đây là lịch trình ngày mai của Hạ tổng cô xem qua nắm rõ lịch trình rồi báo lại cho Hạ tổng dùm tôi.
- Anh yên tâm tôi sẽ xem và báo lại cho Hạ tổng vào ngày mai.( Yên Yên nhắn lại)
Sáng hôm sau, khi chuông đồng hồ báo thức reo lên vào lúc sáu giờ vì thói quen khi ở một mình Yên Yên lại một lần tắt chuông báo thức.
- Ây phiền phức quá mới sáu giờ mà.
Cứ vậy mà cô đã quên luôn cả việc mình phải chuẩn bị đồ ăn sáng, quần áo đi làm cho Hạ tổng.
- Yên Yên! Cô đâu rồi, mau ra đây cho tôi.( một tiếng la lớn vang lên)
Vì tiếng la ấy mà Yên Yên đã mơ màng thức dậy.
- Mới sáng sớm có chuyện gì mà ồn ào vậy.
- Cô kia cô có biết giờ là mấy giờ rồi không mà còn ngủ. Đồ ăn sáng của tôi đâu hả?
- Đồ ăn sáng!? Ây chết!
- Thôi bỏ đi nhưng cái quan trọng là đồ đi làm của tôi đâu chả phải tôi bảo cô ủi ư?
- Chết tôi quên mất, để tôi đi ủi cho anh ngay.
- Thôi khỏi bây giờ đã là bảy rưỡi rồi đợi cô ủi xong thì tôi trễ giờ làm mất.
- Vậy thì anh mặc cái gì bây giờ?
- Đành phải mặc đồ chưa ủi thôi.
Nói xong Chí Vương bực tức bỏ lên phòng thay đồ rồi đi làm.
- Hạ tổng đồ của anh...( Tiểu Lí ngạc nhiên hỏi)
- Đi làm thôi muộn giờ rồi.
- Ờ... được!
Sau đó Yên Yên cũng thay đồ và bắt đầu ngày đi làm đầu tiên trong không khí u ám.
"Tại công ty"
Các nhân viên đang bàn tán xôn xao khi lần đầu tiên thấy Hạ tổng đi làm muộn còn mặc một bộ đồ nhăn nhúm.
- " Mọi người ơi hôm nay Hạ tổng bị gì vậy? sao quần áo thì nhăn nhúm còn đi làm muộn nữa chưa bao giờ tôi thấy Hạ tổng như vậy."
- " Đúng đấy đã thế mặt mũi có vẻ rất tức giận chuyện gì đấy, có lẽ hôm nay không ổn rồi"
Mọi người bàn tán xôn xao vì chuyện của Hạ tổng. Đúng lúc đó Yên Yên tới công ty và bị lôi vào hỏi chuyện.
- " Ê Yên Yên kìa hỏi cô ấy thử xem dù gì cũng là trợ lí mà"
Rồi mọi người hỏi chuyện Yên Yên.
- " Yên Yên cô có biết vì sao hôm nay Hạ tổng tức giận vậy không?"
- Tức giận sao?
- " Đúng rồi bước vào công ty mà như kéo theo cả một đám mây đen đàng sau vậy đó. Cô có biết gì không?"
Yên Yên chỉ cười trừ rồi bỏ đi, mặc cho những nhân viên đó tò mò thế nào.
