Tân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và…
Chương 18: Cô Ấy Chỉ Là Người Bị Sai Khiến
Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly HônTác giả: kiều mạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và… Mộ Như nhanh chóng đón lấy phong bì màu đỏ trong tay Đông Phương Mai, sau đó nghiêng người một chút và nói "Cảm ơn", đồng thờinhor giọng giải thích: "Tịch Mộ Tuyết là chị gái cháu, chúng cháu là một cặp song sinh.""Ồ, không có gì ngạc nhiên khi cô đánh lừa tất cả chúng tôi." Đông Phương Mai chợt nhận ra, sau đó nhìn Đông Phương Mặc nói:" Ah Mặc, thực ra, con không cần phải như thế này. Với nguồn tài chính và thế lực của Đông Phương gia chúng ta, con muốn phẫu thuật trở thành An Jeong-hwan* của Hàn Quốc cũng được, tại sao cứ tự chuốc lấy phiền phức, ta lo lắng cho Mộ Như cô ấy... "*Được dịch từ tiếng Anh-Một Jeong-hwan là một Judoka Hàn Quốc. Ông là cháu trai của huy chương vàng Olympic Ahn Byeong-keun. Năm 15 tuổi, An chuyển đến Nhật Bản và tiếp tục sự nghiệp judo ở Fukuoka. Sau khi tốt nghiệp Đại học Yamanashi Gakuin năm 2006, anh trở về Hàn Quốc và gia nhập câu lạc bộ judo Pohang City Hall. (Wikipedia)" Vì cô ấy nghe theo sự sắp đặt của cha cô ấy để lấy con, vậy thì cô ấy phải chấp nhận mọi thứ thuộc về con, con sẽ không thay đổi vì ai kể cả khuôn mặt của con." Giọng nói của Đông Phương Mặc khàn khàn và lạnh lùng:“ Hơn nữa, dù phẫu thuật thẩm mỹ trông có đẹp đến đâu đi nữa thì cũng là giả. Tốt hơn hết hãy làm chính mình ”.Đông Phương Mai cũng là một người khôn ngoan, nghe thấy những lời của Đông Phương Mặc, bà lập tức chuyển chủ đề: “Đúng vậy, A. Mặc, dì nghe nói Nam Cung Tầm của tập đoàn Singapore Tầm sắp tới tập đoàn Đông Phương để bàn kế hoạch hợp tác trong năm tới. Là một trong những khách hàng lớn của chúng ta. Nếu là khách hàng lớn đương nhiên không thể lơ là. Nếu dì không tiện gặp, dì nghĩ... "Dì Mai đừng lo lắng quá? Sớm muộn gì tập đoàn Đông Phương này cũng là của ba anh em tụi con sao?" Đông Phương Mặc nhanh chóng cắt đứt lời của Đông Phương Mai, sau đó nhàn nhạt nói: "Nam Cung Tầm là một kẻ trục lợi nổi tiếng. Anh ta không bao giờ chơi bài theo lời A Tuấn vẫn còn trẻ nó chỉ mới hai mươi tuổi. Nó chắc chắn không phải là đối thủ của Nam Cung Tầm. Hơn nữa, nếu dì Mai xuất hiện, chẳng phải sẽ khiến mọi người nghĩ rằng tập đoàn Đông Phương của chúng ta không có đàn ông hay sao?"" Vậy thì... dì nên cử ai đến gặp Nam Cung Tầm? "Giọng Đông Phương Mai dài ra, bà cảm thấy vô cùng khó chịu.“Dì không cần phải lo lắng cho dì Mai. Chẳng phải, vẫn còn ba tuần nữa tập đoàn Nam Cung mới tìm đến tập đoàn Đông Phương không phải sao?” Giọng của Đông Phương Mặc vẫn lạnh lùng: “Con đã có A Vũ chuẩn bị rồi. "" Đông Phương Vũ? "Đông Phương Mai không thể không hỏi ngược lại, sau đó lẩm bẩm:" A Mặc, đó không phải là ý của dì, những gì dì nói không phải đang chỉ Vũ, nó không ở trong tập đoàn, nó luôn ở trong sòng bạc cả một ngày..."