Tân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và…
Chương 567: Con Của Ai 1
Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly HônTác giả: kiều mạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và… Tiểu Mao Vũ bị Mặt Sẹo và Ác Long bịt mắt, sau đó lại lái xe đến một nơi xa lạ, lần này Tiểu Mao Vũ không biết nơi xa lạ đó là nơi nào, bởi vì đôi mắt của bé đã bị bịt chặt bé không thể nhìn thấy gì cả.Chiếc xe dừng lại giữa chừng, Tiểu Mao Vũ nghe thấy Mặt Sẹo bảo Ác Long kiểm tra xem trong tài khoản có thêm ba triệu hay không, khoảng vài phút sau, chiếc xe lại tiến về phía trước, có lẽ Mặt Sẹo và Ác Long đã nhận được ba triệu.Chiếc xe lắc lư, bé không biết mất bao lâu, thực ra cũng không lâu lắm, chỉ là từ Tân Hải đến thành phố G, nhưng đối với Tiểu Mao Vũ đang lo lắng muốn chạy trốn, thì đã đi quá lâu rồi.Vì điện thoại di động của bé đã bị Mặt Sẹo và Ác Long lấy đi, nên bé không thể gọi cho ba được nữa, hai kẻ bắt cóc chết tiệt này đã đưa bé đến nơi khác.Xe cuối cùng cũng dừng lại, Tiểu Mao Vũ vừa ngủ trong xe, bị Ác Long cầm lấy cổ áo, lúc này, Tiểu Mao Vũ đã hoàn toàn tỉnh táo lại.Đến lúc Tiểu Mao Vũ mới phát hiện ra mình đang ở sân sau của một ngôi nhà, đèn mờ không thể nhìn rõ cảnh vật xung quanh, Ác Long nắm lấy tay bé đi thẳng lên cầu thang.Vừa bước lên lầu hai, hắn ta ném bé xuống đất, liền nghe Ác Long nói với một người nhìn không phân biệt được là nam hay là nữ: "Đây là người mới, chưa được năm tuổi, nhìn sơ qua, thịt mềm da đẹp, xử lý nó cẩn thận, sau một thời gian ngắn nữa chúng ta có thể bán nó với giá tốt. "Tiểu Mao Vũ tuy còn nhỏ nhưng vẫn hiểu được những lời nói tiếng Trung của Ác Long, Ác Long muốn chuyển giao bé cho người này, người này muốn bán bé lấy tiền.Mặc dù Tiểu Mao Vũ không hiểu tại sao người này lại mua con của người khác, mua xong lại bán, chẳng lẽ lại nói cô ta mua con vì không thể có con?Tiểu Mao Vũ đã nghĩ ra vấn đề này, bởi vì cô nhanh chóng bị người không thể phân biệt này đưa đến một căn phòng khác, trong phòng, có vài bé gái khoảng bốn đến mười tuổi đang ở đó.“Ta là mẹ mới của con, sau này con cũng sẽ nghe lời ta.” Người không phân biệt được là nam hay là nữ nói, giọng nói cũng không phân biệt được là nam hay là nữ, vẻ mặt lạnh lùng chỉ vào Tiểu Mao Vũ nói, "Con thấy chưa? Ở đây có 17 cô gái, con là người nhỏ nhất, nên từ bây giờ, tên của con sẽ là Tiểu 17, nhớ lấy ta không muốn nói chuyện này lần thứ hai.""Tôi không muốn gọi là Tiểu 17, cũng không muốn gọi cô là mẹ," Tiểu Mao Vũ lập tức phản bác lại người không ra nam không ra nữ: "Tôi có tên, tôi cũng có mẹ.""Tên trêи trước đây của mày đã không còn tác dụng nữa, mẹ trước kia cũng vô dụng, từ nay về sau, tính mạng của mày do tao quyết định." Người đó tức giận hét vào mặt Tiểu Mao Vũ, sau đó vung bàn tay to lên, tức giận nói: "Tao nói mày gọi là cái gì, thì mày phải làm theo những gì tao bảo mày làm, nếu như mày không nghe lời, ta liền để cho ngươi giống như Tiểu Mười Ba, đầu tiên sẽ để lại dấu ấn trêи người mày, mày thậm chí sẽ không có cơ hội để làm lại cuộc đời mình."Bà ta dừng lại, rồi lập tức dùng tay mở một tấm màn, phía sau tấm màn có mấy cái lồng sắt, trong mỗi lồng sắt đều có một cô gái trẻ tuổi, rất đáng thương.
Tiểu Mao Vũ bị Mặt Sẹo và Ác Long bịt mắt, sau đó lại lái xe đến một nơi xa lạ, lần này Tiểu Mao Vũ không biết nơi xa lạ đó là nơi nào, bởi vì đôi mắt của bé đã bị bịt chặt bé không thể nhìn thấy gì cả.
