“An Hảo! Con đã đỡ hơn chưa? Hôm nay là ngày đầu tiên đến trường đó, nhanh chân xuống ăn sáng nào.” An Hảo nghe thấy tiếng gọi của mẹ, trong lòng khẽ mỉm cười, kể từ lúc ba qua đời, ngôi nhà trở nên vô cùng hiu quạnh, người thân và bạn bè luôn lẩn trốn, mẹ rất hiếm khi nói to như vậy, trong nhà lúc nào cũng tẻ nhạt, có lẽ chỉ là quá khứ nhưng dường như vẫn chưa vượt qua được, nhưng cô hiểu được tất cả mọi chuyện. “Con đến đây ạ.” An Hảo đi xuống lầu, thấy mẹ cô đang ngồi trước bàn ăn nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, trong lòng cảm thấy rất ấm áp: “Mẹ, mẹ ăn cơm trước đi ạ.” Lâm Uyển mỉm cười: “Hôm nay không phải con sẽ báo danh sao? Mẹ chỉ là có chút phấn khích, cho nên đã làm một bữa sáng vô cùng thịnh soạn, con mau đến nếm thử đi.” An Hảo cảm thấy thật buồn cười, mẹ cô Lâm Uyển năm nay rõ ràng đã ngoài ba mươi tuổi rồi, nhưng sao cô thấy mẹ trông giống như một đứa trẻ, luôn được cha cô lúc còn sống hết lòng cưng chiều. Nghĩ đến đây, đôi mắt của An Hảo hơi tối lại. “Mẹ, con đi một mình…
Chương 28: Khu Trò Chơi Điện Tử
YÊU EM ĐẾN TẬN XƯƠNG TỦYTác giả: Mễ Phạn Não ĐạiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“An Hảo! Con đã đỡ hơn chưa? Hôm nay là ngày đầu tiên đến trường đó, nhanh chân xuống ăn sáng nào.” An Hảo nghe thấy tiếng gọi của mẹ, trong lòng khẽ mỉm cười, kể từ lúc ba qua đời, ngôi nhà trở nên vô cùng hiu quạnh, người thân và bạn bè luôn lẩn trốn, mẹ rất hiếm khi nói to như vậy, trong nhà lúc nào cũng tẻ nhạt, có lẽ chỉ là quá khứ nhưng dường như vẫn chưa vượt qua được, nhưng cô hiểu được tất cả mọi chuyện. “Con đến đây ạ.” An Hảo đi xuống lầu, thấy mẹ cô đang ngồi trước bàn ăn nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, trong lòng cảm thấy rất ấm áp: “Mẹ, mẹ ăn cơm trước đi ạ.” Lâm Uyển mỉm cười: “Hôm nay không phải con sẽ báo danh sao? Mẹ chỉ là có chút phấn khích, cho nên đã làm một bữa sáng vô cùng thịnh soạn, con mau đến nếm thử đi.” An Hảo cảm thấy thật buồn cười, mẹ cô Lâm Uyển năm nay rõ ràng đã ngoài ba mươi tuổi rồi, nhưng sao cô thấy mẹ trông giống như một đứa trẻ, luôn được cha cô lúc còn sống hết lòng cưng chiều. Nghĩ đến đây, đôi mắt của An Hảo hơi tối lại. “Mẹ, con đi một mình… Hôm đó khi An Hảo trở về nhà, Lâm Uyển đã ngủ thiếp đi. An Hảo về phòng, cởi áo khoác và ngồi lêngiường.“Đến gần hơn đi.”Trong đầu An Hảo vang lên. Rõ ràng có nhiềungười như vậy, âm thanh cũng rất ồn ào, sao cô cóthể nghe rõ đến vậy? Có phải vì khoảng cách rấtgần…Lại một buổi tối ngủ không ngon, khi cô dụi mắtbước ra khỏi phòng, Lâm Uyển hỏi: “Tối qua máy giờcon về?” An Hảo ngáp dài nói: “Qua giao thừa là convề liền.”Lâm Uyễn không nói gì nữa, An Hảo mang một cốcnước vào phòng. Nghe thấy tiếng điện thoại reo, cônhấp một ngụm nước, sau đó lấy điện thoại ra xem.Mạc Lê đã gửi một tin nhắn: An Hảo, hôm naychúng ta cùng đi xem phim đi~ Có một bộ phim tớ cựckỳ muốn xem ~An Hảo suy nghĩ một lát, hôm nay cũng không làm gì,nên cô liền đồng ý. Sau đó, hẹn xong địa điểm. Cô mởcửa phòng ra nói: “Mẹ, con cùng Mạc Lê đi xem phimạ.” Lâm Uyễn trả lời: “Nhớ về sớm.”“Con biết rồi.” An Hảo nói xong liền đi ra ngoài.“An Hảo!” Mạc Lê vẫy tay, An Hảo vừa đến nơi đangđịnh gọi điện cho Mạc Lê. An Hảo cất điện thoại bướctới.