Nhược Vũ nhìn vào ánh đèn đã sáng khắp nơi trong thành phố lại thở dài cất đi chiếc latop đang làm việc. Cô là Nhược Vũ tổng tài của một công ty về giải trí Toàn Cầu,số phận của cô khá xui xẻo khi đã gặp phải tra nam chính hiệu đeo bám nhưng may mắn cô đã phát hiện kịp lúc. Dĩ nhiên kết cục chính là đánh hắn một trận công khai chia tay,khiến hắn mất mặt người người chỉ trích. Nhược Vũ định bước ra khỏi công ty đi về nhà nhưng linh cảm sắp xảy ra một chuyện đáng sợ,cô đi đến thang máy thì phát hiện ra một người đàn ông lạ mặt đang tiến lại về phía cô. Cẩn thận đi đến xem người lạ mặt đó, cô suy nghĩ thầm giờ này nhân viên đã về hết vì sao lại có người. " Ai đấy? Sao lại đến công ty giờ này? " Nhược Vũ lên tiếng hỏi nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng, đột nhiên người đàn ông lạ mặt dùng dao di chuyển nhanh đến đâm vào tim cô. " Chết đi con đ**m! Mày dám đối xử thế với tao! Đi chết đi..." Trước khi chết Nhược Vũ nghe tiếng nói giận giữ gào với cô, tay lại rút ra đâm liên tục vào cơ thể cô…
Chương 22: TGT2: Vương Gia Thỉnh Tiếp Chiêu (7)
Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Thật Uy Vũ!Tác giả: Tịch Nhan Từ KínhTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ PhụNhược Vũ nhìn vào ánh đèn đã sáng khắp nơi trong thành phố lại thở dài cất đi chiếc latop đang làm việc. Cô là Nhược Vũ tổng tài của một công ty về giải trí Toàn Cầu,số phận của cô khá xui xẻo khi đã gặp phải tra nam chính hiệu đeo bám nhưng may mắn cô đã phát hiện kịp lúc. Dĩ nhiên kết cục chính là đánh hắn một trận công khai chia tay,khiến hắn mất mặt người người chỉ trích. Nhược Vũ định bước ra khỏi công ty đi về nhà nhưng linh cảm sắp xảy ra một chuyện đáng sợ,cô đi đến thang máy thì phát hiện ra một người đàn ông lạ mặt đang tiến lại về phía cô. Cẩn thận đi đến xem người lạ mặt đó, cô suy nghĩ thầm giờ này nhân viên đã về hết vì sao lại có người. " Ai đấy? Sao lại đến công ty giờ này? " Nhược Vũ lên tiếng hỏi nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng, đột nhiên người đàn ông lạ mặt dùng dao di chuyển nhanh đến đâm vào tim cô. " Chết đi con đ**m! Mày dám đối xử thế với tao! Đi chết đi..." Trước khi chết Nhược Vũ nghe tiếng nói giận giữ gào với cô, tay lại rút ra đâm liên tục vào cơ thể cô… Nhược Vũ đang ăn liền bỏ đũa nhìn về phía vị quận chúa kia chậm rãi đứng lên cười nhẹ" Cầm Nhược xin hỏi quý danh quận chúa? "quận chúa liền cao ngạo hất tóc " bổn quận chúa danh Sơ Lan quý nữ nhà Vinh vương gia ngươi nghe rõ chưa? "" thì ra là Sơ Lan quận chúa, Cầm Nhược trước đây nghe danh quận chúa tri thư đạt lý thông thạo lễ nghĩa nay gặp có duyên gặp mặt cảm thấy thật đúng a~"Sơ Lan hất càm mặt tỏ vẻ "đương nhiên rồi, bổn quận chúa từ nhỏ cái gì cũng biết "Nhược Vũ không biết nên khóc hay nên cười vì sự ngu ngốc của tiểu quận chúa này, quận chúa một quốc gia trước mặt văn võ bá quan thể diện hoàng thất đều bị cô ta làm mất hết!Tô Linh mày chau lạiLiền biết thứ ngu xuẩn này không làm nên trò!Trước mặt bị chửi cũng không biết, quận chúa cái gì chứ? lí lẽ còn thua cái thứ kia."Cầm Nhược xuất thân thôn