Đây không phải là lần đầu tiên Khương Thục Đồng có được loại video này. Một nam một nữ, người phụ nữ là người mẫu Ngôn Hi gần đây rất hot, người đàn ông là chồng của Khương Thục Đồng – Lục Chi Thiêm. ‘Cạch’ một tiếng, cửa mở, Lục Chi Khiêm đi đến, Khương Thục Đồng cũng chưa tắt video. Lục Chi Khiêm liếc mắt một cái liền biết nội dung, khóe môi anh nhếch lên lạnh lùng cười: “Thấy thế nào? Có ghen không?” Khương Thục Đồng ngồi trên ghế sô pha lười nhác: “Lục đại công tử từ trước đến nay sinh hoạt không biết kiềm chế, tôi đã sớm tập mãi thành quen, ghen…” Cô ‘ha hả’ cười. ‘Bang’ một tiếng, Lục Chi Khiêm ném đồ vật trong tay tới tràn trà, dùng sức lấy thân đè lên người Khương Thục Đồng, khuôn mặt âm ngoan chỉ cách mặt Khương Thục Đồng cùng lắm năm phân. Hai người đối diện năm giây, sự đạm nhiên lạnh nhạt trong ánh mắt Khương Thục Đồng chọc giận anh. “Khương Thục Đồng, người đàn ông đầu tiên của cô rốt cuộc là ai?” Giọng Lục Chi Khiêm khàn khàn kèm lạnh lùng truyền đến. “Nửa năm trước tôi…
Chương 157
Rất Yêu, Rất Yêu EmTác giả: Độc Bạch Đích Tiểu Mã LệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐây không phải là lần đầu tiên Khương Thục Đồng có được loại video này. Một nam một nữ, người phụ nữ là người mẫu Ngôn Hi gần đây rất hot, người đàn ông là chồng của Khương Thục Đồng – Lục Chi Thiêm. ‘Cạch’ một tiếng, cửa mở, Lục Chi Khiêm đi đến, Khương Thục Đồng cũng chưa tắt video. Lục Chi Khiêm liếc mắt một cái liền biết nội dung, khóe môi anh nhếch lên lạnh lùng cười: “Thấy thế nào? Có ghen không?” Khương Thục Đồng ngồi trên ghế sô pha lười nhác: “Lục đại công tử từ trước đến nay sinh hoạt không biết kiềm chế, tôi đã sớm tập mãi thành quen, ghen…” Cô ‘ha hả’ cười. ‘Bang’ một tiếng, Lục Chi Khiêm ném đồ vật trong tay tới tràn trà, dùng sức lấy thân đè lên người Khương Thục Đồng, khuôn mặt âm ngoan chỉ cách mặt Khương Thục Đồng cùng lắm năm phân. Hai người đối diện năm giây, sự đạm nhiên lạnh nhạt trong ánh mắt Khương Thục Đồng chọc giận anh. “Khương Thục Đồng, người đàn ông đầu tiên của cô rốt cuộc là ai?” Giọng Lục Chi Khiêm khàn khàn kèm lạnh lùng truyền đến. “Nửa năm trước tôi… Kì lạ, sau khi Khương Đóa Mê chết, Khương Thục Đồng không hề rơi một giọt nước mắt, cả người mềm oặt, không có khẩu vị nên cái gì cũng ăn không vô, nhưng cô cảm thấy toàn thân dường như mạnh mẽ hơn!Khương Vũ Vi, dù cho hóa thành ma, đời này tôi sẽ không bao giờ bỏ qua cho cô!Khương Thục Đồng nhắm mắt lại, nhớ đến giọng cười của Khương Đóa Mễ, trên khuôn mặt của Khương Thục Đồng, hiện tại như có dáng vẻ của cô gái nhỏ.Dù không phải là mẹ ruột, nhưng cuộc đời này đã làm mẹ và con gái, vốn nghĩ răng sẽ được nó ở bên đến cuối đời, bây giờ lại không còn gì cả.Lúc hỏa thiêu Đóa Mễ, thì những mâu thuẫn của cố Minh Thành và cô, kết cục hôn lễ của Cố Minh Thành, cô đều không quan tâm nữa.Tất cả đều như khói vờn qua mắt, đối với cô, đều đã