“Đợi lâu chưa?” An Hảo hỏi. Mạc Lê ôm một túi bỏngngô, nói: “Không có, tớ cũng vừa đến, tớ mua vé xongrồi.” An Hảo gật đầu, liếc nhìn bỏng ngô trong tay MạcLê, cô quay lại mua hai cốc Coca Cola, đưa cho MạcLê một cốc.Toàn bộ rạp chiếu phim tràn ngập hương thơm ngọtngào của bỏng ngô, còn có những cặp đôi đi theo cặp.Rạp chiếu phim thực sự là nơi tốt nhất để hẹn hò.Trong khi xem phim, Mạc Lê quay sang nhìn AnHảo. An Hảo rất nghiêm túc xem phim, một tay chốngChương 28: Khu trò chơi điện tửcằm, rạp chiếu phim rất tối, chỉ có ánh sáng của phimtrên màn hình được phản chiếu lên khuôn mặi.Mạc Lê thực sự phải thừa nhận rằng An Hảo thựcsự rất xinh, đôi mắt của cô ấy luôn rất bí ẩn, cô ấygiống như một bông hoa độc hấp dẫn chết người, chonên Hà Dịch Dương cũng vì thế mà bị thu hút sao…An Hảo nhận thấy điều gì, cô quay đầu khó hiểunhìn sang Mạc Lê. Mạc Lê khẽ lắc đầu, khóe miệngkéo lên.Sau khi xem phim xong, hai người họ ấn ấn cổ vàhỏi: “Giờ về hả?” Mạc Lê suy nghĩ một lúc rồi nói:“Chúng ta đến khu trò chơi điện tử đi~ đi thôi~” Nóixong cô ấy liền kéo cánh tay An Hảo đi ra ngoài.Sau khi hai người đến nơi, họ liền đi đổi tiền. AnHảo duỗi duỗi cánh tay, sắp quên mát đã bao lâu chưađến khu trò chơi điện tử rồi.An Hảo thấy trong máy gắp thú có một con mèođen, cô lạnh mặt. Con búp bê này trông giống TốngTừ Nhất quá? An Hảo đi đến máy gắp thú, bỏ vào mộtđồng xu.Mạc Lê hỏi: “Con búp bê này trông rất hung dữ, conthỏ dễ thương bên cạnh đáng yêu biết bao”.An Hảo nhìn chằm chằm vào con mèo đen bêntrong, khóe miệng cô cong lên: “Đúng vậy, hơi hungdựMạc Lê nhìn An Hảo cầm con búp bê, suy nghĩ mộtlúc, rút điện thoại ra, đưa tay ra, để lộ cổ tay và chụpảnh.Sau khi chụp xong, cô ấy đã gửi nó cho Hà DịchDương và hỏi: Vòng tay của em có đẹp không?Một lúc sau, Hà Dịch Dương trả lời lại: Đẹp, em đangở khu trò chơi điện tử à?Mạc Lê trong lòng run rấy trả lời: Đúng vậy, emđang ở khu trò chơi của ** nè. Tin nhắn gửi đi, HàDịch Dương cũng không trả lời nữa.Mạc Lê nhìn An Hảo, năm chặt điện thoại đi về phíaChương 28: Khu trò chơi điện tửAn Hảo và hỏi: “Sao cậu vẫn gắp con búp bê nàyvậy?”An Hảo không ngắng đầu lên mà nói: “Ừm… tớ sắpgắp được nó rồi…”Một lúc sau, điện thoại của Mạc Lê reo lên, Hà DịchDương gửi một tin nhắn: Ngắng đầu nhìn trước mặtđi.Mạc Lê lập tức ngắng đầu lên, dương như Hà DịchDương đang bước tới. Nhưng cô ấy không thẻ vui vẻđược. Thực sự như cô nghĩ, Hà Dịch Dương thích AnHảo.Vào buổi sáng, Mạc Lê đã gọi Hà Dịch Dương cùngđi xem phim, nhưng Hà Dịch Dương chỉ nói rằng anhấy có việc phải làm rồi lảng đi. Vừa nãy cô ấy chụpảnh, cô ấy đã cố tình chụp An Hảo. Quả nhiên, thựcsự, anh ấy thực sự đã đến.Trong lòng Mạc Lê có vô vàn cảm xúc, nhưng côvẫn nhếch khóe miệng lên và nói: “Này, Hà DịchDương, anh cũng ở đây à.” An Hảo nghe xong liềnquay đầu lại, thấy Hà Dịch Dương.Hà Dịch Dương đến gần nói: “Được lắm, tới khu tròchơi chơi mà không rủ anh.” An Hảo không để tâm màtiếp tục gắp con búp bê.Mạc Lê nhìn Hà Dịch Dương nói: “Anh không bậnnữa à?” Hà Dịch Dương mỉm cười nói: “Bận xong rôi,anh đi đổi vài đồng xu.”Mạc Lê gật đầu rồi đặt một đồng xu vào máy gắp thúbông phía sau An Hảo, bắt đầu gắp thú bông. Gắpkhông biết bao nhiêu lần đều không gắp được lên.Mạc Lê có chút nản lòng. Khi cô ấy quay đầu lại,thấy Hà Dịch Dương đã đổi tiền xu xong, nhưng mắtanh ấy đang nhìn An Hảo. Đôi mắt anh ấy đầy sự dịudàng, khác hẳn với sự dịu dàng thường thấy, mangtheo một chút nóng bỏng. Rõ ràng như vậy, nên cô ấymới phát hiện ra nó. Mạc Lê cười cay đắng.Mạc Lê suy nghĩ một lúc nói: “Hà Dịch Dương, anhtới đây giúp em một chút, em không gắp lên được.”Hà Dịch Dương nghe xong liền hồi phục thần trí, anhbước tới: “Được, vậy để anh giúp em gắp lên.” MạcLê nhìn Hà Dịch Dương hơi nghiêng người, bộ dạngrất nghiêm túc, mím chặt môi.