Tác giả:

Tân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và…

Chương 217: Tôi Sẽ Giúp Em Tìm Lại Trí Nhớ

Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly HônTác giả: kiều mạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và… Trong trí nhớ của anh, cô là một cô gái nhút nhát, chỉ biết tự mình cam chịu, nhưng cô cũng là một người phũ phàng không biết đánh trả hay mắng mỏ, tất nhiên, cô cũng là một cô gái đã quen chấp nhận số phận của mình.Anh còn nhớ khi anh trở về nhà họ Tịch với cô, cô đã nói sẽ ở Đông Phương gia cả đời, nhưng bây giờ, chưa đầy hai tháng đã rời khỏi Đông Phương gia, cô lại ở bên người đàn ông khác.Nghĩ đến biểu cảm của cô ở Nhất Thốn Mặc tối hôm qua, nghĩ đến cô cười rạng rỡ nắm lấy cánh tay của Trịnh Nhất Phàm, nghĩ đến việc Trịnh Nhất Phàm nói cô đã được tự do, cơn giận trong lòng anh giống như cỏ dại mọc bừa bãi.Ánh mắt anh liều lĩnh nhìn vào cô, nghĩ đến những lời xa lạ cô vừa nói, anh không khỏi lại cười chế nhạo, đi tới gần cô hai bước, khẽ cúi đầu, thì thào nói: “Không quen sao? Em không quen với những hành động từng xảy ra giữa chúng ta?”“Tôi không nhớ quá khứ”, Mộ Như lùi lại hai bước, lại làm cho khoảng cách với anh càng xa hơn, vì sự gần gũi luôn khiến cô cảm thấy có một áp lực vô hình.“Không nhớ à?” Lông mày Đông Phương Vũ thoáng chốc chau lại, anh lại tiến lên hai bước, trực tiếp ép cô vào một góc, ôm cô vào lòng, dùng hai tay chống lên tường, đầu cúi xuống, chóp mũi của anh gần như chạm vào chóp mũi của cô, hơi thở nóng rực phun vào mặt cô: “Vì em rất dễ quên, nên tôi nghĩ tôi cần giúp em tìm lại ký ức đã qua!”Mộ Như nhanh chóng vươn tay che miệng Đông Phương Vũ đang gần in lên trêи môi cô, sau đó ôn tồn nói: “Đông Phương nhị thiếu gia, tôi nghĩ tôi đã quên nhắc anh đây là chung cư cao cấp nên sẽ có camera giám sát ở hành lang. Vị trí hiện tại của chúng ta lại không phải là điểm mù. Tôi sẽ không quan tâm nếu anh muốn hôn tôi hoặc c**ng b*c tôi hoặc làm chuyện quá đáng hơn cũng không thành vấn đề đối với tôi. Dù sao, tôi sẽ xem như bị chó cắn, nhưng vấn đề là anh, Đông Phương Nhị thiếu gia, tuy rằng anh đã nổi tiếng từ lâu, nhưng hình như gần đây anh đã được làm con rể tương lai của thị trưởng, huống hồ trước kia tôi còn có chị dâu của anh, anh nói xem chuyện này có lợi cho anh hay không?”“Em?” Đôi môi sắp rơi xuống đột ngột lưu lại trêи không trung, sau đó từ từ thả lỏng lòng bàn tay đang chống đỡ trêи tường, bởi vì lời nói của Mộ Như đã nhắc nhở anh ở đây quả thực có một camera giám sát.Anh chỉnh lại áo khoác một chút, nhìn cô lùi lại hai bước thì thấy cô nhìn anh với khuôn mặt lạnh lùng, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, túi đồ trêи tay chắc chứa rất ít đồ ăn.Anh lập tức nghĩ đến mục đích của mình đến đây nên sắc mặt dịu đi một chút, sau đó cúi thấp người xuống, nhẹ giọng hỏi: “Mộ Như, em có nghĩ đến chuyện cần tôi giúp em không?”Mộ Như đổi túi đồ trong tay sang một tay khác, sau đó sửa lại mớ tóc mái bị rối tung lên vì áp lực lúc nãy, nghe xong câu hỏi của anh, cô mới chậm rãi ngẩng đầu lên, mặt không chút biến sắc, lúc này dường như xung quanh cô bị bao phủ bởi một lớp băng, ngay cả đôi mắt đen như ngọc trong chốc lát cũng mất đi nhiệt độ.Cô cứ như vậy nhìn anh, dùng đôi mắt đen lạnh lùng mà nhìn anh, đôi môi hơi khô đã mất đi màu sắc ban đầu, ngón tay trắng nõn dần dần cong về phía lòng bàn tay rồi siết chặt, móng tay gần như bị bấm vào thịt, chỉ bằng cách này, cô mới có thể kiểm soát được cơn tức giận không thể kiểm soát sâu trong lòng.