quê đương nhiên không thông thạo bằng quận chúa, Cầm Nhược không thể đàn thi cùng người rồi"" gì chứ? cái thứ như ngươi cũng dám...."Sơ Lan định nói tiếp thì bắt gặp ánh mắt tựa đao lạnh đầy sát khí nhìn cô, da gà bắt đầu nổi lên"bổn vương thì thấy quận chúa thông thạo như vậy, bây giờ hiến một khúc đàn tặng bổn vương đi "Cửu Thanh Hàn tay cầm ly rượu chạm môi từ từ hạ xuống nhìn Sơ Lan, Sơ Lan nghe thấy không dám không làm nhanh chân đi lên phía giữa điện.Tiếng đàn chậm rãi vang lên khúc đàn đi vào lòng người,khi Sơ Lan đàn xong trong điện tiếng vỗ tay khen tâm đắc rất nhiều, trái lại với mọi người Cửu Thanh Hàn nhàn nhạt ưu nhã" trình độ đàn như thế liền muốn cùng so tài với người bên cạnh bổn vương? "Sơ Lan nghe người cứng đờ, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ cô nghe lời chê vậy mà...."Hàn vương nói vậy thiếp muốn nghe thử tiếng đàn của nàng ta, hoàng thượng thấy sao?" hoàng hậu nghe đến liền muốn kéo Nhược Vũ vào.Hoàng thượng gật đầu" trẫm cũng tò mò khả năng đàn đến đâu lại khiến Hàn vương sủng ái như vậy "Đến cả hoàng thượng mở lời Nhược Vũ muốn né cũng né không được đành phải đi lên trổ tài nghệ.Nhược Vũ tay sờ đàn mồ hôi tay bắt đầu thấm, bản thân cô hơi căng thẳng lần đầu đến cổ đại còn trước mặt nhiều người đàn cũng may còn có kí ức nguyên chủ.Tay thon dày tựa ngọc bắt đầu vãy lên tiếng cầm giọng khẽ ngân,Tay trái nắm đại địa, tay phải nắm thiên khôngTừ chỉ tay nứt ra sấm chớp khắp thập phươngLấy thời gian vội vã để đổi lấy năm thángBa ngàn kiếp, cứ như chưa từng gặp gỡTay trái nhặt cánh hoa, tay phải múa lượn thanh kiếmGiữa đôi mi rơi xuống một vạn năm tuyết trắngMột giọt lệĐó là taTay trái một búng tay, tay phải gảy dây đànChiếc thuyền qua sông nằm giữa dòng Vong XuyênKhi muộn phiền giờ có thể nở ra một đóa hồng liênChẳng ngơi nghỉ, cho ta những tạp niệmTay trái chỉ về trăng, tay phải đón lấy sợi chỉ đỏBan cho chàng và ta một tình duyên như ước nguyệnTrong ánh trăngChàng và taTay trái hóa lông vũ, tay phải biến thành vảy giápKiếp nào ở trên mây, kiếp nào trong rừng thẳmVẫn nguyện theo chàng dù có hóa thành một hạt bụi trầnTất cả trần thế, đều hiện ra trước mặtTay trái nâng chàng lên, tay phải buông chàng xuốngKhép tay lại toàn bộ tình cảm của chàng đều tan biếnMột nén hươngChàng và ta, vô nhị vô biệt (*)Tiếng đàn cùng tiếng hát dứt đại điện im lặng đến tiếng kim rơi còn nghe, hoàng thượng đứng lên vỗ tay lớn"hay hay, từ trước đến nay trẫm chưa từng tiếng đàn lẫn giọng hát tuyệt như thế. Ngươi muốn thưởng gì nói đi "Nhược Vũ lao nước mắt đọng ở mi tâm quỳ xuống cúi người chấp tay hành lễ.Chắc đây là cảm xúc còn sót lại của cổ thân thể này?Khúc hát này tựa nỗi lòng nguyên chủ dành cho Cửu Thanh Hàn, nhưng sau này Tô Linh đến nguyên chủ không thể đàn hát cho hắn[đinh _ hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ +10, tổng hảo cảm là 48]Cửu Thanh Hàn nhìn Nhược Vũ lòng có chút ấm áp nhẹ lướt qua,khúc hát này nàng dành tặng cho ta ư?"bẩm hoàng thượng,thần nữ chỉ mong hoàng thượng cho một ân điểm sau này"hoàng thượng đang cao hứng " được được, sau này ngươi nghĩ ra chỉ cần chuyện có khả năng trẫm liền thực hiện cho ngươi "Nhược Vũ: "tạ hoàng thượng ban thưởng "Nhược Vũ cười như hoa nở, nhiệm vụ xem ra sắp hoàn thành tốt đẹp có lời hứa của hoàng đế số mảnh hồn xem ra nắm chắc rồi chỉ cần ngược chết tra nam tiện nữ là xong.Trong góc khuất, Tô Linh mặt kinh ngạc như gặp quỷ sợ hãi không thể tin được móng tay hung hăn bấm vào váyđoạn này không có trong tiểu thuyết!?cô ta trọng sinh ư?không thể nào, không thể nào!chắc là do mình xuyên qua nên cốt truyện thay đổi thôi, chắc chắn thế!Tô Linh tự trấn an bản thân một hồi,Nhược Vũ thấy sắc mặt Tô Linh liền hiểu hết, tự bản thân cô cảm thấy buồn cười.Hừ giờ cô mới biết sợ? lúc hại chết Phượng Nhược Vũ sao không thấy cô sợ! ngược lại còn hả hê vô cùng.Kết truyện viên mãn vô cùng Tô Linh cô xuyên đến phá hoại mọi thứ Phượng Nhược Vũ vô tội chết trong hành hạ đau đớn, tất cả ta sẽ trả lại cô từng chút từng chút một!!!Tô Linh chờ xem ta ngược chết tiện nữ phá hoại như cô không!____________________(*) bài này là Tay Trái Chỉ Trăngtrong phim: Hương Mật Tựa Khói Sươnglời dịch by: google_ translate
Nhược Vũ đang ăn liền bỏ đũa nhìn về phía vị quận chúa kia chậm rãi đứng lên cười nhẹ
" Cầm Nhược xin hỏi quý danh quận chúa? "
quận chúa liền cao ngạo hất tóc " bổn quận chúa danh Sơ Lan quý nữ nhà Vinh vương gia ngươi nghe rõ chưa? "
" thì ra là Sơ Lan quận chúa, Cầm Nhược trước đây nghe danh quận chúa tri thư đạt lý thông thạo lễ nghĩa nay gặp có duyên gặp mặt cảm thấy thật đúng a~"
Sơ Lan hất càm mặt tỏ vẻ "đương nhiên rồi, bổn quận chúa từ nhỏ cái gì cũng biết "
Nhược Vũ không biết nên khóc hay nên cười vì sự ngu ngốc của tiểu quận chúa này, quận chúa một quốc gia trước mặt văn võ bá quan thể diện hoàng thất đều bị cô ta làm mất hết!
Tô Linh mày chau lại
Liền biết thứ ngu xuẩn này không làm nên trò!
Trước mặt bị chửi cũng không biết, quận chúa cái gì chứ? lí lẽ còn thua cái thứ kia.
"Cầm Nhược xuất thân thôn quê đương nhiên không thông thạo bằng quận chúa, Cầm Nhược không thể đàn thi cùng người rồi"
" gì chứ? cái thứ như ngươi cũng dám...."
Sơ Lan định nói tiếp thì bắt gặp ánh mắt tựa đao lạnh đầy sát khí nhìn cô, da gà bắt đầu nổi lên
"bổn vương thì thấy quận chúa thông thạo như vậy, bây giờ hiến một khúc đàn tặng bổn vương đi "
Cửu Thanh Hàn tay cầm ly rượu chạm môi từ từ hạ xuống nhìn Sơ Lan, Sơ Lan nghe thấy không dám không làm nhanh chân đi lên phía giữa điện.
Tiếng đàn chậm rãi vang lên khúc đàn đi vào lòng người,
khi Sơ Lan đàn xong trong điện tiếng vỗ tay khen tâm đắc rất nhiều, trái lại với mọi người Cửu Thanh Hàn nhàn nhạt ưu nhã
" trình độ đàn như thế liền muốn cùng so tài với người bên cạnh bổn vương? "
Sơ Lan nghe người cứng đờ, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ cô nghe lời chê vậy mà....
"Hàn vương nói vậy thiếp muốn nghe thử tiếng đàn của nàng ta, hoàng thượng thấy sao?" hoàng hậu nghe đến liền muốn kéo Nhược Vũ vào.
Hoàng thượng gật đầu" trẫm cũng tò mò khả năng đàn đến đâu lại khiến Hàn vương sủng ái như vậy "
Đến cả hoàng thượng mở lời Nhược Vũ muốn né cũng né không được đành phải đi lên trổ tài nghệ.
