Tác giả:

Tân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và…

Chương 10: Khởi Đầu Của Cuộc Hôn Nhân

Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly HônTác giả: kiều mạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và… Má Vương làm ầm ĩ lên, tóm lại là muốn gả cho một con gà, một con chó.Mộ Như gật đầu, nhẹ giọng nói cô biết tuy rằng Đông Phương Mặc không còn là nam nhân, nhưng dù sao sau khi kết hôn, cô sẽ có nhà riêng?Cô luôn khao khát một mái ấm của riêng mình, nhưng bây giờ, cuối cùng cô đã có được nó rồi phải không?Vốn dĩ cô cho rằng kết hôn với Đông Phương Mặc là một chuyện rất đơn giản và thấp kém, dù sao thì Đông Phương Mặc cũng là một người đàn ông khó nhận ra, anh ta luôn không sẵn sàng ra đường. Vì vậy, cô ước tính rằng Đông Phương Mặc sẽ cử một chiếc xe đến đón cô ấy.Nhưng mấy ai biết được, Đông Phương gia thực sự rất coi trọng cuộc hôn nhân này, không chỉ gửi váy cưới thương hiệu nổi tiếng, họ còn tổ chức hôn lễ hoành tráng.Khi cô mặc những chiếc váy cưới được cho là của Tịch Mộ Tuyết, lên chiếc xe cưới sang trọng mà Đông Phương gia đến đón, sau đó, tại hiện trường lễ cưới, cô bất ngờ phát hiện ra rằng chú rể Đông Phương Mặc hoàn toàn không phải không thể nhận ra được. Một người đàn ông, như là một hoàng tử với vẻ ngoài đẹp trai.Tất nhiên, không chỉ cô ấy choáng váng mà ngay cả cha mẹ cô Tịch Viễn Trình và Đỗ Tâm Duyệt cũng choáng váng, họ không ngừng lấy tay nhéo vào mắt như là muốn tỉnh dậy giậc mơ.Cả quá trình diễn ra lễ cưới, cô luôn ở trên mây, đồng thời cũng hỗn loạn nghĩ rằng người chồng mà cô lấy không phải xấu như quỷ, đồng thời lo lắng anh ta sẽ phát hiện ra cô là giả.Chắc chắn, lo lắng của cô không phải là thừa, cô vốn tưởng rằng sau đêm nay Đông Phương Mặc sẽ không phát hiện ra, nhưng không ngờ đây chỉ mới là bắt đầu.“Quả nhiên không phải như tôi mong đợi.” Với tiếng khịt mũi lạnh lùng của Đông Phương Mặc, Mộ Như trong ý thức định rút lui, sau đó chỉ có thể dùng ánh mắt vô tội nhìn anh.Đông Phi Mặc nhìn Mộ Như bằng ánh mắt giễu cợt, sau đó mỉa mai nói: "Tên yêu quái xấu xí Tịch Mộ Như, tôi quên nói với cô, tôi không phải Đông Phương Mặc, tôi là em trai của anh ấy Đông Phương Vũ, chúng ta--"Đông Phương Vũ dừng lại một lúc khi anh ta nói như vậy, sau đó một giọng nói trầm thấp và giễu cợt vang lên: "Cũng là anh em sinh đôi!"“Cái gì?” Mộ Như không khỏi lui về phía sau ba bước, mở to mắt nhìn chú rể Đông Phương Mặc trước mặt, không sai, là Đông Phương Vũ, chính mình cũng có chút nghi hoặc đôi mắt mở to.“Cô rất ngạc nhiên phải không?” Khuôn mặt Đông Phương Vũ không còn tức giận mà là vẻ đắc thắng, sau đó anh ta dùng tay nâng cằm Mộ Như lên, đập miệng hai cái rồi nói: “Vốn dĩ anh trai tôi tưởng anh ấy đã kết hôn với Tịch Mộ Tuyết, anh ấy nghĩ rằng Tịch Mộ Tuyết rất xinh đẹp, cô hẳn đã nghe nói về anh ấy, anh ấy đã bị lửa thiêu đốt không thể nhận ra, làm sao anh ấy có thể đích thân đến dự đám cưới với người phụ nữ mà anh yêu, nên chỉ có thể nhờ tôi-  em trai của anh ấy làm rể. Tuy nhiên, người kết hôn với cô vẫn là anh trai Đông Phương Mặc của tôi. "Đông Phương Vũ nói xong lời này, hoàn toàn không để ý tới sắc mặt tái nhợt trước mặt, sau đó ưu nhã xoay người đi về phía cửa, lạnh lùng buông một câu: “Tôi đi bố tôi xuống lầu, để xem ông ấy giải quyết như thế nào? Tôi không biết cô có bị trừng phạt vì hành vi giả mạo này hay không. Cô nên cầu xin sự phù hộ của thần linh”.Lời vừa dứt, Đông Phương Vũ không để ý đến Tịch Mộ Như trong phòng nữa, mà bước nhanh ra khỏi cửa, đóng sầm cửa lại, sau đó đi nhanh lên lầu.