Trong trí nhớ của anh, cô là một cô gái nhút nhát, chỉ biết tự mình cam chịu, nhưng cô cũng là một người phũ phàng không biết đánh trả hay mắng mỏ, tất nhiên, cô cũng là một cô gái đã quen chấp nhận số phận của mình.

Anh còn nhớ khi anh trở về nhà họ Tịch với cô, cô đã nói sẽ ở Đông Phương gia cả đời, nhưng bây giờ, chưa đầy hai tháng đã rời khỏi Đông Phương gia, cô lại ở bên người đàn ông khác.

Nghĩ đến biểu cảm của cô ở Nhất Thốn Mặc tối hôm qua, nghĩ đến cô cười rạng rỡ nắm lấy cánh tay của Trịnh Nhất Phàm, nghĩ đến việc Trịnh Nhất Phàm nói cô đã được tự do, cơn giận trong lòng anh giống như cỏ dại mọc bừa bãi.

Ánh mắt anh liều lĩnh nhìn vào cô, nghĩ đến những lời xa lạ cô vừa nói, anh không khỏi lại cười chế nhạo, đi tới gần cô hai bước, khẽ cúi đầu, thì thào nói: “Không quen sao? Em không quen với những hành động từng xảy ra giữa chúng ta?”

“Tôi không nhớ quá khứ”, Mộ Như lùi lại hai bước, lại làm cho khoảng cách với anh càng xa hơn, vì sự gần gũi luôn khiến cô cảm thấy có một áp lực vô hình.

“Không nhớ à?” Lông mày Đông Phương Vũ thoáng chốc chau lại, anh lại tiến lên hai bước, trực tiếp ép cô vào một góc, ôm cô vào lòng, dùng hai tay chống lên tường, đầu cúi xuống, chóp mũi của anh gần như chạm vào chóp mũi của cô, hơi thở nóng rực phun vào mặt cô: “Vì em rất dễ quên, nên tôi nghĩ tôi cần giúp em tìm lại ký ức đã qua!”

Mộ Như nhanh chóng vươn tay che miệng Đông Phương Vũ đang gần in lên trêи môi cô, sau đó ôn tồn nói: “Đông Phương nhị thiếu gia, tôi nghĩ tôi đã quên nhắc anh đây là chung cư cao cấp nên sẽ có camera giám sát ở hành lang. Vị trí hiện tại của chúng ta lại không phải là điểm mù. Tôi sẽ không quan tâm nếu anh muốn hôn tôi hoặc c**ng b*c tôi hoặc làm chuyện quá đáng hơn cũng không thành vấn đề đối với tôi. Dù sao, tôi sẽ xem như bị chó cắn, nhưng vấn đề là anh, Đông Phương Nhị thiếu gia, tuy rằng anh đã nổi tiếng từ lâu, nhưng hình như gần đây anh đã được làm con rể tương lai của thị trưởng, huống hồ trước kia tôi còn có chị dâu của anh, anh nói xem chuyện này có lợi cho anh hay không?”

“Em?” Đôi môi sắp rơi xuống đột ngột lưu lại trêи không trung, sau đó từ từ thả lỏng lòng bàn tay đang chống đỡ trêи tường, bởi vì lời nói của Mộ Như đã nhắc nhở anh ở đây quả thực có một camera giám sát.

Anh chỉnh lại áo khoác một chút, nhìn cô lùi lại hai bước thì thấy cô nhìn anh với khuôn mặt lạnh lùng, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, túi đồ trêи tay chắc chứa rất ít đồ ăn.

Anh lập tức nghĩ đến mục đích của mình đến đây nên sắc mặt dịu đi một chút, sau đó cúi thấp người xuống, nhẹ giọng hỏi: “Mộ Như, em có nghĩ đến chuyện cần tôi giúp em không?”

Mộ Như đổi túi đồ trong tay sang một tay khác, sau đó sửa lại mớ tóc mái bị rối tung lên vì áp lực lúc nãy, nghe xong câu hỏi của anh, cô mới chậm rãi ngẩng đầu lên, mặt không chút biến sắc, lúc này dường như xung quanh cô bị bao phủ bởi một lớp băng, ngay cả đôi mắt đen như ngọc trong chốc lát cũng mất đi nhiệt độ.

Cô cứ như vậy nhìn anh, dùng đôi mắt đen lạnh lùng mà nhìn anh, đôi môi hơi khô đã mất đi màu sắc ban đầu, ngón tay trắng nõn dần dần cong về phía lòng bàn tay rồi siết chặt, móng tay gần như bị bấm vào thịt, chỉ bằng cách này, cô mới có thể kiểm soát được cơn tức giận không thể kiểm soát sâu trong lòng.

Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly HônTác giả: kiều mạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và… Trong trí nhớ của anh, cô là một cô gái nhút nhát, chỉ biết tự mình cam chịu, nhưng cô cũng là một người phũ phàng không biết đánh trả hay mắng mỏ, tất nhiên, cô cũng là một cô gái đã quen chấp nhận số phận của mình.Anh còn nhớ khi anh trở về nhà họ Tịch với cô, cô đã nói sẽ ở Đông Phương gia cả đời, nhưng bây giờ, chưa đầy hai tháng đã rời khỏi Đông Phương gia, cô lại ở bên người đàn ông khác.Nghĩ đến biểu cảm của cô ở Nhất Thốn Mặc tối hôm qua, nghĩ đến cô cười rạng rỡ nắm lấy cánh tay của Trịnh Nhất Phàm, nghĩ đến việc Trịnh Nhất Phàm nói cô đã được tự do, cơn giận trong lòng anh giống như cỏ dại mọc bừa bãi.Ánh mắt anh liều lĩnh nhìn vào cô, nghĩ đến những lời xa lạ cô vừa nói, anh không khỏi lại cười chế nhạo, đi tới gần cô hai bước, khẽ cúi đầu, thì thào nói: “Không quen sao? Em không quen với những hành động từng xảy ra giữa chúng ta?”“Tôi không nhớ quá khứ”, Mộ Như lùi lại hai bước, lại làm cho khoảng cách với anh càng xa hơn, vì sự gần gũi luôn khiến cô cảm thấy có một áp lực vô hình.“Không nhớ à?” Lông mày Đông Phương Vũ thoáng chốc chau lại, anh lại tiến lên hai bước, trực tiếp ép cô vào một góc, ôm cô vào lòng, dùng hai tay chống lên tường, đầu cúi xuống, chóp mũi của anh gần như chạm vào chóp mũi của cô, hơi thở nóng rực phun vào mặt cô: “Vì em rất dễ quên, nên tôi nghĩ tôi cần giúp em tìm lại ký ức đã qua!”Mộ Như nhanh chóng vươn tay che miệng Đông Phương Vũ đang gần in lên trêи môi cô, sau đó ôn tồn nói: “Đông Phương nhị thiếu gia, tôi nghĩ tôi đã quên nhắc anh đây là chung cư cao cấp nên sẽ có camera giám sát ở hành lang. Vị trí hiện tại của chúng ta lại không phải là điểm mù. Tôi sẽ không quan tâm nếu anh muốn hôn tôi hoặc c**ng b*c tôi hoặc làm chuyện quá đáng hơn cũng không thành vấn đề đối với tôi. Dù sao, tôi sẽ xem như bị chó cắn, nhưng vấn đề là anh, Đông Phương Nhị thiếu gia, tuy rằng anh đã nổi tiếng từ lâu, nhưng hình như gần đây anh đã được làm con rể tương lai của thị trưởng, huống hồ trước kia tôi còn có chị dâu của anh, anh nói xem chuyện này có lợi cho anh hay không?”“Em?” Đôi môi sắp rơi xuống đột ngột lưu lại trêи không trung, sau đó từ từ thả lỏng lòng bàn tay đang chống đỡ trêи tường, bởi vì lời nói của Mộ Như đã nhắc nhở anh ở đây quả thực có một camera giám sát.Anh chỉnh lại áo khoác một chút, nhìn cô lùi lại hai bước thì thấy cô nhìn anh với khuôn mặt lạnh lùng, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, túi đồ trêи tay chắc chứa rất ít đồ ăn.Anh lập tức nghĩ đến mục đích của mình đến đây nên sắc mặt dịu đi một chút, sau đó cúi thấp người xuống, nhẹ giọng hỏi: “Mộ Như, em có nghĩ đến chuyện cần tôi giúp em không?”Mộ Như đổi túi đồ trong tay sang một tay khác, sau đó sửa lại mớ tóc mái bị rối tung lên vì áp lực lúc nãy, nghe xong câu hỏi của anh, cô mới chậm rãi ngẩng đầu lên, mặt không chút biến sắc, lúc này dường như xung quanh cô bị bao phủ bởi một lớp băng, ngay cả đôi mắt đen như ngọc trong chốc lát cũng mất đi nhiệt độ.Cô cứ như vậy nhìn anh, dùng đôi mắt đen lạnh lùng mà nhìn anh, đôi môi hơi khô đã mất đi màu sắc ban đầu, ngón tay trắng nõn dần dần cong về phía lòng bàn tay rồi siết chặt, móng tay gần như bị bấm vào thịt, chỉ bằng cách này, cô mới có thể kiểm soát được cơn tức giận không thể kiểm soát sâu trong lòng.

Chương 217: Tôi Sẽ Giúp Em Tìm Lại Trí Nhớ