“OKI” Hà Dịch Dương nói, sau đó cúi xuống lấy thúnhồi bông ra, đưa nó cho Mạc Lê cười nói: “Nè, anhgắp được rồi.”Mạc Lê lắc đầu, tại sao chỉ như vậy cũng khiến côấy động lòng, từ từ đón lấy thú bông, cô cười nói:“Cảm ơn.” Hà Dịch Dương mỉm cười, rồi lại đi về phíaAn Hảo.Mạc Lê nhìn bóng dáng của Hà Dịch Dương, tâm tríanh ấy luôn hướng về An Hảo. Ngay cả khi cô biếtrằng anh thích An Hảo, cô vẫn có thể động lòng nhưvậy. Cô phải làm sao đây, cô thích anh hơn cô tưởngtượng nữa, phải làm sao đây…Hà Dịch Dương hỏi: “Này, An Hảo, để anh giúpem.” An Hảo nghe xong liền đứng thẳng lên: “Vậy anhgắp đi.” Hà Dịch Dương xắn tay áo lên nói: “Em cứnhìn anh này.”An Hảo nhướn mày, Hà Dịch Dương mỉm cười. Chỉthấy cái móc vừa nãy khiến cô nhịn không được muốngỡ ra thì lúc nó lại có thể ổn định năm chặt thú nhồibông.Hà Dịch Dương ngồi xổm xuống lấy thú bông ra,đưa nó cho An Hảo và nói: “Thế nào? Chỉ một lúc làanh gắp được nó rồi.” An Hảo cầm lấy nó và cười nói:“Được đó, cảm ơn nha.”Hà Dịch Dương thấy An Hảo cười vui như vậy liềngãi gãi đầu. Mạc Lê đi tới và nói: “Tớ thấy ở đằng kiacó máy nhảy, chúng ta đi chơi máy nhảy đi.” An Hảogật đầu.Họ đi đến trước máy nhảy. Có rất nhiều người tậptrung lại để xem. Một cô gái đang nhảy trên đó, bêncạnh là một máy nhảy múa còn trống. Mạc Lê cởi áokhoác đưa nó cho Hà Dịch Dương rồi cười nói: “Cầmgiúp em một lúc nha?”Hà Dịch Dương đón lấy, An Hảo và Hà Dịch Dươngnhìn Mạc Lê bước lên máy nhảy. Hà Dịch Dương nhìnAn Hảo nói: “Bọn em ra đây lúc nào vậy?” An Hảo nói:“Hôm nay em xem phim với Mạc Lê, xem xong thì quađây. ”Hà Dịch Dương nghe xong rất hối hận, nếu sớm biếtthì anh đã đồng ý rồi. Nghĩ đến việc cùng cô xem mộtbộ phim trong rạp chiếu phim, anh liền cảm thấy phấnkhích. Không gian tối như vậy, anh có thể nhìn côsuốt, khoảng cách cũng có thể rất gần cô, cũng cócùng ăn bắp răng bơ, nói không chừng còn có thểchạm tay vào nhau…An Hảo nhìn Hà Dịch Dương có khuôn mặt hơi méomó liền hỏi: “Có chuyện gì vậy?” Hà Dịch Dươngnhếch miệng lên nói: “Ha ha, không có gì.”Mạc Lê đang nhảy trên đó, tình cờ nhìn thấy haingười họ trò chuyện vui vẻ, trong lòng cô ấy cảm thấyrất khó chịu. Anh ấy không có chút hứng thú nào xemcô đúng không? Nghĩ đến đây, Mạc Lê rời khỏi máynhảy và bước tới.Hà Dịch Dương mỉm cười nói: “Em nhảy cũngkhông tôi nha.” Mạc Lê nhéch khóe miệng cười haitiếng. Anh ta căn bản không có xem, vậy mà còn nóicô ấy nhảy cũng không tồi. Mạc Lê nhìn An Hảo, đôimắt cô mờ đi rồi lại ngẳng đầu lên, nở nụ cười ngọtngào nói: “An Hảo, chúng ta cùng nhau nhảy đi, ngườiđó cũng xuống rồi.”An Hảo không nói gì, Hà Dịch Dương nhìn An Hảocó chút mong chờ. Mạc Lê nghiền răng nói: “Đúng đó,Hà Dịch Dương, anh cũng muốn xem An Hảo nhảyđúng không.” Hà Dịch Dương gãi đầu nói: “Nếu cóÄthê.”Thấy An Hảo không nói gì, Mạc Lê kéo An Hảo vànói: “Aiya, không sao đâu, cứ theo từng bước mànhảy là được rồi. Nhảy không tốt cũng không saođâu.An Hảo bị Mạc Lê kéo lên, cô nhìn dáng vẻ củaMạc Lê, nhướng mày cười nói: “Thôi được rồi.”
Hôm đó khi An Hảo trở về nhà, Lâm Uyển đã ngủ thiếp đi. An Hảo về phòng, cởi áo khoác và ngồi lên
giường.
“Đến gần hơn đi.”