“Dì Mai, con ăn xong rồi, dì từ từ ăn.” Đông Phương Mặc hiển nhiên không có ý định tiếp tục nghe dì Mai nói, lấy khăn giấy lau miệng, sau đó xoay xe lăn rời đi.Nhưng khi quay lại gặp Tịch Mộ Như, anh lại dừng lại, rồi lạnh lùng nói: "Tịch Mộ Như, tôi nói rõ cho em nghe. Đông Phương gia là một gia tộc lớn, có một số tình huống khác với những gia đình khác. Làm vợ tôi, em chỉ cần nhu mì, cư xử tốt và hợp lý. Chỉ cần ngoan ngoãn, không hỏi về những điều khác, không hỏi về những điều em không nên biết, và đừng tò mò về điều gì."Giọng của Đông Phương Mặc già dặn, khàn khàn và vô cùng lạnh lùng, giống như một người 60-70 tuổi, Mộ Như rùng mình khi nghe thấy âm thanh từ miệng anh.Mộ Như cúi đầu không dám phát biểu, Đông Phương Mại có chút choáng ngợp, nhịn không được mà nói: "A Mặc, nhìn Mộ Như liền biết, con mang những luận lệ đó ra, khiến con bé vận nhất sẽ bỏ chạy đó."" Bây giờ cô ấy có thể chạy rồi. Người con cưới ban đầu không phải là cô ấy, cô ấy chỉ là thế thân. "Đông Phương Mặc lạnh lùng cắt ngang lời nói của Đông Phương Mai, sau đó xoay xe lăn nhanh chóng chuyển hướng ra ngoài.Nghe xong lời nói của Đông Phương Mặc, trái tim Mộ Như như chết đi sống lại, cô thật sự là không phụ lòng lúc mới sinh ra cha mẹ đã không thích hắn, bây giờ cô lại là người thay thế Mộ Tuyết gả cho Đông Phương Mặc. Không thể nhận ra anh vẫn cảm thấy không thích chuyện đó.
Mộ Như nhanh chóng đón lấy phong bì màu đỏ trong tay Đông Phương Mai, sau đó nghiêng người một chút và nói "Cảm ơn", đồng thờinhor giọng giải thích: "Tịch Mộ Tuyết là chị gái cháu, chúng cháu là một cặp song sinh."
"Ồ, không có gì ngạc nhiên khi cô đánh lừa tất cả chúng tôi." Đông Phương Mai chợt nhận ra, sau đó nhìn Đông Phương Mặc nói:" Ah Mặc, thực ra, con không cần phải như thế này. Với nguồn tài chính và thế lực của Đông Phương gia chúng ta, con muốn phẫu thuật trở thành An Jeong-hwan* của Hàn Quốc cũng được, tại sao cứ tự chuốc lấy phiền phức, ta lo lắng cho Mộ Như cô ấy... "
*Được dịch từ tiếng Anh-Một Jeong-hwan là một Judoka Hàn Quốc. Ông là cháu trai của huy chương vàng Olympic Ahn Byeong-keun. Năm 15 tuổi, An chuyển đến Nhật Bản và tiếp tục sự nghiệp judo ở Fukuoka. Sau khi tốt nghiệp Đại học Yamanashi Gakuin năm 2006, anh trở về Hàn Quốc và gia nhập câu lạc bộ judo Pohang City Hall. (Wikipedia)
" Vì cô ấy nghe theo sự sắp đặt của cha cô ấy để lấy con, vậy thì cô ấy phải chấp nhận mọi thứ thuộc về con, con sẽ không thay đổi vì ai kể cả khuôn mặt của con." Giọng nói của Đông Phương Mặc khàn khàn và lạnh lùng:“ Hơn nữa, dù phẫu thuật thẩm mỹ trông có đẹp đến đâu đi nữa thì cũng là giả. Tốt hơn hết hãy làm chính mình ”.
Đông Phương Mai cũng là một người khôn ngoan, nghe thấy những lời của Đông Phương Mặc, bà lập tức chuyển chủ đề: “Đúng vậy, A. Mặc, dì nghe nói Nam Cung Tầm của tập đoàn Singapore Tầm sắp tới tập đoàn Đông Phương để bàn kế hoạch hợp tác trong năm tới. Là một trong những khách hàng lớn của chúng ta. Nếu là khách hàng lớn đương nhiên không thể lơ là. Nếu dì không tiện gặp, dì nghĩ... "
Dì Mai đừng lo lắng quá? Sớm muộn gì tập đoàn Đông Phương này cũng là của ba anh em tụi con sao?" Đông Phương Mặc nhanh chóng cắt đứt lời của Đông Phương Mai, sau đó nhàn nhạt nói: "Nam Cung Tầm là một kẻ trục lợi nổi tiếng. Anh ta không bao giờ chơi bài theo lời A Tuấn vẫn còn trẻ nó chỉ mới hai mươi tuổi. Nó chắc chắn không phải là đối thủ của Nam Cung Tầm. Hơn nữa, nếu dì Mai xuất hiện, chẳng phải sẽ khiến mọi người nghĩ rằng tập đoàn Đông Phương của chúng ta không có đàn ông hay sao?"