Nhược Vũ tay sờ đàn mồ hôi tay bắt đầu thấm, bản thân cô hơi căng thẳng lần đầu đến cổ đại còn trước mặt nhiều người đàn cũng may còn có kí ức nguyên chủ.
Tay thon dày tựa ngọc bắt đầu vãy lên tiếng cầm giọng khẽ ngân,
Tay trái nắm đại địa, tay phải nắm thiên không
Từ chỉ tay nứt ra sấm chớp khắp thập phương
Lấy thời gian vội vã để đổi lấy năm tháng
Ba ngàn kiếp, cứ như chưa từng gặp gỡ
Tay trái nhặt cánh hoa, tay phải múa lượn thanh kiếm
Giữa đôi mi rơi xuống một vạn năm tuyết trắng
Một giọt lệ
Đó là ta
Tay trái một búng tay, tay phải gảy dây đàn
Chiếc thuyền qua sông nằm giữa dòng Vong Xuyên
Khi muộn phiền giờ có thể nở ra một đóa hồng liên
Chẳng ngơi nghỉ, cho ta những tạp niệm
Tay trái chỉ về trăng, tay phải đón lấy sợi chỉ đỏ
Ban cho chàng và ta một tình duyên như ước nguyện
Trong ánh trăng
Chàng và ta
Tay trái hóa lông vũ, tay phải biến thành vảy giáp
Kiếp nào ở trên mây, kiếp nào trong rừng thẳm
Vẫn nguyện theo chàng dù có hóa thành một hạt bụi trần
Tất cả trần thế, đều hiện ra trước mặt
Tay trái nâng chàng lên, tay phải buông chàng xuống
Khép tay lại toàn bộ tình cảm của chàng đều tan biến
Một nén hương
Chàng và ta, vô nhị vô biệt (*)
Tiếng đàn cùng tiếng hát dứt đại điện im lặng đến tiếng kim rơi còn nghe, hoàng thượng đứng lên vỗ tay lớn
"hay hay, từ trước đến nay trẫm chưa từng tiếng đàn lẫn giọng hát tuyệt như thế. Ngươi muốn thưởng gì nói đi "
Nhược Vũ lao nước mắt đọng ở mi tâm quỳ xuống cúi người chấp tay hành lễ.
Chắc đây là cảm xúc còn sót lại của cổ thân thể này?
Khúc hát này tựa nỗi lòng nguyên chủ dành cho Cửu Thanh Hàn, nhưng sau này Tô Linh đến nguyên chủ không thể đàn hát cho hắn
[đinh _ hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ +10, tổng hảo cảm là 48]
Cửu Thanh Hàn nhìn Nhược Vũ lòng có chút ấm áp nhẹ lướt qua,
khúc hát này nàng dành tặng cho ta ư?
"bẩm hoàng thượng,thần nữ chỉ mong hoàng thượng cho một ân điểm sau này"
hoàng thượng đang cao hứng " được được, sau này ngươi nghĩ ra chỉ cần chuyện có khả năng trẫm liền thực hiện cho ngươi "
Nhược Vũ: "tạ hoàng thượng ban thưởng "
Nhược Vũ cười như hoa nở, nhiệm vụ xem ra sắp hoàn thành tốt đẹp có lời hứa của hoàng đế số mảnh hồn xem ra nắm chắc rồi chỉ cần ngược chết tra nam tiện nữ là xong.
Trong góc khuất, Tô Linh mặt kinh ngạc như gặp quỷ sợ hãi không thể tin được móng tay hung hăn bấm vào váy
đoạn này không có trong tiểu thuyết!?
cô ta trọng sinh ư?
không thể nào, không thể nào!
chắc là do mình xuyên qua nên cốt truyện thay đổi thôi, chắc chắn thế!
Tô Linh tự trấn an bản thân một hồi,Nhược Vũ thấy sắc mặt Tô Linh liền hiểu hết, tự bản thân cô cảm thấy buồn cười.
Hừ giờ cô mới biết sợ? lúc hại chết Phượng Nhược Vũ sao không thấy cô sợ! ngược lại còn hả hê vô cùng.
Kết truyện viên mãn vô cùng Tô Linh cô xuyên đến phá hoại mọi thứ Phượng Nhược Vũ vô tội chết trong hành hạ đau đớn, tất cả ta sẽ trả lại cô từng chút từng chút một!!!
Tô Linh chờ xem ta ngược chết tiện nữ phá hoại như cô không!