Tổng Tài Thật Ngọt NgàoTác giả: Thiên HiệnTruyện Ngôn Tình- Anh yêu em! Đồng ý lấy anh nhé! Hai năm trước - Chào mọi người tôi là Lương Yên, mọi người hay gọi tôi là Yên Yên. Tôi vừa mới tốt nghiệp thôi nhưng phải đi kiếm việc làm ngay rồi vì nhà tôi nghèo mà. Khổ nỗi lại chả công ty nào nhận tôi cả, mọi người biết vì sao không, vì học lực tôi trung bình mà còn mới ra trường nên không nơi nào nhận ấy mà. Nhưng không sao tôi vừa nhận được tin có công ty nhận tôi rồi(vui sướng). Chả hiểu sao họ lại nhận tôi nhỉ? Mà kệ đi có việc làm là được còn giờ thì đi ngủ đã. Sáng hôm sau: "reng reng reng". Tiếng chuông báo thức cứ reo liên hồi rồi dần lan tỏa khắp căn phòng. Trong cơn mơ màng cô với tay lên lấy chiếc đồng hồ. - Hửm? Sáu giờ! Còn sớm chán ngủ tí nữa đã. Rồi cứ thế, cô sắp trễ giờ làm. - Bảy rưỡi! Ờ.....aaaaa sắp trễ giờ rồi. Nhanh chóng cô ra khỏi giường làm vệ sinh cá nhân, sửa soạn để kịp giờ. Cô chạy thật nhanh ra khỏi nhà, leo lên chiếc xe đạp điện đã cũ và nhanh đi làm. Vừa đi cô vừa nhìn đồng hồ thì bỗng!! - "Rầm". Xe cô đã tông phải… Ăn uống xong xuôi, Yên Yên thì dọn dẹp chén đĩa còn Chí Vương thì làm việc ở phòng sách.Rồi một tiếng " tinh" vang lên, điện thoại Yên Yên xuất hiện một tin nhắn chờ. Đó là tin nhắn mà Tiểu Lí gửi lịch trình cho này mai của Chí Vương. Vậy là cuối cùng Yên Yên cũng chính thức bắt đầu công việc trợ lí của mình." Tin nhắn từ Tiểu lí"- Yên Yên đây là lịch trình ngày mai của Hạ tổng cô xem qua nắm rõ lịch trình rồi báo lại cho Hạ tổng dùm tôi.- Anh yên tâm tôi sẽ xem và báo lại cho Hạ tổng vào ngày mai.( Yên Yên nhắn lại)Sáng hôm sau, khi chuông đồng hồ báo thức reo lên vào lúc sáu giờ vì thói quen khi ở một mình Yên Yên lại một lần tắt chuông báo thức.- Ây phiền phức quá mới sáu giờ mà.Cứ vậy mà cô đã quên luôn cả việc mình phải chuẩn bị đồ ăn sáng, quần áo đi làm cho Hạ tổng.- Yên Yên! Cô đâu rồi, mau ra đây cho tôi.( một tiếng la lớn vang lên)Vì tiếng la ấy mà Yên Yên đã mơ màng thức dậy.- Mới sáng sớm có chuyện gì mà ồn ào vậy.- Cô kia cô có biết giờ là mấy giờ rồi không mà còn ngủ. Đồ ăn sáng của tôi đâu hả?- Đồ ăn sáng!? Ây chết!- Thôi bỏ đi nhưng cái quan trọng là đồ đi làm của tôi đâu chả phải tôi bảo cô ủi ư?- Chết tôi quên mất, để tôi đi ủi cho anh ngay.- Thôi khỏi bây giờ đã là bảy rưỡi rồi đợi cô ủi xong thì tôi trễ giờ làm mất.- Vậy thì anh mặc cái gì bây giờ?- Đành phải mặc đồ chưa ủi thôi.Nói xong Chí Vương bực tức bỏ lên phòng thay đồ rồi đi làm.- Hạ tổng đồ của anh...( Tiểu Lí ngạc nhiên hỏi)- Đi làm thôi muộn giờ rồi.- Ờ... được!Sau đó Yên Yên cũng thay đồ và bắt đầu ngày đi làm đầu tiên trong không khí u ám."Tại công ty"Các nhân viên đang bàn tán xôn xao khi lần đầu tiên thấy Hạ tổng đi làm muộn còn mặc một bộ đồ nhăn nhúm.- " Mọi người ơi hôm nay Hạ tổng bị gì vậy? sao quần áo thì nhăn nhúm còn đi làm muộn nữa chưa bao giờ tôi thấy Hạ tổng như vậy."- " Đúng đấy đã thế mặt mũi có vẻ rất tức giận chuyện gì đấy, có lẽ hôm nay không ổn rồi"Mọi người bàn tán xôn xao vì chuyện của Hạ tổng. Đúng lúc đó Yên Yên tới công ty và bị lôi vào hỏi chuyện.- " Ê Yên Yên kìa hỏi cô ấy thử xem dù gì cũng là trợ lí mà"Rồi mọi người hỏi chuyện Yên Yên.- " Yên Yên cô có biết vì sao hôm nay Hạ tổng tức giận vậy không?"- Tức giận sao?- " Đúng rồi bước vào công ty mà như kéo theo cả một đám mây đen đàng sau vậy đó. Cô có biết gì không?"Yên Yên chỉ cười trừ rồi bỏ đi, mặc cho những nhân viên đó tò mò thế nào.