qua hết rồi.Bạch Mi nói, thi thể của Khương Đóa Mễ là thu lại rồi, hỏi cô có muốn đi xem không.Khương Thục Đồng vẫn ngây ngốc nhìn trần nhà bệnh viện, lắc lắc đầu, không đi, nhưng cô vẫn không nói ra được tiếng nào.Cảm giác người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, còn có, cô tận mắt chứng kiến đứa bé này chết đi, rất thảm, thực sự rất thảm!Bạch Mi nói với từ Mậu Thận, cô ây không muốn đi xem, thôi để đứa bé vào liệm đi.Nhận nuôi Khương Đóa Mễ, là do Từ Mậu Thận nói, trên danh nghĩa, anh chính là ba của nó. Từ Mậu Thận đem Khương Đóa Mễ đi mai táng là chuyện của hai ngày sau đó, anh nói cho Bạch Mi biết địa điểm chôn cất, Bạch Mi lại nói lại với Thục Đồng, anh còn đem bia mộ chụp lại, gửi cho Bạch Mi.Khương Thục Đồng nói không muốn xem, chỉ cần không xem, đứa bé sẽ sống mãi trong lòng cô.Khương Thục Đồng cả ngày ở bệnh viện, ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ, cái gì cũng không ăn. Bạch Mi nhìn không nổi nữa, liển ở nhà nấu cháo cho cô.Suốt cả một tuần liền, Khương Thục Đồng chính là ăn cháo qua ngày.Đến cả Mỹ Lịch Niên muốn gặp cô, cô cũng cự tuyệt. Mỹ Lịch Niên nói có chuyện muốn nói, cô mới đồng ý gặp mặt.Khi Mỹ Lịch Niên bước vào phòng bệnh, Bạch Mi liền bước ra.Nhìn thấy Khương Thục Đồng gầy đến bộ dạng này, Khương Lịch Niên không khỏi cảm thán: “Thục Đồng, tôi muốn nói với cô, lần trước khi tôi nằm viện, tôi tưởng rằng tôi sắp chết đến nơi rồi, con người đến tuổi này rồi đều rất sợ chết. Vốn dĩ muốn nói với cô, nhưng đó là điều hổ thẹn trong đời này của tôi.Cho nên, chỉ muốn nói với cô răng, sau khi cô sinh ra, là một bé gái, tôi đã rất tức giận, cô cũng biết tôi luôn muốn có một đứa con trai,có lẽ muốn một bé trai không có chí khí đàn ông cũng được…”Khương Thục Đồng nghe không hiểu nữa rồi, nghe cái ý này của Khương Lịch Niên, cô không phải là con do ông ta sinh ra đó chứ?“Lần đó tôi uống say, tôi liền lừa mẹ mẹ cô sự việc bị cướng bức. Sự việc này sau đó tôi rất hối hận, nhưng bát nước hắt đi khó mà thu lại. Chú của cô thề sẽ không bao giờ nói với người khác. Nhưng vài ngày trước đây, tôi vào tù thăm Khương Thục Vi thì mới biết, cô ta đã nói chuyện này cho cô, hy vọng không đem lại cho cô ảnh hưởng gì”. Khương Lịch Niên cúi đầu, bộ dạng cực kì đau đớn.Đem đến ảnh hưởng ư? Tự nhiên.Chẳng qua, tất cả đã không còn quan trọng nữa rồi.Cuộc đời Khương Thục Đồng có hai đứa con, nhận nuôi một đứa, bất kể có phải do hiểu nhầm hay không, lại bị Khương Vũ Vi ném chết hai đứa.Dường như trời định cô không có duyên phận với con cái, đứa con mình nhận nuôi cũng bị chết thảm đến như vậy.Những ngày này, Khương Thục Đồng ngây ngốc trong bệnh viện, lúc bị ức chế cũng lấy điện thoại ra kiếm xem “Duyên phận với con cái”, “Sảy thai”…Nhìn thấy có người nói, đừng nghĩ rằng đứa con bị sảy thai không phải là một mạng người., đó chính là một mạng người.Còn có một cái video một người