Trong đầu An Hảo vang lên. Rõ ràng có nhiều
người như vậy, âm thanh cũng rất ồn ào, sao cô có
thể nghe rõ đến vậy? Có phải vì khoảng cách rất
gần…
Lại một buổi tối ngủ không ngon, khi cô dụi mắt
bước ra khỏi phòng, Lâm Uyển hỏi: “Tối qua máy giờ
con về?” An Hảo ngáp dài nói: “Qua giao thừa là con
về liền.”
Lâm Uyễn không nói gì nữa, An Hảo mang một cốc
nước vào phòng. Nghe thấy tiếng điện thoại reo, cô
nhấp một ngụm nước, sau đó lấy điện thoại ra xem.
Mạc Lê đã gửi một tin nhắn: An Hảo, hôm nay
chúng ta cùng đi xem phim đi~ Có một bộ phim tớ cực
kỳ muốn xem ~
An Hảo suy nghĩ một lát, hôm nay cũng không làm gì,
nên cô liền đồng ý. Sau đó, hẹn xong địa điểm. Cô mở
cửa phòng ra nói: “Mẹ, con cùng Mạc Lê đi xem phim
ạ.” Lâm Uyễn trả lời: “Nhớ về sớm.”
“Con biết rồi.” An Hảo nói xong liền đi ra ngoài.
“An Hảo!” Mạc Lê vẫy tay, An Hảo vừa đến nơi đang
định gọi điện cho Mạc Lê. An Hảo cất điện thoại bước
tới.
“Đợi lâu chưa?” An Hảo hỏi. Mạc Lê ôm một túi bỏng
ngô, nói: “Không có, tớ cũng vừa đến, tớ mua vé xong
rồi.” An Hảo gật đầu, liếc nhìn bỏng ngô trong tay Mạc
Lê, cô quay lại mua hai cốc Coca Cola, đưa cho Mạc
Lê một cốc.
Toàn bộ rạp chiếu phim tràn ngập hương thơm ngọt
ngào của bỏng ngô, còn có những cặp đôi đi theo cặp.
Rạp chiếu phim thực sự là nơi tốt nhất để hẹn hò.
Trong khi xem phim, Mạc Lê quay sang nhìn An
Hảo. An Hảo rất nghiêm túc xem phim, một tay chống
Chương 28: Khu trò chơi điện tử
cằm, rạp chiếu phim rất tối, chỉ có ánh sáng của phim
trên màn hình được phản chiếu lên khuôn mặi.
Mạc Lê thực sự phải thừa nhận rằng An Hảo thực
sự rất xinh, đôi mắt của cô ấy luôn rất bí ẩn, cô ấy
giống như một bông hoa độc hấp dẫn chết người, cho
nên Hà Dịch Dương cũng vì thế mà bị thu hút sao…
An Hảo nhận thấy điều gì, cô quay đầu khó hiểu
nhìn sang Mạc Lê. Mạc Lê khẽ lắc đầu, khóe miệng
kéo lên.
Sau khi xem phim xong, hai người họ ấn ấn cổ và
hỏi: “Giờ về hả?” Mạc Lê suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Chúng ta đến khu trò chơi điện tử đi~ đi thôi~” Nói
xong cô ấy liền kéo cánh tay An Hảo đi ra ngoài.
Sau khi hai người đến nơi, họ liền đi đổi tiền. An
Hảo duỗi duỗi cánh tay, sắp quên mát đã bao lâu chưa
đến khu trò chơi điện tử rồi.
An Hảo thấy trong máy gắp thú có một con mèo
đen, cô lạnh mặt. Con búp bê này trông giống Tống
Từ Nhất quá? An Hảo đi đến máy gắp thú, bỏ vào một
đồng xu.
Mạc Lê hỏi: “Con búp bê này trông rất hung dữ, con
thỏ dễ thương bên cạnh đáng yêu biết bao”.
An Hảo nhìn chằm chằm vào con mèo đen bên
trong, khóe miệng cô cong lên: “Đúng vậy, hơi hung
dự
Mạc Lê nhìn An Hảo cầm con búp bê, suy nghĩ một
lúc, rút điện thoại ra, đưa tay ra, để lộ cổ tay và chụp
ảnh.
Sau khi chụp xong, cô ấy đã gửi nó cho Hà Dịch
Dương và hỏi: Vòng tay của em có đẹp không?
Một lúc sau, Hà Dịch Dương trả lời lại: Đẹp, em đang
ở khu trò chơi điện tử à?
Mạc Lê trong lòng run rấy trả lời: Đúng vậy, em
đang ở khu trò chơi của ** nè. Tin nhắn gửi đi, Hà
Dịch Dương cũng không trả lời nữa.
Mạc Lê nhìn An Hảo, năm chặt điện thoại đi về phía
Chương 28: Khu trò chơi điện tử
An Hảo và hỏi: “Sao cậu vẫn gắp con búp bê này
vậy?”
An Hảo không ngắng đầu lên mà nói: “Ừm… tớ sắp
gắp được nó rồi…”
Một lúc sau, điện thoại của Mạc Lê reo lên, Hà Dịch
Dương gửi một tin nhắn: Ngắng đầu nhìn trước mặt
đi.
Mạc Lê lập tức ngắng đầu lên, dương như Hà Dịch
Dương đang bước tới. Nhưng cô ấy không thẻ vui vẻ
được. Thực sự như cô nghĩ, Hà Dịch Dương thích An
Hảo.