____________________
(*) bài này là Tay Trái Chỉ Trăng
trong phim: Hương Mật Tựa Khói Sương
lời dịch by: google_ translate
Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Thật Uy Vũ!Tác giả: Tịch Nhan Từ KínhTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ PhụNhược Vũ nhìn vào ánh đèn đã sáng khắp nơi trong thành phố lại thở dài cất đi chiếc latop đang làm việc. Cô là Nhược Vũ tổng tài của một công ty về giải trí Toàn Cầu,số phận của cô khá xui xẻo khi đã gặp phải tra nam chính hiệu đeo bám nhưng may mắn cô đã phát hiện kịp lúc. Dĩ nhiên kết cục chính là đánh hắn một trận công khai chia tay,khiến hắn mất mặt người người chỉ trích. Nhược Vũ định bước ra khỏi công ty đi về nhà nhưng linh cảm sắp xảy ra một chuyện đáng sợ,cô đi đến thang máy thì phát hiện ra một người đàn ông lạ mặt đang tiến lại về phía cô. Cẩn thận đi đến xem người lạ mặt đó, cô suy nghĩ thầm giờ này nhân viên đã về hết vì sao lại có người. " Ai đấy? Sao lại đến công ty giờ này? " Nhược Vũ lên tiếng hỏi nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng, đột nhiên người đàn ông lạ mặt dùng dao di chuyển nhanh đến đâm vào tim cô. " Chết đi con đ**m! Mày dám đối xử thế với tao! Đi chết đi..." Trước khi chết Nhược Vũ nghe tiếng nói giận giữ gào với cô, tay lại rút ra đâm liên tục vào cơ thể cô… Nhược Vũ đang ăn liền bỏ đũa nhìn về phía vị quận chúa kia chậm rãi đứng lên cười nhẹ" Cầm Nhược xin hỏi quý danh quận chúa? "quận chúa liền cao ngạo hất tóc " bổn quận chúa danh Sơ Lan quý nữ nhà Vinh vương gia ngươi nghe rõ chưa? "" thì ra là Sơ Lan quận chúa, Cầm Nhược trước đây nghe danh quận chúa tri thư đạt lý thông thạo lễ nghĩa nay gặp có duyên gặp mặt cảm thấy thật đúng a~"Sơ Lan hất càm mặt tỏ vẻ "đương nhiên rồi, bổn quận chúa từ nhỏ cái gì cũng biết "Nhược Vũ không biết nên khóc hay nên cười vì sự ngu ngốc của tiểu quận chúa này, quận chúa một quốc gia trước mặt văn võ bá quan thể diện hoàng thất đều bị cô ta làm mất hết!Tô Linh mày chau lạiLiền biết thứ ngu xuẩn này không làm nên trò!Trước mặt bị chửi cũng không biết, quận chúa cái gì chứ? lí lẽ còn thua cái thứ kia."Cầm Nhược xuất thân thôn quê đương nhiên không thông thạo bằng quận chúa, Cầm Nhược không thể đàn thi cùng người rồi"" gì chứ? cái thứ như ngươi cũng dám...."Sơ Lan định nói tiếp thì bắt gặp ánh mắt tựa đao lạnh đầy sát khí nhìn cô, da gà bắt đầu nổi lên"bổn vương thì thấy quận chúa thông thạo như vậy, bây giờ hiến một khúc đàn tặng bổn vương đi "Cửu Thanh Hàn tay cầm ly rượu chạm môi từ từ hạ xuống nhìn Sơ Lan, Sơ Lan nghe thấy không dám không làm nhanh chân đi lên phía giữa điện.Tiếng đàn chậm rãi vang lên khúc đàn đi vào lòng người,khi Sơ Lan đàn xong trong điện tiếng vỗ tay khen tâm đắc rất nhiều, trái lại với mọi người Cửu Thanh Hàn nhàn nhạt ưu nhã" trình độ đàn như thế liền muốn cùng so tài với người bên cạnh bổn vương? "Sơ Lan nghe người cứng đờ, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ cô nghe lời chê vậy mà...."Hàn vương nói vậy thiếp muốn nghe thử tiếng đàn của nàng ta, hoàng thượng thấy sao?" hoàng hậu nghe đến liền muốn kéo Nhược Vũ vào.Hoàng thượng gật đầu" trẫm cũng tò mò khả năng đàn đến đâu lại