phá thai, là phim hoạt hình, nhưng Khương Thục Đồng xem lại cảm thấy kinh khủng cực kì. Đầu tiên dùng một cái nhíp kéo đứa bé ra, tứ chi đứa bé bị cắt đứt, sau đó lại gắp đầu của đứa bé ra, sau nó cũng lấy những thứ khác còn sót lại trong t* c*ng ra.Khương Thục Đồng cảm thấy cái đoạn này thật ngược tâm, nhưng cô vẫn cắn chặt tay đẻ xem cho hết, vừa xem, vừa khóc.Hai đứa, hai đứa con của cô đều phải chịu ngũ mã phân thây như thế này, chỉ là bản thân cô không biết mà thôi.Lúc xem, t* c*ng của vô lại bắt đầu nguội lạnh đi rồi.Những điều này đến tận bây giờ Khương ThụcĐồng mới hiểu được, sự việc gay go nhất, không phải là trên thân thể chịu phải, mà chính là những thống khổ, dằn vặt trong lòng.Mà hai đứa trẻ đều là của cô.Khương Thục Đồng ở trong bệnh viện mười ngày. Trong mười ngày này, cô chỉ gặp Bạch Mi và Khương Lịch Niên.Có một số người không đến thăm cô.Có một số người đến nhưng cô không muốn gặp.Lúc ra viện, là vừa lúc đầu mùa hạ đang đến.Ngày muốn đi xem xem Khương Đóa Mễ, trời mưa rất rất to.Hình như, mưa năm nay đặc biệt nhiều thì phải.Khương Thục Đồng cầm thấy một cái dù rất to màu đen, đi lên núi.Nhìn xem hình của con bé, Khương Thục Đồng cố nặn ra một nụ cười.“Đóa Mễ, mẹ đến thăm conđây! Con có thích không? Xin lỗi, lâu như vậy rồi mời đến thăm con, không phải là mẹ không nhớ con, mà là bởi vì trong lòng mẹ rất buồn. Tiểu Đóa Mễ của mẹ, sao lại biến thành công cụ trả thù của người khác thế này?”. Khương Thục Đồng đã khóc không thành tiếng, lầm bầm tự nói.Bên tai chỉ còn tiếng mưa róc rách trên cái dù.Trong mắt hiện lên những lúc Đóa Mễ còn sống, lúc tiêm cho nó, Đóa Mễ là một trẻ rất nghe lời, có thể do biết mình là con nuôi, vì vậy rất biết cách nhìn sắc mặt của Khương Thục Đồng. Đến đó,tim Khương Thục Đồng không thể chịu được nữa, đau đớn quá, trái tim cô rất đau.Vốn dĩ, từ chuyện của Khương Đóa Mễ cho đến nay, Khương Thục Đồng không hề rơi một giọt nước mắt, thế nhưng lúc này, cả người cô đã khóc thành nước mắt rồi. Trên núi không có ai cả, cô run rẩy bờ vai khóc lớn…
Kì lạ, sau khi Khương Đóa Mê chết, Khương Thục Đồng không hề rơi một giọt nước mắt, cả người mềm oặt, không có khẩu vị nên cái gì cũng ăn không vô, nhưng cô cảm thấy toàn thân dường như mạnh mẽ hơn!
Khương Vũ Vi, dù cho hóa thành ma, đời này tôi sẽ không bao giờ bỏ qua cho cô!
Khương Thục Đồng nhắm mắt lại, nhớ đến giọng cười của Khương Đóa Mễ, trên khuôn mặt của Khương Thục Đồng, hiện tại như có dáng vẻ của cô gái nhỏ.
Dù không phải là mẹ ruột, nhưng cuộc đời này đã làm mẹ và con gái, vốn nghĩ răng sẽ được nó ở bên đến cuối đời, bây giờ lại không còn gì cả.
Lúc hỏa thiêu Đóa Mễ, thì những mâu thuẫn của cố Minh Thành và cô, kết cục hôn lễ của Cố Minh Thành, cô đều không quan tâm nữa.
Tất cả đều như khói vờn qua mắt, đối với cô, đều đã qua hết rồi.
Bạch Mi nói, thi thể của Khương Đóa Mễ là thu lại rồi, hỏi cô có muốn đi xem không.