Vào buổi sáng, Mạc Lê đã gọi Hà Dịch Dương cùng
đi xem phim, nhưng Hà Dịch Dương chỉ nói rằng anh
ấy có việc phải làm rồi lảng đi. Vừa nãy cô ấy chụp
ảnh, cô ấy đã cố tình chụp An Hảo. Quả nhiên, thực
sự, anh ấy thực sự đã đến.
Trong lòng Mạc Lê có vô vàn cảm xúc, nhưng cô
vẫn nhếch khóe miệng lên và nói: “Này, Hà Dịch
Dương, anh cũng ở đây à.” An Hảo nghe xong liền
quay đầu lại, thấy Hà Dịch Dương.
Hà Dịch Dương đến gần nói: “Được lắm, tới khu trò
chơi chơi mà không rủ anh.” An Hảo không để tâm mà
tiếp tục gắp con búp bê.
Mạc Lê nhìn Hà Dịch Dương nói: “Anh không bận
nữa à?” Hà Dịch Dương mỉm cười nói: “Bận xong rôi,
anh đi đổi vài đồng xu.”
Mạc Lê gật đầu rồi đặt một đồng xu vào máy gắp thú
bông phía sau An Hảo, bắt đầu gắp thú bông. Gắp
không biết bao nhiêu lần đều không gắp được lên.
Mạc Lê có chút nản lòng. Khi cô ấy quay đầu lại,
thấy Hà Dịch Dương đã đổi tiền xu xong, nhưng mắt
anh ấy đang nhìn An Hảo. Đôi mắt anh ấy đầy sự dịu
dàng, khác hẳn với sự dịu dàng thường thấy, mang
theo một chút nóng bỏng. Rõ ràng như vậy, nên cô ấy
mới phát hiện ra nó. Mạc Lê cười cay đắng.
Mạc Lê suy nghĩ một lúc nói: “Hà Dịch Dương, anh
tới đây giúp em một chút, em không gắp lên được.”
Hà Dịch Dương nghe xong liền hồi phục thần trí, anh
bước tới: “Được, vậy để anh giúp em gắp lên.” Mạc
Lê nhìn Hà Dịch Dương hơi nghiêng người, bộ dạng
rất nghiêm túc, mím chặt môi.
“OKI” Hà Dịch Dương nói, sau đó cúi xuống lấy thú
nhồi bông ra, đưa nó cho Mạc Lê cười nói: “Nè, anh
gắp được rồi.”
Mạc Lê lắc đầu, tại sao chỉ như vậy cũng khiến cô
ấy động lòng, từ từ đón lấy thú bông, cô cười nói:
“Cảm ơn.” Hà Dịch Dương mỉm cười, rồi lại đi về phía
An Hảo.
Mạc Lê nhìn bóng dáng của Hà Dịch Dương, tâm trí
anh ấy luôn hướng về An Hảo. Ngay cả khi cô biết
rằng anh thích An Hảo, cô vẫn có thể động lòng như
vậy. Cô phải làm sao đây, cô thích anh hơn cô tưởng
tượng nữa, phải làm sao đây…
Hà Dịch Dương hỏi: “Này, An Hảo, để anh giúp
em.” An Hảo nghe xong liền đứng thẳng lên: “Vậy anh
gắp đi.” Hà Dịch Dương xắn tay áo lên nói: “Em cứ
nhìn anh này.”
An Hảo nhướn mày, Hà Dịch Dương mỉm cười. Chỉ
thấy cái móc vừa nãy khiến cô nhịn không được muốn
gỡ ra thì lúc nó lại có thể ổn định năm chặt thú nhồi
bông.
Hà Dịch Dương ngồi xổm xuống lấy thú bông ra,
đưa nó cho An Hảo và nói: “Thế nào? Chỉ một lúc là
anh gắp được nó rồi.” An Hảo cầm lấy nó và cười nói:
“Được đó, cảm ơn nha.”
Hà Dịch Dương thấy An Hảo cười vui như vậy liền
gãi gãi đầu. Mạc Lê đi tới và nói: “Tớ thấy ở đằng kia
có máy nhảy, chúng ta đi chơi máy nhảy đi.” An Hảo
gật đầu.
Họ đi đến trước máy nhảy. Có rất nhiều người tập
trung lại để xem. Một cô gái đang nhảy trên đó, bên
cạnh là một máy nhảy múa còn trống. Mạc Lê cởi áo
khoác đưa nó cho Hà Dịch Dương rồi cười nói: “Cầm
giúp em một lúc nha?”
Hà Dịch Dương đón lấy, An Hảo và Hà Dịch Dương
nhìn Mạc Lê bước lên máy nhảy. Hà Dịch Dương nhìn
An Hảo nói: “Bọn em ra đây lúc nào vậy?” An Hảo nói:
“Hôm nay em xem phim với Mạc Lê, xem xong thì qua
đây. ”
Hà Dịch Dương nghe xong rất hối hận, nếu sớm biết
thì anh đã đồng ý rồi. Nghĩ đến việc cùng cô xem một
bộ phim trong rạp chiếu phim, anh liền cảm thấy phấn
khích. Không gian tối như vậy, anh có thể nhìn cô
suốt, khoảng cách cũng có thể rất gần cô, cũng có
cùng ăn bắp răng bơ, nói không chừng còn có thể
chạm tay vào nhau…
An Hảo nhìn Hà Dịch Dương có khuôn mặt hơi méo
mó liền hỏi: “Có chuyện gì vậy?” Hà Dịch Dương
nhếch miệng lên nói: “Ha ha, không có gì.”