Má Vương làm ầm ĩ lên, tóm lại là muốn gả cho một con gà, một con chó.

Mộ Như gật đầu, nhẹ giọng nói cô biết tuy rằng Đông Phương Mặc không còn là nam nhân, nhưng dù sao sau khi kết hôn, cô sẽ có nhà riêng?

Cô luôn khao khát một mái ấm của riêng mình, nhưng bây giờ, cuối cùng cô đã có được nó rồi phải không?

Vốn dĩ cô cho rằng kết hôn với Đông Phương Mặc là một chuyện rất đơn giản và thấp kém, dù sao thì Đông Phương Mặc cũng là một người đàn ông khó nhận ra, anh ta luôn không sẵn sàng ra đường. Vì vậy, cô ước tính rằng Đông Phương Mặc sẽ cử một chiếc xe đến đón cô ấy.

Nhưng mấy ai biết được, Đông Phương gia thực sự rất coi trọng cuộc hôn nhân này, không chỉ gửi váy cưới thương hiệu nổi tiếng, họ còn tổ chức hôn lễ hoành tráng.

Khi cô mặc những chiếc váy cưới được cho là của Tịch Mộ Tuyết, lên chiếc xe cưới sang trọng mà Đông Phương gia đến đón, sau đó, tại hiện trường lễ cưới, cô bất ngờ phát hiện ra rằng chú rể Đông Phương Mặc hoàn toàn không phải không thể nhận ra được. Một người đàn ông, như là một hoàng tử với vẻ ngoài đẹp trai.

Tất nhiên, không chỉ cô ấy choáng váng mà ngay cả cha mẹ cô Tịch Viễn Trình và Đỗ Tâm Duyệt cũng choáng váng, họ không ngừng lấy tay nhéo vào mắt như là muốn tỉnh dậy giậc mơ.

Cả quá trình diễn ra lễ cưới, cô luôn ở trên mây, đồng thời cũng hỗn loạn nghĩ rằng người chồng mà cô lấy không phải xấu như quỷ, đồng thời lo lắng anh ta sẽ phát hiện ra cô là giả.

Chắc chắn, lo lắng của cô không phải là thừa, cô vốn tưởng rằng sau đêm nay Đông Phương Mặc sẽ không phát hiện ra, nhưng không ngờ đây chỉ mới là bắt đầu.

“Quả nhiên không phải như tôi mong đợi.” Với tiếng khịt mũi lạnh lùng của Đông Phương Mặc, Mộ Như trong ý thức định rút lui, sau đó chỉ có thể dùng ánh mắt vô tội nhìn anh.

Đông Phi Mặc nhìn Mộ Như bằng ánh mắt giễu cợt, sau đó mỉa mai nói: "Tên yêu quái xấu xí Tịch Mộ Như, tôi quên nói với cô, tôi không phải Đông Phương Mặc, tôi là em trai của anh ấy Đông Phương Vũ, chúng ta--"

Đông Phương Vũ dừng lại một lúc khi anh ta nói như vậy, sau đó một giọng nói trầm thấp và giễu cợt vang lên: "Cũng là anh em sinh đôi!"

“Cái gì?” Mộ Như không khỏi lui về phía sau ba bước, mở to mắt nhìn chú rể Đông Phương Mặc trước mặt, không sai, là Đông Phương Vũ, chính mình cũng có chút nghi hoặc đôi mắt mở to.

“Cô rất ngạc nhiên phải không?” Khuôn mặt Đông Phương Vũ không còn tức giận mà là vẻ đắc thắng, sau đó anh ta dùng tay nâng cằm Mộ Như lên, đập miệng hai cái rồi nói: “Vốn dĩ anh trai tôi tưởng anh ấy đã kết hôn với Tịch Mộ Tuyết, anh ấy nghĩ rằng Tịch Mộ Tuyết rất xinh đẹp, cô hẳn đã nghe nói về anh ấy, anh ấy đã bị lửa thiêu đốt không thể nhận ra, làm sao anh ấy có thể đích thân đến dự đám cưới với người phụ nữ mà anh yêu, nên chỉ có thể nhờ tôi-  em trai của anh ấy làm rể. Tuy nhiên, người kết hôn với cô vẫn là anh trai Đông Phương Mặc của tôi. "

Đông Phương Vũ nói xong lời này, hoàn toàn không để ý tới sắc mặt tái nhợt trước mặt, sau đó ưu nhã xoay người đi về phía cửa, lạnh lùng buông một câu: “Tôi đi bố tôi xuống lầu, để xem ông ấy giải quyết như thế nào? Tôi không biết cô có bị trừng phạt vì hành vi giả mạo này hay không. Cô nên cầu xin sự phù hộ của thần linh”.

Lời vừa dứt, Đông Phương Vũ không để ý đến Tịch Mộ Như trong phòng nữa, mà bước nhanh ra khỏi cửa, đóng sầm cửa lại, sau đó đi nhanh lên lầu.

Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly HônTác giả: kiều mạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và… Má Vương làm ầm ĩ lên, tóm lại là muốn gả cho một con gà, một con chó.Mộ Như gật đầu, nhẹ giọng nói cô biết tuy rằng Đông Phương Mặc không còn là nam nhân, nhưng dù sao sau khi kết hôn, cô sẽ có nhà riêng?Cô luôn khao khát một mái ấm của riêng mình, nhưng bây giờ, cuối cùng cô đã có được nó rồi phải không?Vốn dĩ cô cho rằng kết hôn với Đông Phương Mặc là một chuyện rất đơn giản và thấp kém, dù sao thì Đông Phương Mặc cũng là một người đàn ông khó nhận ra, anh ta luôn không sẵn sàng ra đường. Vì vậy, cô ước tính rằng Đông Phương Mặc sẽ cử một chiếc xe đến đón cô ấy.Nhưng mấy ai biết được, Đông Phương gia thực sự rất coi trọng cuộc hôn nhân này, không chỉ gửi váy cưới thương hiệu nổi tiếng, họ còn tổ chức hôn lễ hoành tráng.Khi cô mặc những chiếc váy cưới được cho là của Tịch Mộ Tuyết, lên chiếc xe cưới sang trọng mà Đông Phương gia đến đón, sau đó, tại hiện trường lễ cưới, cô bất ngờ phát hiện ra rằng chú rể Đông Phương Mặc hoàn toàn không phải không thể nhận ra được. Một người đàn ông, như là một hoàng tử với vẻ ngoài đẹp trai.Tất nhiên, không chỉ cô ấy choáng váng mà ngay cả cha mẹ cô Tịch Viễn Trình và Đỗ Tâm Duyệt cũng choáng váng, họ không ngừng lấy tay nhéo vào mắt như là muốn tỉnh dậy giậc mơ.Cả quá trình diễn ra lễ cưới, cô luôn ở trên mây, đồng thời cũng hỗn loạn nghĩ rằng người chồng mà cô lấy không phải xấu như quỷ, đồng thời lo lắng anh ta sẽ phát hiện ra cô là giả.Chắc chắn, lo lắng của cô không phải là thừa, cô vốn tưởng rằng sau đêm nay Đông Phương Mặc sẽ không phát hiện ra, nhưng không ngờ đây chỉ mới là bắt đầu.“Quả nhiên không phải như tôi mong đợi.” Với tiếng khịt mũi lạnh lùng của Đông Phương Mặc, Mộ Như trong ý thức định rút lui, sau đó chỉ có thể dùng ánh mắt vô tội nhìn anh.Đông Phi Mặc nhìn Mộ Như bằng ánh mắt giễu cợt, sau đó mỉa mai nói: "Tên yêu quái xấu xí Tịch Mộ Như, tôi quên nói với cô, tôi không phải Đông Phương Mặc, tôi là em trai của anh ấy Đông Phương Vũ, chúng ta--"Đông Phương Vũ dừng lại một lúc khi anh ta nói như vậy, sau đó một giọng nói trầm thấp và giễu cợt vang lên: "Cũng là anh em sinh đôi!"“Cái gì?” Mộ Như không khỏi lui về phía sau ba bước, mở to mắt nhìn chú rể Đông Phương Mặc trước mặt, không sai, là Đông Phương Vũ, chính mình cũng có chút nghi hoặc đôi mắt mở to.“Cô rất ngạc nhiên phải không?” Khuôn mặt Đông Phương Vũ không còn tức giận mà là vẻ đắc thắng, sau đó anh ta dùng tay nâng cằm Mộ Như lên, đập miệng hai cái rồi nói: “Vốn dĩ anh trai tôi tưởng anh ấy đã kết hôn với Tịch Mộ Tuyết, anh ấy nghĩ rằng Tịch Mộ Tuyết rất xinh đẹp, cô hẳn đã nghe nói về anh ấy, anh ấy đã bị lửa thiêu đốt không thể nhận ra, làm sao anh ấy có thể đích thân đến dự đám cưới với người phụ nữ mà anh yêu, nên chỉ có thể nhờ tôi-  em trai của anh ấy làm rể. Tuy nhiên, người kết hôn với cô vẫn là anh trai Đông Phương Mặc của tôi. "Đông Phương Vũ nói xong lời này, hoàn toàn không để ý tới sắc mặt tái nhợt trước mặt, sau đó ưu nhã xoay người đi về phía cửa, lạnh lùng buông một câu: “Tôi đi bố tôi xuống lầu, để xem ông ấy giải quyết như thế nào? Tôi không biết cô có bị trừng phạt vì hành vi giả mạo này hay không. Cô nên cầu xin sự phù hộ của thần linh”.Lời vừa dứt, Đông Phương Vũ không để ý đến Tịch Mộ Như trong phòng nữa, mà bước nhanh ra khỏi cửa, đóng sầm cửa lại, sau đó đi nhanh lên lầu.

Chương 10: Khởi Đầu Của Cuộc Hôn Nhân