khiến Hàn vương sủng ái như vậy "Đến cả hoàng thượng mở lời Nhược Vũ muốn né cũng né không được đành phải đi lên trổ tài nghệ.Nhược Vũ tay sờ đàn mồ hôi tay bắt đầu thấm, bản thân cô hơi căng thẳng lần đầu đến cổ đại còn trước mặt nhiều người đàn cũng may còn có kí ức nguyên chủ.Tay thon dày tựa ngọc bắt đầu vãy lên tiếng cầm giọng khẽ ngân,Tay trái nắm đại địa, tay phải nắm thiên khôngTừ chỉ tay nứt ra sấm chớp khắp thập phươngLấy thời gian vội vã để đổi lấy năm thángBa ngàn kiếp, cứ như chưa từng gặp gỡTay trái nhặt cánh hoa, tay phải múa lượn thanh kiếmGiữa đôi mi rơi xuống một vạn năm tuyết trắngMột giọt lệĐó là taTay trái một búng tay, tay phải gảy dây đànChiếc thuyền qua sông nằm giữa dòng Vong XuyênKhi muộn phiền giờ có thể nở ra một đóa hồng liênChẳng ngơi nghỉ, cho ta những tạp niệmTay trái chỉ về trăng, tay phải đón lấy sợi chỉ đỏBan cho chàng và ta một tình duyên như ước nguyệnTrong ánh trăngChàng và taTay trái hóa lông vũ, tay phải biến thành vảy giápKiếp nào ở trên mây, kiếp nào trong rừng thẳmVẫn nguyện theo chàng dù có hóa thành một hạt bụi trầnTất cả trần thế, đều hiện ra trước mặtTay trái nâng chàng lên, tay phải buông chàng xuốngKhép tay lại toàn bộ tình cảm của chàng đều tan biếnMột nén hươngChàng và ta, vô nhị vô biệt (*)Tiếng đàn cùng tiếng hát dứt đại điện im lặng đến tiếng kim rơi còn nghe, hoàng thượng đứng lên vỗ tay lớn"hay hay, từ trước đến nay trẫm chưa từng tiếng đàn lẫn giọng hát tuyệt như thế. Ngươi muốn thưởng gì nói đi "Nhược Vũ lao nước mắt đọng ở mi tâm quỳ xuống cúi người chấp tay hành lễ.Chắc đây là cảm xúc còn sót lại của cổ thân thể này?Khúc hát này tựa nỗi lòng nguyên chủ dành cho Cửu Thanh Hàn, nhưng sau này Tô Linh đến nguyên chủ không thể đàn hát cho hắn[đinh _ hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ +10, tổng hảo cảm là 48]Cửu Thanh Hàn nhìn Nhược Vũ lòng có chút ấm áp nhẹ lướt qua,khúc hát này nàng dành tặng cho ta ư?"bẩm hoàng thượng,thần nữ chỉ mong hoàng thượng cho một ân điểm sau này"hoàng thượng đang cao hứng " được được, sau này ngươi nghĩ ra chỉ cần chuyện có khả năng trẫm liền thực hiện cho ngươi "Nhược Vũ: "tạ hoàng thượng ban thưởng "Nhược Vũ cười như hoa nở, nhiệm vụ xem ra sắp hoàn thành tốt đẹp có lời hứa của hoàng đế số mảnh hồn xem ra nắm chắc rồi chỉ cần ngược chết tra nam tiện nữ là xong.Trong góc khuất, Tô Linh mặt kinh ngạc như gặp quỷ sợ hãi không thể tin được móng tay hung hăn bấm vào váyđoạn này không có trong tiểu thuyết!?cô ta trọng sinh ư?không thể nào, không thể nào!chắc là do mình xuyên qua nên cốt truyện thay đổi thôi, chắc chắn thế!Tô Linh tự trấn an bản thân một hồi,Nhược Vũ thấy sắc mặt Tô Linh liền hiểu hết, tự bản thân cô cảm thấy buồn cười.Hừ giờ cô mới biết sợ? lúc hại chết Phượng Nhược Vũ sao không thấy cô sợ! ngược lại còn hả hê vô cùng.Kết truyện viên mãn vô cùng Tô Linh cô xuyên đến phá hoại mọi thứ Phượng Nhược Vũ vô tội chết trong hành hạ đau đớn, tất cả ta sẽ trả lại cô từng chút từng chút một!!!Tô Linh chờ xem ta ngược chết tiện nữ phá hoại như cô không!____________________(*) bài này là Tay Trái Chỉ Trăngtrong phim: Hương Mật Tựa Khói Sươnglời dịch by: google_ translate