Mạc Lê đang nhảy trên đó, tình cờ nhìn thấy hai
người họ trò chuyện vui vẻ, trong lòng cô ấy cảm thấy
rất khó chịu. Anh ấy không có chút hứng thú nào xem
cô đúng không? Nghĩ đến đây, Mạc Lê rời khỏi máy
nhảy và bước tới.
Hà Dịch Dương mỉm cười nói: “Em nhảy cũng
không tôi nha.” Mạc Lê nhéch khóe miệng cười hai
tiếng. Anh ta căn bản không có xem, vậy mà còn nói
cô ấy nhảy cũng không tồi. Mạc Lê nhìn An Hảo, đôi
mắt cô mờ đi rồi lại ngẳng đầu lên, nở nụ cười ngọt
ngào nói: “An Hảo, chúng ta cùng nhau nhảy đi, người
đó cũng xuống rồi.”
An Hảo không nói gì, Hà Dịch Dương nhìn An Hảo
có chút mong chờ. Mạc Lê nghiền răng nói: “Đúng đó,
Hà Dịch Dương, anh cũng muốn xem An Hảo nhảy
đúng không.” Hà Dịch Dương gãi đầu nói: “Nếu có
Ä
thê.”
Thấy An Hảo không nói gì, Mạc Lê kéo An Hảo và
nói: “Aiya, không sao đâu, cứ theo từng bước mà
nhảy là được rồi. Nhảy không tốt cũng không sao
đâu.
An Hảo bị Mạc Lê kéo lên, cô nhìn dáng vẻ của
Mạc Lê, nhướng mày cười nói: “Thôi được rồi.”
YÊU EM ĐẾN TẬN XƯƠNG TỦYTác giả: Mễ Phạn Não ĐạiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“An Hảo! Con đã đỡ hơn chưa? Hôm nay là ngày đầu tiên đến trường đó, nhanh chân xuống ăn sáng nào.” An Hảo nghe thấy tiếng gọi của mẹ, trong lòng khẽ mỉm cười, kể từ lúc ba qua đời, ngôi nhà trở nên vô cùng hiu quạnh, người thân và bạn bè luôn lẩn trốn, mẹ rất hiếm khi nói to như vậy, trong nhà lúc nào cũng tẻ nhạt, có lẽ chỉ là quá khứ nhưng dường như vẫn chưa vượt qua được, nhưng cô hiểu được tất cả mọi chuyện. “Con đến đây ạ.” An Hảo đi xuống lầu, thấy mẹ cô đang ngồi trước bàn ăn nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, trong lòng cảm thấy rất ấm áp: “Mẹ, mẹ ăn cơm trước đi ạ.” Lâm Uyển mỉm cười: “Hôm nay không phải con sẽ báo danh sao? Mẹ chỉ là có chút phấn khích, cho nên đã làm một bữa sáng vô cùng thịnh soạn, con mau đến nếm thử đi.” An Hảo cảm thấy thật buồn cười, mẹ cô Lâm Uyển năm nay rõ ràng đã ngoài ba mươi tuổi rồi, nhưng sao cô thấy mẹ trông giống như một đứa trẻ, luôn được cha cô lúc còn sống hết lòng cưng chiều. Nghĩ đến đây, đôi mắt của An Hảo hơi tối lại. “Mẹ, con đi một mình… Hôm đó khi An Hảo trở về nhà, Lâm Uyển đã ngủ thiếp đi. An Hảo về phòng, cởi áo khoác và ngồi lêngiường.“Đến gần hơn đi.”Trong đầu An Hảo vang lên. Rõ ràng có nhiềungười như vậy, âm thanh cũng rất ồn ào, sao cô cóthể nghe rõ đến vậy? Có phải vì khoảng cách rấtgần…Lại một buổi tối ngủ không ngon, khi cô dụi mắtbước ra khỏi phòng, Lâm Uyển hỏi: “Tối qua máy giờcon về?” An Hảo ngáp dài nói: “Qua giao thừa là convề liền.”Lâm Uyễn không nói gì nữa, An Hảo mang một cốcnước vào phòng. Nghe thấy tiếng điện thoại reo, cônhấp một ngụm nước, sau đó lấy điện thoại ra xem.Mạc Lê đã gửi một tin nhắn: An Hảo, hôm naychúng ta cùng đi xem phim đi~ Có một bộ phim tớ cựckỳ muốn xem ~An Hảo suy nghĩ một lát, hôm nay cũng không làm gì,nên cô liền đồng ý. Sau đó, hẹn xong địa điểm. Cô mởcửa phòng ra nói: “Mẹ, con cùng Mạc Lê đi xem phimạ.” Lâm Uyễn trả lời: “Nhớ về sớm.”“Con biết rồi.” An Hảo nói xong liền đi ra ngoài.“An Hảo!” Mạc Lê vẫy tay, An Hảo vừa đến nơi đangđịnh gọi điện cho Mạc Lê. An Hảo cất điện thoại bướctới.