" Vậy thì... dì nên cử ai đến gặp Nam Cung Tầm? "Giọng Đông Phương Mai dài ra, bà cảm thấy vô cùng khó chịu.
“Dì không cần phải lo lắng cho dì Mai. Chẳng phải, vẫn còn ba tuần nữa tập đoàn Nam Cung mới tìm đến tập đoàn Đông Phương không phải sao?” Giọng của Đông Phương Mặc vẫn lạnh lùng: “Con đã có A Vũ chuẩn bị rồi. "
" Đông Phương Vũ? "Đông Phương Mai không thể không hỏi ngược lại, sau đó lẩm bẩm:" A Mặc, đó không phải là ý của dì, những gì dì nói không phải đang chỉ Vũ, nó không ở trong tập đoàn, nó luôn ở trong sòng bạc cả một ngày..."
“Dì Mai, con ăn xong rồi, dì từ từ ăn.” Đông Phương Mặc hiển nhiên không có ý định tiếp tục nghe dì Mai nói, lấy khăn giấy lau miệng, sau đó xoay xe lăn rời đi.
Nhưng khi quay lại gặp Tịch Mộ Như, anh lại dừng lại, rồi lạnh lùng nói: "Tịch Mộ Như, tôi nói rõ cho em nghe. Đông Phương gia là một gia tộc lớn, có một số tình huống khác với những gia đình khác. Làm vợ tôi, em chỉ cần nhu mì, cư xử tốt và hợp lý. Chỉ cần ngoan ngoãn, không hỏi về những điều khác, không hỏi về những điều em không nên biết, và đừng tò mò về điều gì."
Giọng của Đông Phương Mặc già dặn, khàn khàn và vô cùng lạnh lùng, giống như một người 60-70 tuổi, Mộ Như rùng mình khi nghe thấy âm thanh từ miệng anh.
Mộ Như cúi đầu không dám phát biểu, Đông Phương Mại có chút choáng ngợp, nhịn không được mà nói: "A Mặc, nhìn Mộ Như liền biết, con mang những luận lệ đó ra, khiến con bé vận nhất sẽ bỏ chạy đó."
" Bây giờ cô ấy có thể chạy rồi. Người con cưới ban đầu không phải là cô ấy, cô ấy chỉ là thế thân. "Đông Phương Mặc lạnh lùng cắt ngang lời nói của Đông Phương Mai, sau đó xoay xe lăn nhanh chóng chuyển hướng ra ngoài.
Nghe xong lời nói của Đông Phương Mặc, trái tim Mộ Như như chết đi sống lại, cô thật sự là không phụ lòng lúc mới sinh ra cha mẹ đã không thích hắn, bây giờ cô lại là người thay thế Mộ Tuyết gả cho Đông Phương Mặc. Không thể nhận ra anh vẫn cảm thấy không thích chuyện đó.
Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly HônTác giả: kiều mạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và… Mộ Như nhanh chóng đón lấy phong bì màu đỏ trong tay Đông Phương Mai, sau đó nghiêng người một chút và nói "Cảm ơn", đồng thờinhor giọng giải thích: "Tịch Mộ Tuyết là chị gái cháu, chúng cháu là một cặp song sinh.""Ồ, không có gì ngạc nhiên khi cô đánh lừa tất cả chúng tôi." Đông Phương Mai chợt nhận ra, sau đó nhìn Đông Phương Mặc nói:" Ah Mặc, thực ra, con không cần phải như thế này. Với nguồn tài chính và thế lực của Đông Phương gia chúng ta, con muốn phẫu thuật trở thành An Jeong-hwan* của Hàn Quốc cũng được, tại sao cứ tự chuốc lấy phiền phức, ta lo lắng cho Mộ Như cô ấy... "*Được dịch từ tiếng Anh-Một Jeong-hwan là một Judoka Hàn Quốc. Ông là cháu trai của huy chương vàng Olympic Ahn Byeong-keun. Năm 15 tuổi, An chuyển đến Nhật Bản và tiếp tục sự nghiệp judo ở Fukuoka. Sau khi tốt nghiệp Đại học Yamanashi Gakuin năm 2006, anh trở về Hàn Quốc và gia nhập câu lạc bộ judo Pohang City Hall. (Wikipedia)" Vì cô ấy nghe theo sự sắp đặt của cha cô ấy để lấy con, vậy thì cô ấy phải chấp nhận mọi thứ thuộc về con, con sẽ không thay đổi vì ai kể cả khuôn mặt của con." Giọng nói của Đông Phương Mặc khàn khàn và lạnh lùng:“ Hơn nữa, dù phẫu thuật thẩm mỹ trông có đẹp đến đâu đi nữa thì cũng là giả. Tốt hơn hết hãy làm chính mình ”.