Tân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và…
Chương 226: Tôi Không Phải Tịch Mộ Tuyết
Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly HônTác giả: kiều mạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và… Mộ Như và A Mĩ mang hai chậu lan hồ điệp sang bên đường, cô vẫy tay chào A Mĩ vì cô ấy sắp ra bến xe buýt cách đó 500m để bắt xe về nhà, còn cô đang đợi taxi ở cổng chợ hoa.Cũng may dọc theo đường có rất nhiều taxi, nên Mộ Như đợi xe không quá lâu, khách sạn Vân Thiên cũng ở trung tâm thành phố, cách chợ hoa không xa lắm, chỉ hơn mười phút đi xe.Sau khi trả tiền taxi, cô mang hai chậu lan hồ điệp đến trước cổng khách sạn và nhờ bác bảo vệ mang vào sảnh theo địa chỉ mà cô chủ cung cấp.Cô nhân viên lễ tân rất ngạc nhiên khi thấy cô mang Lan hồ điệp đến đây, nói khách sạn đã có đủ Lan hồ điệp, tại sao cô lại mang thêm đến?Mộ Như vội nói ông chủ khách sạn gọi điện bảo giao thêm, lễ tân vội vàng gọi điện cho ông chủ rồi cười nói: “Đúng vậy, sếp có đặt hai chậu lan hồ điệp, nhưng không phải đặt trong phòng của khách sạn, mà là Long Hổ Các ở phía sau. Cô có thể nhanh chóng mang nó đến Long Hổ Các.”Long Hổ Các?Mộ Như không biết mình đang ở đâu. Dưới sự hướng dẫn của lễ tân, cô biết ở đây có một khu nhỏ nhưng giống như một tòa nhà cổ kính nằm cách khách sạn Vân Thiên 30 m. Nó được gọi là Long Hổ Các, nhưng nó rất bí ẩn, vì bình thường, khách ở trong khách sạn đều không biết đến nó.Từ khách sạn Vân Thiên đến Long Hổ Các ở phía sau, thì cô phải đi qua một con hẻm hẹp, vì trời về đêm, con hẻm lại thiếu ánh sáng nên trông rất dài và sâu.Mộ Như mang hai chậu lan hồ điệp đi về phía trước, ngõ hẹp dài khiến cô sợ hãi vì ở đây chỉ có một mình cô, cô luôn rất can đảm, nhưng không biết có phải là do có chút mệt hay không mà tim cô đập nhanh hơn.Cuối cùng cũng đến được Long Hổ Các, nhìn cảnh tượng một rồng một hổ đánh nhau ở cổng sân, cô mơ hồ cảm thấy nơi này không phải là khách sạn, hẳn là …Cô còn chưa nghĩ xong, cửa sân vừa mở ra liền có nhân viên bảo về nhìn trong tay cô có hoa lan hồ điệp, nhân viên bảo vệ không nói lời nào, chỉ tay về phía căn phòng lớn phía sau, nhẹ nhàng nói mang vào Hổ Các tìm Lãnh Gia.Mộ Như không biết Lãnh Gia là ai, nhưng cô vẫn biết Hỗ Các, vì vậy cô ấy mang lan hồ điệp đến trước Hổ Các, thấy cửa đã đóng, cô liền đặt chậu lan hồ điệp xuống, cong ngón tay lên gõ cửa một cách lịch sự.“Vào đi, cửa không khóa!” Một giọng nói trầm thấp vang lên.Mộ Như chần chừ một lúc, đưa tay đẩy cửa bước vào, nhấc chậu lan hồ điệp bước vào trong, vừa đi vừa hỏi: “Hoa này tôi đặt ở đâu? Hay để đằng sau cửa… ““Bùm” một tiếng rõ ràng phát ra từ trêи đỉnh đầu của Mộ Như, cắt ngang lời cô, lan hồ điệp trong tay cô buông lỏng ra, theo bản năng cô quay lại, nhưng lại nhìn thấy một người đàn ông râu ria xồm xoàm tay cầm gậy, đứng trước mặt cô với vẻ mặt dữ tợn.“Anh là ai? Sao lại đánh tôi?” Mộ Như vừa lo lắng hỏi vừa xoa cái cục to tướng đang nổi lên trêи đỉnh đầu.“Hừ, Tịch Mộ Tuyết, cô giả bộ giống thật?” người đàn ông râu ria chế nhạo, hừ lạnh một tiếng, đưa tay nhéo cằm cô, “Cô cho rằng cô giả làm người bán hoa tôi sẽ không tìm được cô sao? Cô muốn một mình nuốt trọn năm mươi triệu, cô không để Lãnh gia tôi trong mắt, đúng không? ““Tôi không phải Tịch Mộ Tuyết!” Mộ Như dùng hai tay đẩy bàn tay to đang giữ cằm của cô ra, sau đó lùi lại một bước, chống lại cơn đau trêи đỉnh đầu, cô đưa tay vén tóc mái trêи trán lên, để lộ ra vết bớt xấu xí, lớn tiếng nói: “Anh Lãnh, anh nhìn cho rõ, tôi không phải là Tịch Mộ Tuyết mà anh tìm!”
Mộ Như và A Mĩ mang hai chậu lan hồ điệp sang bên đường, cô vẫy tay chào A Mĩ vì cô ấy sắp ra bến xe buýt cách đó 500m để bắt xe về nhà, còn cô đang đợi taxi ở cổng chợ hoa.
Cũng may dọc theo đường có rất nhiều taxi, nên Mộ Như đợi xe không quá lâu, khách sạn Vân Thiên cũng ở trung tâm thành phố, cách chợ hoa không xa lắm, chỉ hơn mười phút đi xe.
Sau khi trả tiền taxi, cô mang hai chậu lan hồ điệp đến trước cổng khách sạn và nhờ bác bảo vệ mang vào sảnh theo địa chỉ mà cô chủ cung cấp.
Cô nhân viên lễ tân rất ngạc nhiên khi thấy cô mang Lan hồ điệp đến đây, nói khách sạn đã có đủ Lan hồ điệp, tại sao cô lại mang thêm đến?
Mộ Như vội nói ông chủ khách sạn gọi điện bảo giao thêm, lễ tân vội vàng gọi điện cho ông chủ rồi cười nói: “Đúng vậy, sếp có đặt hai chậu lan hồ điệp, nhưng không phải đặt trong phòng của khách sạn, mà là Long Hổ Các ở phía sau. Cô có thể nhanh chóng mang nó đến Long Hổ Các.”
Long Hổ Các?
Mộ Như không biết mình đang ở đâu. Dưới sự hướng dẫn của lễ tân, cô biết ở đây có một khu nhỏ nhưng giống như một tòa nhà cổ kính nằm cách khách sạn Vân Thiên 30 m. Nó được gọi là Long Hổ Các, nhưng nó rất bí ẩn, vì bình thường, khách ở trong khách sạn đều không biết đến nó.
Từ khách sạn Vân Thiên đến Long Hổ Các ở phía sau, thì cô phải đi qua một con hẻm hẹp, vì trời về đêm, con hẻm lại thiếu ánh sáng nên trông rất dài và sâu.
Mộ Như mang hai chậu lan hồ điệp đi về phía trước, ngõ hẹp dài khiến cô sợ hãi vì ở đây chỉ có một mình cô, cô luôn rất can đảm, nhưng không biết có phải là do có chút mệt hay không mà tim cô đập nhanh hơn.
Cuối cùng cũng đến được Long Hổ Các, nhìn cảnh tượng một rồng một hổ đánh nhau ở cổng sân, cô mơ hồ cảm thấy nơi này không phải là khách sạn, hẳn là …
Cô còn chưa nghĩ xong, cửa sân vừa mở ra liền có nhân viên bảo về nhìn trong tay cô có hoa lan hồ điệp, nhân viên bảo vệ không nói lời nào, chỉ tay về phía căn phòng lớn phía sau, nhẹ nhàng nói mang vào Hổ Các tìm Lãnh Gia.
Mộ Như không biết Lãnh Gia là ai, nhưng cô vẫn biết Hỗ Các, vì vậy cô ấy mang lan hồ điệp đến trước Hổ Các, thấy cửa đã đóng, cô liền đặt chậu lan hồ điệp xuống, cong ngón tay lên gõ cửa một cách lịch sự.
“Vào đi, cửa không khóa!” Một giọng nói trầm thấp vang lên.
Mộ Như chần chừ một lúc, đưa tay đẩy cửa bước vào, nhấc chậu lan hồ điệp bước vào trong, vừa đi vừa hỏi: “Hoa này tôi đặt ở đâu? Hay để đằng sau cửa… “
“Bùm” một tiếng rõ ràng phát ra từ trêи đỉnh đầu của Mộ Như, cắt ngang lời cô, lan hồ điệp trong tay cô buông lỏng ra, theo bản năng cô quay lại, nhưng lại nhìn thấy một người đàn ông râu ria xồm xoàm tay cầm gậy, đứng trước mặt cô với vẻ mặt dữ tợn.
“Anh là ai? Sao lại đánh tôi?” Mộ Như vừa lo lắng hỏi vừa xoa cái cục to tướng đang nổi lên trêи đỉnh đầu.
“Hừ, Tịch Mộ Tuyết, cô giả bộ giống thật?” người đàn ông râu ria chế nhạo, hừ lạnh một tiếng, đưa tay nhéo cằm cô, “Cô cho rằng cô giả làm người bán hoa tôi sẽ không tìm được cô sao? Cô muốn một mình nuốt trọn năm mươi triệu, cô không để Lãnh gia tôi trong mắt, đúng không? “
“Tôi không phải Tịch Mộ Tuyết!” Mộ Như dùng hai tay đẩy bàn tay to đang giữ cằm của cô ra, sau đó lùi lại một bước, chống lại cơn đau trêи đỉnh đầu, cô đưa tay vén tóc mái trêи trán lên, để lộ ra vết bớt xấu xí, lớn tiếng nói: “Anh Lãnh, anh nhìn cho rõ, tôi không phải là Tịch Mộ Tuyết mà anh tìm!”
Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly HônTác giả: kiều mạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và… Mộ Như và A Mĩ mang hai chậu lan hồ điệp sang bên đường, cô vẫy tay chào A Mĩ vì cô ấy sắp ra bến xe buýt cách đó 500m để bắt xe về nhà, còn cô đang đợi taxi ở cổng chợ hoa.Cũng may dọc theo đường có rất nhiều taxi, nên Mộ Như đợi xe không quá lâu, khách sạn Vân Thiên cũng ở trung tâm thành phố, cách chợ hoa không xa lắm, chỉ hơn mười phút đi xe.Sau khi trả tiền taxi, cô mang hai chậu lan hồ điệp đến trước cổng khách sạn và nhờ bác bảo vệ mang vào sảnh theo địa chỉ mà cô chủ cung cấp.Cô nhân viên lễ tân rất ngạc nhiên khi thấy cô mang Lan hồ điệp đến đây, nói khách sạn đã có đủ Lan hồ điệp, tại sao cô lại mang thêm đến?Mộ Như vội nói ông chủ khách sạn gọi điện bảo giao thêm, lễ tân vội vàng gọi điện cho ông chủ rồi cười nói: “Đúng vậy, sếp có đặt hai chậu lan hồ điệp, nhưng không phải đặt trong phòng của khách sạn, mà là Long Hổ Các ở phía sau. Cô có thể nhanh chóng mang nó đến Long Hổ Các.”Long Hổ Các?Mộ Như không biết mình đang ở đâu. Dưới sự hướng dẫn của lễ tân, cô biết ở đây có một khu nhỏ nhưng giống như một tòa nhà cổ kính nằm cách khách sạn Vân Thiên 30 m. Nó được gọi là Long Hổ Các, nhưng nó rất bí ẩn, vì bình thường, khách ở trong khách sạn đều không biết đến nó.Từ khách sạn Vân Thiên đến Long Hổ Các ở phía sau, thì cô phải đi qua một con hẻm hẹp, vì trời về đêm, con hẻm lại thiếu ánh sáng nên trông rất dài và sâu.Mộ Như mang hai chậu lan hồ điệp đi về phía trước, ngõ hẹp dài khiến cô sợ hãi vì ở đây chỉ có một mình cô, cô luôn rất can đảm, nhưng không biết có phải là do có chút mệt hay không mà tim cô đập nhanh hơn.Cuối cùng cũng đến được Long Hổ Các, nhìn cảnh tượng một rồng một hổ đánh nhau ở cổng sân, cô mơ hồ cảm thấy nơi này không phải là khách sạn, hẳn là …Cô còn chưa nghĩ xong, cửa sân vừa mở ra liền có nhân viên bảo về nhìn trong tay cô có hoa lan hồ điệp, nhân viên bảo vệ không nói lời nào, chỉ tay về phía căn phòng lớn phía sau, nhẹ nhàng nói mang vào Hổ Các tìm Lãnh Gia.Mộ Như không biết Lãnh Gia là ai, nhưng cô vẫn biết Hỗ Các, vì vậy cô ấy mang lan hồ điệp đến trước Hổ Các, thấy cửa đã đóng, cô liền đặt chậu lan hồ điệp xuống, cong ngón tay lên gõ cửa một cách lịch sự.“Vào đi, cửa không khóa!” Một giọng nói trầm thấp vang lên.Mộ Như chần chừ một lúc, đưa tay đẩy cửa bước vào, nhấc chậu lan hồ điệp bước vào trong, vừa đi vừa hỏi: “Hoa này tôi đặt ở đâu? Hay để đằng sau cửa… ““Bùm” một tiếng rõ ràng phát ra từ trêи đỉnh đầu của Mộ Như, cắt ngang lời cô, lan hồ điệp trong tay cô buông lỏng ra, theo bản năng cô quay lại, nhưng lại nhìn thấy một người đàn ông râu ria xồm xoàm tay cầm gậy, đứng trước mặt cô với vẻ mặt dữ tợn.“Anh là ai? Sao lại đánh tôi?” Mộ Như vừa lo lắng hỏi vừa xoa cái cục to tướng đang nổi lên trêи đỉnh đầu.“Hừ, Tịch Mộ Tuyết, cô giả bộ giống thật?” người đàn ông râu ria chế nhạo, hừ lạnh một tiếng, đưa tay nhéo cằm cô, “Cô cho rằng cô giả làm người bán hoa tôi sẽ không tìm được cô sao? Cô muốn một mình nuốt trọn năm mươi triệu, cô không để Lãnh gia tôi trong mắt, đúng không? ““Tôi không phải Tịch Mộ Tuyết!” Mộ Như dùng hai tay đẩy bàn tay to đang giữ cằm của cô ra, sau đó lùi lại một bước, chống lại cơn đau trêи đỉnh đầu, cô đưa tay vén tóc mái trêи trán lên, để lộ ra vết bớt xấu xí, lớn tiếng nói: “Anh Lãnh, anh nhìn cho rõ, tôi không phải là Tịch Mộ Tuyết mà anh tìm!”