“Đợi lâu chưa?” An Hảo hỏi. Mạc Lê ôm một túi bỏngngô, nói: “Không có, tớ cũng vừa đến, tớ mua vé xongrồi.” An Hảo gật đầu, liếc nhìn bỏng ngô trong tay MạcLê, cô quay lại mua hai cốc Coca Cola, đưa cho MạcLê một cốc.Toàn bộ rạp chiếu phim tràn ngập hương thơm ngọtngào của bỏng ngô, còn có những cặp đôi đi theo cặp.Rạp chiếu phim thực sự là nơi tốt nhất để hẹn hò.Trong khi xem phim, Mạc Lê quay sang nhìn AnHảo. An Hảo rất nghiêm túc xem phim, một tay chốngChương 28: Khu trò chơi điện tửcằm, rạp chiếu phim rất tối, chỉ có ánh sáng của phimtrên màn hình được phản chiếu lên khuôn mặi.Mạc Lê thực sự phải thừa nhận rằng An Hảo thựcsự rất xinh, đôi mắt của cô ấy luôn rất bí ẩn, cô ấygiống như một bông hoa độc hấp dẫn chết người, chonên Hà Dịch Dương cũng vì thế mà bị thu hút sao…An Hảo nhận thấy điều gì, cô quay đầu khó hiểunhìn sang Mạc Lê. Mạc Lê khẽ lắc đầu, khóe miệngkéo lên.Sau khi xem phim xong, hai người họ ấn ấn cổ vàhỏi: “Giờ về hả?” Mạc Lê suy nghĩ một lúc rồi nói:“Chúng ta đến khu trò chơi điện tử đi~ đi thôi~” Nóixong cô ấy liền kéo cánh tay An Hảo đi ra ngoài.Sau khi hai người đến nơi, họ liền đi đổi tiền. AnHảo duỗi duỗi cánh tay, sắp quên mát đã bao lâu chưađến khu trò chơi điện tử rồi.An Hảo thấy trong máy gắp thú có một con mèođen, cô lạnh mặt. Con búp bê này trông giống TốngTừ Nhất quá? An Hảo đi đến máy gắp thú, bỏ vào mộtđồng xu.Mạc Lê hỏi: “Con búp bê này trông rất hung dữ, conthỏ dễ thương bên cạnh đáng yêu biết bao”.An Hảo nhìn chằm chằm vào con mèo đen bêntrong, khóe miệng cô cong lên: “Đúng vậy, hơi hungdựMạc Lê nhìn An Hảo cầm con búp bê, suy nghĩ mộtlúc, rút điện thoại ra, đưa tay ra, để lộ cổ tay và chụpảnh.Sau khi chụp xong, cô ấy đã gửi nó cho Hà DịchDương và hỏi: Vòng tay của em có đẹp không?Một lúc sau, Hà Dịch Dương trả lời lại: Đẹp, em đangở khu trò chơi điện tử à?Mạc Lê trong lòng run rấy trả lời: Đúng vậy, emđang ở khu trò chơi của ** nè. Tin nhắn gửi đi, HàDịch Dương cũng không trả lời nữa.Mạc Lê nhìn An Hảo, năm chặt điện thoại đi về phíaChương 28: Khu trò chơi điện tửAn Hảo và hỏi: “Sao cậu vẫn gắp con búp bê nàyvậy?”An Hảo không ngắng đầu lên mà nói: “Ừm… tớ sắpgắp được nó rồi…”Một lúc sau, điện thoại của Mạc Lê reo lên, Hà DịchDương gửi một tin nhắn: Ngắng đầu nhìn trước mặtđi.Mạc Lê lập tức ngắng đầu lên, dương như Hà DịchDương đang bước tới. Nhưng cô ấy không thẻ vui vẻđược. Thực sự như cô nghĩ, Hà Dịch Dương thích AnHảo.Vào buổi sáng, Mạc Lê đã gọi Hà Dịch Dương cùngđi xem phim, nhưng Hà Dịch Dương chỉ nói rằng anhấy có việc phải làm rồi lảng đi. Vừa nãy cô ấy chụpảnh, cô ấy đã cố tình chụp An Hảo. Quả nhiên, thựcsự, anh ấy thực sự đã đến.Trong lòng Mạc Lê có vô vàn cảm xúc, nhưng côvẫn nhếch khóe miệng lên và nói: “Này, Hà DịchDương, anh cũng ở đây à.” An Hảo nghe xong liềnquay đầu lại, thấy Hà Dịch Dương.Hà Dịch Dương đến gần nói: “Được lắm, tới khu tròchơi chơi mà không rủ anh.” An Hảo không để tâm màtiếp tục gắp con búp bê.Mạc Lê nhìn Hà Dịch Dương nói: “Anh không bậnnữa à?” Hà Dịch Dương mỉm cười nói: “Bận xong rôi,anh đi đổi vài đồng xu.”Mạc Lê gật đầu rồi đặt một đồng xu vào máy gắp thúbông phía sau An Hảo, bắt đầu gắp thú bông. Gắpkhông biết bao nhiêu lần đều không gắp được lên.Mạc Lê có chút nản lòng. Khi cô ấy quay đầu lại,thấy Hà Dịch Dương đã đổi tiền xu xong, nhưng mắtanh ấy đang nhìn An Hảo. Đôi mắt anh ấy đầy sự dịudàng, khác hẳn với sự dịu dàng thường thấy, mangtheo một chút nóng bỏng. Rõ ràng như vậy, nên cô ấymới phát hiện ra nó. Mạc Lê cười cay đắng.Mạc Lê suy nghĩ một lúc nói: “Hà Dịch Dương, anhtới đây giúp em một chút, em không gắp lên được.”Hà Dịch Dương nghe xong liền hồi phục thần trí, anhbước tới: “Được, vậy để anh giúp em gắp lên.” MạcLê nhìn Hà Dịch Dương hơi nghiêng người, bộ dạngrất nghiêm túc, mím chặt môi.