Khương Thục Đồng vẫn ngây ngốc nhìn trần nhà bệnh viện, lắc lắc đầu, không đi, nhưng cô vẫn không nói ra được tiếng nào.
Cảm giác người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, còn có, cô tận mắt chứng kiến đứa bé này chết đi, rất thảm, thực sự rất thảm!
Bạch Mi nói với từ Mậu Thận, cô ây không muốn đi xem, thôi để đứa bé vào liệm đi.
Nhận nuôi Khương Đóa Mễ, là do Từ Mậu Thận nói, trên danh nghĩa, anh chính là ba của nó.
Từ Mậu Thận đem Khương Đóa Mễ đi mai táng là chuyện của hai ngày sau đó, anh nói cho Bạch Mi biết địa điểm chôn cất, Bạch Mi lại nói lại với Thục Đồng, anh còn đem bia mộ chụp lại, gửi cho Bạch Mi.
Khương Thục Đồng nói không muốn xem, chỉ cần không xem, đứa bé sẽ sống mãi trong lòng cô.
Khương Thục Đồng cả ngày ở bệnh viện, ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ, cái gì cũng không ăn. Bạch Mi nhìn không nổi nữa, liển ở nhà nấu cháo cho cô.
Suốt cả một tuần liền, Khương Thục Đồng chính là ăn cháo qua ngày.
Đến cả Mỹ Lịch Niên muốn gặp cô, cô cũng cự tuyệt. Mỹ Lịch Niên nói có chuyện muốn nói, cô mới đồng ý gặp mặt.
Khi Mỹ Lịch Niên bước vào phòng bệnh, Bạch Mi liền bước ra.
Nhìn thấy Khương Thục Đồng gầy đến bộ dạng này, Khương Lịch Niên không khỏi cảm thán: “Thục Đồng, tôi muốn nói với cô, lần trước khi tôi nằm viện, tôi tưởng rằng tôi sắp chết đến nơi rồi, con người đến tuổi này rồi đều rất sợ chết. Vốn dĩ muốn nói với cô, nhưng đó là điều hổ thẹn trong đời này của tôi.Cho nên, chỉ muốn nói với cô răng, sau khi cô sinh ra, là một bé gái, tôi đã rất tức giận, cô cũng biết tôi luôn muốn có một đứa con trai,có lẽ muốn một bé trai không có chí khí đàn ông cũng được…”
Khương Thục Đồng nghe không hiểu nữa rồi, nghe cái ý này của Khương Lịch Niên, cô không phải là con do ông ta sinh ra đó chứ?
“Lần đó tôi uống say, tôi liền lừa mẹ mẹ cô sự việc bị cướng bức. Sự việc này sau đó tôi rất hối hận, nhưng bát nước hắt đi khó mà thu lại. Chú của cô thề sẽ không bao giờ nói với người khác. Nhưng vài ngày trước đây, tôi vào tù thăm Khương Thục Vi thì mới biết, cô ta đã nói chuyện này cho cô, hy vọng không đem lại cho cô ảnh hưởng gì”. Khương Lịch Niên cúi đầu, bộ dạng cực kì đau đớn.
Đem đến ảnh hưởng ư? Tự nhiên.
Chẳng qua, tất cả đã không còn quan trọng nữa rồi.
Cuộc đời Khương Thục Đồng có hai đứa con, nhận nuôi một đứa, bất kể có phải do hiểu nhầm hay không, lại bị Khương Vũ Vi ném chết hai đứa.
Dường như trời định cô không có duyên phận với con cái, đứa con mình nhận nuôi cũng bị chết thảm đến như vậy.
Những ngày này, Khương Thục Đồng ngây ngốc trong bệnh viện, lúc bị ức chế cũng lấy điện thoại ra kiếm xem “Duyên phận với con cái”, “Sảy thai”…
Nhìn thấy có người nói, đừng nghĩ rằng đứa con bị sảy thai không phải là một mạng người., đó chính là một mạng người.
Còn có một cái video một người phá thai, là phim hoạt hình, nhưng Khương Thục Đồng xem lại cảm thấy kinh khủng cực kì. Đầu tiên dùng một cái nhíp kéo đứa bé ra, tứ chi đứa bé bị cắt đứt, sau đó lại gắp đầu của đứa bé ra, sau nó cũng lấy những thứ khác còn sót lại trong t* c*ng ra.