Chiếc xe dừng lại giữa chừng, Tiểu Mao Vũ nghe thấy Mặt Sẹo bảo Ác Long kiểm tra xem trong tài khoản có thêm ba triệu hay không, khoảng vài phút sau, chiếc xe lại tiến về phía trước, có lẽ Mặt Sẹo và Ác Long đã nhận được ba triệu.
Chiếc xe lắc lư, bé không biết mất bao lâu, thực ra cũng không lâu lắm, chỉ là từ Tân Hải đến thành phố G, nhưng đối với Tiểu Mao Vũ đang lo lắng muốn chạy trốn, thì đã đi quá lâu rồi.
Vì điện thoại di động của bé đã bị Mặt Sẹo và Ác Long lấy đi, nên bé không thể gọi cho ba được nữa, hai kẻ bắt cóc chết tiệt này đã đưa bé đến nơi khác.
Xe cuối cùng cũng dừng lại, Tiểu Mao Vũ vừa ngủ trong xe, bị Ác Long cầm lấy cổ áo, lúc này, Tiểu Mao Vũ đã hoàn toàn tỉnh táo lại.
Đến lúc Tiểu Mao Vũ mới phát hiện ra mình đang ở sân sau của một ngôi nhà, đèn mờ không thể nhìn rõ cảnh vật xung quanh, Ác Long nắm lấy tay bé đi thẳng lên cầu thang.
Vừa bước lên lầu hai, hắn ta ném bé xuống đất, liền nghe Ác Long nói với một người nhìn không phân biệt được là nam hay là nữ: "Đây là người mới, chưa được năm tuổi, nhìn sơ qua, thịt mềm da đẹp, xử lý nó cẩn thận, sau một thời gian ngắn nữa chúng ta có thể bán nó với giá tốt. "
Tiểu Mao Vũ tuy còn nhỏ nhưng vẫn hiểu được những lời nói tiếng Trung của Ác Long, Ác Long muốn chuyển giao bé cho người này, người này muốn bán bé lấy tiền.
Mặc dù Tiểu Mao Vũ không hiểu tại sao người này lại mua con của người khác, mua xong lại bán, chẳng lẽ lại nói cô ta mua con vì không thể có con?
Tiểu Mao Vũ đã nghĩ ra vấn đề này, bởi vì cô nhanh chóng bị người không thể phân biệt này đưa đến một căn phòng khác, trong phòng, có vài bé gái khoảng bốn đến mười tuổi đang ở đó.
“Ta là mẹ mới của con, sau này con cũng sẽ nghe lời ta.” Người không phân biệt được là nam hay là nữ nói, giọng nói cũng không phân biệt được là nam hay là nữ, vẻ mặt lạnh lùng chỉ vào Tiểu Mao Vũ nói, "Con thấy chưa? Ở đây có 17 cô gái, con là người nhỏ nhất, nên từ bây giờ, tên của con sẽ là Tiểu 17, nhớ lấy ta không muốn nói chuyện này lần thứ hai."
"Tôi không muốn gọi là Tiểu 17, cũng không muốn gọi cô là mẹ," Tiểu Mao Vũ lập tức phản bác lại người không ra nam không ra nữ: "Tôi có tên, tôi cũng có mẹ."
"Tên trêи trước đây của mày đã không còn tác dụng nữa, mẹ trước kia cũng vô dụng, từ nay về sau, tính mạng của mày do tao quyết định." Người đó tức giận hét vào mặt Tiểu Mao Vũ, sau đó vung bàn tay to lên, tức giận nói: "Tao nói mày gọi là cái gì, thì mày phải làm theo những gì tao bảo mày làm, nếu như mày không nghe lời, ta liền để cho ngươi giống như Tiểu Mười Ba, đầu tiên sẽ để lại dấu ấn trêи người mày, mày thậm chí sẽ không có cơ hội để làm lại cuộc đời mình."
Bà ta dừng lại, rồi lập tức dùng tay mở một tấm màn, phía sau tấm màn có mấy cái lồng sắt, trong mỗi lồng sắt đều có một cô gái trẻ tuổi, rất đáng thương.
Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly HônTác giả: kiều mạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTân Hải- biệt thự nằm ở bờ biển phía Nam thành phố Hắc Thốn (nguyên văn là "一寸墨城" ko biết dịch sao luôn^_^) Trong một dãy phòng sang trọng trên tầng hai của một biệt thự nào đó. Không, chính xác hơn, trong một căn phòng mới. Tịch Mộ Như ngồi bên giường và nhìn căn phòng đỏ rực. cô nhìn nhân vật hạnh phúc lứa đôi được bao quanh bởi hoa hồng, ngọn nến đỏ rực đang cháy, và bông hoa huệ trắng như tuyết Đột nhiên, cô cảm thấy rằng phần quan trọng nhất của cuộc đời cô là hôn nhân. Tuy nhiên, nó dường như thật buồn cười và buồn cười trên đường đời của cô! Người ta nói rằng hôn nhân là thiêng liêng. Phụ nữ và đàn ông bước vào hôn nhân với nhau vì họ yêu nhau. Sau đó, họ sẽ thề thốt trung thành với nhau trước Chúa rằng họ sẽ yêu nhau đến trọn đời. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô không được như vậy vì cuộc hôn nhân của cô không liên quan gì đến tình yêu. Nó không liên quan gì đến cảm xúc. Cuộc hôn nhân của cô chỉ là để hoàn thành một cuộc hôn nhân mà nhà họ Tịch sắp đặt không thể trốn tránh và… Tiểu Mao Vũ bị Mặt Sẹo và Ác Long bịt mắt, sau đó lại lái xe đến một nơi xa lạ, lần này Tiểu Mao Vũ không biết nơi xa lạ đó là nơi nào, bởi vì đôi mắt của bé đã bị bịt chặt bé không thể nhìn thấy gì cả.Chiếc xe dừng lại giữa chừng, Tiểu Mao Vũ nghe thấy Mặt Sẹo bảo Ác Long kiểm tra xem trong tài khoản có thêm ba triệu hay không, khoảng vài phút sau, chiếc xe lại tiến về phía trước, có lẽ Mặt Sẹo và Ác Long đã nhận được ba triệu.Chiếc xe lắc lư, bé không biết mất bao lâu, thực ra cũng không lâu lắm, chỉ là từ Tân Hải đến thành phố G, nhưng đối với Tiểu Mao Vũ đang lo lắng muốn chạy trốn, thì đã đi quá lâu rồi.Vì điện thoại di động của bé đã bị Mặt Sẹo và Ác Long lấy đi, nên bé không thể gọi cho ba được nữa, hai kẻ bắt cóc chết tiệt này đã đưa bé đến nơi khác.Xe cuối cùng cũng dừng lại, Tiểu Mao Vũ vừa ngủ trong xe, bị Ác Long cầm lấy cổ áo, lúc này, Tiểu Mao Vũ đã hoàn toàn tỉnh táo lại.Đến lúc Tiểu Mao Vũ mới phát hiện ra mình đang ở sân sau của một ngôi nhà, đèn mờ không thể nhìn rõ cảnh vật xung quanh, Ác Long nắm lấy tay bé đi thẳng lên cầu thang.Vừa bước lên lầu hai, hắn ta ném bé xuống đất, liền nghe Ác Long nói với một người nhìn không phân biệt được là nam hay là nữ: "Đây là người mới, chưa được năm tuổi, nhìn sơ qua, thịt mềm da đẹp, xử lý nó cẩn thận, sau một thời gian ngắn nữa chúng ta có thể bán nó với giá tốt. "Tiểu Mao Vũ tuy còn nhỏ nhưng vẫn hiểu được những lời nói tiếng Trung của Ác Long, Ác Long muốn chuyển giao bé cho người này, người này muốn bán bé lấy tiền.Mặc dù Tiểu Mao Vũ không hiểu tại sao người này lại mua con của người khác, mua xong lại bán, chẳng lẽ lại nói cô ta mua con vì không thể có con?Tiểu Mao Vũ đã nghĩ ra vấn đề này, bởi vì cô nhanh chóng bị người không thể phân biệt này đưa đến một căn phòng khác, trong phòng, có vài bé gái khoảng bốn đến mười tuổi đang ở đó.“Ta là mẹ mới của con, sau này con cũng sẽ nghe lời ta.” Người không phân biệt được là nam hay là nữ nói, giọng nói cũng không phân biệt được là nam hay là nữ, vẻ mặt lạnh lùng chỉ vào Tiểu Mao Vũ nói, "Con thấy chưa? Ở đây có 17 cô gái, con là người nhỏ nhất, nên từ bây giờ, tên của con sẽ là Tiểu 17, nhớ lấy ta không muốn nói chuyện này lần thứ hai.""Tôi không muốn gọi là Tiểu 17, cũng không muốn gọi cô là mẹ," Tiểu Mao Vũ lập tức phản bác lại người không ra nam không ra nữ: "Tôi có tên, tôi cũng có mẹ.""Tên trêи trước đây của mày đã không còn tác dụng nữa, mẹ trước kia cũng vô dụng, từ nay về sau, tính mạng của mày do tao quyết định." Người đó tức giận hét vào mặt Tiểu Mao Vũ, sau đó vung bàn tay to lên, tức giận nói: "Tao nói mày gọi là cái gì, thì mày phải làm theo những gì tao bảo mày làm, nếu như mày không nghe lời, ta liền để cho ngươi giống như Tiểu Mười Ba, đầu tiên sẽ để lại dấu ấn trêи người mày, mày thậm chí sẽ không có cơ hội để làm lại cuộc đời mình."Bà ta dừng lại, rồi lập tức dùng tay mở một tấm màn, phía sau tấm màn có mấy cái lồng sắt, trong mỗi lồng sắt đều có một cô gái trẻ tuổi, rất đáng thương.