“OKI” Hà Dịch Dương nói, sau đó cúi xuống lấy thúnhồi bông ra, đưa nó cho Mạc Lê cười nói: “Nè, anhgắp được rồi.”Mạc Lê lắc đầu, tại sao chỉ như vậy cũng khiến côấy động lòng, từ từ đón lấy thú bông, cô cười nói:“Cảm ơn.” Hà Dịch Dương mỉm cười, rồi lại đi về phíaAn Hảo.Mạc Lê nhìn bóng dáng của Hà Dịch Dương, tâm tríanh ấy luôn hướng về An Hảo. Ngay cả khi cô biếtrằng anh thích An Hảo, cô vẫn có thể động lòng nhưvậy. Cô phải làm sao đây, cô thích anh hơn cô tưởngtượng nữa, phải làm sao đây…Hà Dịch Dương hỏi: “Này, An Hảo, để anh giúpem.” An Hảo nghe xong liền đứng thẳng lên: “Vậy anhgắp đi.” Hà Dịch Dương xắn tay áo lên nói: “Em cứnhìn anh này.”An Hảo nhướn mày, Hà Dịch Dương mỉm cười. Chỉthấy cái móc vừa nãy khiến cô nhịn không được muốngỡ ra thì lúc nó lại có thể ổn định năm chặt thú nhồibông.Hà Dịch Dương ngồi xổm xuống lấy thú bông ra,đưa nó cho An Hảo và nói: “Thế nào? Chỉ một lúc làanh gắp được nó rồi.” An Hảo cầm lấy nó và cười nói:“Được đó, cảm ơn nha.”Hà Dịch Dương thấy An Hảo cười vui như vậy liềngãi gãi đầu. Mạc Lê đi tới và nói: “Tớ thấy ở đằng kiacó máy nhảy, chúng ta đi chơi máy nhảy đi.” An Hảogật đầu.Họ đi đến trước máy nhảy. Có rất nhiều người tậptrung lại để xem. Một cô gái đang nhảy trên đó, bêncạnh là một máy nhảy múa còn trống. Mạc Lê cởi áokhoác đưa nó cho Hà Dịch Dương rồi cười nói: “Cầmgiúp em một lúc nha?”Hà Dịch Dương đón lấy, An Hảo và Hà Dịch Dươngnhìn Mạc Lê bước lên máy nhảy. Hà Dịch Dương nhìnAn Hảo nói: “Bọn em ra đây lúc nào vậy?” An Hảo nói:“Hôm nay em xem phim với Mạc Lê, xem xong thì quađây. ”Hà Dịch Dương nghe xong rất hối hận, nếu sớm biếtthì anh đã đồng ý rồi. Nghĩ đến việc cùng cô xem mộtbộ phim trong rạp chiếu phim, anh liền cảm thấy phấnkhích. Không gian tối như vậy, anh có thể nhìn côsuốt, khoảng cách cũng có thể rất gần cô, cũng cócùng ăn bắp răng bơ, nói không chừng còn có thểchạm tay vào nhau…An Hảo nhìn Hà Dịch Dương có khuôn mặt hơi méomó liền hỏi: “Có chuyện gì vậy?” Hà Dịch Dươngnhếch miệng lên nói: “Ha ha, không có gì.”Mạc Lê đang nhảy trên đó, tình cờ nhìn thấy haingười họ trò chuyện vui vẻ, trong lòng cô ấy cảm thấyrất khó chịu. Anh ấy không có chút hứng thú nào xemcô đúng không? Nghĩ đến đây, Mạc Lê rời khỏi máynhảy và bước tới.Hà Dịch Dương mỉm cười nói: “Em nhảy cũngkhông tôi nha.” Mạc Lê nhéch khóe miệng cười haitiếng. Anh ta căn bản không có xem, vậy mà còn nóicô ấy nhảy cũng không tồi. Mạc Lê nhìn An Hảo, đôimắt cô mờ đi rồi lại ngẳng đầu lên, nở nụ cười ngọtngào nói: “An Hảo, chúng ta cùng nhau nhảy đi, ngườiđó cũng xuống rồi.”An Hảo không nói gì, Hà Dịch Dương nhìn An Hảocó chút mong chờ. Mạc Lê nghiền răng nói: “Đúng đó,Hà Dịch Dương, anh cũng muốn xem An Hảo nhảyđúng không.” Hà Dịch Dương gãi đầu nói: “Nếu cóÄthê.”Thấy An Hảo không nói gì, Mạc Lê kéo An Hảo vànói: “Aiya, không sao đâu, cứ theo từng bước mànhảy là được rồi. Nhảy không tốt cũng không saođâu.An Hảo bị Mạc Lê kéo lên, cô nhìn dáng vẻ củaMạc Lê, nhướng mày cười nói: “Thôi được rồi.”