Khương Thục Đồng cảm thấy cái đoạn này thật ngược tâm, nhưng cô vẫn cắn chặt tay đẻ xem cho hết, vừa xem, vừa khóc.
Hai đứa, hai đứa con của cô đều phải chịu ngũ mã phân thây như thế này, chỉ là bản thân cô không biết mà thôi.
Lúc xem, t* c*ng của vô lại bắt đầu nguội lạnh đi rồi.
Những điều này đến tận bây giờ Khương ThụcĐồng mới hiểu được, sự việc gay go nhất, không phải là trên thân thể chịu phải, mà chính là những thống khổ, dằn vặt trong lòng.
Mà hai đứa trẻ đều là của cô.
Khương Thục Đồng ở trong bệnh viện mười ngày. Trong mười ngày này, cô chỉ gặp Bạch Mi và Khương Lịch Niên.
Có một số người không đến thăm cô.
Có một số người đến nhưng cô không muốn gặp.
Lúc ra viện, là vừa lúc đầu mùa hạ đang đến.
Ngày muốn đi xem xem Khương Đóa Mễ, trời mưa rất rất to.
Hình như, mưa năm nay đặc biệt nhiều thì phải.
Khương Thục Đồng cầm thấy một cái dù rất to màu đen, đi lên núi.
Nhìn xem hình của con bé, Khương Thục Đồng cố nặn ra một nụ cười.
“Đóa Mễ, mẹ đến thăm conđây! Con có thích không? Xin lỗi, lâu như vậy rồi mời đến thăm con, không phải là mẹ không nhớ con, mà là bởi vì trong lòng mẹ rất buồn. Tiểu Đóa Mễ của mẹ, sao lại biến thành công cụ trả thù của người khác thế này?”. Khương Thục Đồng đã khóc không thành tiếng, lầm bầm tự nói.
Bên tai chỉ còn tiếng mưa róc rách trên cái dù.
Trong mắt hiện lên những lúc Đóa Mễ còn sống, lúc tiêm cho nó, Đóa Mễ là một trẻ rất nghe lời, có thể do biết mình là con nuôi, vì vậy rất biết cách nhìn sắc mặt của Khương Thục Đồng. Đến đó,tim Khương Thục Đồng không thể chịu được nữa, đau đớn quá, trái tim cô rất đau.
Vốn dĩ, từ chuyện của Khương Đóa Mễ cho đến nay, Khương Thục Đồng không hề rơi một giọt nước mắt, thế nhưng lúc này, cả người cô đã khóc thành nước mắt rồi. Trên núi không có ai cả, cô run rẩy bờ vai khóc lớn…
Rất Yêu, Rất Yêu EmTác giả: Độc Bạch Đích Tiểu Mã LệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐây không phải là lần đầu tiên Khương Thục Đồng có được loại video này. Một nam một nữ, người phụ nữ là người mẫu Ngôn Hi gần đây rất hot, người đàn ông là chồng của Khương Thục Đồng – Lục Chi Thiêm. ‘Cạch’ một tiếng, cửa mở, Lục Chi Khiêm đi đến, Khương Thục Đồng cũng chưa tắt video. Lục Chi Khiêm liếc mắt một cái liền biết nội dung, khóe môi anh nhếch lên lạnh lùng cười: “Thấy thế nào? Có ghen không?” Khương Thục Đồng ngồi trên ghế sô pha lười nhác: “Lục đại công tử từ trước đến nay sinh hoạt không biết kiềm chế, tôi đã sớm tập mãi thành quen, ghen…” Cô ‘ha hả’ cười. ‘Bang’ một tiếng, Lục Chi Khiêm ném đồ vật trong tay tới tràn trà, dùng sức lấy thân đè lên người Khương Thục Đồng, khuôn mặt âm ngoan chỉ cách mặt Khương Thục Đồng cùng lắm năm phân. Hai người đối diện năm giây, sự đạm nhiên lạnh nhạt trong ánh mắt Khương Thục Đồng chọc giận anh. “Khương Thục Đồng, người đàn ông đầu tiên của cô rốt cuộc là ai?” Giọng Lục Chi Khiêm