Đông Phương Mai cũng là một người khôn ngoan, nghe thấy những lời của Đông Phương Mặc, bà lập tức chuyển chủ đề: “Đúng vậy, A. Mặc, dì nghe nói Nam Cung Tầm của tập đoàn Singapore Tầm sắp tới tập đoàn Đông Phương để bàn kế hoạch hợp tác trong năm tới. Là một trong những khách hàng lớn của chúng ta. Nếu là khách hàng lớn đương nhiên không thể lơ là. Nếu dì không tiện gặp, dì nghĩ... "Dì Mai đừng lo lắng quá? Sớm muộn gì tập đoàn Đông Phương này cũng là của ba anh em tụi con sao?" Đông Phương Mặc nhanh chóng cắt đứt lời của Đông Phương Mai, sau đó nhàn nhạt nói: "Nam Cung Tầm là một kẻ trục lợi nổi tiếng. Anh ta không bao giờ chơi bài theo lời A Tuấn vẫn còn trẻ nó chỉ mới hai mươi tuổi. Nó chắc chắn không phải là đối thủ của Nam Cung Tầm. Hơn nữa, nếu dì Mai xuất hiện, chẳng phải sẽ khiến mọi người nghĩ rằng tập đoàn Đông Phương của chúng ta không có đàn ông hay sao?"" Vậy thì... dì nên cử ai đến gặp Nam Cung Tầm? "Giọng Đông Phương Mai dài ra, bà cảm thấy vô cùng khó chịu.“Dì không cần phải lo lắng cho dì Mai. Chẳng phải, vẫn còn ba tuần nữa tập đoàn Nam Cung mới tìm đến tập đoàn Đông Phương không phải sao?” Giọng của Đông Phương Mặc vẫn lạnh lùng: “Con đã có A Vũ chuẩn bị rồi. "" Đông Phương Vũ? "Đông Phương Mai không thể không hỏi ngược lại, sau đó lẩm bẩm:" A Mặc, đó không phải là ý của dì, những gì dì nói không phải đang chỉ Vũ, nó không ở trong tập đoàn, nó luôn ở trong sòng bạc cả một ngày..."“Dì Mai, con ăn xong rồi, dì từ từ ăn.” Đông Phương Mặc hiển nhiên không có ý định tiếp tục nghe dì Mai nói, lấy khăn giấy lau miệng, sau đó xoay xe lăn rời đi.Nhưng khi quay lại gặp Tịch Mộ Như, anh lại dừng lại, rồi lạnh lùng nói: "Tịch Mộ Như, tôi nói rõ cho em nghe. Đông Phương gia là một gia tộc lớn, có một số tình huống khác với những gia đình khác. Làm vợ tôi, em chỉ cần nhu mì, cư xử tốt và hợp lý. Chỉ cần ngoan ngoãn, không hỏi về những điều khác, không hỏi về những điều em không nên biết, và đừng tò mò về điều gì."Giọng của Đông Phương Mặc già dặn, khàn khàn và vô cùng lạnh lùng, giống như một người 60-70 tuổi, Mộ Như rùng mình khi nghe thấy âm thanh từ miệng anh.Mộ Như cúi đầu không dám phát biểu, Đông Phương Mại có chút choáng ngợp, nhịn không được mà nói: "A Mặc, nhìn Mộ Như liền biết, con mang những luận lệ đó ra, khiến con bé vận nhất sẽ bỏ chạy đó."" Bây giờ cô ấy có thể chạy rồi. Người con cưới ban đầu không phải là cô ấy, cô ấy chỉ là thế thân. "Đông Phương Mặc lạnh lùng cắt ngang lời nói của Đông Phương Mai, sau đó xoay xe lăn nhanh chóng chuyển hướng ra ngoài.Nghe xong lời nói của Đông Phương Mặc, trái tim Mộ Như như chết đi sống lại, cô thật sự là không phụ lòng lúc mới sinh ra cha mẹ đã không thích hắn, bây giờ cô lại là người thay thế Mộ Tuyết gả cho Đông Phương Mặc. Không thể nhận ra anh vẫn cảm thấy không thích chuyện đó.