khàn khàn kèm lạnh lùng truyền đến. “Nửa năm trước tôi… Kì lạ, sau khi Khương Đóa Mê chết, Khương Thục Đồng không hề rơi một giọt nước mắt, cả người mềm oặt, không có khẩu vị nên cái gì cũng ăn không vô, nhưng cô cảm thấy toàn thân dường như mạnh mẽ hơn!Khương Vũ Vi, dù cho hóa thành ma, đời này tôi sẽ không bao giờ bỏ qua cho cô!Khương Thục Đồng nhắm mắt lại, nhớ đến giọng cười của Khương Đóa Mễ, trên khuôn mặt của Khương Thục Đồng, hiện tại như có dáng vẻ của cô gái nhỏ.Dù không phải là mẹ ruột, nhưng cuộc đời này đã làm mẹ và con gái, vốn nghĩ răng sẽ được nó ở bên đến cuối đời, bây giờ lại không còn gì cả.Lúc hỏa thiêu Đóa Mễ, thì những mâu thuẫn của cố Minh Thành và cô, kết cục hôn lễ của Cố Minh Thành, cô đều không quan tâm nữa.Tất cả đều như khói vờn qua mắt, đối với cô, đều đã qua hết rồi.Bạch Mi nói, thi thể của Khương Đóa Mễ là thu lại rồi, hỏi cô có muốn đi xem không.Khương Thục Đồng vẫn ngây ngốc nhìn trần nhà bệnh viện, lắc lắc đầu, không đi, nhưng cô vẫn không nói ra được tiếng nào.Cảm giác người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, còn có, cô tận mắt chứng kiến đứa bé này chết đi, rất thảm, thực sự rất thảm!Bạch Mi nói với từ Mậu Thận, cô ây không muốn đi xem, thôi để đứa bé vào liệm đi.Nhận nuôi Khương Đóa Mễ, là do Từ Mậu Thận nói, trên danh nghĩa, anh chính là ba của nó. Từ Mậu Thận đem Khương Đóa Mễ đi mai táng là chuyện của hai ngày sau đó, anh nói cho Bạch Mi biết địa điểm chôn cất, Bạch Mi lại nói lại với Thục Đồng, anh còn đem bia mộ chụp lại, gửi cho Bạch Mi.Khương Thục Đồng nói không muốn xem, chỉ cần không xem, đứa bé sẽ sống mãi trong lòng cô.Khương Thục Đồng cả ngày ở bệnh viện, ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ, cái gì cũng không ăn. Bạch Mi nhìn không nổi nữa, liển ở nhà nấu cháo cho cô.Suốt cả một tuần liền, Khương Thục Đồng chính là ăn cháo qua ngày.Đến cả Mỹ Lịch Niên muốn gặp cô, cô cũng cự tuyệt. Mỹ Lịch Niên nói có chuyện muốn nói, cô mới đồng ý gặp mặt.Khi Mỹ Lịch Niên bước vào phòng bệnh, Bạch Mi liền bước ra.Nhìn thấy Khương Thục Đồng gầy đến bộ dạng này, Khương Lịch Niên không khỏi cảm thán: “Thục Đồng, tôi muốn nói với cô, lần trước khi tôi nằm viện, tôi tưởng rằng tôi sắp chết đến nơi rồi, con người đến tuổi này rồi đều rất sợ chết. Vốn dĩ muốn nói với cô, nhưng đó là điều hổ thẹn trong đời này của tôi.Cho nên, chỉ muốn nói với cô răng, sau khi cô sinh ra, là một bé gái, tôi đã rất tức giận, cô cũng biết tôi luôn muốn có một đứa con trai,có lẽ muốn một bé trai không có chí khí đàn ông cũng được…”Khương Thục Đồng nghe không hiểu nữa rồi, nghe cái ý này của Khương Lịch Niên, cô không phải là con do ông ta sinh ra đó chứ?“Lần đó tôi uống say, tôi liền lừa mẹ mẹ cô sự việc bị cướng bức. Sự việc này sau đó tôi rất hối hận, nhưng bát nước hắt đi khó mà thu lại. Chú của cô thề sẽ không bao giờ nói với người khác. Nhưng vài ngày trước đây, tôi vào tù thăm Khương Thục Vi thì mới biết, cô ta đã nói chuyện này cho cô, hy vọng không đem lại cho cô ảnh hưởng gì”. Khương Lịch Niên cúi đầu, bộ dạng cực kì đau đớn.Đem đến ảnh hưởng ư? Tự nhiên.Chẳng qua, tất cả đã không còn quan trọng nữa rồi.Cuộc đời Khương Thục Đồng có hai đứa con, nhận nuôi một đứa, bất kể có phải do hiểu nhầm hay không, lại bị Khương Vũ Vi ném chết hai đứa.Dường như trời định cô không có duyên phận với con cái, đứa con mình nhận nuôi cũng bị chết thảm đến như vậy.Những ngày này, Khương Thục Đồng ngây ngốc trong bệnh viện, lúc bị ức chế cũng lấy điện thoại ra kiếm xem “Duyên phận với con cái”, “Sảy thai”…Nhìn thấy có người nói, đừng nghĩ rằng đứa con bị sảy thai không phải là một mạng người., đó chính là một mạng người.Còn có một cái video một người phá thai, là phim hoạt hình, nhưng Khương Thục Đồng xem lại cảm thấy kinh khủng cực kì. Đầu tiên dùng một cái nhíp kéo đứa bé ra, tứ chi đứa bé bị cắt đứt, sau đó lại gắp đầu của đứa bé ra, sau nó cũng lấy những thứ khác còn sót lại trong t* c*ng ra.Khương Thục Đồng cảm thấy cái đoạn này thật ngược tâm, nhưng cô vẫn cắn chặt tay đẻ xem cho hết, vừa xem, vừa khóc.Hai đứa, hai đứa con của cô đều phải chịu ngũ mã phân thây như thế này, chỉ là bản thân cô không biết mà thôi.Lúc xem, t* c*ng của vô lại bắt đầu nguội lạnh đi rồi.Những điều này đến tận bây giờ Khương ThụcĐồng mới hiểu được, sự việc gay go nhất, không phải là trên thân thể chịu phải, mà chính là những thống khổ, dằn vặt trong lòng.Mà hai đứa trẻ đều là của cô.Khương Thục Đồng ở trong bệnh viện mười ngày. Trong mười ngày này, cô chỉ gặp Bạch Mi và Khương Lịch Niên.Có một số người không đến thăm cô.Có một số người đến nhưng cô không muốn gặp.Lúc ra viện, là vừa lúc đầu mùa hạ đang đến.Ngày muốn đi xem xem Khương Đóa Mễ, trời mưa rất rất to.Hình như, mưa năm nay đặc biệt nhiều thì phải.Khương Thục Đồng cầm thấy một cái dù rất to màu đen, đi lên núi.Nhìn xem hình của con bé, Khương Thục Đồng cố nặn ra một nụ cười.“Đóa Mễ, mẹ đến thăm conđây! Con có thích không? Xin lỗi, lâu như vậy rồi mời đến thăm con, không phải là mẹ không nhớ con, mà là bởi vì trong lòng mẹ rất buồn. Tiểu Đóa Mễ của mẹ, sao lại biến thành công cụ trả thù của người khác thế này?”. Khương Thục Đồng đã khóc không thành tiếng, lầm bầm tự nói.Bên tai chỉ còn tiếng mưa róc rách trên cái dù.Trong mắt hiện lên những lúc Đóa Mễ còn sống, lúc tiêm cho nó, Đóa Mễ là một trẻ rất nghe lời, có thể do biết mình là con nuôi, vì vậy rất biết cách nhìn sắc mặt của Khương Thục Đồng. Đến đó,tim Khương Thục Đồng không thể chịu được nữa, đau đớn quá, trái tim cô rất đau.Vốn dĩ, từ chuyện của Khương Đóa Mễ cho đến nay, Khương Thục Đồng không hề rơi một giọt nước mắt, thế nhưng lúc này, cả người cô đã khóc thành nước mắt rồi. Trên núi không có ai cả, cô run rẩy bờ vai khóc lớn…